Ta Cũng Là Kiếm Tu - Chương 19: Chapter 19: Trùng Họa.
Sau khi hết kinh ngạc, Ninh Huyền kiểm tra từng cây trong bảy mươi ba khóm [Tiểu Diệp Thảo] trong linh điền. Xác định tất cả đều đã trưởng thành, hắn nhổ năm mươi ba khóm lên cả gốc lẫn đất.
Hai mươi khóm còn lại, hắn quyết định giữ lại để gây giống.
Về việc nuôi trồng linh dược, Ninh Huyền đã sớm tìm hiểu trong [Đan Thảo Lục].
Thông thường, việc gây giống linh dược thường tiêu tốn không ít thời gian.
Chẳng hạn như [Tiểu Diệp Thảo], dù chỉ là linh thảo cấp thấp, nhưng thời gian gây giống cũng mất đến hai năm.
Trong suốt thời gian này, ngoài việc tưới [Linh Vũ Thuật] hai lần mỗi tháng, còn phải phòng ngừa các loại trùng hại, vô cùng hao tâm tốn sức.
Đó mới chỉ là một loại linh thảo cấp thấp, nếu đổi sang các loại linh thực trung cấp hoặc cao cấp, thời gian trồng trọt càng dài hơn. Ít thì bảy tám năm, nhiều thì mười năm, thậm chí hàng chục năm đều là chuyện thường.
Hơn nữa, cuối cùng có thể gây giống thành công hay không, cũng không thể đảm bảo.
Chính vì vậy, trong giới tu tiên, các tu sĩ thường ít khi tự trồng linh dược mà chọn cách mua mầm cây hoặc hạt giống từ các cửa hàng.
Nhưng đó chỉ là các loại linh dược cấp thấp và trung cấp, còn linh thực cao cấp đều bị các đại tông môn kiểm soát.
Tu sĩ bình thường gần như không thể có được.
Ninh Huyền lựa chọn gây giống cũng là để tiết kiệm chi phí.
Hơn nữa, nhờ có gia đình chuột nhỏ giỏi bắt sâu bọ, cộng thêm tác dụng kỳ diệu của [Ngưng Mộc Chân Khí] giúp thúc đẩy linh dược sinh trưởng, hắn mới quyết định đi theo con đường này.
Sau khi thu thập đủ năm mươi ba khóm [Tiểu Diệp Thảo], hắn cất tất cả vào hộp ngọc chuyên dụng, sau đó rời động phủ, thẳng đường đến phường thị.
Đến đại lộ chính của phường thị, Ninh Huyền không vội bán linh thảo ngay mà đi một vòng quanh khu Nam của Quý Vân Phường.
Tính sơ qua, chỉ riêng khu Nam đã có hơn hai mươi tiệm thuốc, ước tính toàn bộ phường thị có đến năm mươi tiệm thuốc các loại.
Thấy số lượng tiệm thuốc nhiều như vậy, Ninh Huyền cảm thấy yên tâm hơn hẳn.
Về sau, khi thường xuyên dùng [Ngưng Mộc Chân Khí] để thúc đẩy linh thảo sinh trưởng, hắn chắc chắn sẽ lui tới các tiệm thuốc thường xuyên. Với số lượng tiệm thuốc nhiều như vậy, hắn cũng không lo bị người khác nghi ngờ.
Sau khi suy nghĩ một chút, Ninh Huyền chọn một tiệm thuốc gần đó, bán đi năm mươi ba khóm [Tiểu Diệp Thảo] với giá năm linh thạch mỗi cây, đổi được tổng cộng hai trăm sáu mươi lăm linh thạch.
Rời khỏi tiệm thuốc này, hắn cố tình đi xa hơn một chút rồi ghé vào một tiệm khác, mua tổng cộng chín mươi hạt giống của ba loại linh dược cấp thấp với giá hai linh thạch mỗi hạt, tốn hết một trăm tám mươi linh thạch.
