(Đã dịch) Sử Thi Về Ấn Ký - Chương 9: Truyền thuyết Aurora's, 2 người con của dải sáng tương lai.
Arc 1: Sự khởi đầu
-------------------------------------
Bầu trời cuối cùng cũng đã tối.
Raidou và Ruijerd được một cô gái trẻ tên Califa giúp đỡ. Cả hai hiện đang ngồi một góc trong nhà cô.
Sau khi ăn hết ổ bánh mì Califa đưa, Raidou và Ruijerd đã vào nhà Califa để tá túc.
“Hai cậu thật sự sẽ không sao chứ?”
“Ừm… Sẽ không sao đâu, chúng tôi đều ổn cả thôi.”
Califa đang nằm trên chiếc giường gỗ nhỏ của mình. Cô ấy rất lo lắng khi Raidou quyết định ngủ dưới sàn nhà.
Califa đã ngỏ ý nhường lại chiếc giường gỗ cho cả hai, nhưng đáp lại là sự từ chối của Raidou. Cậu không thể cướp đi nơi ngủ của cô ấy, được cho ăn và cho tá túc qua đêm đã là quá tốt rồi.
“Được rồi… Nếu có chuyện gì thì cứ kêu tôi nhé.”
Califa cuối cùng cũng đã quyết định đi ngủ. Nhưng sự lo lắng dành cho cả hai người Raidou và Ruijerd thì vẫn còn đó.
“Hai cậu có thể sẽ bị lạnh đấy, nếu muốn thì cứ lấy miếng vải trên mấy thùng gỗ đó… Chúng sẽ giúp giữ ấm rất nhiều đấy.”
Đến cuối cùng thì Califa vẫn muốn giúp đỡ cho cả hai. Lần này thì Raidou đã không thể từ chối được, cậu kiểm tra những thùng gỗ và lấy một miếng vải.
Cái thùng gỗ mà Raidou kiểm tra không phải loại dùng để chứa lương thực, vì thế cậu đã lấy miếng vải lớn trên đó để dùng.
“Thành thật cảm ơn cô, Califa.” – Raidou dùng miếng vải lớn để giữ ấm cho mình, còn Ruijerd thì chẳng cần lo. Ruijerd đã ngủ thiếp đi ngay bên cạnh Raidou, tư thế như một con thú đang co mình lại.
“Raidou… Bạn của cậu sẽ ổn chứ?”
“Ừm… Sẽ ổn thôi, cậu ta chịu đựng tốt lắm.”
Califa tỏ ra lo lắng cho Ruijerd. Nhưng ngay lập tức Raidou đã trấn an cô.
“Vậy thì, chúc các cậu ngủ ngon nhé.”
Califa đã chìm vào giấc ngủ của mình. Cô ấy cũng không quên chúc cho cả hai người Raidou và Ruijerd.
“…” – Mọi thứ đã yên ắng. Califa và Ruijerd đã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn Raidou là vẫn thức.
“Trời lạnh thế mà vẫn ngủ được ư?” – Raidou nhìn Ruijerd và tự hỏi.
Ruijerd ngủ ngay kế bên, cậu ta không hề run rẩy hay cảm thấy lạnh. Thật lạ lùng.
Raidou im lặng ngước nhìn Ruijerd một lúc, nhưng ngay sau đó cậu đã dừng lại và bắt đầu chìm vào giấc ngủ của mình.
Nhưng những suy nghĩ vẫn vẩn vơ trong đầu Raidou. Cậu tự hỏi rằng hiện tại mình đang ở đâu, liệu có cách nào để trở về nhà không. Và tại sao Ruijerd lại cứ đi theo cậu?
Những dòng suy nghĩ đó cứ luẩn quẩn trong đầu Raidou, cho đến khi đôi mắt cậu nặng trĩu dần.
Raidou đã hoàn toàn chìm vào giấc ngủ. Mọi thứ đều trở nên yên tĩnh và không còn một tiếng ồn nào cả.
-------------------------------------
Trong khi tất cả mọi người chìm vào giấc ngủ, thì tại một nơi xa có hai kẻ vẫn còn đang thức.
