Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 163: Vương Thảo Yêu Vong.

Ba ngày trôi qua, Hàn Vũ Thiên lại có một bước đột phá ngoài ý muốn.

Không hiểu sao, một giọt chất lỏng vàng óng do Hoàng Kim Diệu Thụ để lại từ trước bỗng nhỏ xuống từ Dương Thiên Thập Linh. Chính nhờ giọt hoàng kim dịch này, Hàn Vũ Thiên có thêm cơ hội tiến sâu hơn.

"Nhất Linh, Dương Chiếu!"

Hàn Vũ Thiên nhấc ngón tay, một luồng quang minh tựa mặt trời chói chang hiện ra, rồi phóng ra vô vàn mũi tên ánh sáng hủy diệt mặt đất xung quanh.

Hàn Vũ Thiên lật tay, quả cầu quang minh chuyển hướng phóng ra năm thanh quang kim, tạo thành đại trận ngũ giác bao bọc lấy một ngọn núi nhỏ. Chỉ một ngón tay điểm ra, quang minh chi lực đã ầm ầm phá nát ngọn núi, cho thấy Hàn Vũ Thiên gần như đã hoàn toàn làm chủ được nó.

"Bây giờ chỉ còn một bộ pháp quyết chưa được sử dụng."

Hàn Vũ Thiên đầy tự tin hất tay, một luồng khí tức màu vàng kim bắn ra.

Từng vòng xoáy ốc vàng kim xuất hiện, nhưng đòn tấn công chưa kịp giáng xuống đã tan biến. Hàn Vũ Thiên bị phản phệ, trực tiếp phun máu lùi về sau.

"Ta đã trở nên kiêu ngạo rồi sao?"

Hàn Vũ Thiên lau máu trên khóe môi, hơi trầm tư một lúc.

"Không cần vội đến mức như vậy. Ta đây thứ không thiếu chính là thời gian."

Hàn Vũ Thiên lại biến mất, lần này không phải hóa thành hắc ám mà tan biến trong quang minh.

Hắn xuất hiện lần nữa đã là ở rừng rậm sâm lâm, nơi yêu thú dày đặc đến nỗi khó mà đếm hết, tựa như đàn kiến chi chít di chuyển.

Hàn Vũ Thiên nắm Cửu Hàn Kiếm trong tay, chém ra một vệt bạch quang, lập tức mở ra một con đường máu phía sau. Hắn nhanh chóng hóa thành bạch quang lao về trung tâm rừng sâu, nơi một gốc thảo dược đang tỏa ra khí tức kinh diễm, thu hút vô số yêu thú.

Tuy hắn không biết tên gốc vật liệu đó là gì, nhưng dùng để làm dược liệu gia tăng thực lực thì kết quả sẽ rất khả quan.

Bàn tay chộp lấy gốc thảo dược, nhổ bật nó ra khỏi mặt đất. Ngay lập tức, bảy con yêu thú tu vi Thánh Nhân viên mãn vồ tới.

Hàn Vũ Thiên mũi chân chạm đất, hóa thành luồng khí hắc ám, luồn lách qua bầy yêu thú rồi chạy đi.

Yêu thú rít gào như điên, điên cuồng cắn xé bóng đen do Hàn Vũ Thiên hóa thành. Hai ngày trước, hắn đã phát hiện ra gốc thảo dược này, nhưng không thể chiếm được lợi thế trước số lượng yêu thú khổng lồ ấy. Nhưng sau khi thành thục Dương Thiên Thập Linh Quyết, mọi chuyện đã khác, hắn có thể linh hoạt hơn trong việc đối phó với bọn yêu thú này.

"Phía trên?"

Hàn Vũ Thiên ngẩng đầu lên, một cái bóng khổng lồ ập xuống. Hắn một chưởng vỗ ra một đạo quang minh đón đỡ. Kèm theo tiếng "rầm" lớn, Hàn Vũ Thiên hiện lại chân thể, tấm lưng trượt dài trên mặt đất.

Trong lúc vẫn còn trượt dài trên mặt đất, hắn bất ngờ dùng đầu đập mạnh xuống phía sau, mượn lực đẩy thân hình bật lên. Hắn nhanh chóng bay đi hết sức có thể để chạy trốn.

