(Đã dịch) Ta Đối Với Ngồi Cùng Bàn Ngươi Hung Không Nổi - Chương 116: Ngày khai giảng ( cầu đặt mua )
Khẽ hát, Lương Thiến rời khỏi phòng, vừa lúc trông thấy mẹ mình đi tới.
Lương Thiến vội ôm trán: “Ôi chao, đầu vẫn còn đau nhức quá chừng, con vẫn chưa quen được khí hậu ở đây, triệu chứng khó chịu vẫn chưa hết ấy mà.”
Diệp Tuyết Thanh trợn trắng mắt, chỉ cái tiếng cười ngây ngô của cô thôi, ngồi ở tầng một bà cũng nghe thấy rồi.
“Đừng có giả bộ, bố con có ��� đây đâu.” Diệp Tuyết Thanh bất đắc dĩ nói.
Lương Thiến liếc trộm một cái, rồi giả vờ yếu ớt nói: “Mẹ, con không hề giả vờ, con buồn rầu thật sự đấy.”
“Mẹ nói cho con nghe này, năm lớp 12 này nếu con không đứng nhất toàn lớp, thì con sẽ phải tiếp tục ra nước ngoài đó, nhớ chưa!” Diệp Tuyết Thanh trầm giọng dặn dò, như thể đang ngụ ý điều gì đó.
Trong lòng Lương Thiến vui mừng khôn xiết, nhưng vẫn vờ vĩnh nói: “Thứ nhất thì thứ nhất, đơn giản thôi mà.”
“Đừng có mà nói khoác, nhưng mẹ vẫn phải nói cho con biết, con ở bên Mạc Nhiên thì không được sao nhãng việc học, càng không thể làm những chuyện không nên làm ở cái tuổi này! Bằng không bố con nhất quyết sẽ đưa con ra nước ngoài đấy!”
“Thật sao ạ?” Lương Thiến không hề giả bộ, hỏi thẳng thắn. Không ngờ mẹ lại không phản đối, mặt trời mọc đằng Tây sao vậy?
Diệp Tuyết Thanh cũng hết cách, ai mà biết cô con gái ngốc nghếch này lại có thể vì Mạc Nhiên làm nhiều chuyện đến vậy. Nhưng nghĩ lại cũng bình thường, khi bà bằng tuổi con gái mình, bà cũng từng làm rất nhiều chuyện ngốc nghếch vì bố nó, nhưng đến cuối cùng đều là đáng giá.
Chỉ không biết Mạc Nhiên có thể cho Thiến Thiến một cái kết đẹp hay không.
“À, không giả bệnh nữa hả?”
Lương Thiến tội nghiệp ôm chầm lấy cánh tay Diệp Tuyết Thanh, bắt đầu làm nũng giả ngây thơ. Diệp Tuyết Thanh chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu.
Ngay từ đầu bà đã thấy kì lạ, sao Thiến Thiến lại đột nhiên đi giúp một bạn nam đồng học?
Mặc dù là lớp trưởng, nhưng hồi cấp 2 sao lại không thấy nhiệt tình như vậy, hóa ra là có mục đích.
Mình và bố nó đều bị lừa rồi.
“Mẹ ơi, con biết ngay mẹ là tốt nhất mà, con cam đoan sẽ không bỏ bê học hành đâu.” Lương Thiến giơ tay thề. Chỉ cần được ở bên Mạc Nhiên, toàn thân cô đều tràn đầy tinh thần chiến đấu.
Diệp Tuyết Thanh gõ gõ trán con gái: “Nhớ kỹ lời con cam đoan đấy, bằng không mẹ sẽ đứng về phe ba con đấy.”
“Mẹ ơi, không được đâu! Mẹ phải đứng về phía con chứ.” Nói xong, cô điên cuồng lay mạnh cánh tay Diệp Tuyết Thanh.
“Đừng lay, đừng lay nữa, hoa cả mắt rồi đây.”
“Con đói, muốn ăn cơm.”
“Bây giờ mới biết đói bụng à, con tưởng mẹ không thấy con ăn vụng bánh mì trong bệnh viện sao?”