Tại khu rừng nơi mà Raidou từng đặt chân đến, có hai gã Orc đang bước đi trên một con đường mòn. Bọn chúng chính là Lankak và Loreb, hai gã Orc từng giết chết nhóm người khi trước.
“Anh Lankak! Em đói bụng quá, khi nào mới có đồ ăn thế?”
Một trong hai kẻ đã lên tiếng than phiền về cái bụng đói của mình. Không ai khác ngoài Loreb, gã Orc to béo, tay cầm thanh đao lớn được làm từ xương.
Gã Orc còn lại thì chính là Lankak. Hắn ta có một thân hình to lớn và vạm vỡ với cơ bắp cuồn cuộn khắp người. Hắn dùng một cây rìu to lớn được rèn từ kim loại quý của tộc Orc.
Cả hai gã Orc đều mặc một bộ giáp da thú dày trên người, và chúng trông cực kỳ đáng sợ với ngoại hình của mình. Nước da xanh lục cùng với hai chiếc răng nanh nhô ra từ miệng, tên nào cũng cao trên 1m9.
“Ngươi đừng có nhắc đến chuyện ăn uống nữa, chúng ta đến lục địa này không phải để làm điều đó!”
“Nhưng mà anh, đã một ngày rồi em có ăn uống đâu.”
Gã Orc Lankak tỏ vẻ khó chịu với những lời mà Loreb nói ra. Nhưng ngay sau đó Lankak đã dừng bước, và hắn ta nhìn Loreb rồi nói: “Nếu ta nhớ không sai thì có một vài ngôi làng không tên đang ở gần đây… Nếu ngươi muốn, chúng ta có thể ghé qua đó.”
Gã Orc Loreb mừng rỡ và vỗ bụng của mình mà nói: “Tuyệt, những ngôi làng không tên toàn là lũ nhân loại!”
Sự mừng rỡ đó của Loreb khiến Lankak khó chịu.
“Đừng mừng vội. Chỉ là lần này thôi, sẽ không có lần sau đâu… Mục đích của chúng ta khi đến lục địa này không phải là để ăn uống, ngươi nên nhớ điều đấy Loreb.”
Hai gã Orc lại tiếp tục bước đi trên con đường mòn tại khu rừng. Xung quanh là cây cối xanh tốt, mọi thứ đều yên tĩnh chỉ có tiếng bước chân của hai gã Orc.
“Anh Lankak… Chúng ta đến đây để tìm kiếm thứ đó, nhưng nó thật sự có tồn tại không?”
Trong khi bước đi, Loreb đã hỏi chuyện về mục đích của cả hai. Có vẻ như hai gã Orc này đến từ một nơi rất xa xăm.
“Tất nhiên là nó có tồn tại rồi, ngươi cũng từng thấy qua rồi kia mà!”
Lankak liền đáp lời thằng em. Ngay sau đó Loreb cũng hỏi thêm về mục đích chuyến đi.
“Vậy chúng ta có thể lấy được nó không anh Lankak?”
Câu hỏi của Loreb đã khiến Lankak dừng bước. Hắn ta quay lại nhìn thằng em rồi bảo: “Tất nhiên là được rồi, ở cái lục địa này làm gì có ai mạnh hơn chúng ta chứ!”
“Phải… Anh nói đúng… Cái lục địa nhỏ bé này còn chẳng bằng một góc quê hương ta! Nơi đây chỉ toàn lũ nhân loại yếu đuối thôi!”
Hai gã Orc đều nở nụ cười đáng sợ trên mặt. Bọn chúng cực kỳ tự tin với sức mạnh và khả năng của mình.
Sau đó cả hai bọn chúng đã tiếp tục bước đi trên con đường mòn.
Mục tiêu bây giờ chính là tìm kiếm thức ăn cho Loreb, và những ngôi làng không tên chính là nạn nhân của chúng.
-------------------------------------
Trở lại với Raidou và Ruijerd, mặt trời cuối cùng cũng đã ló dạng.
