(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 145: Máu như sông, thây như núi.
Lắng tai nghe tiếng suối chảy nhẹ nhàng, êm dịu, từng giọt nước còn đọng trên vách đá tí tách rơi xuống vũng nước đọng.
Tiếng hô chém giết hòa lẫn trong mùi máu tanh nồng, dâng trào như thác lũ.
Trận chiến Tây Phỉ khiến hàng trăm vạn thi thể phơi xác khắp mặt đất, nhuộm đỏ một vùng xanh biếc, biến nó thành màu của chết chóc. Từng món pháp bảo vẫn bay lượn hỗn loạn trên không trung.
Không ai ngờ rằng chiến trường này lại vượt xa mọi tưởng tượng. Càng giao tranh, các thế lực càng bị cuốn vào vòng xoáy điên cuồng, không thể nào dừng lại.
Rầm! Bầu trời bị xé rách, một luồng hoàng uy cuồn cuộn ập xuống mang theo vệt kiếm của Thánh Nhân. Hồ Niên, với phong thái vương giả của một thanh niên, xuất thủ đẩy lùi Ô Thanh Hải đang thân thể đầy máu.
"Mới vài ngày mà ngươi đã chịu không nổi rồi sao."
Hồ Niên mỉm cười, đôi mắt lướt qua một tia kim quang. Hắn ở trong hình dáng thanh niên, thực lực quả nhiên tăng mạnh, đủ sức trấn áp Ô Thanh Hải.
Rắc! Không gian nứt vỡ như tấm gương. Từ bên trong, một đạo mây trắng vọt ra, vù vù, cơn gió mang theo pháp tắc từ cuộn giấy trong tay Phùng Huy bay tới. Cả hai va chạm làm cho máu thịt dưới mặt đất văng tung tóe, tạo thành một trận mưa máu thoáng qua.
"Gào!"
Tiếng rồng gầm vang dội, hỏa diễm như sóng cuộn ập tới. Cùng lúc đó, hai thanh kiếm bắt chéo nhau chém xuống. Long thương của Tiêu Hạo giao chiến với hai kiếm của Tế Đằng và Tế Đặng. Vùng đất xung quanh h�� đã hóa thành nham tương nóng chảy. Ba kẻ hệ hỏa giao đấu quả thực khiến ai nấy đều kinh hãi.
Bão cát cuộn lên từng cơn lốc, thổi quét trực diện vào hai vị Thiên Thánh của Tây Phỉ thành. Yết Huyên hung bạo ra đòn quyết liệt, không cho hai người họ kịp thở dốc.
Đột nhiên, hai người khác tựa lưng vào hai vị Thiên Thánh kia. Đó chính là hai vị Chí Thánh đang đối đầu với Quang Trương, bọn họ cũng đang phải chống đỡ hết sức.
"Lão bà."
Quang Trương nhìn Yết Huyên cười khà khà đáng sợ. Yết Huyên lắc đầu, tung ra một dòng hải sa kinh người.
"Hắc Sa Chu Hải!"
Hai người đồng thanh hô lớn. Quang Trương thì hắc ám cuộn trào, Yết Huyên thì sa hải đáng sợ. Từ hai phía ập tới, bốn người ở giữa khó mà thoát được.
Hắc ám và hải sa bao vây ép chặt, khiến bốn người không thể thoát thân. Sau đó, chúng trộn lẫn vào nhau, tạo thành một khối cát u ám đáng sợ, nuốt chửng bốn người Tây Phỉ.
Từ trong cát, hai bàn tay sắc nhọn, u ám trồi lên, từ từ khép chặt "quả cầu" ở giữa. Sau khi bị hai bàn tay này tóm lấy, bốn người kia thực s��� không còn đường lui.
Quang Trương và Yết Huyên đứng cạnh nhau. Theo tay nàng tạo thế kéo cung, một dải cát bắt đầu ngưng tụ.
Tiếp đó, tay Quang Trương đặt lên tay nàng, từ từ kéo dây cung làm từ hắc ám, tựa như phu quân đang dạy nương tử bắn cung vậy.
"Uyên Ương Hắc Ám!"
Cả hai người một lần nữa đồng thanh hô. Dây cung đã kéo căng, hình thành một mũi tiễn kinh người.
Theo tay hai người buông ra, hắc tiễn vút đi. Giữa không trung, vệt cát còn đọng lại từ từ rơi xuống như tuyết.
Mũi tiễn xuyên qua mu bàn của bàn tay hắc ám, chui vào bên trong, tạo thành một vụ nổ chấn động. Khói bụi tiêu tán, chỉ thấy bốn người kia đều thương tích đầy mình, đặc biệt là hai tên Thiên Thánh đã mất đi một cánh tay.
