(Đã dịch) Ta Là Great Old One - Chương 940: Cuối cùng màn ai cố sự
Ngay cả cá cũng không dám bén mảng đến hòn đảo nhỏ, đống lửa đã tắt từ lâu lại một lần nữa bùng cháy.
Bán nhân ngư khổng lồ xấu xí lật giở giá nướng, gã khổng lồ với những xúc tu xấu xí trên mặt giơ cao ly rượu, ngay cả Cthulhu đang say mê trò chơi cũng bị lôi ra, nằm vật một bên gặm thịt xiên – chỉ có con quái vật sáu chân phủ giáp xác kia ủ rũ cúi đầu ngồi một góc, thi thoảng mới nhấp một ngụm rượu.
"Cho nên, chuyện này của cậu ngay từ đầu đã không ổn rồi."
Rượu vào bụng, những xúc tu trên mặt Nyarlathotep khẽ lắc lư.
"Dù không biết tại sao cậu cứ nhất định phải chấp nhất làm hài lòng một con người, nhưng con người, đối với chúng ta mà nói, cũng giống như loài kiến đối với con người vậy... Vậy tại sao cậu phải theo đuổi sự tán thành của một con kiến làm gì?"
"Nyar, ta nhớ trước đây thế giới quan của cậu đâu phải vậy."
Đỗ Khang liếc nhìn Nyarlathotep.
"Sao thế, uống nhầm thuốc à?"
"Chẳng phải ta đang giúp cậu khuyên nhủ đó thôi mà..."
Nyarlathotep cười ngượng ngùng.
"Dù sao cậu vừa mới..."
"Bộ cậu nghĩ ta gặp phải chuyện này thì sẽ suy sụp, rồi lẳng lặng chuồn về Biển Sâu chờ chết chắc?"
Đỗ Khang lắc đầu.
"Cút đi, ta đâu có thảm hại đến mức đó."
"Đồ ăn ư? Ai nấu món gì à?"
Cthulhu đang nằm vật gặm thịt xiên vô thức ngẩng đầu lên, nhưng chẳng thấy món rau xào nào cả.
Chỉ có những xiên thịt tỏa hương thơm nức.
"Chán ăn qu��..."
Nhìn những xiên thịt trước mắt, thứ từng khiến hắn thèm nhỏ dãi, Cthulhu lộ vẻ chán ghét.
"Không thể làm món nào khác sao?"
"Đồ đầu bạch tuộc, mày ăn cái gì mà chẳng chán?"
Đỗ Khang trừng Cthulhu.
Hắn không khỏi thừa nhận, từ khi bọn họ có chiếc xe Bát Ô tô kia, tên béo da xanh này bắt đầu ngày càng kén ăn – những món Đỗ Khang nấu về cơ bản đã bị hắn ăn đi ăn lại mấy bận rồi, hắn biết kiếm món mới ở đâu bây giờ?
Huống chi, làm đồ ăn cho bản thể Cthulhu thật sự quá phiền phức, hắn bận rộn cả ngày cũng không đủ cho đối phương ăn một bữa.
"Thôi thôi, chủ yếu là nói chuyện phiếm, chứ đâu phải ăn cơm."
Nyarlathotep tùy ý xua tay.
"Nói đến, gần đây ta đi qua hư không thì phát hiện một thứ khá thú vị, các cậu đoán xem là gì..."
Theo lời kể của Nyarlathotep, bầu không khí dần trở nên sôi nổi. Còn Đỗ Khang thì không nói gì, chỉ bưng chén rượu ngồi một bên, lặng lẽ thưởng thức hương vị mà chỉ mình hắn mới có thể cảm nhận được.
"Chuyện tình cảm thực ra rất bình thường, không cần thiết phải vì thế mà buồn bã."
Dagon, người đang nướng thịt, tiến lại gần.
"Ngoài tình cảm ra, trong cuộc sống còn có rất nhiều thứ, không cần thiết phải vì chuyện nhỏ nhặt này mà..."
"Ta biết, không phải vì chuyện đó đâu."
Đỗ Khang khẽ lắc đầu.
Hắn đương nhiên sẽ không vì bị từ chối mà buồn bực gì – dù sao thì trước khi đến Kim Tự Tháp, hắn đã biết chuyện này sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp. Còn bây giờ... hắn chỉ là có chút bâng khuâng mà thôi.
Hắn thật sự chỉ là một người bình thường.
"...Tóm lại, đó là một loại sinh mệnh thể tương đối kỳ lạ."
Trước đống lửa lớn như vậy, Nyarlathotep vẫn phe phẩy những xúc tu trên mặt.
"Rất khó để miêu tả bằng lời, có cơ hội ta sẽ dẫn các cậu đi xem một chút là hiểu ngay."
"Dạng này a..."
Đỗ Khang gật đầu tán thưởng.
Thực ra hắn cũng chẳng nghe rõ Nyarlathotep đang nói gì – dù sao nãy giờ hắn vẫn đang thất thần mà. Tuy nhiên, điều này cũng không ảnh hưởng việc hắn nhiệt tình ủng hộ người bạn thao thao bất tuyệt của mình, dù sao thì, thể diện cũng vẫn phải giữ cho nhau chứ.
"Cho nên ta không đi."
Đỗ Khang giơ ly rượu lên.
"Ai thích đi thì người đó đi."