Raidou đã thức dậy tức thì, cậu lại gặp phải những cơn ác mộng về ngày hôm ấy. Chúng vẫn ám ảnh cậu, mặc dù đã cố gắng quên đi rồi.
“Lại là giấc mơ đó, sao cứ phải là con bé cơ chứ?”
Raidou cảm thấy hơi nhức đầu khi vừa mới tỉnh dậy. Có vẻ như việc ngủ dưới sàn và gặp phải những cơn ác mộng đã khiến đầu cậu nh��c nhối.
“Hể? Hắn ta đâu mất rồi?” – Raidou bất ngờ ngơ ngác khi không thấy Ruijerd đâu. Nhưng ngay sau đó cậu đã thở phào nhẹ nhõm, vì Ruijerd đã biến mất và có thể đã trở về rừng rồi.
“Cái tên đó phiền chết đi được, hắn ta rời đi cũng là chuyện tốt thôi.”
Raidou ngồi dậy và nhìn quanh, cánh cửa của ngôi nhà đang mở toang chắc chắn là do Ruijerd đã làm.
Bởi vì chủ nhà vẫn đang ngủ trên chiếc giường gỗ. Califa vẫn còn say giấc và cô ấy đang cười vì điều gì đó.
“He… He… He!” – Raidou bị tiếng cười của Califa thu hút. Có thể cô ấy đang mơ một điều gì đó vui vẻ chăng.
“…” – Raidou nhìn Califa và sau đó nhẹ nhàng rời khỏi nhà, cậu không hề muốn làm phiền giấc ngủ của cô ấy.
“…!! TỦM !!…” – Nhưng khi bước ra khỏi nhà Califa, Raidou đã phải ngơ ngác ngạc nhiên trước cảnh tượng phía bờ sông. Ruijerd vẫn còn ở đây và cậu ta chẳng hề trở về rừng.
“Haiz… Mình cứ tưởng hắn ta đã rời đi rồi cơ chứ.”
Raidou thở dài và thất vọng khi nhìn thấy Ruijerd.
Ruijerd chính là chàng trai có mái tóc dài trắng tinh, và cậu ta có hành động và cách cư xử như một con thú rừng. Giờ đây cũng chẳng khác gì mấy, Ruijerd đang làm gì đó dưới sông gần nhà Califa.
“Cái tên này lại làm cái quái gì nữa thế?”
Raidou ngơ ngác khi nhìn thấy hành động của Ruijerd. Cậu ta như thể đang chờ đợi thứ gì đó trôi theo dòng sông, và tất nhiên đó là cá rồi.
Ngay lập tức Ruijerd đã lặn xuống và bắt được một con cá bằng hàm răng. Hành động đó khiến Raidou phải nể phục, nhưng việc ngậm một con cá sống như thế thật kinh khủng.
“Hắn ta giỏi thật, nhưng mà cũng quá kinh khủng.”
Raidou đã cảm thấy hơi kinh tởm, và ngay sau đó Ruijerd đã nhìn thấy cậu.
“GRAH!!”
“Hể? Này chờ đã!?”
Ruijerd đột ngột chạy đến bằng cả bốn chi, điều đó khiến Raidou phải đề phòng mà lùi lại. Nhưng rồi hành động tiếp theo của Ruijerd đã khiến sự đề phòng đó tan biến.
“Cái… Cái gì đây?” – Khi chạy đến nơi Ruijerd đã nhả con cá ra khỏi miệng. Raidou phát khiếp khi nhìn thấy con cá nằm trên đất, nó đầy vết răng cắn và máu đang chảy ra.
“Ha… Haha.” – Raidou đang nở nụ cười gượng gạo, khó xử trên mặt.
Rõ ràng là Ruijerd tặng cho cậu con cá, nhưng mà nó thật sự quá kinh khủng rồi. Ai lại dám nhận nó cơ chứ.
“WOAH! Là cá kìa!” – Cứ tưởng chẳng ai cần con cá đó thì từ trong nhà Califa đã xuất hiện với vẻ mặt đầy hứng khởi.
“Cô đã dậy rồi sao Califa.” – Raidou đã có chút giật mình khi Califa đột ngột xuất hiện từ phía sau.
