(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 187: Nam Cương hội ngộ.
Lam Huyền vung kiếm chém ra luồng hắc khí mang theo uy áp kinh hoàng. Cao Tiệm Ly đâm ra luồng ngân quang cường thịnh, hòa cùng hồng quang của Cúc Loan, cả ba hội tụ lại, va chạm dữ dội với luồng hắc khí.
Các pháp tắc ẩn hiện, không ngừng lưu chuyển, biến hóa, khiến thiên địa biến sắc. Lam Huyền nâng tay, hắc ám cuồn cuộn túa ra như sóng biển, bao trùm lấy mảnh thiên địa vốn yếu ���t.
Cao Tiệm Ly cũng vận chuyển tay, phóng ra ngân khí bao trùm lấy một phần thiên địa. Hồng quang của Cúc Loan cũng bùng lên, không chịu thua kém mà chiếm một góc trời.
Trong phút chốc, trời cao hóa thành ba màu đen, ngân và hồng. Đây chính là Khí Vực Tông Sư – một lĩnh vực riêng, nơi tu sĩ Thánh Tông có thể hòa mình vào thiên địa. Khi một Thánh Tông thức tỉnh Khí Vực của mình, sức chiến đấu sẽ tăng mạnh mẽ một cách toàn diện.
Lam Huyền vung tay, trong khí vực hắc ám của mình, nàng đã ngưng tụ ba hắc long khổng lồ uốn lượn sau lưng. Cao Tiệm Ly tay trái vỗ ngực mấy cái rồi rống lớn, ba cự viên bạc xuất hiện.
Cúc Loan tay uyển chuyển vung lên, hóa ra hai đóa cúc khổng lồ, sừng sững như cổ thụ.
"Bọn họ lại triển khai Khí Vực của mình rồi, tất cả mau tránh ra!"
Từng đám ma tộc nhanh chóng tháo chạy khỏi ma thành. Tiếng rồng gầm kinh thiên động địa vang vọng. Hai hắc long lao tới cắn xé ba cự viên, hắc long còn lại nhằm vào hai đóa cúc khổng lồ. Lam Huyền thì khuấy động hắc ám, tấn công Cao Tiệm Ly.
Cúc Loan cũng nhanh chóng đâm kiếm phản công. Ba binh khí va chạm, phát ra âm thanh chói tai như sấm sét.
Cao Tiệm Ly và Cúc Loan cau mày, không ngờ ngay cả khi cả hai đã liên thủ, họ vẫn chỉ đánh ngang tay với ma nữ trước mắt. Lam Huyền hất tay, Ma Luân Kiếp khổng lồ xuất hiện giữa không trung.
"Ma Luân Kiếp trong truyền thuyết?"
Cao Tiệm Ly và Cúc Loan mau chóng lùi lại, nhìn cánh cửa đồng hắc ám phía sau Lam Huyền. Cổng lớn chậm rãi mở ra, hắc ám nồng đậm bắt đầu lan tỏa khắp nơi.
"Bình thường, ta chỉ có thể triệu hoán ba hắc long trong Khí Vực, nhưng Ma Luân Kiếp hiện thế, thúc đẩy ma khí từ thâm uyên tràn ra, ta lại có thể triệu hoán vô cùng vô tận hắc long."
Khí tức Lam Huyền bộc phát, từ Thánh Tông sơ kỳ trực tiếp tăng mạnh lên trung kỳ. Chưa dừng lại, nàng ta còn thẳng tiến tới Thánh Tông thượng kỳ mới ngừng. Lúc này, phía sau đã có hơn hai mươi cặp mắt đỏ máu từ trong hắc ám nhìn chằm chằm hai người họ.
"Nhiều như vậy sao?"
Cúc Loan lập tức kéo tay Cao Tiệm Ly vội vã tìm đường thoát thân. Đoạn kiếm trong tay hóa thành tấm lụa, phát ra tịnh hóa chi lực đe dọa hắc ám.
