Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 176: Hậu duệ tứ hải long vương.

Hàn Vũ Thiên liếc nhìn ba Ma Đế rồi nói: "Bản cung chủ không thích so đo chuyện cũ với ba vị, mau mang nàng ta đi đi."

Lam Huyền đằng sau trợn tròn mắt, há hốc mồm, vẻ mặt xen lẫn chút tức giận, nói: "Bản Ma Thần còn chưa khỏe lại, vậy mà ngươi nỡ lòng nào đuổi ta về sao?"

Hàn Vũ Thiên quay lại, cười rất ôn hòa: "Thôi thì không tiễn nhé, lần sau không tới càng tốt, xin đa tạ."

Lam Huyền vung trảo về phía thanh chiến kiếm sinh mệnh của Hàn Vũ Thiên, hắn cấp tốc xoay người né sang bên phải, tránh được một trảo hung ác.

"Tiểu ma nữ, ngươi tính làm cho bản cung chủ tuyệt hậu sao?"

Lam Huyền nhếch môi nói: "Ngươi đến giờ vẫn chưa có nương tử, giữ thanh kiếm ấy trên người làm gì? Thà rằng bản Ma Thần giúp ngươi hủy nó đi."

"Hủy cái gì mà hủy, tránh ra, đồ ma nữ bệnh hoạn!"

Hàn Vũ Thiên phi thân lùi về sau, vẻ mặt hết sức cảnh giác nhìn Lam Huyền. Nàng ta thì mỉm cười, một tay đặt lên hai gò bồng đảo căng tròn nói: "Bản Ma Thần đi trước, về sau cẩn thận kẻo lại mất thanh bảo kiếm đấy."

Hàn Vũ Thiên rùng mình một cái, toàn thân sởn gai ốc. Ánh mắt nàng ta lúc nãy dường như đã hạ quyết tâm thật sự.

Lam Huyền bước ra ngoài phủ thành chủ, ở đó đã có chiếc kiệu vàng ngọc chờ sẵn. Nàng chậm rãi bước lên, sau đó vén màn lại, nằm đánh một giấc.

"Công tử, chuyện là thế nào?"

Giao lão đứng bên cạnh dùng thần thức dò xét Nộ đang bất tỉnh. Hàn Vũ Thiên trầm mặc một lúc rồi nói: "Tăng cường cảnh giác với Tiên tộc, phái các quản sự tới những thành ở phía nam do Vạn Niên Cung cai quản, dặn dò họ phải theo dõi hành tung của đám Tiên tộc kia. Nếu có dị động lập tức thông báo cho ta."

Giao lão ôm quyền nhận lệnh, lão ra hiệu cho hai thủ vệ bên ngoài mang Nộ trở về gian phòng. Lão nhanh chân tới khố phòng tìm những quản sự đáng tin cậy để giao phó.

Giao lão tìm đến những quản sự chưa từng qua lại với Hổ Thanh trưởng lão, bởi vì Hổ Thanh có quan hệ khá thân thiết với Tiên tộc. Nếu để hắn biết được, e rằng sẽ tiết lộ cho Tiên tộc.

Ngay trong đêm đó, bốn thân ảnh cấp tốc cưỡi tọa kỵ chạy ra khỏi rừng rậm. Trong màn đêm vô tận, Hàn Vũ Thiên xếp bằng tĩnh tọa, nhìn về nơi tối tăm.

"Haiz, cuối cùng vẫn là rơi vào hôn mê. Nếu là một thân Tiên đạo, ta đây cũng có thể thoát xác tìm một nhục thân mới, nhưng tiếc thay lại không thể."

Nguyên Anh phân thân kia suy cho cùng cũng chỉ do tài nguyên tạo thành, so với Nguyên Anh chân chính thì thua kém xa nhiều phần.

Hàn Vũ Thiên ngồi trầm tư một chút, bỗng hình ảnh một lần nữa chói lọi.

Ba đạo hỏa diễm, một đỏ thẫm, một màu vàng kim và một màu cam đang rực cháy trong màn đêm.