“Này… Này… Cậu định làm gì với nó?”
Califa nhìn vào con cá trên đất và hỏi Raidou tính làm gì với nó. Nhưng ngay sau đó cô ấy đã bộc lộ ý định thật sự của mình.
“Hay… Hay là chúng ta nướng nó lên đi, cũng đã rất lâu rồi tôi chưa thử qua vị cá.”
Califa dường như rất muốn làm thịt con cá mà Ruijerd đã bắt về cho Raidou.
Nhìn thấy Califa như thế Raidou đã không hề từ chối, thậm chí còn mừng rỡ đồng ý ngay.
“Tất nhiên rồi, nếu như cô muốn thì cứ việc lấy nó đi.”
“Hả! Thật sao!” – Califa liền mừng rỡ khi nghe vậy. Raidou cũng nói thêm vài lời để Califa yên tâm.
“Ừm! Tôi chẳng biết phải làm gì với nó, vì vậy cô cứ tự nhiên mà lấy nó.”
Califa tròn mắt vì bất ngờ. Ngay sau đó cô ấy đã nở nụ cười vui mừng trên mặt.
“Thế thì chờ tôi một chút… Để tôi đi lấy đồ nhóm lửa và ít củi khô!”
Califa liền chạy ra sau nhà. Ngay sau đó cô ấy đã trở lại với tay cầm mấy cành cây khô. Có vẻ như cô ấy đã để chúng sau nhà đã lâu, nhưng hôm nay mới có dịp dùng đến.
“Hể? Chờ đã, cô tính dùng nhánh cây đó để nhóm lửa ư?!”
Raidou đã rất bất ngờ và thắc mắc về thứ trên tay Califa. Một nhánh cây được gọt dũa khá gọn gàng, và tất nhiên nó dùng để nhóm lửa.
“Bộ có chuyện gì sao?” – Califa ngơ ngác và khó hiểu ngước nhìn Raidou.
“Không phải… Ý của tôi là, tại sao cô lại sử dụng cách nhóm lửa này cơ chứ?”
Nhìn thấy Raidou hỏi mình như thế, Califa đã cực kỳ khó hiểu và ngơ ngác. Cô ấy nhìn Raidou và lên tiếng hỏi: “Tất nhiên là phải sử dụng cách này rồi… Chẳng lẽ còn cách khác để nhóm lửa sao?”
Raidou thật sự không thể tin được rằng Califa lại sử dụng cách tạo lửa kiểu này.
Cậu cũng đã từng thử qua cách đó, nhưng chỉ nhận được thất bại thảm hại cùng cơn đau ở hai lòng bàn tay. Cứ phải dùng sức xoay một nhánh cây, điều đó thật sự quá khó khăn.
“Ch… Chờ đã, cô không xử lý con cá trước khi nướng à?!”
“Hả? Chúng ta phải xử lý nó rồi mới nướng được sao?”
Raidou ngơ ngác nhìn Califa. Cậu tự hỏi những người sinh sống ở đây đều như vậy, hay chỉ riêng cô ấy.
“Tất nhiên là chúng ta phải xử lý chứ…”
“Hehe… Sẽ không sao đâu mà.” – Califa mỉm cười và cắt ngang lời Raidou.
Rõ ràng là Califa đang rất muốn làm thịt con cá kia, đến mức khuôn mặt cô đã thể hiện rõ điều đó.
“Vậy ư…” – Đến nước này thì Raidou cũng không biết nói gì thêm nữa. Cậu đành ngồi một chỗ và ngắm nhìn Califa tạo lửa bằng nhánh gỗ.
“Rai… Raidou… Cậu giúp tôi rửa qua con cá được không?”
Trong khi Califa đang chuẩn bị tạo ra lửa thì cô ấy đã lên tiếng nhờ đến sự giúp đỡ của Raidou.
“Hả? À, tất nhiên rồi.” – Raidou không chần chừ mà ngồi dậy. Cậu cũng không quên mượn Califa một vài dụng cụ để tiện xử lý con cá.
“Dao sao? Hình như tôi để chúng trong nhà mình đấy.”