Lương Thiến ôm mặt, thật mất mặt quá đi mất. Khi giả bệnh trong bệnh viện, cô đã chẳng ăn gì rồi.
Đến đêm khuya liền lén lút tìm đồ ăn, suýt nữa thì chết đói trong bệnh viện.
Sau khi ăn cơm, Lương Thiến không đi tìm Mạc Nhiên mà lại đi tìm Tiêu Phàm.
Cô muốn hỏi xem khi mình không có ở đó, Mạc Nhiên trông như thế nào, có phải như người mất hồn không.
“Lớp trưởng, cậu không thấy cái bộ dạng đó của Mạc Nhiên đâu. Tớ nhớ cậu vừa đi, Mạc Nhiên cứ như cái xác không hồn vậy, trông thờ ơ lạnh nhạt với mọi chuyện, thấy mà phát sốt ruột.” Tiêu Phàm nghĩ đến Mạc Nhiên lúc đó mà không khỏi thở dài.
Nghe lời Tiêu Phàm nói, Lương Thiến cười ha ha ngây ngô. Trong đầu cô hiện lên dáng vẻ thất thần của Mạc Nhiên, vừa xót xa vừa thấy vui.
Khi nghe thấy lớp 11 có một nữ sinh xinh đẹp, đồng thời lại thích Mạc Nhiên.
Nụ cười híp mắt trên mặt Lương Thiến lập tức tắt ngúm, ánh mắt cô phóng ra ánh nhìn sắc lạnh.
“Cái gì! Có một nữ sinh thích Mạc Nhiên ư!!!” Lương Thiến hỏi với ánh mắt chăm chú.
“À không hẳn, cô ta ám chỉ điên cuồng với Mạc Nhiên. Nghe Lâm Bành Bành nói, Tăng Nhu Nhu còn muốn Mạc Nhiên dạy cô ta chơi piano nữa chứ.”
Lương Thiến nghe xong cảm thấy Tăng Nhu Nhu này không phải dạng vừa, lại dùng đúng chiêu trò mình đã từng dùng. Chẳng lẽ người Mạc Nhiên đã có chủ rồi sao? Cô biết ngay Mạc Nhiên chẳng để mình yên mà, quả nhiên chuyện không mong muốn vẫn đến.
Quan trọng hơn là!
Trong tin nhắn, Mạc Nhiên chưa bao giờ nhắc đến sự tồn tại của Tăng Nhu Nhu này!
Như thể đang che giấu điều gì.
Lương Thiến cho rằng, Mạc Nhiên khẳng định có tật trong lòng. Mình không có ở đây, hắn liền muốn tìm cô gái khác, chắc chắn là như vậy.
“Vậy bọn họ ở bên nhau chưa?” Lương Thiến khẩn trương hỏi.
“Khẳng định là chưa rồi, Lâm Bành Bành đang trông chừng giúp cậu mà.” Tiêu Phàm nhún vai. Kỳ thật trong lòng cậu rất ghen ghét, gái xinh ai cũng thích Mạc Nhiên.
Chẳng lẽ mình không đẹp trai sao?
Lương Thiến nghe xong thở phào nhẹ nhõm, may mà Bành Bành ra tay giúp đỡ, không hổ là chị em tốt, trọng tình nghĩa.
“Vậy Tăng Nhu Nhu đó thật đẹp đến thế sao?” Lương Thiến hiếu kỳ hỏi.
“Thì ra là cậu chưa thấy ngày khai giảng lớp 11 đó, cả đám nam sinh trong lớp đều mắt tròn mắt dẹt nhìn theo. Lâm Bành Bành còn ghen tị đến phát điên nữa. Khoảng vài ngày nữa khai giảng cậu sẽ thấy thôi, Tăng Nhu Nhu khác với cậu, cô ta là loại con gái khiến nam sinh nảy sinh mong muốn che chở mãnh liệt, đến tôi cũng phải xao xuyến.”
Nói xong Tiêu Phàm dừng lại một chút: “Đáng tiếc người ta lại thích Mạc Nhiên. Chẳng lẽ tôi đây không có giá trị gì sao! Lại còn có tiền nữa chứ!”