Nếu nhìn kỹ lại thì chính là Chu Tước, Kim Ô và Phượng Hoàng. Ba thực thể này trước đây Hàn Vũ Thiên cũng vô tình trông thấy trong lúc tĩnh tu, nay lại một lần nữa xuất hiện trước mắt. Hắn vẫn không hiểu hình ảnh trước mắt mang ý nghĩa gì.

Chu Tước tên là Bách Hỏa Thần, là một trong Tam Tổ Điểu tộc. Bách Hỏa Thần có hình dạng chim sẻ đỏ ngàn trượng, sáu cánh phát ra hỏa diễm đỏ thẫm. Mỗi lần vỗ cánh, hắc ám lập tức tan biến trong nháy mắt. Hỏa diễm của nó chính là khắc tinh của hắc ám.

Tổ Điểu thứ hai chính là Kim Ô tên là Vu Kim, hình thể quạ ba chân, bộ lông sáng rực ánh kim. Trên đầu năm sợi lông vũ trông như vương miện, bốn cánh phát ra kim hỏa hủy diệt.

Tổ Điểu thứ ba chính là Phượng Hoàng tên là Hoàng Giải. Phượng Hoàng hai đầu, bốn cánh, sáu đuôi, phát ra hỏa diễm màu cam tràn trề sinh mệnh lực.

Một đầu là Phượng, một đầu là Hoàng. Phượng ôn nhu, Hoàng hiếu chiến. Hoàng Giải khi xưa chính là hai thực thể riêng biệt, một Hoàng, một Phượng.

Sau khi được dung nhập vào Ngô Thần Thụ mới hòa làm một thể duy nhất, trở thành Phượng Hoàng được Vạn Niên Sách công nhận là tổ chân chính của Phượng Hoàng nhất tộc.

Hàn Vũ Thiên đạp không bay về phía ba Tổ Điểu tộc đang dùng cánh kết thành vòng tròn nối liền với nhau. Hắn càng tới gần, cảm giác nóng rát càng lúc càng rõ rệt.

Sau lưng Hàn Vũ Thiên lại truyền tới ba đạo khí tức kinh khủng khác: một âm hàn, một hắc ám, và một sắc nhọn.

Tam Tổ Long tộc vậy mà đồng thời xuất hiện, gầm thét lao tới. Tam Tổ Điểu hót vang trời cũng vung cánh bay tới.

Bách Hỏa Thần đấu với Ngũ Trảo Kim Long, Vu Kim thì một mực tranh đấu cùng Hàn Long Nguyên Thánh, Hoàng Giải cùng Hắc Diệt Long Hoàng so chiêu thức.

Lục Tổ của hai tộc cứ như vậy mà giao đấu với nhau long trời lở đất, ngay cả Hàn Vũ Thiên cũng có chút kinh sợ.

Bách Hỏa Thần và Ngũ Trảo Kim Long so tài lại ngang sức ngang tài. Vu Kim thì một mực chiếm thượng phong truy đuổi Hàn Long Nguyên Thánh, Hoàng Giải thì ngược lại lại bị Hắc Diệt Long Hoàng truy đánh.

"Bách Hỏa Thần, giao con Kim Long này cho ta."

Hoàng Giải nhanh chóng vung cánh giao chiến với Kim Long. Bách Hỏa Thần một thân hỏa diễm hướng thẳng Hắc Long mà đánh tới.

Hắc ám của Hắc Diệt Long Hoàng lại bị hỏa diễm của Bách Hỏa Thần xua tan, khiến Hắc Long phải quay đầu bỏ chạy.

"Hàn Long giúp ta một tay nào."

Hắc Diệt Long Hoàng vừa chạy ngang qua Hàn Long Nguyên Thánh liền cầu cứu. Hàn Long phát ra hàn khí cực âm, áp chế gắt gao ngọn lửa của Bách Hỏa Thần.

Hắc Diệt Long Hoàng cảm nhận được hắc ám đã trở lại liền hướng về phía Vu Kim vung trảo tới.

Hoàng Giải truy đánh Ngũ Trảo Kim Long. Kim quang của Kim Long khi tiếp xúc với hỏa diễm màu cam của Hoàng Giải, liền bị đồng hóa, không cách nào chạm được vào da thịt nó.

"Tên khốn, ta trả con gà hai đầu này cho ngươi."

