(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 125: Sao ngươi lại tới được đây?
"Ây dô, lâu rồi không gặp nhỉ."
Từ phía xa có một nữ tử quen thuộc nhìn Hàn Vũ Thiên. Hắn cũng kinh ngạc nhìn lại nàng, sợ mình nhìn lầm nên lập tức dùng thần thức quét qua.
"Ta đây bằng xương bằng thịt đây mà, ha ha ha."
Lam Huyền kiều diễm xinh đẹp, đôi gò bồng đảo căng tròn cùng mười ngón tay đeo hộ giáp vàng lộng lẫy.
"Ngươi sao lại tới được đây?"
Hàn Vũ Thiên nhướng mày, có vẻ hơi khó hiểu. Lam Huyền cười nhạt đáp:
"Hừ, ngươi tới đây bằng cách nào thì ta cũng theo cách đó mà tới thôi."
Hàn Vũ Thiên híp mắt lại nói:
"Trực tiếp xông vào mà còn nguyên vẹn sao?"
Lam Huyền lắc đầu cười nói:
"Thê thảm lắm chứ, nhưng may mắn thay, ta gặp ngay một đám nhân tộc. Ta liền thôn phệ bọn chúng để khôi phục như cũ, hiện tại cũng đang tham gia cuộc đối kháng này."
Hàn Vũ Thiên gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, ngồi xuống một góc. Lam Huyền mỉm cười đi về phía sàn đấu số 6.
"Lam Huyền và Gia Tấn."
Chấp sự trên sàn đấu cao giọng nói. Lam Huyền bước lên sàn đấu, mang theo vẻ mị hoặc kinh người. Gia Tấn vừa bước lên, nhìn thấy nhan sắc của nàng, cũng không khỏi rung động.
Vừa lúc chấp sự ra hiệu, Lam Huyền cố ý để vạt áo hơi trễ xuống, khiến Gia Tấn trợn tròn mắt há hốc mồm. Đôi gò bồng đảo lộ ra gần nửa, khiến hắn rạo rực không thôi.
"Ngươi đang nhìn gì vậy?"
Giọng nói mê hoặc của nàng khiến dục vọng của Gia Tấn dâng trào đến cực điểm. Nàng tiến gần đến Gia Tấn, cười nói:
"Ma Cước!"
Một cú đá đầy uy lực giáng thẳng vào "khẩu súng" đã "tích lũy" mấy chục năm của Gia Tấn. Hai "quả pháo" cứ thế, chưa kịp xuất trận đã tan tành. Gia Tấn gục ngã, toàn thân run rẩy, đôi mắt trợn trắng rồi bất tỉnh nhân sự.
Hàn Vũ Thiên đứng dưới sân khấu nhìn mà rùng mình. Hắn thật không ngờ nàng ta lại dùng chiêu này, quả thực chỉ có phụ nữ mới làm được chuyện như vậy.
"Gia Tấn thua trận, Lam Huyền thắng."
Vị chấp sự cũng có chút ngượng nghịu. Cả đám nam nhân xung quanh ai nấy cũng vô thức nhìn xuống "họng súng" của mình, đều thở phào nhẹ nhõm vì người gặp nạn không phải là mình.
"Lão tử còn chưa có con đâu."
"Người ta nói phụ nữ đẹp rất nguy hiểm, bây giờ ta tin rồi."
"Ây da, lúc nãy ta nghe kẻ nào đòi ngủ với nàng nhỉ? Hắn trốn đi đâu rồi? Sao không mạnh dạn lên giường với nàng một đêm đi?"
"Con mẹ nó, Gia Tấn tuyệt hậu rồi."
"Xem như kiếp này của Gia Tấn chỉ biết nhìn thanh kiếm của mình mà thở dài thôi."
"Ôi nữ nhân..."
Những tiếng xôn xao vang khắp trường đấu. Mấy thí sinh nam trên sàn đấu đều khép chặt chân lại, còn các nữ nhân thì hơi thẹn thùng nhưng cũng bật cười khẽ.
Lam Huyền bước đi với dáng vẻ tự mãn, ngẩng cao đầu như vừa làm được một chuyện gì đó đáng được tán dương.
"Ngươi tự hào lắm sao?"
Hàn Vũ Thiên ngồi một góc nhìn nàng. Lam Huyền đi đến, ngón tay khẽ vuốt lên đùi Hàn Vũ Thiên, nói:
"Đàn ông các ngươi đúng là độc hại, phá hủy một cái thì phụ nữ trên đời bớt đau khổ một người, hí hí hí."