"Chạy?"
Lam Huyền chỉ tay, hơn hai mươi hắc long từ phía sau tranh nhau truy sát hai vị Thánh Tông nhân loại.
"Ma thần đại nhân, xin hạ thủ lưu tình."
Một giọng nói già nua vang lên từ hư không, đánh xuống một đạo huyết lôi, đẩy lui toàn bộ hắc long. Một lão già xuất hiện, một tay chống gậy, một tay chắp sau lưng, đầu đội khăn xếp, vẻ mặt gần như không còn chút sinh khí nào.
"Thái trưởng lão."
Cao Tiệm Ly sắc mặt kinh hỉ, lập tức quay lại đứng cạnh lão già. Lão thở dài, chắp tay thi lễ với ma thần rồi nói:
"Ba nghìn năm trôi qua như gió thổi, đã lâu không gặp ma thần đại nhân."
Lam Huyền híp mắt lại, trong ký ức hiện lên hình ảnh một thanh niên trẻ, quần áo rách rưới, mình đầy máu tươi. Nàng ta cười nói:
"Cao Tùng Bách? Ngươi đã già tới mức độ này rồi sao?"
Cao Tùng Bách nở nụ cười hiền hậu, nói:
"Ba nghìn năm trôi qua, ai cũng phải già đi, chỉ riêng Ma thần đại nhân vẫn giữ được phong thái như xưa. Lão phu tự thấy hổ thẹn vì không thể hoàn thành hẹn ước đạt tới cảnh giới Đạo Tổ."
Lam Huyền lắc đầu có chút tiếc nuối nói:
"Việc tham ngộ Đạo Tổ của ngươi thất bại, ta cũng có chút đáng tiếc. Nhưng giờ thì tránh qua một bên để ta giải quyết hai tên tiểu oa nhi kia."
Cao Tùng Bách quay đầu nhìn hai người sau lưng mình, rồi nhìn Lam Huyền cười khổ nói:
"Tuy đại nhân từng tha cho lão một mạng, nhưng đây là hai hậu bối mà lão hết mực quan tâm, không thể để chết ở đây được."
Lam Huyền sắc mặt băng lãnh nói:
"Ta và ngươi tuy có chút quen biết, nhưng nếu ngươi không biết tốt xấu thì ta sẽ giết cả ngươi đấy."
Cao Tùng Bách thở dài nói:
"Tuy không thể đạt tới Đạo Tổ, nhưng lão vẫn muốn một lần nữa cùng với ma thần đại nhân đánh một trận."
Cơ thể Cao Tùng Bách tỏa ra từng tia huyết lôi, bắt đầu mở ra Khí Vực Tông Sư của bản thân, biến thiên địa xung quanh thành vùng huyết lôi gào thét.
"Hai tiểu bối mau chạy đi, lão phu sẽ cầm chân ma thần."
Cao Tiệm Ly và Cúc Loan nhìn nhau cau mày không ngớt. Cả hai do dự hồi lâu rồi quyết định cùng nhau rời đi, để mặc lão già chống chọi lại ma thần.
"Theo ý nguyện của ngư��i đi."
Lam Huyền vung tay, hơn hai mươi hắc long đang bị tê liệt bỗng lấy lại thần sắc, tiếp tục tấn công Cao Tùng Bách.
Lão vung gậy lên, huyết lôi hội tụ, đánh thẳng vào bầy hắc long hung ác. Thế nhưng, huyết lôi lại bị một luồng ma khí ngăn trở. Hai mươi hắc long há to miệng chực nuốt chửng lão.
"Kết thúc ở đây sao?"
Cao Tùng Bách trong mắt không chút cảm xúc, chỉ có một màu trắng đục thanh tĩnh đến lạ thường. Nhưng hai mươi hắc long kia không tấn công lão mà lại nhằm vào phía sau lưng lão.