Ngũ Trảo Kim Long một thân kim quang lao tới tấn công Vu Kim. Kim hỏa của Vu Kim vốn có sức tàn phá lớn nhất trong ba Tổ Điểu, vậy mà khi gặp kim quang của Kim Long lại bị áp chế gắt gao.

Hàn Vũ Thiên cứ như vậy mà bừng tỉnh đại ngộ, hắn cười sảng khoái nói: "Chu Tước khắc chế Hắc Long, Hắc Long khắc chế Phượng Hoàng, Phượng Hoàng khắc chế Kim Long, Kim Long khắc chế Kim Ô, Kim Ô khắc chế Hàn Long, cuối cùng là Hàn Long khắc chế Chu Tước."

Đây giống như một cái vòng tròn vậy, bọn chúng khắc chế lẫn nhau, nhưng cũng bổ trợ lẫn nhau.

Hình ảnh Lục Tổ cũng theo đó mà tan biến, không còn đọng lại. Hàn Vũ Thiên duỗi người ngả về sau, vô cùng thích thú nói: "Thật bất ngờ, bản tôn đã tìm ra cách thu phục Lục Tổ của hai tộc Long và Điểu rồi, ha ha ha."

Yêu Phù Quốc, một thành trì tràn ngập khói lửa và đổ nát. Tường thành cơ hồ đã bị sụp đổ hết hai bên, bên trong tràn ngập thi thể không toàn vẹn của Yêu tộc.

"Tả đại nhân, trận này chúng ta toàn thắng rồi."

Một Yêu tộc dạng rết, mình mặc giáp, cung kính đứng bên cạnh Funman.

"Si si si, một thành trì nhỏ mà thôi. Các ngươi thu thập hết thận của bọn chúng đi, ta muốn đem quà về cho Hữu."

Funman một tay đút túi quần, một tay ôm mặt ngửa đầu cười lớn, cảm thấy vô cùng phấn khích.

Cách đây ba trăm dặm cũng có một thành trì đang bị Balloon tấn công. Dưới sức mạnh của Thánh Tôn, thành trì này rất nhanh liền sụp đổ.

"Các ngươi thu thập cổ của bọn chúng đi, ta muốn đem món ngon về cho Tả, ha ha ha ha ha ha ha."

Balloon nằm dưới đất ôm bụng lăn qua lăn lại cười như điên.

Chỉ mới vài tháng đã tiêu diệt năm tòa thành trì, thu thập được vô số tài nguyên về Khử Phù Thành, căn cứ địa của bọn họ.

Không giữ lại bất kỳ sinh mệnh nào mỗi lần hai người họ tấn công thành trì, chỉ cướp tài nguyên và giết sạch tất cả.

Thủ đoạn tàn ác này đều khiến các thủ hạ nhìn mà rợn người. Dù sao cũng là Yêu tộc với nhau, nhiều người không nhịn được liền đứng ra phản đối. Kết cục chính là bị Balloon nhốt vào bong bóng tiết ra chất dịch ăn mòn cơ thể từ từ, hoặc là được Funman thả ra cho chạy trốn, sau đó dùng bóng ném vỡ đầu họ xem như trò giải trí.

Lão chuột Nanh Loa cũng đã đạt tới Thánh Tôn sơ kỳ, thống ngự được mấy thành trì nhỏ xung quanh. Với sự phát triển nhanh chóng này, thì trong một khoảng thời gian tới, e rằng sẽ lại có thêm Thánh Tôn xuất hiện.

Tiên Thành, tại phủ thành chủ, Lão Quân đang ngồi tĩnh tu. Một trung niên chột một bên mắt từ bên ngoài bước vào.

"Lão Quân tiền bối, phong ấn cần ít nhất năm năm để tháo gỡ. Chúng ta cần phải cẩn trọng trước khi Cung chủ Vạn Niên biết."

Trung niên vừa vào đã ôm quyền nói ra một mạch. Lão Quân chậm rãi mở mắt, bàn tay từ từ thả ra, một con rối cứ thế tự động xuất hiện.

"Nội gián của chúng ta cài cắm đã bị phát hiện rồi."