Từ dưới mặt đất lại trồi lên những dây leo gai góc, muốn trói lấy Hàn Vũ Thiên. Hắn nhanh chóng dùng hắc viêm định thiêu đốt đám dây leo đó. Nhưng chưa kịp va chạm, bên trái đã truyền đến một rắc rối mới: một con Thanh Ngưu năm sừng lao tới, nó dị thường hung ác. Với cái sừng kia, dù là Thiên Thánh trực tiếp hứng chịu cũng nhất định sẽ phải hấp hối.

Trong tình thế nguy cấp, Hàn Vũ Thiên chọn cách lao xuống phía dưới, tránh thoát được Thanh Ngưu và dây leo. Tuy nhiên, tình huống mà hắn lo sợ nhất đã xảy ra.

Bay áp sát mặt đất đồng nghĩa với việc sẽ bị dây leo tấn công nhiều hơn, và cũng chính vào lúc này, từng sợi dây đều từ mặt đất chui lên tấn công hắn.

Ngay sau đó, một bóng dáng nhỏ bé lại nhào lộn trên không lao xuống. Một con hắc miêu vung vuốt lao tới, không dám coi thường, hắn dốc toàn lực né tránh. Cú vồ này trượt đi, khi vuốt chạm đất đã tạo thành một vết cào sâu bốn trượng. Nếu trúng đòn, hắn chắc chắn sẽ mất mạng.

Hắc miêu không đuổi theo mà hai mắt quan sát Hàn Vũ Thiên. Nó liếm liếm chi trước một chút rồi hòa vào giữa đám dây leo và biến mất.

Ngay sau đó, một con diều hâu với tốc độ cực cao lại tấn công tới. Dáng vẻ nó chỉ như một con diều hâu tầm thường, nhưng mỗi đòn tung ra đều mạnh đến mức kinh người.

Hàn Vũ Thiên hất tay, một luồng bạch quang từ trên trời giáng xuống, xóa sạch đám dây leo phía trước.

"Meow!"

Tiếng kêu này làm Hàn Vũ Thiên dựng hết tóc gáy. Một cánh cổng hắc ám mở ra phía trước, hắc miêu lại lần nữa chậm rãi bước ra, cách Hàn Vũ Thiên hai dặm.

Điều đó mang tới một bất ngờ cực lớn cho hắn: hơn mười vạn yêu thú lao ra từ trong cánh cổng hắc ám, lần này còn có cả yêu thú biết bay, rõ ràng là muốn chặn đường tẩu thoát của hắn.

"Mẹ nó!"

Hàn Vũ Thiên nhảy lên một tảng đá, nhìn chằm chằm con hắc miêu. Hắn hóa thành trạng thái Thâm Uyên Ma Thể, bốn cánh chim màu đen mọc ra sau lưng. Cơ thể đang đầy đặn bỗng nhiên teo hóp lại, trông như một bộ xương khô.

"Muốn chơi với bản tôn?"

Tốc độ của Hàn Vũ Thiên đột nhiên tăng mạnh. Hắn vung móng vuốt chộp chết mấy con yêu thú đang lao tới, đồng thời tránh né vô số đòn tấn công.

Hắc miêu kia vẻ mặt có chút đắc ý, liếm liếm lòng bàn chân, mặc kệ bầy yêu thú liên tục bị chết thảm.

Hàn Vũ Thiên rất nhanh đã đột ngột áp sát bên cạnh hắc miêu.

"Bắt được rồi!"

Bàn tay khô quắt như móng câu vồ lấy cổ hắc miêu, nhưng đột nhiên từ trong cánh cổng hắc ám đánh ra một kích.

Một bàn tay gấu với lớp da sần sùi như cóc đánh tới. Hàn Vũ Thiên vội chuyển hướng, đan chéo hai tay vào nhau đỡ lấy cú vồ ấy.

Hàn Vũ Thiên phun máu bay xa cả trăm trượng. Hắc miêu thoáng kinh hãi trong ánh mắt rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

Từ trong cánh cổng hắc ám, một con gấu đen cực lớn bước ra. Trên lưng nó cắm vô số binh khí. Vuốt trái sần sùi như da cóc, còn vuốt phải thì chỉ còn lại xương. Hàm dưới của đầu gấu cũng đã thối nát, đỉnh đầu có một cái sừng phát ra lôi điện.