Ba loại linh dược đó là [Tiểu Diệp Thảo], [Ngưng Sương Thảo] và [Tử Cần Hoa].
[Tiểu Diệp Thảo] và [Ngưng Sương Thảo] là hai thành phần chính để luyện chế [Tiểu Hoàn Đan], còn [Tử Cần Hoa] là một trong hai dược liệu chủ chốt để luyện chế [Dẫn Khí Đan].
Sau khi rời khỏi tiệm thuốc, Ninh Huyền lại ghé qua một cửa hàng bán đan dược cho linh thú, mua hai bình [Tự Linh Đan] cho gia đình chuột nhỏ rồi mới quay về động phủ.
Kết quả là sau một hồi bận rộn, hắn chỉ còn lại bốn mươi lăm linh thạch, đúng là làm trâu làm ngựa mà!
Trên đường về, Ninh Huyền vừa đi vừa tính toán trong đầu.
Bất lực, hắn chỉ biết cười khổ rồi tiếp tục đi về phía đỉnh Ngưng Linh.
Khi đến lưng chừng núi, hắn gặp một người đi ngược chiều. Nhìn lên, đó là một thanh niên mập mạp, da dẻ trắng trẻo.
Người này, hắn từng gặp qua hai lần, động phủ cách chỗ hắn khoảng ba dặm.
Thấy thanh niên kia vội vã đi qua, Ninh Huyền tò mò quay đầu nhìn lại.
“Hắn vội thế là đi đâu nhỉ?”
Hắn lẩm bẩm một câu rồi tiếp tục lên núi.
Chưa đi được mấy bước, lại thấy một lão giả áo xám hối hả chạy xuống.
“Tiền bối họ Thôi, ngài vội vã thế này là đi đâu vậy?”
Lão giả áo xám này là hàng xóm của hắn, động phủ cách chưa đầy một dặm.
“Là tiểu hữu Ninh à, ta có việc gấp, không tiện nói nhiều, cáo từ!”
Lão họ Thôi chỉ ôm quyền chào rồi vội vã chạy xuống núi.
"Kỳ lạ thật, rốt cuộc là chuyện gì vậy!"
Gặp hai người liên tiếp có vẻ vội vã như thế, trong lòng Ninh Huyền cũng dấy lên chút tò mò.
"Trên núi không lẽ có chuyện gì? Đây dù sao cũng là phường thị của Quy Vân Môn cơ mà!"
Miệng thì nói vậy, nhưng bước chân hắn lại vô thức nhanh hơn vài phần, vội vã quay về động phủ.
Lúc đi ngang qua động phủ hạng Giáp số mười bảy, hắn thấy bên ngoài sân có hai tu sĩ đang trò chuyện gì đó.
Một trong hai người trông đầy vẻ u sầu, dường như gặp phải chuyện khó giải quyết.
Thấy vậy, Ninh Huyền khựng lại một chút, suy nghĩ rồi bước nhanh đến gần hai người kia.
"Xin lỗi đã quấy rầy hai vị tiền bối, dám hỏi..."
Hắn vừa chắp tay thi lễ, định hỏi han, nhưng hai người kia đã sớm phát hiện ra hắn. Một trong số đó liếc nhìn hắn rồi trực tiếp cắt ngang lời.
"Tiểu hữu, linh điền của ngươi cũng bị sâu bệnh sao?"
Nghe vậy, Ninh Huyền sững sờ một chút, sau đó gật đầu rồi đáp.
"Hai hôm trước đúng là có xuất hiện trùng hại, nhưng ta đã xử lý xong rồi!"
"Giải... Giải quyết rồi á?!"
Lời hắn vừa dứt, vị tu sĩ mặt mày sầu khổ kia lập tức như bám được cọng rơm cứu mạng, vươn tay túm lấy tay áo hắn.
"Xin lỗi, ta thất lễ rồi!"