Hàn Vũ Thiên thoắt cái đã xuất hiện sau lưng Lam Huyền, thì thầm vào tai nàng:
"Phụ nữ cũng được xem là công cụ tuyệt hảo nhất trên đời đấy, trái cây và hải sản đều có đủ, sinh nở truyền thừa huyết mạch cho đàn ông lại càng tuyệt hảo."
Lam Huyền nghe xong, sắc mặt lập tức trầm xuống, định ra tay. Nhưng nàng vừa quay đầu lại thì Hàn Vũ Thiên đã nhảy lên nóc nhà, biến mất.
"Tiện nhân!"
Lam Huyền phẫn nộ quay người bỏ đi, vẻ mặt hậm hực khó chịu.
Cuộc đối kháng ở Trụ Hư Thành kéo dài đến rạng sáng. Toàn bộ thí sinh tham gia mới hoàn thành vòng đấu. Giờ đây họ sẽ được đưa đến Trụ Hư Cung để chuẩn bị cho vòng bán kết.
Hàn Vũ Thiên, Ngạc Tôn và Ý Hoan đã cùng nhau uống rượu đêm đó, kết thành bằng hữu. Còn Lam Huyền thì đã kết giao với một nữ nhân khác, có vẻ cả hai đều rất xem thường đàn ông.
Lam Huyền dùng ánh mắt bất thiện nhìn về phía Hàn Vũ Thiên, còn hắn thì đáp lại bằng một nụ cười.
Nụ cười ấy khiến Lam Huyền không khỏi rùng mình. Đây là lần đầu tiên nàng bị một người đàn ông trêu chọc như vậy. Càng nghĩ càng siết chặt tay, trong lòng tức giận không sao phát tiết được.
"Tới rồi."
Trụ Bá Lạc giơ tay ra hiệu cho đoàn người dừng lại. Phía trước là Trụ Hư Thành cao hơn trăm trượng, rộng hai dặm, phồn hoa tới cực điểm, không gì sánh bằng.
Mấy lính canh thấy đoàn người tiến đến cũng chẳng thèm liếc mắt, bởi vì đã sống ở Trụ Hư Cung nhiều năm, ánh mắt của bọn họ đã cao hơn đầu, chẳng coi ai ra gì.
"Mời."
Trụ Bá Lạc ra hiệu, rồi cùng đoàn người bước vào. Bên trong, đã có mấy vị cung nữ xinh đẹp chờ sẵn.
Họ dẫn từng người về phòng của mình. Các cung nữ cũng đều mắt cao hơn đầu, chỉ là tiện tì nói năng cộc lốc, xem thường người khác.
Chỉ những người có địa vị, thuộc các dòng họ như Na Lạp và Ô Nhã, như Ngạc Tôn và Ý Hoan, mới được mấy cung nữ nịnh bợ ra mặt, sự giả tạo đến mức khiến người ta khinh thường.
"Một lũ tiện tì."
Lam Huyền cười lạnh, buông lời mỉa mai, tuy như nói thì thầm, nhưng thực chất ai nấy cũng đều nghe rõ, song không ai lên tiếng.
Mấy cung nữ nghe thấy, thái độ càng thêm bất thiện với nàng. Ánh mắt đầy sát ý đều đổ dồn về phía nàng. Lam Huyền làm như không thấy, quay sang nữ nhân bên cạnh nói:
"Ta thấy ở đây chẳng mấy sạch sẽ, chỉ toàn yêu nhền nhện giăng lưới bắt mồi, rồi nịnh bợ mà thôi, hu hu hu."
Lam Huyền ra vẻ yếu đuối, tựa vào vai nữ bằng hữu. Dù giọng điệu buồn bã, sợ hãi, nhưng lời nói lại sắc bén như mũi kiếm đâm thẳng vào tim các cung nữ.
Những người có địa vị thấp kém bị các cung nữ coi thường cũng bật cười nhạt. Mỗi lời Lam Huyền nói ra đều sắc như gươm, đâm trúng tử huyệt của lũ cung nữ chỉ biết nịnh hót kẻ trên, giẫm đạp kẻ dưới này.
Trụ Bá Lạc cũng chỉ mỉm cười, không hề có ý định trách mắng. Đám cung nữ và thị vệ này trước nay chưa từng bị châm chọc.
Bây giờ để nàng ta chọc tức vài phen, cho bọn chúng nếm thử mùi vị bị chà đạp là như thế nào.
Bản dịch văn học này được thực hiện độc quyền cho truyen.free.