"Gào!"

Con gấu đứng thẳng hai chân, gầm lên một tiếng mang theo hơi thở thối nát. Hàn Vũ Thiên ổn định thân hình, nhưng vẫn còn bị dư âm từ cú tát vừa rồi ảnh hưởng.

"Phụt."

Hắn phun ra một ngụm máu. Thủy Thiên Thương linh động hóa thành một con thủy long.

"Đại ca ca gặp rắc rối à?"

Thủy long cất lên tiếng nói của Thanh Tuyền. Hàn Vũ Thiên nhẹ gật đầu nói:

"Mở đường chạy thoát thôi."

Thủy long bay lên cao, một cái quật đuôi đã hất bay hết yêu thú đang vây quanh. Nàng bay lên quan sát xung quanh một chút, rồi ngước xuống nói:

"Đại ca ca, phía tây bắc không có yêu thú, nhưng dây leo rất nhiều. Phía đông bắc là nơi tập trung đông yêu thú nhất."

Hàn Vũ Thiên lách người nói:

"Cứ theo đông bắc mà triển."

Thanh Tuyền há miệng phun ra thủy lực tiêu diệt một bầy yêu thú rồi chạy theo sau.

Pháp lực của nàng do Hàn Vũ Thiên cung cấp. Nàng dùng bao nhiêu thì hắn tiêu hao bấy nhiêu. Nàng dùng càng nhiều, hắn tiêu hao càng nhanh. Hàn Vũ Thiên lật tay, quang cầu xuất hiện ngay sau đó.

Quang minh bắn ra từng đạo bán nguyệt, cắt đôi những yêu thú lao tới. Hắc miêu lập tức biến sắc.

Phía đông bắc tuy nhiều yêu thú, nhưng lại là phương yếu nhất, rất dễ để công phá thoát ra.

Phía tây bắc tuy chỉ có dây leo bao phủ, nhưng bên trong đó lại ẩn chứa yêu thú cường đại mai ph���c.

Hắc miêu đã có chút sơ suất trong việc bố trí mai phục, nó lập tức kêu meo meo, con gấu gầm thét truy đuổi theo sau.

Hắc miêu nhào lộn lên đứng trên đầu gấu đen, nó cũng bắt đầu có chút hấp tấp. Trong lúc chạy trốn, Hàn Vũ Thiên phát giác được nguy hiểm cực lớn ập tới: một cái vuốt gấu từ trong hắc động vồ ra.

Cũng may hắn đã đề cao cảnh giác nên lập tức tránh né. Hắc miêu đứng trên đầu gấu đen liền có chút tức giận, rõ ràng cánh cổng hắc ám kia có giới hạn phạm vi. Hiện tại Hàn Vũ Thiên đã cách ba mươi dặm, không thể nào trực tiếp đưa gấu đen đến được, nó chỉ có thể miễn cưỡng thu nhỏ hắc động để tăng phạm vi di chuyển.

Diều hâu từ trên không dùng vuốt gắp lấy hắc miêu, đuổi theo Hàn Vũ Thiên.

Ánh mắt hắc miêu trở nên đắc ý, nó mở ra cánh cổng hắc ám ngay trước mặt con gấu đen để nó chui vào. Cánh cổng lại mở ra ở một nơi khác, cách Hàn Vũ Thiên hai mươi dặm. Hắc miêu tận dụng khoảng cách này để đưa con gấu đến gần Hàn Vũ Thiên hơn.

Từ trên trời cao, hỏa diễm lại đột ngột giáng xuống, nhắm thẳng vào bầy yêu thú xung quanh.

Nhìn lên trời, Hàn Vũ Thiên thấy không gian ba động của Giao lão đã đưa đòn tấn công này đến.

Hàn Vũ Thiên thân thể lóe lên, thu hồi Thủy Thiên Thương, rồi bùng nổ hắc ám bay đi. Nhưng điều làm hắn kinh ngạc hơn là vào chính khoảnh khắc bùng nổ đó, hắc miêu cũng từ phía trên vồ xuống một vuốt.

"Hừ."

Hàn Vũ Thiên hừ lạnh, hóa thành làn khói đen. Hắc miêu vồ trượt một vuốt thì bị một cước đá bay đi.