Nhận ra hành động của mình có phần lỗ mãng, thanh niên áo dài xanh đậm kia vội thu tay lại, ôm quyền thi lễ.
"Tại hạ là Ngô Thành Lương, vị này là Phùng Trang, Phùng đạo hữu. Không biết tiểu hữu xưng hô thế nào?"
"Không dám, không dám, tại hạ Ninh Huyền, bái kiến hai vị đạo hữu!"
Thấy vậy, Ninh Huyền cũng không dám chậm trễ, lập tức hoàn lễ. Dù gì hai người trước mặt cũng đều là tu sĩ luyện khí tầng sáu.
Thấy hắn thái độ khiêm cung, thanh niên tên Phùng Trang cũng ôm quyền đáp lễ.
"Thì ra là Ninh tiểu hữu.
Vừa rồi nghe tiểu hữu nói đã xử lý được trùng hại, không biết là dùng cách gì vậy?"
Lúc này, Ngô Thành Lương lại chắp tay với Ninh Huyền, vội vàng hỏi.
"Chuyện này…"
"Đạo hữu cứ yên tâm, chỉ cần nói cho tại hạ cách giải quyết trùng hại, thù lao tuyệt đối không thiếu một phần!"
Thấy Ninh Huyền có vẻ chần chừ, Ngô Thành Lương vội vàng mở miệng, lập tức đưa ra cam kết.
"Ngô đạo hữu hiểu lầm rồi..."
Hắn vừa nói được nửa câu thì bỗng dừng lại, trầm ngâm một lát rồi đổi giọng.
"Tại hạ có thể giải quyết trùng hại, chẳng qua nhờ vào mấy con linh sủng bên cạnh mà thôi!"
"Linh sủng? Đạo hữu nuôi dưỡng linh sủng gì vậy?"
Nghe vậy, Ngô Thành Lương vội vàng truy hỏi.
"Chỉ là mấy con chuột nhỏ mà thôi!"
Ninh Huyền thản nhiên đáp.
"Chuột nhỏ?"
Cả Ngô Thành Lương và Phùng Trang đều sững sờ, rõ ràng bọn họ không quá am hiểu về linh sủng.
Mà loài chuột nhỏ này, dù trong giới tu hành cũng chẳng mấy ai để tâm, càng không biết chúng có khả năng trừ trùng hại.
"Ninh tiểu hữu, tại hạ có thể nhờ tiểu hữu mang linh sủng đến linh điền của Ngô huynh để thử giúp diệt trừ trùng hại được không?"
Phùng Trang là người phản ứng nhanh nhất, ánh mắt chăm chú nhìn Ninh Huyền rồi chắp tay hỏi.
"Chuyện này… cũng không khó, có điều linh thảo trong linh điền của tại hạ đều là nhất giai hạ phẩm, nên trùng hại cũng dễ xử lý hơn.
Còn linh điền của Ngô đạo hữu, có lẽ trồng toàn nhất giai trung phẩm linh thảo, diệt trừ trùng hại e rằng sẽ tốn sức hơn!"
Ninh Huyền làm ra vẻ trầm tư, rồi tiếp tục nói.
"Hơn nữa, đây là lần đầu tại hạ gặp tình huống này, cũng không dám chắc chắn có thể giải quyết được giúp Ngô đạo hữu!"
Nghe vậy, Ngô Thành Lương lập tức lên tiếng trấn an.
"Không sao, cứ thử một lần! Nếu không thành, tại hạ tuyệt đối không trách tội Ninh tiểu hữu!"
"Đã vậy, tại hạ sẽ thử một phen. Hai vị chờ một lát, để tại hạ về động phủ mang theo vài con linh sủng, rồi sẽ quay lại."
Sau khi nhận được cam kết từ Ngô Thành Lương, Ninh Huyền mới yên tâm nhận lời. Hắn chào hai người xong, lập tức quay về động phủ trước.
Còn tiếp... * NGƯỜI DỊCH: ĐIÊN ĐẠO NHÂN