"Náo nhiệt ghê ha."
Lam Huyền ngồi trên một đỉnh núi cách chiến trường mấy trăm dặm, quan sát mọi chuyện. Nàng xuất hiện ở đây còn sớm hơn cả Hàn Vũ Thiên trước đó.
"Chủ thượng, nếu kéo hết toàn bộ mà bỏ trống Bắc Ma thành, e là không ổn."
Ma đế Tủy Dực là người cuối cùng chưa xuất hiện trong tam đế ma tộc. Lam Huyền thản nhiên nói:
"Bắc Ma chỉ là một cứ điểm ngụy trang. Ở đó có 30 vạn ma binh canh gác, không cần lo lắng."
Tủy Dực lo lắng nói:
"Chủ thượng, tuy Bắc Ma là thành trì vỏ ngoài của chúng ta, nhưng vẫn cần dùng nó để tranh phong với các thế lực khác."
Lam Huyền phun hạt dưa hấu xuống đất rồi nói:
"Vạn Niên cung là bằng hữu, Nam Cương thì quá xa, Thiên Tiên có Lão Quân ngang hàng với bản ma thần. Tây Phỉ lại càng thú vị vì có Thánh Tông, cũng là mối họa lớn nhất của ma tộc. Chi bằng bốn thế lực liên thủ lật Tây Phỉ thành lên, ắt sẽ vui đây."
Tủy Dực nghe vậy cũng không nói thêm gì, chỉ yên lặng quan sát chiến trường phía xa.
"Khuynh Vũ!" "Huyền Lục."
Chiêu Linh chém ra liên tiếp ba đạo kiếm quang mang theo phong hệ. Tấn Dương thì đánh ra ba đạo lục quang mang theo pháp tắc.
"Ma Diệp Phi Kiếm."
Ma đế Hoàn Liêm rút thanh kiếm đầy ma mị của mình ra, chém tới một vị Chí Thánh cùng với ba tên Thiên Thánh liên thủ.
Truyền thuyết kể rằng ma đế xuất kiếm vạn vật vô sinh. Một kiếm Hoàn Liêm chém ra mang theo ma uy ngập trời của bậc đế vương, khiến một mảnh trời xanh hóa thành hắc ám, ào ạt đánh tới. Chí Thánh kia nét mặt không thay đổi, lấy ra một cây roi đánh trả.
Ba vị Thiên Thánh đồng loạt xuất chiêu theo sau, ngăn được một kiếm của Hoàn Liêm ma đế.
"Đừng có vội tụ họp với đồng bạn."
Ba ma vương từ ba hướng khác nhau truy đuổi tới. Bởi vì ban nãy họ đã để tuột mất đối thủ, khiến ba tên Thiên Thánh có cơ hội liên hợp với Chí Thánh để đối phó ma đế.
Phục Lang ma đế quấn quanh đại chùy một lớp khí tức không phải hắc ám, đó chính là Cổ Lang khí của hắn.
"Cổ Lang Phần Nộ."
Một chùy mang theo hư ảnh một con sói màu cam rít gào, nện bay bốn vị Thiên Thánh ra xa.
"Hừm, tên Hoàn Liêm này chỉ vừa mới được phong làm ma đế, thực lực đã gần bằng bản đế rồi. Đánh với Chí Thánh e là ta không có cơ hội đó đâu."
Phục Lang tự thì thào rồi tản ra ma khí, lao tới tấn công các vị Thiên Thánh của Tây Phỉ.
Tất cả đều khiếp sợ trước lực lượng của Tây Phỉ. Cứ ngỡ thực lực ba Ngụy Thánh Tông, năm Chí Thánh, mười ba Thiên Thánh đã là cực đại, nhưng bây giờ lại xuất hiện thêm nhiều kẻ mới ở cảnh giới Thiên Thánh và Chí Thánh.
"Mẹ nó! Thiên Thánh và Chí Thánh mà ta ao ước trở thành, lại xuất hiện nhiều như vậy."
Hổ Thanh tức giận, một đao chém bay mấy tên Thánh Nhân hạ vị.
"Tây Phỉ vốn không phải người của Nam Cương quốc thổ, Hổ trưởng lão không cần phải tức giận."
Thải Thuận Nhi được mười hai dòng thủy lưu vây quanh, tựa như dải lụa của vũ nữ tuyệt đẹp. Nàng giao chiến với hai vị Thiên Thánh.
"Xem ra không dễ xơi bọn chúng nhỉ?"
Luân Chi cưỡi trên lưng hư ảnh hỏa sư, chạy dưới mặt đất, càn quét vô số lính địch.