Một bàn tay gấu từ phía dưới đánh lên hất bay Hàn Vũ Thiên. Dây leo gai cũng trồi lên, đan xen vào nhau tạo thành một dây leo cực lớn bổ tới.

Hàn Vũ Thiên không có nhiều thời gian tránh né. Một chiếc chuông đồng xuất hiện theo cái lắc tay, phát ra âm thanh trong vắt.

Dây leo đột ngột dừng lại. Thiên địa ầm vang nổ ra một tầng không gian kỳ quái, một lão già xuất hiện phất tay xóa sạch đám dây leo.

"Vậy mà dám lấy đi Vương Thảo Yêu Vong, ngươi cũng gan thật đấy, tiểu tử."

Lão già áo bào màu chàm phất tay bắt lấy Hàn Vũ Thiên, sau đó triệu hồi một pháp bảo không gian để tẩu thoát. Pháp bảo của lão chính là một cây gậy trúc có thuộc tính không gian, có thể chứa người bên trong. Gậy trúc thu nhỏ lại rồi vụt biến mất.

Hắc miêu đột nhiên con mắt hóa đỏ, thật không thể ngờ con mồi đã ở ngay trước mắt lại hụt mất.

"Gào!"

Nó kêu lên một tiếng tràn đầy phẫn nộ. Móng vuốt đập xuống đất, khiến toàn bộ yêu thú đều phải cúi đầu kinh sợ.

Cây gậy trúc bay tới một khe núi giữa hai ngọn núi lớn, sau đó phi thân xuống dưới rồi mới phóng thích bọn họ ra. Hàn Vũ Thiên rơi xuống, đảo mắt nhìn quanh, lập tức thấy một hang động được trang trí vô cùng tao nhã, với kệ sách, bàn trà, giấy bút đầy đủ.

Nhưng điều làm hắn kinh ngạc chính là trên kệ sách toàn là công pháp, pháp quyết và thân pháp. Từng loại, đủ mọi cấp bậc, được xếp đặt ngăn nắp. Lão già thấy vẻ mặt của Hàn Vũ Thiên liền cười nói:

"Mấy thứ đó lão phu dùng để trang trí phòng, thi thoảng lại lấy ra xem cho đỡ buồn chán."

Hàn Vũ Thiên thầm rủa trong lòng: "Đọc cho đỡ chán sao? Đỡ chán cái đầu ngươi ấy!"

"Đa tạ đã giúp đỡ."

Hàn Vũ Thiên lấy lại bình tĩnh, phủi bụi trên áo, chuẩn bị rời đi. Lão già cười nói:

"Ngươi lấy đi Vương Thảo Yêu Vong của bọn chúng, nhất định sẽ bị truy sát tới cùng. Chỉ có nơi này của lão phu là an toàn."

Hàn Vũ Thiên hơi khựng lại một chút, rồi cười nói:

"Không sao, chỉ là một bầy yêu thú tầm thường mà thôi."

Lão già không nói lời nào. Bàn tay lão cầm một cây bút trên bàn, vẽ một vòng tròn trên không trung.

Một màn ảnh từ từ hiện rõ khu rừng lúc trước. Vạn con yêu thú đều ngửa đầu gào thét phẫn nộ vì mất đi Vương Thảo Yêu Vong.

Hắc miêu chậm rãi đứng ở chỗ gốc cây bị lấy đi. Một vuốt mang theo hắc ám đập xuống, mặt đất vỡ ra, xuất hiện một lỗ hổng sâu dưới lòng đất. Nó kêu "meo" một tiếng vào trong đường hầm kia. Lập tức, khắp nơi trên Hoàn Thi quốc truyền ra một âm thanh mèo kêu rất nhỏ.

Lão già trầm mặc không nói. Ở khe núi này, lão cũng nghe được thanh âm nhỏ kia.

"Gào!"

Từng âm thanh phẫn nộ của yêu thú bắt đầu lan rộng khắp đại lục này, đồng thời khí tức cường đại của nh��ng yêu thú ngủ sâu cũng đã thức tỉnh.

Lão già lại vung tay, màn ảnh liền chuyển hướng lên cao, khi nhìn được khoảng hai trăm dặm thì dừng lại.

