(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 165: Điện chủ Tứ Tuần.
Trong hang động, khi giúp Đằng Khê dung hòa dược liệu, Hàn Vũ Thiên cũng cảm nhận được một luồng không gian xé nứt cực lớn, nhưng hắn lại chẳng mảy may để tâm.
Bởi vì sinh vật đó chính là thứ Hàn Vũ Thiên dùng nguyên hồn hao tổn để dẫn dụ vào không gian giam cầm, dùng làm đòn sát thủ cuối cùng cho Giao lão.
Thực ra, hiện tại sinh vật đó vẫn hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát của Giao lão, bởi Ngự Không Thú vốn là loài vượt ngoài mọi hiểu biết của thế gian.
Sức mạnh của chúng có thể thay đổi bất chợt, và mỗi con lại có một tính cách khác biệt. Khi Hàn Vũ Thiên dẫn dụ một con Ngự Không Thú lọt bẫy, hắn cũng suýt chút nữa trở thành mồi ngon của nó, huống hồ Giao lão chỉ là người canh giữ.
Giao lão trở về với nét mặt tái nhợt, việc mở không gian để dẫn Ngự Không Thú đã tiêu hao không ít pháp lực của lão, thậm chí còn suýt chút nữa bị nó nuốt chửng.
Ngự Không Thú tự do di chuyển khắp vũ trụ mênh mông, nhờ sức mạnh không gian bẩm sinh, chúng có thể xuất hiện ở bất cứ đâu.
Chính vào khoảnh khắc dẫn dụ, Hàn Vũ Thiên đã phát giác một con Ngự Không Thú, và ngay khi thế giới này chìm vào hỗn loạn, hắn đã phong ấn nó vào bên trong.
Phải biết rằng, Ngự Không Thú nắm giữ không gian có sức mạnh vô cùng khủng khiếp; muốn bắt được một con Ngự Không Thú chỉ có thể dùng cả một thế giới để giam cầm nó.
Và điều kiện là thế giới đó chưa từng bị ngoại lực xâm nhập, như Tiêu Lục hay hai gã hề Funman và Balloon, bởi tu vi của họ quá kinh khủng, chỉ cần bước vào là một phương thế giới này sẽ thay đổi toàn diện.
Sau khi phong ấn Ngự Không Thú, Hàn Vũ Thiên vẫn chưa thể điều khiển nó hoàn toàn, chỉ có thể coi là vật bất đắc dĩ lắm mới thả ra.
Con Ngự Không Thú kia lúc trước suýt chút nữa thoát ra được, nhờ Tiêu Lục một ngón tay phá hủy Tô Lăng giới. Cũng may Hàn Vũ Thiên đã nhanh tay lấy đi Phục Giới Châu để phục sinh lại Tô Lăng giới.
Và cũng chính nhờ sự tái tạo này mà pháp tắc phong ấn Ngự Không Thú lại càng thêm vững chắc vài phần. Giao lão cũng có thể triệu hoán xúc tu, nếu nó phản kháng cũng có thể đánh bật nó về được.
Hàn Vũ Thiên lật tay, tiếp tục đưa một luồng sáng điểm vào lưng Đằng Khê.
Thời gian trôi qua một ngày trời, Đằng Khê mới hoàn toàn dung hòa hết ba gốc linh dược, dù có sự hỗ trợ của Hàn Vũ Thiên nhưng vẫn gặp không ít khó khăn.
Tôn Thức khoanh tay nhìn về phía mặt trời mọc, ánh mắt nheo lại, trong lòng lại nảy sinh một ý niệm riêng.
Hàn Vũ Thiên thì nhìn về phía khác, ngắm mặt trăng đang lặn. Khoảnh khắc giao thoa giữa mặt trăng và mặt trời chính là bình minh và hoàng hôn.
Mà hai người Tôn Thức và Hàn Vũ Thiên cũng đang có những suy nghĩ riêng trong lòng.
Tựa như mặt trăng và mặt trời vậy, chỉ có khác biệt mà không thể hòa hợp.
Hàn Vũ Thiên đột nhiên xoay người, ánh mắt vô tình va phải Tôn Thức. Ánh mắt đầy thâm ý của hai bên chạm nhau, rồi lại xem như không thấy gì mà lướt qua.
Hoàng Trung, Triệu Văn Đài, Tử Đồng, Thừ Hưu, Đằng Khê, năm người nhìn nhau.
Châu Lang đã là thuộc hạ của Hàn Vũ Thiên, hiển nhiên không còn quan tâm đến những người kia nữa.
Giao lão nâng tay, một làn khói trắng lượn lờ xung quanh Hàn Vũ Thiên, một luồng pháp tắc không gian được đính lên thân hắn.