Hào quang bạc và hồng quang từ phía sau chói sáng, đánh lui hai mươi hắc long. Cao Tiệm Ly và Cúc Loan thở dốc, như vừa dùng toàn lực quay trở lại.
"Nghĩ lại thì cũng không nên bỏ thái trưởng lão ở đây được."
Cao Tiệm Ly kề vai sát cánh bên cạnh Cao Tùng Bách, vẻ mặt đã hạ quyết tâm. Cả ba người chỉ nhìn nhau, khẽ gật đầu.
"Này, Tiên tộc đang hoành hành, bốn tồn tại Thánh Tông như các ngươi còn có thời gian giỡn mặt với nhau thế à?"
Một đạo phân thân tu vi Vũ Cảnh của Hàn Vũ Thiên đứng bên dưới nhìn lên. Lam Huyền nhướng mày nói:
"Ngươi tới đây để làm gì?"
Hàn Vũ Thiên nhìn lên trời cười nói:
"Ta tới để thông báo cho các ngươi một tin tức: phong ấn Tiên tộc sắp hoàn toàn được hóa giải rồi. Nếu bốn người các ngươi vẫn còn cố chấp đùa giỡn ở đây, thì hãy chuẩn bị chào đón sự hủy diệt của vùng đất này!"
Nói xong, đạo phân thân kia tu vi giảm mạnh, sau đó dần dần tan thành tro bụi. Lam Huyền lập tức quay người nhìn về phía Tiên thành.
Nàng quay đầu nhìn ba người kia một hồi lâu mới trầm giọng nói:
"Ta tạm thời tha cho các ngươi."
Lam Huyền chỉ lên Ma Luân Kiếp. Cổng đồng khổng lồ phát ra lực hút cực lớn, hút tất cả ma tộc và ma khí vào bên trong. Cổng đồng nằm ngang, rồi thu nhỏ bằng một tấm gỗ. Nàng ta đứng lên, cưỡi Ma Luân Kiếp cấp tốc bay về phía Tiên thành.
"Phong ấn một trăm năm về trước sắp bị hóa giải, điều này thực sự đang trở nên nghiêm trọng hơn lão tưởng tượng."
Cao Tùng Bách cau mày, đảo mắt suy nghĩ một lúc lâu mới thấp giọng nói:
"Cao Tiệm Ly và Cúc Loan, hai ngươi là tộc trưởng Cao gia và Cúc gia, mau triệu tập những người mạnh nhất tới Tiên thành để chinh chiến. Nếu phong ấn thực sự bị hóa giải thì đại nạn sắp tới!"
Cao Tùng Bách lập tức phi thân hóa thành huyết lôi, bay về phía Tiên thành. Phong ấn cổng không gian Tiên tộc là do cung chủ Vạn Niên cung hi sinh đại giới mà tạo ra, ai ai cũng biết chuyện này.
Kẻ phong ấn là một đại năng cường giả có tu vi không thua kém Thánh Tông. Trăm năm trôi qua, phong ấn có lẽ đã sắp bị phá vỡ. Nếu một tồn tại mạnh ngang Thánh Tông của Tiên tộc giáng lâm, thì Nam Cương quốc sẽ phải chịu diệt vong.
"Đi chiêu mộ tộc nhân thôi."
Cúc Loan cấp tốc cùng Cao Tiệm Ly hướng về gia tộc mà lao đi.
Hai ngày sau, Vạn Niên cung đã tới Phần Châu thành. Hàn Vũ Thiên chắp tay sau lưng, nhìn Tiên thành đang ba động pháp tắc dữ dội phía xa.
"Tiêu Hạo, hẳn là hắn đang ở Tiên thành làm loạn đây."
Quản sự Kỵ Hà đi tới, quỳ xuống sau lưng Hàn Vũ Thiên, cung kính nói:
"Quản sự Kỵ Hà bái kiến cung chủ."
"Vào vấn đề chính."