Raidou đã xin phép sử dụng con dao của Califa. Ngay sau đó cậu đã tiến ra sông và bắt đầu sơ chế con cá, việc này tốn kha khá thời gian nhưng mọi thứ đều suôn sẻ.
“Được rồi… Trước khi nướng lên chúng ta phải để cho nó ráo cái đã.”
“Hả? Tại sao việc nướng cá, lại phải rườm rà đến vậy chứ…”
Sau khi xử lý xong con cá kia, thì cũng chính là lúc Califa nhóm lửa xong xuôi.
Thật sự thì Raidou đã rất ngạc nhiên, bởi vì Califa đã tạo một đống lửa trại nhỏ ngay trước nhà. Cô ấy thật giỏi khi có thể làm nhanh vậy.
“Woah… Chỉ nhìn thôi mà tôi đã không thể chờ đợi được nữa rồi.”
“Đừng hấp tấp vậy, dù sao nó cũng là của cô mà.”
Raidou đã ghim con cá vào một nhánh cây, sau đó cắm thẳng xuống đất ngay gần đống lửa trại.
Việc còn lại thì chỉ cần chờ đợi mà thôi.
Và trong khi chờ đợi Raidou đã nhìn thấy sự háo hức của Califa, cứ như rất lâu rồi cô ấy mới được ăn thịt.
“Mà này Califa, tại sao cô lại sử dụng cách tạo lửa vừa nãy… Rõ ràng là có rất nhiều cách cơ mà, như bật lửa chẳng hạn.”
Im lặng và chờ đợi cũng không phải là cách tốt, Raidou đã lên tiếng bắt đầu một cuộc trò chuyện với Califa.
“Bật lửa? Cậu đang nói về cái gì vậy?”
“Hể? Cô thật sự không biết nó ư?” – Raidou tỏ vẻ khó hiểu khi Califa nói không biết bật lửa. Cô ấy cũng gật đầu để xác nhận lời mình nói.
“Từ từ đã, chờ tôi chút. Để xem nó đâu rồi nhỉ.”
Raidou rất muốn cho Califa xem qua chiếc bật lửa của mình.
Nhưng khổ nỗi, khi cậu lục lọi đống quần áo cũ của mình thì nó đã không còn ở đó. Dường như chiếc bật lửa đã rơi khỏi quần áo cậu khi chạy trốn khỏi con Griffin lúc trước trong rừng.
“Chết thật, hình như tôi làm rơi mất nó rồi.”
Raidou đã cố gắng lục tung đống quần áo cũ của mình, nhưng mọi thứ đều vô vọng. Chiếc bật lửa đã thật sự mất rồi.
“Cậu làm mất chiếc bật lửa kia rồi sao.”
“Ừm… Có thể nó đã rơi mất khi tôi đang ở trong khu rừng.”
Raidou đành ngậm ngùi ngồi xuống đất ngay trước đống lửa trại đang rực cháy.
Thay vì cho cô ấy xem trực tiếp, cậu đã quyết định chuyển sang mô tả về chiếc bật lửa. Sau khi nghe kể về công dụng của chiếc bật lửa, Califa đã tròn mắt kinh ngạc.
“Woah! Thần kỳ thật, không ngờ thứ đó lại có thể tạo ra lửa. Nó cũng là ma đạo cụ phải không?”
“Ma… Ma đạo cụ?” – Lần đầu nghe đến thứ đó, nhưng cậu cũng chẳng tò mò.
“Ừm… Nó cũng khá giống vậy đấy.” – Và để giải thích về chiếc bật lửa thì chắc chắn sẽ rất lâu, thành ra Raidou đã nói qua loa cho xong chuyện.
“Phải rồi… Hôm qua cô có bảo là khi nào rảnh sẽ kể cho tôi nghe về truyền thuyết Aurora’s nhỉ?”
“À… Đúng thật là tôi đã nói như thế, nhưng cậu thật sự muốn nghe nó sao?”
“Ừm… Tôi muốn nghe thử xem truyền thuyết đó ra làm sao.”