Đồng tử Hàn Vũ Thiên co rút lại như mũi kim. Yêu thú vậy mà chạy khắp nơi, chim chóc bay lượn trên trời cao như một trận dịch châu chấu.

"Không vội, đây chỉ là lời cảnh báo đến ngươi thôi."

Lão già khuôn mặt thản nhiên đến lạ thường, dường như lão đã từng trải qua cảnh tượng này rồi.

"Cảnh báo?"

Lão già ngồi xuống bàn, rót trà chậm rãi nói:

"Cũng từng có kẻ cướp đi Vương Thảo Yêu Vong, chuyện đã rất lâu rồi."

Nhấp ngụm trà trong tay, lão vẫn rất bình thản nói:

"Năm đó, hắc miêu vẫn chỉ còn là một con mèo nhỏ. Nhờ hấp thụ được Vương Thảo Yêu Vong và chia sẻ yêu khí mà nó đản sinh, nên được vạn yêu phục tùng. Nó xem thảo dược là vật quan trọng vượt lên tất cả."

"Vương Thảo Yêu Vong lần đầu mất đi là do yêu tộc. Bọn chúng lựa chọn lúc hắc miêu ra ngoài giải quyết xung đột của hai đầu yêu thú Thánh Nhân, liền chớp thời cơ cướp đoạt."

"Không nghi ngờ gì, chúng cũng bị truy sát giống như ngươi ban nãy. Một nhánh yêu tộc kia không thoát được liền tử vong toàn bộ. Hắc miêu phẫn nộ liền triệu tập yêu thú khắp Hoàn Thi tiêu diệt toàn bộ yêu tộc."

"Kể từ đó, không còn yêu tộc nào trên vùng đất này. Yêu thú tu luyện cũng lựa chọn con đường hóa thú, chứ không chọn hóa yêu tộc."

Đến lúc này hắn mới biết con hắc miêu lại có được lai lịch như vậy. Một nhánh làm mà cả tộc phải chịu, đây quả thật là diệt cỏ tận gốc, không muốn tình huống tương tự xảy ra.

"Lần thứ hai là do tên Thái Tổ Hoàng đế Hoàn Thi gây ra. Hắn trực tiếp cướp đoạt Vương Thảo Yêu Vong, rồi bẻ đi một chiếc lá để tu luyện, khiến hắc miêu cuồng loạn, dẫn động toàn bộ yêu thú tiến đánh. Ba đầu yêu thú cấp bậc Thánh Tông kia cũng xuất hiện."

Hàn Vũ Thiên lúc này có chút lo lắng, nhưng vẻ mặt vẫn bình tĩnh, che giấu rất tốt. Lão già liếc nhìn Hàn Vũ Thiên rồi nói tiếp.

"Sinh linh chết hơn trăm vạn vì sai lầm của tên hoàng đế đó. Hoàn Thi năm đó suýt thành phế tích. Cũng may hắn đã trả lại Vương Thảo Yêu Vong và bồi thường thêm hai món Thánh Tông binh khí, mới ngăn chặn được sự hủy diệt đó."

Hàn Vũ Thiên thở ra một hơi nói:

"Vậy ta phải trả nó lại?"

Lão già lắc đầu mỉm cười:

"Ta muốn ngươi lấy nó."

Hàn Vũ Thiên có chút khó hiểu hỏi:

"Ngươi không sợ sinh linh nơi đây toàn diệt sao?"

Lão già cười, có chút không quan tâm nói:

"Nếu bọn chúng toàn bộ chết hết, thì một trật tự mới cho vùng đất này mới được hình thành."

"Trật tự mới?"

Lão già nhẹ gật đầu, cười nói:

"Ta ra tay giúp ngươi cũng chỉ vì muốn xóa sổ hết thảy sinh linh không thuộc về nơi này, bao gồm cả Hoàn Thi hoàng tộc."

Hàn Vũ Thiên lúc này mới bật cười:

"Ngươi sao không tự mình đi cướp Vương Thảo Yêu Vong mà phải chờ đợi lâu đến vậy?"

Bản chuyển ngữ này là tài sản trí tuệ của truyen.free, mọi hành vi sử dụng trái phép đều không được chấp nhận.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free