Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 146: Di tích và chuông đồng.

Hàn Vũ Thiên để Thanh Hiên và Trương Tuân Vinh ở lại quan sát động tĩnh của Mạnh Khởi, còn hắn thì phi thân đến vị trí di tích vừa phát hiện vài ngày trước.

Trong mấy ngày ở Thần Điện của Mạnh Khởi, Hàn Vũ Thiên đã tìm được thêm một công pháp lôi điện hữu dụng.

"Phi Lôi Huyền Dẫn."

Hàn Vũ Thiên hóa thành một luồng bạch lôi lóe lên rồi lao đi với tốc độ cực nhanh, vượt xa sức mạnh toàn diện của một Chí Thánh.

Sau một lúc, hắn đã đến được di tích cổ, nơi này vẫn chưa ai khám phá, nằm sâu dưới lòng đất.

"Xem ra ta là người đầu tiên đặt chân tới đây. Địa Sát Kiếm quả thật hữu dụng, ha ha ha."

Thật ra, chi bằng nói rằng Hàn Vũ Thiên vô tình tìm thấy nó trong lúc luyện Địa Sát Kiếm Đại Địa Khai Mở. Trận pháp cũ bị chấn động bởi Địa Sát Kiếm, dần tiêu tán và để lộ ra một luồng pháp lực mơ hồ, khiến hắn chú ý.

Xung quanh di tích cổ là những pho tượng sư tử và chim ưng bằng đá, tất cả đều đổ nát, hoang tàn, mạng nhện giăng đầy.

Hàn Vũ Thiên thản nhiên bước vào bên trong di tích, nhìn quanh chẳng thấy điều gì đặc biệt.

"Hừ, một di tích như vậy mà chẳng có nổi một món bảo vật nào sao?"

Một tiếng "lộp bộp" vang lên, một con nhện ba mặt từ trên cao rơi xuống. Răng nanh sắc nhọn chực cắm xuống, Hàn Vũ Thiên né người thấp xuống ngang đầu gối.

Bàn tay hóa trảo chộp vào ngực yêu nhện ba mặt, "ầm vang" một tiếng, hắc ám phá vỡ lồng ngực nó.

Hắn bấm pháp ấn, hắc ��m cuồn cuộn hóa thành một đầu huyền vũ tạo thành hộ thuẫn. Vừa lúc tấm hộ thuẫn hình thành, mấy chục cái chân nhện sắc nhọn đã giáng xuống mai rùa của nó.

"Thạch Đao Bạo Phá!"

Hàn Vũ Thiên chạm tay xuống đất, từng cột đá hình đao nhọn hoắt trồi lên từ lòng đất. "Ầm vang", xác nhện văng tứ tung.

Hàn Vũ Thiên vừa đứng dậy đã có một sợi tơ nhọn lao tới. Hắn lách người, len lỏi vào giữa những bức tượng sư tử.

Vô tình đạp vào một cấm chế, khiến cả đám tượng đang đứng yên bất ngờ chuyển động.

Hùng sư gào thét, lao về phía Hàn Vũ Thiên. Đồng tử hắn co rút khi nhận ra tu vi của cả đàn tượng sư này đều đạt đến Thánh Nhân viên mãn.

Dù là một hộ thuẫn do pháp lực Chí Thánh tạo ra cũng chẳng thể nào chặn được hàng chục đòn tấn công đang ập đến.

"Kiếm Ảnh!"

Hàn Vũ Thiên lóe lên, trở lại vị trí ban đầu. Pháp lực cuồn cuộn dâng trào, hướng thẳng về bầy nhện và tượng sư.

Những tượng ưng cũng thức tỉnh, vỗ cánh bay lên không trung. Chúng tập hợp lại, vẫy cánh tạo ra gió lốc hóa thành bức tường chặn hắc ám đánh tới.

"Thông minh tới không tưởng."

Hàn Vũ Thiên nhếch môi. Thanh kiếm tự động bay ra khỏi vỏ, rơi vào tay hắn. Một kiếm chém ra một luồng quang minh thuần khiết.

Bạch quang xoẹt tới đánh tan gió lốc, tưởng chừng có thể xuyên thủng đám tượng sư kia, nhưng một bàn tay đã ngăn được nó lại.