Đây chính là Vượt Không Hành, có thể giúp người khác một lần phá không gian mà đi qua.
Giao lão dùng thuật này lên Hàn Vũ Thiên là sợ tình huống xấu nhất xảy đến với hắn, vẫn kịp có một lần không gian tránh thoát.
Hàn Vũ Thiên không từ chối sự giúp đỡ này của lão. Từ nhỏ đến lớn, từng li từng tí Giao lão đều cẩn thận bảo vệ hắn, nhưng từ khi hắn lên làm cung chủ thì cảm giác cẩn thận bảo hộ này đã biến mất.
Hiện tại, một lần nữa cảm giác này xuất hiện khiến Hàn Vũ Thiên không thể từ chối được. Tâm hắn giờ như một đứa trẻ vậy, muốn nhận lấy sự bảo hộ này vĩnh viễn.
"Ta thật sự thích cảm giác yên tĩnh ngắm nhìn bình minh thế này, lặng lẽ cùng người thân, bằng hữu xem, thoải mái biết bao."
"Nhưng ngày mai của thế giới này, lại không ai biết trước được nó là khởi đầu hay kết thúc? Là chiến tranh hay hòa bình, là phúc hay họa?"
Giao lão bên cạnh nghe những lời này thì mỉm cười nói:
"Tương lai nào ai có thể đoán định được chứ? Công tử nghĩ ngợi nhiều quá rồi."
Hàn Vũ Thiên lắc đầu phản bác:
"Quả thật không ai biết trước ngày mai sẽ ra sao, nhưng nếu thực lực ngươi yếu kém, thì hai chữ 'ngày mai' ấy tám phần là tai họa. Nỗi lo âu về 'ngày mai' ấy chính là viễn cảnh chiến tranh, người thân, bằng hữu tử trận, và cả sự kết thúc của chính bản thân. Thực lực không đủ, hai chữ 'ngày mai' ấy chính là địa ngục của kẻ yếu."
"Nếu thực lực ngươi mạnh, thì 'ngày mai' chính là một sự khởi đầu mới, đầy yên bình, ấm no, hạnh phúc, không lo sợ người thân, bằng hữu gặp nguy hiểm. 'Ngày mai' của kẻ mạnh chính là một THIÊN GIỚI!"
Giao lão nghe được lời này liền nhớ tới trận chiến với Tây Phỉ thành, mỗi ngày trải qua đều là núi thây biển máu, bình minh chiếu rọi lại là máu và xác người, hoàng hôn lặng xuống cũng là đao kiếm gãy đôi, chém giết không ngừng.
Mấy tháng đó đối với lão chính là địa ngục, chính là 'ngày mai' của kẻ yếu, một kẻ yếu trải nghiệm nỗi đau tột cùng của thế gian, mất đi bằng hữu, đệ tử.
Hai tay Giao lão được hai ống tay áo rộng che phủ đang bắt đầu siết chặt. Một trận chiến đó đã kết thúc biết bao sinh mạng chứ?
Một trận chiến đó đã khép lại chuyến hành trình của vô số tiểu bối mà lão nhìn chúng chậm rãi lớn lên từng ngày.
Giao lão chính là kẻ yếu, đón tiếp một ngày mai tràn đầy thống khổ, bi ai. Hàn Vũ Thiên cũng là kẻ yếu, ngày mai của hắn liên tiếp đón nhận những điềm xui xẻo và hiểm họa.
"Công tử, lão phu e là phải toàn l���c cố gắng, vì 'ngày mai' của chính mình, cũng vì ngày mai của Vạn Niên cung."
Giao lão hai tay thả lỏng, tâm tình thoáng khôi phục, nghĩ mọi chuyện cũng đã thông suốt hơn.
Hàn Vũ Thiên mỉm cười nhìn lên mặt trời đã lên nói:
"Đúng vậy, vì chính bản thân và vì Vạn Niên cung, cùng nhau tới THIÊN GIỚI!"
Hai người bọn họ t��m sự với nhau, không một ai trong hang động có thể nghe thấy, chỉ riêng hai người nói chuyện.
Hàn Vũ Thiên tìm một cành cây vừa vặn nằm trên đó, bóng mát cùng với gió nhẹ thổi tới. Hắn tiện tay bắt lấy chiếc lá đang bay, dùng nó đặt lên môi thổi.
Âm thanh truyền ra một giai điệu êm tai. Giao lão ở phía dưới chắp tay sau lưng, nhắm mắt thưởng thức.
Những người bên trong hang động cũng dừng lại dòng suy nghĩ của mình, lặng yên nghe giai điệu này.