Trong khi đợi chờ con cá được nướng chín Raidou đã tranh thủ hỏi về truyền thuyết Aurora’s. Califa đã từng nhắc đến nó trong lúc giải thích về loại tiền tệ ở đây.
“Được rồi, nếu như cậu đã nói vậy.”
Califa đã quyết định kể câu chuyện về truyền thuyết Aurora’s. Raidou đã sẵn sàng lắng nghe cô ấy, giọng cô nhẹ nhàng cất lên.
“Đã từ rất lâu rồi… Từ thuở sơ khai của thế giới này, có một vương quốc được người đời gọi là Kadetia.”
“Vào một ngày nọ khi bình minh vừa ló dạng, những nhà tiên tri ở vương quốc Kadetia đã tụ họp lại và thông báo cho nhà vua về một sự kiện đặc biệt. Giữa đêm trăng tròn khi tất cả những ngôi sao sắp xếp lại thành một hàng, sẽ có hai luồng dải sáng rực rỡ xuất hiện trên bầu trời và trải dài khắp mọi lục địa.”
“Tuy rằng nhà vua đã nửa tin nửa ngờ vào lời tiên đoán, nhưng nó thật sự đã xảy ra. Vào ngày trọng đại mà lời tiên đoán nhắc đến, đã có hai luồng dải sáng xuất hiện trên bầu trời giữa đêm khuya.”
“Vào cái đêm hôm đó đã có hai tiếng khóc được cất lên ngay trong cung điện của nhà vua. Một cặp song sinh đã chào đời và đó là con của nhà vua, nhưng đấy không phải là điều kỳ diệu mà các nhà tiên tri nhắc đến.”
“Điều kỳ diệu chính là cặp song sinh đều mang trên mình một hình ấn kỳ lạ, kèm theo màu tóc khác thường so với mọi người xung quanh. Màu tóc đen tối và trắng thuần khiết khiến cả cung điện sửng sốt và kinh ngạc.”
Kể đến đây thì Califa chợt khựng lại và ngước nhìn Raidou. Cô ấy đang chăm chú nhìn mái tóc của Raidou và Ruijerd một cách kỳ lạ.
“Ah! Giờ để ý mới thấy, màu tóc của hai cậu giống hệt như trong câu chuyện này vậy!”
“Haha… Chắc chỉ là trùng hợp mà thôi.”
Raidou đã mỉm cười và nói mọi thứ chỉ là trùng hợp. Ngay cả Ruijerd cậu còn chẳng hiểu nổi.
Califa cũng không hỏi thêm gì nữa, cô ấy lại tiếp tục câu chuyện về truyền thuyết Aurora’s.
“Vào cái ngày định mệnh đó, ngay sau khi cặp song sinh chào đời thì nhà vua đã thật sự tin vào lời tiên đoán. Ngài ấy đã lắng nghe các nhà tiên tri và đặt tên cho hai đứa trẻ là Auras và Auros.”
“Người anh trai sở hữu mái tóc trắng thuần khiết nên được đặt tên là Auros. Còn người em trai thì sở hữu mái tóc đen tối nên được đặt tên là Auras.”
“Thời gian cứ thế mà trôi dần, khi cặp song sinh tròn mười tuổi thì một số điều kỳ lạ đã xuất hiện.”
“Người anh trai Auros đã bộc lộ sức mạnh phi thường từ khi còn bé, chỉ với tay không đã có thể nhấc bổng một tảng đá. Điều đó thật phi thường đối với những đứa trẻ cùng tuổi, vì vậy mà người dân đã bắt đầu tôn sùng Auros như một người kế vị ngai vàng.”
“Chính vì được người dân mến mộ và nhà vua sủng ái nên khi lớn lên Auros đã sinh thói kiêu ngạo. Nhưng trái ngược với điều đó, Auras – người em trai – lại không hề kiêu ngạo mà còn rất ít nói.”
“Mọi thứ cứ tiếp tục, cho đến ngày nhà vua quyết định truyền ngôi cho cặp song sinh. Tất nhiên vì được lòng dân hơn em trai, nên Auros đã được chọn lên làm vua của vương quốc Kadetia.”