Lão Quân nhìn sợi chỉ buộc trên đầu con rối đã bị cắt đứt rồi nói. Trung niên có chút kinh ngạc nói: "Chẳng phải mấy năm nay mọi sắp xếp đều rất ổn thỏa sao? Sao bỗng nhiên lại bị phát hiện?"

Lão Quân trầm mặc một lúc lâu mới thấp giọng nói: "Ta trong lúc điều khiển con rối, lại bị một luồng sức mạnh xung kích vào đầu ta. Sau đó ta cũng đã bài xích được luồng ý chí kia."

Lão Quân ngừng lại một hồi, liền nghĩ ra điều gì đó rồi nói: "Luồng ý chí đó muốn cùng ta tranh quyền chiếm giữ thân thể. Nếu không nhầm, hẳn là Nộ đã kịch liệt phản kháng."

"Phải rồi, Nộ hình nh�� có một sợi dây liên kết đặc thù với bốn người khác. Hẳn là sau khi bị ta đánh lui thì luồng ý chí kia đã thông báo cho bốn kẻ khác."

"Hẳn là liên kết với Cung chủ Vạn Niên. Bởi vậy, khi ta chuẩn bị giết ma nữ để gây ra chiến tranh, thì hắn đã xuất hiện cắt đứt ý niệm của ta."

Lão Quân cau mày, v�� mặt càng thêm nhăn nheo già nua nói: "Không hổ danh là Minh Hoàng Nhân Đế, thủ đoạn đầy rẫy trên người. Đối với thủ hạ cũng hết mực cảnh giác."

Trung niên nam tử vẻ mặt đã khó coi đến cực điểm nói: "Chúng ta phải làm như thế nào đây? Không ít thành trì ở phía nam này thuộc quyền sở hữu của Vạn Niên Cung."

Lão Quân suy nghĩ một lúc mới thấp giọng nói: "Gọi Ngao Toa tới đây."

Trung niên chột một mắt không hiểu vì sao lại gọi kẻ đó đến, nhưng vẫn cung kính ôm quyền rời đi.

Một lúc sau, một người đầu rồng thân mặc thanh bào từ bên ngoài bước vào. Hậu duệ Tây Hải Long Vương Ngao Toa đã đến.

"Lão Quân gọi ta có việc gì?"

Ngao Toa không hành lễ với Lão Quân, mà chỉ nhẹ gật đầu và giọng nói hơi trầm xuống, bởi vì phụ thân của hắn là Tây Hải Long Vương, tu luyện tới Đại Thừa đỉnh phong.

Cử chỉ như vậy đã được xem là rất khách khí với Lão Quân rồi. Lão Quân nhìn bản đồ một lát rồi nói: "Ngao Toa Hoàng tử, lão phu muốn ngươi tạo ra một trận mưa lớn, nhắm chủ yếu vào bốn tòa thành trì này."

Ngón tay Lão Quân ch�� vào chính là bốn thành trì đông, tây, nam, bắc cách Tiên Thành một trăm dặm. Đây cũng là bốn thành trì thuộc Vạn Niên Cung cai quản.

"Tận bốn thành trì, một mình ta làm sao có thể làm hết được?"

Ngao Toa cau mày khẽ nói, hắn thầm nghĩ Lão Quân này đang cố ý làm khó mình.

"Không, ngươi gọi thêm ba vị kia chia nhau hành động."

Ba vị kia mà Lão Quân nói tới chính là Hậu duệ Đông Hải Ngao Phách, Hậu duệ Nam Hải Ngao Tính và Hậu duệ Bắc Hải Ngao Ly.

Bốn hậu duệ này ai cũng là một thân tu vi Hóa Thần Viên Mãn, được bốn vị Long Vương phó thác đánh chiếm Tô Lăng Giới. Nếu biểu hiện ở đây tốt, về sau rất có thể ngồi lên ngai vị Thái tử Long Cung.

"Hóa ra là muốn ta gọi Ngao Phách, Ngao Tính và Ngao Ly đi cùng à? Nếu như vậy thì khi nào chúng ta khởi hành?"

"Ngay bây giờ, đại sự không thể chậm trễ. Quấy nhiễu bọn chúng hết mức có thể. Vài năm sau, rất có thể Long Vương sẽ đích thân tới."