"Xem nào xem nào."
Hồng Thiên phía xa dùng pháp bảo để quan sát chiến trường. Lão nâng tay lên, ra hiệu cho mười vạn cung thủ tu sĩ phía sau.
"Phóng tiễn!"
Hồng Thiên hạ tay xuống. Mười vạn mũi tiễn mang theo pháp lực ầm ầm lao tới chiến trường.
"Tránh nào các vị."
Giao lão xuất hiện, nhìn về phía xa, cất giọng. Một đám cao thủ lập tức ngưng chiến, lui về tìm chỗ tránh né.
Loạt tiễn hạ xuống, trúng vào quân Tây Phỉ và cả một số quân bên phe liên minh, nhưng đa phần đều đánh trúng quân Tây Phỉ.
"Đạn Quỷ."
Một viên đạn hắc ám từ cách hai trăm dặm bay thẳng tới, ghim vào lưng một tên Vũ Cảnh viên mãn bất cẩn. Viên đạn ghim vào xương sống, tản ra từng đợt hắc ám ăn mòn đáng sợ.
"Hắn lại chơi trò bắn lén rồi."
Một nhóm người đeo mặt nạ, với tu vi Thánh Nhân và Vũ Cảnh, mỗi người mang một loại súng khác nhau.
Sự xuất hiện của họ chính là từng đợt mưa đạn ào ạt xả vào quân Tây Phỉ một cách không thương tiếc.
Ở một nơi xa xăm hoang vu của Nam Cương, một lão già ngồi dựa lưng vào tảng đá. Lão xóc quẻ rồi thả xuống đất, ba quẻ rơi ra: Sinh, Tử và Tạo. Lão già vuốt vuốt chòm râu nói:
"Thiên địa này đang trải qua một cuộc chiến ác liệt, khiến vô số người tử trận." "Sinh? Là sinh mệnh xuất hiện sau chiến tranh hay là được hồi sinh từ biển máu đây?"
Lão nhìn vào quẻ Tạo, liền run rẩy không nói nên lời, chỉ biết ngửa đầu lên trời than trách: "Ông trời ơi!"
Trở lại với Tây Phỉ thành, chiến trận bắt đầu có sự chuyển biến kỳ lạ. Các cao thủ dần dần rút lui khỏi cuộc chiến, chỉ để lại những quân lính chống chọi với nhau.
Giao tranh mấy ngày liền, ai cũng sức cùng lực kiệt. Cả hai phe đều kiêng dè nhau, tìm cách rút lui an toàn.
Liên minh Nam Cương, Bắc Ma, Thiên Tiên, Vạn Niên cũng dần dần rút lui theo chỉ thị của thống lĩnh.
Biển máu tanh, mưa máu đổ như vậy đã là quá đủ. Mười vạn đệ tử của Vạn Niên cung phái đi đã bị diệt hơn nửa, chỉ còn vài vạn người mình đầy thương tích.
Hai quản sự bỏ mạng vì cứu đám đệ tử. Hổ Thanh nhìn lại doanh trại và tháp canh đã tàn tạ, có chút đau lòng.
Dù sao hắn cũng được coi là thống soái ba quân, vậy mà toàn quân tan tác chỉ còn vài vạn, quản sự cũng chỉ còn một người mà thôi.
"Hổ trưởng lão, thu xếp mọi chuyện như thế nào đây?"
Một đệ tử bị thương, cả người đầy máu, chậm rãi cất tiếng.
Hổ Thanh yên lặng, cơ thể từ từ dâng lên một luồng uy áp kỳ quái, đôi mắt phát sáng tựa như mắt hổ.
"Hổ Uy Thao Thiên!"
Hổ Thanh ngửa đầu lên gào lớn, tiếng hổ âm truyền xa ngàn dặm, khiến ai cũng kinh hãi quay người nhìn lại.
"Hổ Đao Phá Diệt!"
Hổ Thanh chém xuống một đạo đao quang như xé trời thành hai nửa, hướng thẳng tới hai bóng người Thánh Nhân đang từ từ rút lui của Tây Phỉ.
Hai bóng người kia không kịp trở tay, trực tiếp bị một đao xẻ đôi. Hai người bị Hổ Thanh giết chính là kẻ đã giết Hộ Lam quản sự và Quân Hý quản sự.
Mọi người khiếp hãi nhìn lại Hổ Thanh thì thấy hắn thất khiếu đã chảy máu. Cánh tay phải bị rách từng mảng lớn bởi vì toàn lực đều dồn vào đó, khiến cơ bắp không chịu đựng nổi mà rách toạc.