Không biết từ bao giờ phía sau tán cây có một con mèo đen đang ngồi đó, nhìn chằm chằm vào Hàn Vũ Thiên.
Hắc miêu này vậy mà đôi tai chăm chú lắng nghe không bỏ sót một chút gì từ đầu tới cuối.
"Ồ, ngươi cũng nghe được giai điệu này mà tới à?"
Lão già áo bào chàm lúc trước cũng lặng lẽ xuất hiện bên cạnh hắc miêu. Lão là linh hồn của vùng đất Hoàn Thi này, từng gốc cây ngọn cỏ lão đều có thể cảm ứng, xuất hiện hay biến mất tùy ý, không một ai có thể phát hiện ra.
Lão già khoanh tay cùng với hắc miêu rơi vào trạng thái thưởng thức.
Phía Hoàn Thi hoàng tộc thì lại là một trải nghiệm tồi tệ. Hoàn Thi Long đập bàn phẫn nộ nói:
"Điện chủ Tứ Tuần, ngươi có phải đang đùa giỡn với trẫm? Chỉ trong một ngày mà trăm tên sát thủ bị diệt? Không phải trong đó có bốn tên Thiên Thánh sao?"
Tứ Tuần một thân hắc y treo hắc kiếm, là điện chủ của Tam Sát Điện ở Hoàn Thi quốc, một thân tu vi Thánh Tông sơ kỳ.
Tứ Tuần thở dài, lấy ra hình ảnh cuối cùng mà một tên sát thủ đã kịp lưu về Tam Sát Điện.
Hình ảnh cho thấy bọn họ bị xúc tu khổng lồ quấn lấy, những giác hút có miệng liên tục cắn xé thôn phệ.
"Ngươi nói một đám bọn chúng chỉ là Thiên Thánh, chỉ cần cẩn thận liền tiêu diệt gọn gàng. Bây giờ thì hay rồi, con quái vật này ngươi nói như thế nào với Tam Sát Điện đây?"
Tứ Tuần vậy mà dùng lưỡi dao đang chỉa về mình đâm ngược lại Hoàn Thi Long, vị điện chủ này có chút xảo trá.
"Có phải đây là Hoàn Thi cố ý đưa người của Tam Sát Điện vào chỗ chết, để khiến thực lực Tam Sát Điện giảm mạnh, rồi tìm cách tiêu diệt?"
Tứ Tuần không để Hoàn Thi Long giải thích liền nhếch môi nói:
"Tam Sát Điện ta mất đi bốn vị Thiên Thánh, nhưng vẫn đủ sức để cùng Hoàn Thi so đấu một mất một còn, huống hồ Hoàn Thi hiện tại lại tổn thất vài vị thần sứ chứ?"
Hoàn Thi Long gân xanh trên trán tựa hồ muốn đứt ra toàn bộ, không ngờ tới mình lại là kẻ bị uy hiếp ngược lại.
Phải biết, lần thuê Tam Sát Điện này là kế hoạch ngoài ý muốn, chỉ là để thăm dò thực lực của lão già áo bào tro kia, nhưng chưa thăm dò được gì, lại còn tạo ra khe hở cực lớn để cho Tam Sát Điện nhúng tay vào.
Thi Tố ngồi ở vị trí phía dưới Hoàn Thi Long liền mỉm cười nói:
"Không phải Tam Sát Điện rất là uy tín sao? Quy định của các ngươi chính là lấy đi một nửa phần thưởng làm thời gian hẹn ước, không giết được người, liền sẽ là không lấy phần thưởng còn lại, mà ngược lại còn phải đền bù gấp đôi nếu thất bại. Huống hồ con quái vật này, ngay cả phụ hoàng và ta còn không biết tới, đây là chuyện xảy ra ngoài ý muốn."
Thi Tố không để Tứ Tuần mở miệng liền chặn họng nói:
"Không phải Tam Sát Điện của ngươi nên phái thêm người để hoàn thành nhiệm vụ sao? Thời gian gia hạn tám ngày cũng đã gần tới, nếu không sớm hoàn thành, e là tài nguyên bồi thường sẽ gấp đôi."
Đôi mắt Tứ Tuần xích hồng, quả thật không ngờ tới Thi Tố lại dùng luật của chính Tam Sát Điện, một kích đánh nát lưỡi kiếm mà mình tạo sức ép lên Hoàn Thi Long.
Hắn biết Hoàn Thi Long dễ nóng giận mất kiểm soát, khi bị phản bác liền là suy nghĩ nông cạn, nhưng ông trời lại cho hắn một nhi tử điềm tĩnh tới lạ thường.
"Tam Sát Điện chính là tổn thất bốn vị Thiên Thánh và chín mươi sáu vị Thánh Nhân, nếu còn phái đi nữa, phần thưởng của các ngươi cũng không bù vào nổi."