Một cự nhân đá khổng lồ cao trăm trượng đã ngăn cản được. Tu vi của nó cũng là Thánh Nhân viên mãn, nhưng pháp tắc bao quanh nó lại đạt đến cấp Thánh Tông.

"Bị hạ thấp tu vi sao?"

Hàn Vũ Thiên kinh ngạc nhìn cự nhân đá. Tượng đá này có khí tức Thánh Tông mờ nhạt, hiển nhiên đã bị hạ thấp tu vi từ rất lâu.

"Thiên Kiếp Phá Diệt."

Thanh kiếm đổi từ bạch quang thành bạch lôi. Hàn Vũ Thiên quét ngang qua, mang theo pháp tắc Chí Thánh khóa chặt và áp chế mọi pháp tắc khác.

"Hổ Kình Loạn Vũ."

Diêm thủy từ trong ống tay áo Hàn Vũ Thiên lao ra, hóa thành những con cá mập giận dữ lao tới.

"Graaa!"

Cự nhân đá nâng tay, pháp tắc hiện hữu, giáng một quyền xuống mặt đất. Từng khối đất đá trồi lên, lao ra ngăn chặn lôi ��iện và sóng dữ.

Tượng sư rít gào cũng theo đó mà tấn công tới. Hàn Vũ Thiên rơi vào thế bị động nhưng sắc mặt chẳng hề thay đổi.

Cự nhân đá vung quyền hung bạo. Phía trên, vuốt sắc của tượng ưng ập xuống; phía sau, nanh nhện sắc bén chực đớp tới.

"Hố Đen Thiên Thực."

Thâm Uyên Ma Thể kích hoạt. Bàn tay Hàn Vũ Thiên nâng lên một quả cầu hắc ám với lực hút kinh người, dần mở rộng và hút lấy vạn vật.

Tượng ưng vung vuốt lao đến, không kịp dừng lại đã bị hút vào. Tượng sư và cự nhân đá thì cắm chặt vuốt xuống đất. Yêu nhện thì dùng tơ bám víu vào một chỗ kiên cố.

"Trả lại cho các ngươi, Bài Xích Hắc Ám."

Hố đen co rút lại, sau đó phóng ra những khối đá vụn – tàn tích của tượng ưng bị bóp nát – lao ra. Chúng đâm thẳng vào tượng sư, cự nhân đá và yêu nhện.

"Gào!"

Một tượng sư không biết nấp từ khi nào bỗng nhiên lao ra vồ tới. Hàn Vũ Thiên lách người, chuẩn bị phản đòn thì một bàn tay từ bên phải quật bay hắn.

Hắn đâm sầm vào tường, tạo thành một cái lỗ lớn, miệng hắn trào máu tươi. Hàn Vũ Thiên ánh mắt trầm lại, bước ra khỏi hố tường.

"Căn Nguyên Sung Pháo."

Hàn Vũ Thiên búng tay, tám tia nước công kích, phá tan tượng sư và xuyên thủng yêu nhện.

Cự nhân đá hung hăng từ phía trên nện xuống. Hàn Vũ Thiên híp mắt, tung một cước mang theo hắc ám.

Hắc ám nổ vang cùng với tiếng ngân vang trầm thấp như chuông đồng. Lòng bàn tay cự nhân đá nứt toác, lộ ra một thân chuông.

"Hả?"

Hàn Vũ Thiên đang chống hai tay dưới đất, giữ thế chuẩn bị tung cước thì thấy được điều này. Hắn tích lực vào hai tay, đẩy cơ thể lên, hất văng cánh tay của cự nhân.

Cước lần nữa từ phía trên nện xuống mang theo hắc ám. Một tượng sư bỗng xuất hiện, dùng thân mình chặn lại.

Rắc! Tượng sư vỡ vụn, và từ phía dưới, bàn tay cự nhân đá lại giáng xuống. Đồng tử Hàn Vũ Thiên co rút, không kịp phòng thủ.

Lục quang lóe lên, hai thanh kiếm bắt chéo vào nhau chặn lấy một quyền. Hai thanh lang từ trong túi trữ vật đã kịp thời cứu hắn.

"Song Lang Khiếu Thiên!"

Hàn Vũ Thiên lấy đà nhảy lên, pháp lực hội tụ hóa thành hắc ám trói chặt hai tay cự nhân. Song lang lao tới, lục quang trên hai thanh kiếm rực rỡ, chúng chém ra hai vệt kiếm song song, bổ thẳng vào ngực cự nhân đá.