“Một buổi lễ trao ngai vàng được diễn ra tại cung điện. Toàn thể người dân đều chúc mừng vị vua Auros, ngay hôm đó cả vương quốc đã rất náo nhiệt với những lễ hội kéo dài đến tận đêm.”
“Nhưng ngay sau khi màn đêm buông xuống thì cũng chính là lúc nhà vua Auros đưa ra mệnh lệnh đầu tiên của mình. Mệnh lệnh đó chính là truy sát người em trai Auras.”
“Nhưng tiếc rằng, khi mệnh lệnh đó được đưa ra thì người em trai Auras đã lặng lẽ biến mất khỏi cung điện. Khi biết được tin này nhà vua Auros đã cử một số binh lính đi tìm kiếm Auras, nhưng tất cả đều vô vọng.”
“Không tìm thấy Auras nên nhà vua đã nhẫn tâm thông báo cho toàn dân biết rằng, đứa em trai của ngài đã đi theo lũ quỷ dữ.”
“Đó là một lời nói dối. Nhưng tất cả thần dân đều không hề nghi ngờ nhà vua Auros, mà họ còn tôn sùng ngài hơn nữa.”
“Sáng hôm sau lệnh truy nã Auras đã được ban hành khắp toàn lục địa. Kể từ đó thần dân của vương quốc Kadetia đã xem Auras như một kẻ bị quỷ dữ lựa chọn, còn nhà vua Auros thì được tôn sùng như một vị thần trong mắt họ.”
“Bề ngoài là một vị vua tôn nghiêm được tất cả thần dân tôn kính, nhưng ẩn sâu bên trong Auros là một con ác quỷ cùng sự kiêu ngạo của hắn.”
“Kể từ ngày Auras rời đi, thì cũng chính là lúc con ác quỷ bên trong Auros trỗi dậy.”
“Hình ấn trên tay Auros bắt đầu bộc lộ những sức mạnh phi thường, vì thế mà sự kiêu ngạo của hắn đã tăng lên đến đỉnh điểm.”
“Năm hai mươi tuổi, Auros đã tập hợp quân đội của Kadetia và bắt đầu gây chiến tranh với các vương quốc khác. Dĩ nhiên với nguồn sức mạnh từ hình ấn, nhà vua Auros đã chiến thắng và giành được mọi thứ hắn muốn – t��� địa vị, tiền bạc, cho đến tất cả mọi thứ khác.”
“Đất nước Kadetia càng ngày càng thịnh vượng và rộng lớn sau những cuộc chiến tranh. Nhưng kéo theo đó là sự suy đồi của lũ quý tộc và nhà vua Auros.”
“Bản chất ác quỷ của Auros đã bộc lộ trước toàn thể thần dân. Hắn ta bắt đầu bóc lột và thác loạn mỗi đêm trong cung điện, đáng sợ hơn là dân chúng còn bị đem ra làm thức ăn.”
“Cách hành xử của Auros cũng đã thay đổi, không còn là vị vua anh minh trong mắt thần dân Kadetia. Bây giờ Auros chẳng khác gì một con ác quỷ, và Kadetia thì như địa ngục vậy.”
Raidou chăm chú lắng nghe Califa. Câu chuyện về truyền thuyết Aurora’s khiến cậu tự hỏi rốt cuộc nơi này là đâu. Nhưng rồi Raidou đã gạt bỏ những suy nghĩ đó và tiếp tục lắng nghe câu chuyện.
“Nhà vua Auros ngày càng tàn nhẫn với dân chúng và khiến cả vương quốc phồn vinh dần sụp đổ. Nhưng ánh sáng hy vọng đã xuất hiện với thần dân vương quốc Kadetia.”
“Auras đã trở lại và cùng với những người đồng đội của mình lên kế hoạch lật đổ nhà vua Auros.”
“Vào đêm trăng tròn của ngày định mệnh, hai người anh em đã chạm trán với nhau sau từng ấy năm. Cuối cùng thì nhà vua và quân đội của hắn đã bị tiêu diệt, kể từ đó vương quốc Kadetia không còn là địa ngục nữa. Auras được tôn vinh như một vị anh hùng của người đời.”