"...Được rồi, ta chỉ nói vậy thôi."
Bị nói toạc tâm tư, Nyarlathotep nhún vai.
"Không có ý gì khác, chỉ là cho vui thôi mà."
"Ừm..."
Trầm ngâm một chút, Đỗ Khang ngẩng đầu lên.
"Nyar, có thể nói cho ta biết, tại sao nhất định phải như vậy không?"
...
Thật lâu sau.
"...Không thể."
Thở dài, Nyarlathotep ngẩng đầu lên.
"Chuyện cụ thể, ta không tiện nói, cũng không thể nói. Ta chỉ có thể nói một điều: ta sẽ không hại cậu."
Phe phẩy những xúc tu trên mặt, Nyarlathotep nhìn thẳng vào mắt Đỗ Khang.
"Dù sao thì, mấy chúng ta, mới là đồng loại."
"Đúng vậy..."
Uống cạn ly rượu còn lại, Đỗ Khang nhẹ nhàng thở ra một hơi men.
Nyarlathotep nói không sai.
Mấy người bọn họ, quả thực mới là đồng loại.
"Cho nên, thật sự không thể làm món nào khác sao?"
Cthulhu, tay vẫn cầm xiên thịt, tiến lại gần.
"Tất nhiên tất cả mọi người là đồng loại, vậy các cậu chắc cũng thấy món này khó ăn đúng không? Hay là..."
"Dù sao ta không làm đâu, ai thích thì làm."
Đỗ Khang dứt khoát nằm vật xuống đất, hoàn toàn không có ý định đứng dậy.
Buổi liên hoan kéo dài đến đêm khuya. Dưới bầu trời đêm tĩnh mịch, ngàn sao lấp lánh. Khẽ lắc lư đôi chân, khống chế cho ánh trăng khuất dạng, Đỗ Khang cứ vậy nằm trên mặt đất, lặng lẽ thưởng thức biển sao.
Biển sao rất lớn, phi thường lớn. Đỗ Khang rất rõ ràng, nếu như mình lựa chọn đồng ý Nyarlathotep, rất có thể sẽ có một cuộc sống kích thích, đầy sóng gió – nhưng hắn đã không muốn tìm kiếm sự kích thích nữa, hắn chỉ muốn một cuộc sống đơn giản mà thôi. Dù hắn không phải người tốt, nhưng cũng chẳng phải kẻ xấu, càng không phải loại cuồng nhân nghe tin chiến tranh là mừng rỡ. Có thể sống một cuộc đời bình thường đã là quá đủ với hắn rồi.
"Ta muốn ngủ một lát."
Cảm nhận được sự mệt mỏi âm ỉ trong đầu, Đỗ Khang nhẹ nhàng quơ quơ chân.
"Các cậu trông chừng..."
"Cái gì?"
Nyarlathotep và Cthulhu giật mình, vội vàng lao tới.
"Thằng giáp xác kia, đừng có nghĩ quẩn đấy..."
"Nghĩ quẩn cái gì chứ, ta chỉ ngủ một lát thôi mà."
Đỗ Khang bất đắc dĩ lắc đầu.
"Thực ra, từ lần cuối ta dùng bản thể ngủ đã là một khoảng thời gian khá dài rồi... Tóm lại vẫn cần phải nghỉ ngơi một chút. Sao đứa nào đứa nấy nhìn ta như sắp chết vậy chứ? Ta thảm hại đến thế sao?"
"Ấy... Vậy thì tốt rồi."
Nyar thở phào nhẹ nhõm.
Hắn nhận ra, đây không phải dấu hiệu suy yếu hay già đi, mà chỉ là một giấc ngủ đông bình thường.
"À đúng rồi."
Cthulhu bên cạnh như nhớ ra điều gì đó, rút ra một quyển sách từ trong ngực.
"Đến đây, bất ngờ trước khi ngủ."
"Thứ gì thế?"
Đỗ Khang nhận lấy, tiện tay lật vài trang.
"Đồ đầu bạch tuộc, mày còn viết sách cơ à?"
"Không phải ta viết, ta thuê người viết đấy."
Cthulhu đắc ý nói.
"Mày còn nhớ chuyện lần trước tên mày không có trong danh sách ấy mà... Thêm tên mày vào danh sách thì hơi phiền, nhưng để mày cũng có một quyển sách như bọn họ thì không thành vấn đề."
"Sách của ta? Mày đùa gì thế."
Nhìn thấy nhân vật chính trong sách là một kẻ anh minh thần võ vô địch thiên hạ, sức mạnh dời non lấp biển, lại còn cùng lúc ve vãn bốn năm cô gái, Đỗ Khang bật cười thành tiếng.
"Đây là câu chuyện của ai vậy?"
Ps : Hết trọn bộ.
Ps 2: Cảm tạ liệt vị khán quan lão gia hỗ trợ cùng hậu ái.
Ps3: Ta đi ngủ một giấc, tỉnh về sau sẽ có bản hoàn tất cảm nghĩ, về sau còn sẽ có một chút lấy hắn nhân vật làm nhân vật chính Phiên Ngoại tiểu truyện ngắn, bất quá đó cái liền sẽ để tránh phí hình thức tiến hành phóng túng.
Ps4: Cảm ơn mọi người, cám ơn.
Toàn bộ nội dung trong bản văn này đều do truyen.free nắm giữ bản quyền.