Cự nhân đá nứt ra, lùi lại từng bước. Mỗi bước lùi, một mảng lớn đất đá lại rơi xuống, cho đến khi cự nhân đá chỉ còn lại đôi chân và dừng lại. Từ tay phải nó, một cái chuông đồng rơi xuống.

Hàn Vũ Thiên định tiến lên nhặt thì một đám tượng sư vây quanh đống đổ nát của cự nhân.

Chúng bắt đầu vỡ vụn, hòa vào cự nhân. Chuông đồng tự bay lên không, phát ra tiếng kêu chói tai.

Đất đá chồng chất lên nhau, bắt đầu tự sắp xếp lại, hình thành một cự nhân đá hoàn toàn khác so với trước đây.

Thân dưới của cự nhân đá là thân sư tử, sau lưng mọc ra đôi cánh chim ưng oai hùng, tay trái cầm một chiếc khiên được tạo thành từ thân chuông đồng.

Nhân sư xoay người, lao về trung tâm di tích. Tay phải nó hung hăng nện thẳng xuống, moi lên một thanh trường thương với lưỡi dài gần bằng nửa thân thương.

"Con mẹ nó! Thật là thú vị quá đi mất."

Hàn Vũ Thiên mỉm cười, cơ thể run rẩy, từng cơn chấn động truyền đến từ sâu thẳm linh hồn. Hắn ngửa đầu lên trời quát lớn:

"Hắc Ám Cự Thân."

Bầu trời nổi lên mây đen do hắc ám hình thành. Khu vực rộng hai mươi dặm chìm vào bóng tối. Cơ thể Hàn Vũ Thiên trở nên to lớn gần bằng nhân sư.

Bàn tay phải sắc nhọn tràn ngập hắc ám giơ lên, Thủy Thiên Thương lập tức xuất hiện. Tay trái nắm vào hư không, một vòng lửa hình thành Liệt Hỏa Kiếm.

"Không đủ, ngươi có tận bốn chân, còn ta thì..."

Hàn Vũ Thiên hừ lạnh, đảo mắt nhìn quanh, liền thấy hai đầu thanh lang ở đó.

"Các ngươi to lên một chút đi."

Hàn Vũ Thiên vung tay, một lần nữa xuất hiện một đống phụ kiện hỗn tạp, rồi dùng pháp lực kiến tạo thành một cỗ chiến xa cổ kính. Dây cương trói cổ hai đầu thanh lang; hai thanh kiếm gắn vào hai bên bánh xe tạo thành gai nhọn.

Hàn Vũ Thiên đứng trên chiến xa, vẻ mặt đầy điên cuồng. Cả hai lập tức lao tới với tốc độ cực nhanh.

Trường thương va chạm tạo ra cuồng phong quét ngang. Nhân sư dùng khiên đẩy tới, Hàn Vũ Thiên tay trái, dùng Hỏa Kiếm chém ra ngăn cản.

Cả hai giằng co một lúc rồi lao về phía trước. Nhân sư và Hàn Vũ Thiên cùng lúc quay lại, bắt đầu rời khỏi mặt đất, bay vọt lên không trung.

"Thủy Hỏa Vô Song!"

Liệt Hỏa Kiếm và Thủy Thiên Thương bốc lên thủy hỏa. Hai vũ khí vung tới với toàn lực của hắn.

Trường thương trong tay nhân sư lóe lên một màu tím nhạt yêu dị, quật mạnh tới. Tấm khiên ở tay trái nó cũng lóe lên màu vàng nhạt.

Một đòn va chạm khiến bầu trời xẻ đôi, mặt đất rạn nứt hóa thành bình địa. Hai mươi dặm xung quanh biến thành một chiến trường thực sự.

"Xoáy Nước!"

Thủy Thiên Thương nâng lên tạo ra một xoáy nước giáng xuống. Nhân sư dùng thương đỡ lấy, nhưng bị một sức ép lớn đè nặng, khiến đôi chân dần khuỵu xuống.

"Chết đi."

Thủy Thiên Thương quét ngang tới hướng thủ cấp của nhân sư, nhưng đôi cánh ưng dang rộng, một nhịp đập đã lui về sau vài dặm.

