(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 131: Lấy bọn họ làm gỗ đóng thuyền.
Tình thế hiện tại rối loạn đến cực điểm, từng quân đoàn đều tự mình chiến đấu, không thể nghe theo mệnh lệnh của tướng quân. Mấy vị tướng quân tu vi cao thâm kia cũng chật vật chống đỡ, chẳng ai rảnh tay để hạ lệnh.
"Trụ Hư Chiến!"
Một thanh âm uy nghiêm vang lên, tựa như ngọn hải đăng dẫn lối cho quân đoàn Trụ Hư thoát khỏi hiểm cảnh, rất nhanh đã đẩy lui quái vật, tạo thành trận pháp.
Người ra lệnh chính là Trụ Bá Lạc ở phía xa, hắn bị ba đầu quái vật vây công, thương thế không nhẹ, nhưng vẫn cố gắng tìm cơ hội hạ lệnh tạo trận.
Hàn Vũ Thiên xử lý xong một đám quái vật vô dụng liền chuyển hướng sang chiến trường chính, một kiếm chém xuống, uy lực đã mạnh hơn trước vài phần.
Đây là Trụ Hư thành, chỉ cần kiên trì thêm một chút thì các cao tầng Trụ Hư bộ lạc sẽ xuất thủ.
Hai thanh kiếm của hai đầu thanh lang bắt chéo vào nhau, một luồng khí tức kinh khủng được giải phóng ra.
"Học được chiêu này rồi?"
Hàn Vũ Thiên nhướng mày kinh ngạc, sau đó lại vui mừng.
Kiếm vừa bổ xuống, tạo ra một vết chém chéo, cứ thế xuyên qua từng con quái vật, chỉ một chém đã thổi bay gần mười đầu.
Dứt đòn này, hai đầu thanh lang cũng kiệt sức mà ngất lịm, được Hàn Vũ Thiên thu vào không gian trữ vật đặc biệt.
Hắn chờ đợi Trụ Hư bộ lạc toàn lực xuất thủ, chờ đợi mãi đến nửa canh giờ mà chẳng thấy động tĩnh nào.
Hàn Vũ Thiên không chút nghĩ ngợi liền phóng thần thức, quét một lượt khắp Trụ Hư điện.
Con ngươi hắn co rút, cơ thể run rẩy không phải vì sợ hãi mà là vì phẫn nộ. Hắn quát lớn:
"Toàn bộ người của Trụ Hư bộ lạc đã bỏ trốn rồi, không còn ở trong cung điện nữa."
Lời này vừa thốt ra, như một kỷ nguyên băng hà giáng xuống đầu bọn họ, da đầu tê dại, tuyệt vọng và thất vọng nặng nề bao trùm. Trụ Bá Lạc nghe vậy, hai mắt huyết hồng càng thêm điên cuồng.
"Bọn ta cung phụng Trụ Hư nhiều như vậy mà, họ sẽ không bỏ rơi chúng ta đâu."
Có vài người không tin, liền chạy vào cung điện dùng thần thức quét qua, thật sự không còn bất kỳ ai bên trong, ngay cả cung nữ quèn cũng đã biến mất.
Mấy người vừa dò xét mất đi triệt để niềm tin dành cho Trụ Hư, liền ngã gục xuống đất. Những người còn đang chiến đấu thấy cảnh này liền trầm mặt, kết quả đã rõ, chẳng cần xác thực thêm nữa.
Tiếng "Rầm" vang lên như thiên lôi sát phạt, cung điện Trụ Hư nổ tung, biến mấy kẻ đang ngã trên đất tan thành tro bụi. Một bóng người bị đánh bay rất nhanh được Hàn Vũ Thiên giữ lấy vai, kéo xu���ng mặt đất.
Người này râu ria rậm rạp, sắc mặt tiều tụy không chút máu, như vừa trải qua một cơn bạo bệnh cùng những trận chém giết vô tận.
"Trụ Nguyên Tiêu, chuyện gì xảy ra?"
Trụ Bá Lạc dồn toàn lực thổi bay ba đầu quái vật đang vây công, cơ thể khuỵu xuống, thở dốc quát hỏi.
Trụ Nguyên Tiêu chống đao đứng dậy, đôi mắt đỏ ngầu quát lên:
"Đám rác rưởi kia đã bỏ trốn rồi. Ta đã ra sức ngăn chúng lại, ép phải bảo vệ con dân Trụ Hư, nhưng chúng không nghe, còn đánh ta rồi bỏ trốn, kích nổ Trụ Hư cung, chôn vùi lối thoát cuối cùng."
Trụ Bá Lạc ngửa đầu cười rất thê thảm nói:
"Ta biết mà, ngày này rồi cũng sẽ tới. Các ngươi năm xưa cứ một mực vì lợi lộc trước mắt mà bầu Trụ Trấn Tử làm tộc trưởng, bây giờ thì hay rồi, ha ha ha, ha ha ha."