“Còn về phần Auros thì được gọi với cái tên Ma thần. Kẻ gieo rắc nỗi sợ hãi cho dân chúng và cả thế giới.”
“Đó là những gì được kể lại từ truyền thuyết. Hai người con của dải sáng từ tương lai, Aurora’s.”
“Sau này có một vị học giả đã lấy cái tên Aurora’s đặt cho loại tiền tệ của thế giới.”
Califa đã rất tập trung vào việc kể chuyện. Đến nỗi Raidou còn không để ý xung quanh, chỉ chăm chú lắng nghe cô ấy.
“Tuyệt thật…”
“Ọc! Ọc!” – Khi Raidou sắp sửa thốt ra những lời khen dành cho câu chuyện, thì cái bụng cậu đã ngăn cản điều đó.
“Chắc là cậu cũng đói bụng rồi nhỉ, chờ tôi một chút nhé.” – Califa lại tiếp tục giúp đỡ Raidou và Ruijerd. Cô ấy đã bước vào nhà và lấy ra hai ổ bánh mì từ thùng gỗ.
“Của cậu đây, Raidou.”
“Thành thật cảm ơn cô, Califa.” – Raidou nhận lấy hai ổ bánh mì kia. Tuy rằng nó có hơi khô và cứng, nhưng thật tốt khi có đồ ăn ở một nơi thế này.
“Phải rồi… Trong lúc kể chuyện, cô có nhắc đến lục địa nhỉ?”
“Hả! À ừm, đúng thật là có.” – Califa hiện đang cầm nhánh cây xiên con cá. Cô ấy khựng lại khi nghe Raidou gọi.
“Cô có thể kể cho tôi về các lục địa trên thế giới này được không?” – Raidou đang muốn biết, liệu nơi này có phải là Trái Đất hay không.
Nhưng rồi cậu đã thất vọng khi Califa đáp lời: “Haha… Xin lỗi nhé… Nhưng tôi chưa bao giờ đến các lục địa khác, và hiểu biết của tôi cũng rất hạn hẹp. Những gì mà tôi biết, đều là do ông nội và các thương nhân kể lại.”
“Ra… Ra là thế.” – Raidou đành ngậm ngùi thất vọng khi nghe câu trả lời của Califa. Cậu thật sự đang rất bối rối, bởi vì nơi này hoàn toàn không giống Trái Đất hay Nhật Bản.
“Đừng lo lắng… Nếu như có cơ hội thì tôi sẽ đi khắp nơi trên thế giới này, và khi đó tôi sẽ kể lại những thứ mình học được cho cậu biết.”
Califa đã trấn an Raidou khi nhìn thấy khuôn mặt thất vọng của cậu. Sau đó cô ấy bắt đầu thưởng thức con cá.
Raidou đã mỉm cười một chút khi nghe được những lời trấn an của Califa. Cậu đáp lại: “Califa… Rồi cô sẽ làm được thôi, khi đó tôi sẽ lại lắng nghe cô như ban nãy.”
Raidou và Califa đã mỉm cười với nhau, cả hai đã có một cuộc trò chuyện thật tuyệt.
“Raidou… Cảm ơn vì những lời đó của cậu, tôi vui lắm đấy.”
Califa đang nhìn Raidou với nụ cười rạng rỡ. Cậu đã đỏ mặt một chút khi thấy cô ấy như vậy.
“Cô không cần phải cảm ơn tôi đâu.”
“Hehe… Cậu đang đỏ mặt đấy sao, Raidou.”
“Làm gì có chứ, chỉ là lâu lắm rồi tôi mới có người trò chuyện cùng.”
“Như vậy chúng ta là bạn bè với nhau rồi nhỉ.”
“Ừm… Đúng vậy.” – Cả hai đã có một cuộc trò chuyện rất vui, mọi thứ cứ vậy mà tiếp tục mặc thời gian cứ trôi qua từng giây.
...Kết thúc...
Bản chuyển ngữ này là tài sản trí tuệ của truyen.free, được thực hiện với sự cẩn trọng và tâm huyết.