Ngao Toa ánh mắt sáng lên, lập tức phi thân ra bên ngoài. Từ trong Tiên Thành, bốn người bốn hướng hóa thành long hình mà bay đi.

Cũng là vào thời đi��m này, bốn vị quản sự tu vi Thánh Nhân Viên Mãn của Vạn Niên Cung, đồng dạng đã bước vào bốn ngôi thành trì kia.

Bọn họ đang không biết sắp có một thứ sẽ cản trở nhiệm vụ lần này đang đến gần.

Thụy Châu Thành là thành trì phía nam cách Tiên Thành một trăm dặm. Vị quản sự đến đây tên là Phụ Lạc, một người thanh cao chính trực.

"Phụ Lạc quản sự, ngài đã ba năm rồi mới ghé lại Thụy Châu Thành."

Thành chủ Thụy Châu Thành, Cung Hinh, bước ra nghênh đón Phụ Lạc. Hắn cũng trực tiếp vào việc mà nói: "Tập hợp tất cả cao tầng, trừ Tiên tộc ra."

Thành chủ hơi bất ngờ, nhưng vẫn gật đầu thi lễ, bắt đầu đi làm việc được giao phó.

Ký Châu Thành, thành trì phía bắc cách Tiên Thành một trăm dặm. Quản sự đến đây tên là Cửu Huyễn, một thanh niên phong lưu tiêu sái.

"Cửu Huyễn đệ, đến thăm đại ca sao?"

Một thanh niên khác ăn mặc thư sinh giản dị bước tới đón tiếp. Đừng vì vẻ giản dị đó mà xem thường, đây là Thành chủ Ký Châu Thành, Cửu Giác, huynh trưởng của Cửu Huyễn.

"Ca, tiểu đệ phụng mệnh đến làm việc, hôm khác chúng ta lại ăn chơi sau."

Cửu Huyễn vỗ vai Cửu Giác với vẻ gấp gáp. Cửu Giác thở dài nói: "Đệ hôm nay lại có trách nhiệm thật đấy."

"Ca, trừ Tiên tộc ra thì gọi toàn bộ thế lực trong thành tới phủ của huynh."

Cửu Giác cười đáp ứng không chút do dự, xoay người bước đi.

Tương tự như vậy, ở Phần Châu Thành phía tây Tiên Thành một trăm dặm, quản sự tên Kỵ Hà cũng đã xuất hiện. Ông có vóc dáng trung niên, mặc chiến giáp rách rưới, sau lưng vác thanh trường thương bị mẻ.

"Kỵ Hà quản sự, hôm nay đến là để kiểm tra Phần Châu Thành sao?"

Thành chủ Quyển Oa của Phần Châu Thành cũng từ xa tiếp đón. Kỵ Hà híp mắt quét một vòng rồi nói: "Gọi tất cả thế lực tới phủ thành chủ, trừ Tiên tộc ra."

Quyển Oa ôm quyền nhanh chóng phái người mời các thế lực trong thành tới.

Hồ Châu Thành phía đông cách Tiên Thành một trăm dặm. Quản sự Quy Lộc đã đến, một lão già tóc hoa râm hiền từ.

"Quy Lộc gia gia, về đây thăm Tuyết nhi sao?"

Tuyết Tú Thành chủ Hồ Châu Thành, một nữ tử trẻ tuổi, nhưng lại gánh vác trọng trách thành chủ, kinh nghiệm lại không thua kém tiền bối.

Quy Lộc xoa đầu Tuyết Tú ấm áp nói: "Gia gia hôm nay không rảnh, Tuyết nhi gọi toàn bộ thế lực trong thành tới phủ, nhớ là đừng gọi Tiên tộc."

Tuyết Tú gật đầu mạnh một cái, liền nhảy chân sáo rời đi.

Tiên tộc đã mấy chục năm ở phía nam, thế lực cũng đã len lỏi ít nhiều vào các thành trì ở đây.

Việc che giấu họ là điều không thể. Dù là thế, Tiên tộc vẫn không được mời. Dù có mặt dày xông vào cũng sẽ bị quản sự Vạn Niên Cung đánh cho một trận tơi bời, đuổi ra ngoài.

Nội dung đã được biên tập này độc quyền bởi truyen.free, kính mong độc giả không phát tán khi chưa được cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free