Thi Tố dường như chờ một câu này của Tứ Tuần liền chủ động nói:
"Vậy thì chấm dứt giao dịch tại đây, một nửa phần thưởng còn lại Hoàn Thi vẫn sẽ giao cho các ngươi, xem như là mặt mũi bọn ta chừa lại cho Tam Sát Điện."
"Ngươi..."
Tứ Tuần mặt đỏ bừng, khí tức phóng xuất muốn đập chết Thi Tố, nhưng đã bị khí tức của Hoàn Thi Long đồng thời va chạm, nên không có ra tay động thủ. Với l��i, sát thủ hắn mang theo không nhiều, nếu đánh nhau trong lãnh địa của hoàng thất, chỉ có tử chứ không có sinh.
"Thi nhi đã cho ngươi một đường lui, ngươi vẫn còn muốn cố chấp sao?"
Hoàn Thi Long híp mắt đã có chút lấy lại bình tĩnh. Tứ Tuần suy nghĩ một chút, vẫn là thấy tài nguyên Hoàn Thi quốc đưa ra đủ để đền bù vào số sát thủ bị mất, thậm chí là bồi dưỡng thêm một vị Thiên Thánh.
"Thôi được, điện chủ ta đây cũng không có tham lam như vậy."
Thi Tố trong lòng lóe lên một ý nghĩ: Ngươi không tham lam sao? Suýt chút nữa là muốn đòi một mớ tài nguyên lớn hơn, nếu không phải ta đã sớm phát giác, thì ngươi hiện tại nói được lời này sao?
Tứ Tuần nhận xong một nửa tài nguyên còn lại liền dẫn người rời khỏi Diệt Thi thành.
"Thi nhi, vốn là chúng ta không cần đưa một nửa kia, ngược lại còn bắt chúng trả lại gấp đôi, nhưng sao con lại làm khác vậy?"
Hoàn Thi Long liếc nhìn nhi tử mình sủng ái có chút khó hiểu.
Thi Tố mỉm cười giải thích nói:
"Phụ hoàng, nếu làm như vậy, chính là ép Tam Sát Điện trở thành kẻ thù của Hoàn Thi. Tứ Tuần cũng nói chúng ta tổn thất thần sứ, thực lực không còn như trước. Nếu thật sự trở mặt với Tam Sát Điện, vẫn là có thể đấu một trận."
"Thế nhưng là vẫn còn một trận chiến Thần Phạt chưa giải quyết, cộng thêm Vạn Niên cung Nam Cương quốc tuyên chiến. Nếu đánh nhau với Tam Sát Điện thì bọn người kia nhất định sẽ giúp Tam Sát Điện."
"Phụ hoàng nên nhớ, Hàn Vũ Thiên là cung chủ của Vạn Niên cung. Nếu biết ta ở đây xảy ra đại chiến, vậy phụ hoàng nghĩ hắn có biện pháp truyền tin cho Vạn Niên cung tới đây không?"
Hoàn Thi Long giật mình, suýt chút nữa là hắn làm hỏng cơ nghiệp của Hoàn Thi quốc.
"Hoàn Thi quốc và Nam Cương quốc sát bên nhau, dù phải mất một hai năm để đại quân kia mới tới nơi, thì chiến đấu giữa Hoàn Thi và Tam Sát Điện diễn ra tới đỉnh điểm đã phân ra thắng bại."
"Vạn Niên cung lúc đó là ngư ông đắc lợi, một đòn toàn lực diệt đi hai thế lực lớn, độc bá Hoàn Thi quốc."
Toàn bộ người trong sảnh đều toát mồ hôi lạnh, không ngờ tới được Thi Tố bỏ qua lợi ích đòi bồi thư��ng từ Tam Sát Điện, là để vẽ ra một đường sinh mệnh cho Hoàn Thi.
Nếu bị cái lợi trước mắt chi phối thì những lời Thi Tố nói đều sẽ thành sự thật. Bọn họ cuối cùng đã hiểu vì sao Hoàn Thi Long nhất định chọn Thi Tố làm người kế vị, mặc dù mình vẫn còn có thể tại vị thêm mấy ngàn năm.
Đơn giản là vì Thi Tố quá thông minh. Nếu để hắn lên nắm hoàng vị sớm ngày nào, thì Hoàn Thi quốc sẽ lại sớm khôi phục đỉnh phong ngày đó.
Hoàng vị này không bất cứ kẻ nào có thể ngồi lên được nữa, bởi nó đã chọn Thi Tố.
Bản chuyển ngữ này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, đồng hành cùng độc giả trên mọi hành trình khám phá.