Lương Thiến nhịn không nổi cười thầm. Đúng là cậu mà có người thích thì mới là lạ chứ, nhưng cô cũng tò mò Tăng Nhu Nhu rốt cuộc là thần thánh phương nào, đáng gờm đến vậy sao?
“Cậu không đi tìm Mạc Nhiên sao?” Tiêu Phàm hiếu kỳ hỏi.
“Dù sao vài ngày nữa là khai giảng rồi, đến lúc đó tự nhiên có thể trông thấy, tớ không nóng vội.” Lương Thiến dang tay, làm bộ thản nhiên như chẳng thèm gặp chút nào.
Tiêu Phàm ngáp một cái: “Tớ mệt rồi, buồn ngủ.”
“Được thôi.” Lương Thiến rời khỏi nhà Tiêu Phàm, đứng ở ven đường ngó nghiêng, có nên lén lút ngó Mạc Nhiên một cái không nhỉ? Chỉ một chút thôi, xem hắn đang làm gì.
Không được, không được. Nếu bị Mạc Nhiên phát hiện, mình sẽ không còn cái lợi thế được dỗi, không thể để Mạc Nhiên biết mình đang nhớ nhung hắn điên cuồng.
Kìm nén sự xao động trong lòng, Lương Thiến đành quay về nhà, định nhắn một cái tin cho Mạc Nhiên.
Nhưng chẳng phải sẽ lộ hành tung sao? Thế là Lương Thiến vào QQ nhưng vẫn ở chế độ ẩn, muốn xem Mạc Nhiên có lén lút online không.
Thế nhưng chờ đến khi khai giảng, Lương Thiến đều không thấy Mạc Nhiên online trên QQ, cô có chút nghi hoặc, chẳng biết Mạc Nhiên đang làm gì nữa.
Cô cũng muốn đến quán ăn Tây nhìn Mạc Nhiên, nhưng lại sợ bị Mạc Nhiên phát hiện, vậy thì sẽ mất mặt lắm, tại Mạc Nhiên trước mặt sẽ chẳng thể ngẩng mặt lên được nữa.
Ngày 1 tháng 9.
Hôm nay là ngày tựu trường của tất cả các trường học. Lương Thiến trông rất hồi hộp, cố tình đi trễ một lúc lâu, chính là muốn cho Mạc Nhiên đi trước đến trường, còn mình thì thong thả xuất hiện sau.
Cô rất muốn nhìn biểu cảm của Mạc Nhiên.
Thấy thời gian cũng xấp xỉ rồi, Lương Thiến cưỡi chiếc xe đạp nhỏ yêu thích của mình, hớn hở đi vào cổng khu dân cư. Vì sợ gặp Mạc Nhiên, cô tỏ ra đặc biệt thận trọng từng li từng tí, cứ như làm chuyện mờ ám.
Không thấy bóng dáng Mạc Nhiên đâu, Lương Thiến đạp xe đi một mạch.
Người đàn ông trong phòng bảo vệ nhìn Lương Thiến rời đi, nhíu mày.
Hôm nay không phải ngày tựu trường sao? Sao lại không nhìn thấy thằng nhóc kia đâu? Con bé thì lại xuất hiện.
Không thể nào! Phải thế này thật sao!
Mình đã canh thằng nhóc kia một năm rưỡi rồi, chẳng lẽ lại phải canh con bé này thêm một năm nữa sao???
Tiểu huynh đệ, đừng có mà giở trò nữa, mau mau đạp xe xuất hiện đi, cô gái của cậu đã về rồi đó.
Người đàn ông hoàn toàn không còn tâm trí làm việc, thậm chí rời khỏi phòng bảo vệ, đứng ở ven đường nhìn về phía Mạc Nhiên sẽ đến, nhưng chẳng thấy bóng người nào.
Bóng dáng thằng nhóc kia đâu chứ.
Bản chuyển ngữ này là tâm huyết của truyen.free, xin quý độc giả vui lòng tôn trọng bản quyền.