Một đám cao tầng bộ lạc khác nghe vậy cũng trầm mặt không nói. Kỳ thực năm xưa bọn họ đã bị Trụ Trấn Tử mua chuộc bằng số tài nguyên lớn, còn Trụ Bá Lạc thì chỉ khuyên rằng: "Làm tộc trưởng kết ngoại giao là để mang lại lợi ích lâu dài, tương lai phòng hờ đại kiếp cũng có thể bổ trợ cho nhau."
Nhưng bây giờ thì sao chứ? Đại kiếp đã đến, người ngồi ở ghế tộc trưởng lại là Trụ Trấn Tử chứ không phải Trụ Bá Lạc!
Trụ Trấn Tử nhiều năm coi thường việc ngoại giao, bây giờ lại lật lọng bỏ trốn, để mặc hàng tỷ sinh linh bình nguyên từng cung phụng Trụ Hư mấy ngàn năm chờ chết.
"Thay vì phí thời gian ở đây để hận và tuyệt vọng, tại sao các ngươi không hợp tác với nhau tìm ra lối thoát cho chính mình, rồi chờ đợi thời cơ lật đổ Trụ Hư?"
Lam Huyền đứng giữa một phế tích, khoanh tay khinh thường nói.
"Đúng vậy, chí ít ta cũng không chết trong miệng đám quái vật này. Có chết thì phải chết trong trận chiến với Trụ Hư!"
Trụ Bá Lạc nâng thương chỉ Cửu Thiên, lời nói mang theo sát ý. Mấy người khác cũng máu nóng sôi trào, liên tục trút giận lên lũ quái vật xung quanh.
Hàn Vũ Thiên ẩn hiện khí tức Âm Sát Thất Hồn, loại khí tức này khá lâu rồi không xuất hiện trở lại.
Ma tượng xuất hiện, nhân gian hóa thành hắc ám trong ba mươi dặm. Ma tượng nâng ma kinh của mình lên, lật ra, phát niệm từng câu ma chú khiến chúng sinh khiếp sợ.
"Hàn Vũ Thiên, đây là thứ gì?"
Con ngươi Lam Huyền co rút, thật không thể tin được đây lại là do chính Hàn Vũ Thiên thi triển. Hắn nhìn về phía nàng, truyền âm nói:
"Hóa một nửa nhân tộc nơi đây thành ma, hiện tại ma niệm trong lòng bọn chúng chính là sự hận thù với Tr�� Hư. Độ hóa thành ma, thực lực sẽ tăng vọt, ta và ngươi có thể an toàn rời đi."
Lam Huyền truyền âm, giọng điệu có chút bất ngờ nói:
"Dùng bọn họ làm gỗ đóng thuyền vượt biển sao?"
Hàn Vũ Thiên gật đầu nói:
"Chỉ có hy sinh những cây xanh tươi tốt làm gỗ vượt biển, chúng ta mới có thể tìm tới tương lai xa xôi."
Lam Huyền gật đầu, hóa thành hắc long, quấn quanh ma tượng của Hàn Vũ Thiên. Long uy gào thét, gia tăng uy lực ma khí lên mấy lần, khuếch tán ra sáu mươi dặm.
Ma tượng mọc ra thêm hai cánh tay bên sườn phải. Búng tay thêm một cái, lại xuất hiện thêm một cuốn ma kinh. Tay còn lại lật sách đọc, trên ngực phải mọc thêm một cái đầu.
Bên trái cũng tương tự xuất hiện thêm hai cánh tay và một cuốn ma kinh, lại thêm một đầu ma tượng nữa niệm chú.
Chúng sinh cứ thế gào thét đau đớn. Từ trong tâm khảm của bọn họ lộ ra hận thù với Trụ Hư, khiến ma khí tự đản sinh từ trong lòng, theo từng câu ma kinh tuôn ra từ ma tượng.
Đã có vài chục người hóa thành ma nhân. Theo sự thống hận chiếm đoạt tâm trí, bọn họ đã lao vào ch��m giết quái vật.
Tiếp tới chính là hàng trăm, hàng ngàn rồi hàng vạn người. Hơn nửa số nhân tộc trong Trụ Hư dần dần bị ma hóa, trong đó có cả Trụ Bá Lạc và Trụ Nguyên Tiêu.
Hai người bọn họ, vốn là người của Trụ Hư bộ lạc, trước giờ vẫn cứ nghĩ đây là bộ lạc hùng mạnh bảo vệ hàng tỷ sinh linh bình nguyên. Hiện tại thất vọng xâm chiếm, tạo thành hận thù, hai người này chắc chắn sẽ là ma nhân mạnh nhất sau khi bị ma hóa.
Truyen.free là đơn vị nắm giữ bản quyền của đoạn biên tập này.