"Quân Hý, Hộ Lam, ta... đã báo thù cho hai ngươi rồi."
Hổ Thanh thở dốc mỉm cười, cánh tay buông đao, cơ thể từ từ ngã sang trái một cách nặng nề.
Từ phía xa, một đạo tiên khí xoẹt tới, ôm lấy Hổ Thanh vào lòng. Kiều Chi, mỹ nhân xinh đẹp tuổi trung niên, dìu Hổ Thanh theo bước Vạn Niên cung rút lui.
"Đứa cháu chít này, thật là không thể giữ được mà."
Lão Quân mỉm cười vuốt râu rồi dẫn tiên tộc từ từ quay trở về.
"Hừm, cứ nghĩ lão tặc của Tây Phỉ sẽ xuất thủ chứ."
Lam Huyền đảo mắt chán nản, quay người rời đi. Ma đế Tủy Dực cung kính dẫn theo ma vương bay phía sau nàng.
Hồ Vân dẫn theo người của Nam Cương chỉnh tề quay trở về. Khi toàn bộ hai phe đã rút lui dần dần, một cổ pháp tắc cao cấp ầm vang mà tới.
Lực lượng lao tới chính là của Nam Cương. Thổ Tương đã chờ đợi cơ hội này từ lâu, muốn một lần tiêu diệt thế lực yếu nhất trước.
Không gian xiềng xích xuất hiện, trói chặt Thổ Tương lại. Giao lão đứng trên một tảng đá bên dưới, nhìn về phía Thổ Tương.
"Thổ Tương, ta khuyên ông nên quay về Tây Phỉ đi, nếu không sẽ gặp rắc rối đó."
Thổ Tương dùng toàn lực đánh tan xiềng xích, mỉm cười định mở lời, thì thấy tiên khí, ma khí và hoàng khí ập tới.
Lão Quân, Lam Huyền và Hồ Niên xuất hiện, vây quanh Thổ Tương. Lam Huyền cười nói:
"Đúng thật là rất nhanh, suýt nữa thì ngươi đã đánh tan Nam Cương rồi."
Năm ngón tay đeo hộ giáp vàng của nàng chậm rãi sờ lên mặt, tạo ra sự mê hoặc không thể chối từ của mỹ nhân.
Tim Thổ Tương nhảy lên một nhịp, dục hỏa bốc lên từ tận linh hồn. Chỉ một ánh nhìn và biểu cảm ấy, không kẻ nào có thể địch lại.
"Hừ, đừng có dùng mị hoặc với lão phu."
Thổ Tương cắn đầu lưỡi lấy lại bình tĩnh, thản nhiên nói. Hồ Niên, trong dáng vẻ đứa trẻ, cười nói:
"Thật là rất thâm độc, ha ha ha."
Lão tổ vương gia ở bộ dáng trẻ con, đầu óc liền đơn giản và thuần túy, nên không chịu ảnh hưởng của mị hoặc.
Giao lão bị phong ấn linh hồn bởi Hàn Vũ Thiên trói buộc, liền không có chút dục tâm nào. Lão Quân thì không cần nhắc tới, một lão quái vật mấy ức vạn năm sao có thể động tâm.
"Bọn ta chưa muốn liên thủ để giết người đâu, mau mau về đi."
Ánh mắt sâu thẳm của Lão Quân nhìn Thổ Tương, khiến cho một Thánh Tông như lão cũng nổi lên sự sợ hãi vô hình.
Đối với sự tồn tại ức vạn năm như Lão Quân, thì chỉ có kẻ từng trải như Lam Huyền và Hàn Vũ Thiên mới có thể đối diện với ánh mắt đó mà không chút cảm xúc.
Nói gì tới một tên Thánh Tông chỉ vài trăm tuổi như Thổ Tương. Lẽ ra bộ dáng của hắn phải là thanh niên hoặc thiếu niên khi ở cảnh giới này, nhưng vì Thổ Tương vẫn thích dáng vẻ khi về già của mình nên mới không thay đổi.
"Hừ."
Thổ Tương cắn răng, quay người trở lại Tây Phỉ thành. Bốn người bọn họ ở bên ngoài chờ đợi bốn canh giờ, không thấy động tĩnh gì nữa thì mới ai về nơi nấy.
Cuộc chiến kết thúc, để lại h��n trăm vạn thi thể rải rác khắp lãnh thổ Tây Phỉ và biên giới. Máu chảy như sông suối ồ ạt, xác người chất chồng như núi.
Người thường nhìn thấy e là sẽ bị ám ảnh tới chết, cũng không thể nào quên được.
Bản quyền văn bản này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.