Hàn Vũ Thiên một thương quét hụt, suýt nữa rơi khỏi chiến xa. Cũng may hắn kịp dùng Liệt Hỏa Kiếm đánh bật trường thương, hóa giải lực đạo.

"Lưu Thủy, Liệt Hỏa."

Hàn Vũ Thiên bắt chéo kiếm và thương lại. Nước và lửa hòa quyện, tạo thành một lốc xoáy hung mãnh lao tới.

Nhân sư phía xa rít lên một tiếng chói tai. Trường thương trong tay phát ra màu tím đen, càng lúc càng tà ác, đâm thẳng tới.

Mũi thương hóa thành hư ảnh một chiến mã tím, trên đầu nó có long giác và ngưu giác tuyệt đẹp.

Mũi thương chém nát cơn lốc thủy hỏa thành hai mảnh, tiếp tục lao thẳng về phía trước. Khi đến gần chiến xa, nhân sư nhảy vọt lên không trung, tấm khiên lóe sáng, bắn ra từng hư ảnh đầu hùng sư.

Hàn Vũ Thiên dùng Liệt Hỏa Kiếm vẽ một vòng tròn, một kiếm chém tới tạo ra hỏa lốc đánh tan hư ảnh hùng sư.

"Gào!"

Nhân sư lao xuống. Hàn Vũ Thiên cũng nắm chặt cán Thủy Thiên Thương, toàn lực đâm tới.

Mũi thương đâm sầm vào tấm khiên đồng. Nhân sư thừa cơ hội này cũng một thương chém xuống, nhưng đã bị Liệt Hỏa Kiếm ngăn lấy.

Tình thế này đúng là kẻ tám lạng người nửa cân, không thể phân thắng bại ngay được.

"Thử trò này xem."

Hàn Vũ Thiên đột nhiên mọc thêm một cánh tay nữa, cầm lấy thanh kiếm lam trong tay.

"Thiên Phạt Nhân Gian!"

Một đạo quang chém thẳng vào ngực của nhân sư, nhưng đôi cánh kia lại chắn trước mặt, tạo thành lớp giáp kiên cố.

"Chưa hết."

Một cánh tay khác lại mọc ra, mang theo băng giá ập tới. Dù có tấm khiên kiên cố, nhân sư cũng không thể chống lại sức mạnh băng giá đang đông kết nó.

Nhân sư bị đóng băng ở hư không. Hàn Vũ Thiên cưỡi chiến xa lùi ra một đoạn xa, hắn ném hai thanh kiếm cho song lang ngậm vào miệng.

"Tham Lang Chiến Thần."

Hai con thanh lang lóe lên lục quang, lao tới nhân sư với tốc độ cực cao. Chiến ý của Hàn Vũ Thiên bùng lên. Thủy Thiên Thương lóe thủy lưu, hóa thành thủy long; Liệt Hỏa Kiếm lóe hỏa diễm, biến thành kỳ lân.

"Kết thúc rồi."

Hàn Vũ Thiên vừa đến gần, nhân sư đã thoát khỏi lớp băng phong, xoay người một thương đâm tới.

Nhân sư bị song lang xuyên qua, tổn thương nặng nề. Sau đó là thủy long và kỳ lân cùng ập đến, nghiền nát nhân sư.

Chiến xa ngừng lại, quay đầu nhìn lại thì thấy nhân sư đã tan rã. Tấm khiên đồng cũng trở về hình dạng cái chuông vốn có, nhưng lại không thấy trường thương màu tím kia ở đâu.

Hàn Vũ Thiên nhìn ngực mình bị một cây thương đâm xuyên. Máu tươi trào ra từ miệng hắn.

"Hừm."

Hàn Vũ Thiên rút thanh trường thương màu tím ra, nét mặt hắn tái nhợt nhưng dần trở lại bình thường. Song lang cũng bắt đầu thu nhỏ lại rồi trở về túi trữ vật của hắn.

Chiến xa tự động tan rã khi không còn pháp lực duy trì. Ngực Hàn Vũ Thiên vẫn còn một lỗ máu.

Hắn chống thanh trường thương màu tím xuống đất, từng bước đi đến chỗ quả chuông đồng.

Bản quyền nội dung này, sau khi được trau chuốt, thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free