Hàn Vũ Thiên vung tay ra lệnh. Kỵ Hà cúi đầu trịnh trọng nói:
"Ký Châu thành đã bình định xong, Chiêu Linh và Chiêu Hoa trưởng lão vẫn đang chờ mệnh lệnh tiếp theo."
Hàn Vũ Thiên nhẹ gật đầu nói:
"Truyền lệnh tới Ký Châu thành, nói bọn họ trấn thủ nơi đó cho tốt."
"Rõ."
Một quản sự khác gần đó nhận lệnh, mau chóng đi truyền lệnh. Kỵ Hà lại hít một hơi rồi nói:
"Thùy Châu thành, ba trưởng lão ở đó cũng đã hoàn thành nhiệm vụ, triệt tiêu được đợt Tiên tộc mới, hiện tại đang dưỡng thương trong thành."
Hàn Vũ Thiên nhẹ gật đầu hạ lệnh nói:
"Lệnh bọn họ dưỡng thương cho tốt, trấn thủ Thùy Châu thành."
"Đã rõ."
Quản sự khác lại nhận lệnh, hướng về truyền tống trận Thanh Hoa lâu mà đi mất. Kỵ Hà nở một nụ cười huyền bí, nói:
"Kính thưa cung chủ, có một tin vui! Đại trưởng lão Hồ Châu thành đã đột phá Thánh Tông, chỉ một lần phóng xuất uy thế đã khiến Tiên tộc đầu hàng."
Hàn Vũ Thiên kinh ngạc không thôi liền nhìn về phía xa nói:
"Đại trưởng lão hiện tại đang làm gì?"
Kỵ Hà cúi đầu thản nhiên nói:
"Trợ giúp viện chủ Đoạn Tình viện."
"Tốt. Sau khi ngăn chặn Tiên tộc, chúng ta sẽ có thể trở lại Hoàn Thi quốc. Ước hẹn ba năm với lão già kia cũng sắp tới lúc thực hiện rồi."
Hàn Vũ Thiên vung tay, khởi động Vạn Niên cung, tiếp tục toàn lực hướng về Tiên thành phía trước.
"Cung chủ, chúng ta muốn mượn chỗ dừng chân có được không?"
Từ phía xa, hàng trăm vạn hùng binh mặc binh phục, mang cờ Nam Cương quốc lao tới. Hồ Thiên Nam mặc hoàng giáp, cưỡi chiến mã kim giáp, dẫn đầu đoàn quân. Bên cạnh là một đứa bé cưỡi ngựa, tay cầm hồ lô rượu, chính là Hồ Niên.
Hàn Vũ Thiên ôm quyền không chút cao ngạo nói:
"Nam Cương Thái Thượng Hoàng đích thân tới, Vạn Niên cung đương nhiên có thể kính mời ngài một chỗ để dừng chân."
Hắn vung tay, liền thấy bên dưới những Thiên Không đảo mở ra đường hầm mật trống. Hồ Thiên Nam ra lệnh cho đại quân tiến vào mật thất dừng chân. Sau nhiều ngày di chuyển, cả yêu thú lẫn binh lính đều cần một ít thời gian để khôi phục.
Nam Cương và Vạn Niên cuối cùng đã hội tụ lại một chỗ, chỉ còn thiếu ma tộc.
Hồ Thiên Nam và Hồ Niên bay tới đứng cạnh Hàn Vũ Thiên. Cả ba người đều hướng mắt nhìn về phía Tiên tộc xa xăm.
"Tiên tộc ở phía Nam Cương thành ra sao rồi?"
Hàn Vũ Thiên mỉm cười hỏi. Hồ Thiên Nam thở phào nhẹ nhõm, nói:
"Không có vấn đề gì, bọn chúng tuy có trụ sở ở xung quanh Nam Cương thành, nhưng chưa ăn sâu vào gốc rễ."
Những trang văn này, cùng với linh hồn câu chuyện, được bảo hộ bởi truyen.free.