Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 197: 2 vị trưởng lão thoát khỏi cực hạn

“Ba kẻ này, quả nhiên chẳng tầm thường chút nào.”

Trong lòng Hưng Vinh tràn ngập hứng thú quan sát đám người Vạn Niên Cung. Chỉ một Thánh Tông sơ kỳ và hai Thiên Thánh mà thôi, nhưng lại vượt qua các chướng ngại dễ dàng hơn cả bọn họ.

Điều này khơi dậy hứng thú trong lòng Hưng Vinh Thánh Tông. Lam Huyền bước lên phía trước, liền thấy một tấm gương phản chiếu từ bóng tối vô tận, tạo ra một đạo kiếm ý đen tuyền.

Nàng nhanh chóng tránh né, Hắc Long Kiếm không biết từ khi nào đã nằm gọn trong tay ngọc ngà, chém ra một đạo kiếm quang đen kịt, y hệt đòn đánh vừa bị phản chiếu.

Dù là mô phỏng đòn mạnh nhất, nhưng tấm gương này thực chất chỉ có thể sao chép chiêu thức đơn giản rồi cường hóa vài lần, không thể nào mô phỏng trọn vẹn sát chiêu của người khảo hạch.

Lam Huyền dùng toàn lực đối cứng với công kích của tấm gương, khiến ma khí lan tỏa, gây cảm giác khó chịu cho các nhân tộc.

“Thứ ma khí dơ bẩn này!”

Một Thánh Tông viên mãn tên Cốt Phệ tỏ vẻ chán ghét phất tay, một đạo pháp tắc tức thì hiện ra chắn trước, bắt đầu triệt tiêu luồng ma khí sinh ra từ cú va chạm của Lam Huyền.

Hàn Vũ Thiên chắp tay sau lưng, thản nhiên tiến bước. Một tấm gương xoay tròn, phản chiếu ra một luồng băng sương lạnh lẽo.

“Băng Tiên Điển?”

Hàn Vũ Thiên không ngờ rằng đòn công kích bị mô phỏng lại chính là một chiêu trong Băng Tiên Điển, Băng Liên Tuyết Nhiên.

Hoa sen băng hàn tuyệt đẹp đánh ra, mang theo kiếm ý chói lọi, khiến thiên địa rung chuyển, pháp tắc chao đảo. Hàn Vũ Thiên lướt lên, cũng tung ra Băng Liên Tuyết Nhiên để đón đỡ công kích mô phỏng kia.

Kiếm ý hòa vào thiên địa, trực tiếp chém tấm gương kia thành hai nửa. Hàn Vũ Thiên là người đầu tiên vượt qua chướng ngại mô phỏng này.

Đòn bắt chước Băng Liên Tuyết Nhiên vừa rồi có chút lợi hại, nhưng tiếc rằng nó không thể đạt tới cảnh giới một kiếm hòa vào thiên địa, chém nát vạn pháp, ngàn đạo như của Hàn Vũ Thiên.

Mô phỏng y đúc nhưng tạo nghệ lại kém xa cả ngàn dặm tinh không, chung quy cũng chỉ là một tấm gương phản chiếu vô hại mà thôi.

Hàn Vũ Thiên chắp tay sau lưng bước tới chướng ngại tràn ngập phong mang như muốn xé tan thân thể Thánh Tông. Ngay cả hắn cũng không ngờ rằng bản thân bắt đầu cảm thấy áp lực trước phong mang này.

Dốc núi dựng đứng, những cơn gió sắc như đao liên tục bào mòn đá. Hàn Vũ Thiên hít sâu một hơi, đôi mắt ánh lên tia lam quang linh động.

“Lâu rồi không thử lại chiêu này, không biết sau khi trùng sinh nó có bị mất đi hay không.”

Hàn Vũ Thiên bước lên con dốc liền thấy thân thể hắn hư ảo, rồi tan biến. Lần nữa hiện ra đã ở trên con dốc ba mươi bước.

Mỗi một bước đạp xuống, cơ thể hắn tan biến, chỉ để lại một hư ảnh tại chỗ cũ. Nhưng mỗi bước đó của hắn phải chờ thời gian nửa nén nhang mới có thể tiếp tục bước.

“Băng Ảnh Tam Bộ vẫn có thể dùng được, sau khi trùng sinh huyết mạch vẫn còn đó.”

Hàn Vũ Thiên trong lòng có chút vui mừng. Vốn tưởng sau khi trùng sinh sẽ không còn dùng được pháp môn từ huyết mạch nữa, bởi cơ thể mới chưa được rèn luyện như cơ thể kiếp trước, e rằng không thể vận dụng.

Nhưng Hàn Vũ Thiên trùng sinh lại được thiên địa ưu ái, huyết mạch đã tôi luyện ức vạn năm cũng theo về nhục thân này.

Có điều vẫn không thuận lợi cho lắm. Băng Ảnh Tam Bộ, Nhất Bộ Ảnh Hư Vô của hắn cần thời gian nửa nén nhang mới tích tụ đủ lực lượng để bước ra một bước. Nếu không phải thí luyện này có không gian đặc thù, thì bước này của hắn đã vượt khỏi phạm vi thần niệm hai ngàn dặm của Thánh Tông sơ kỳ.

“Thời gian thi triển chiêu vẫn còn quá dài. Nếu ta có thể điều chỉnh một chút trong phong vực này, có thể giảm thời gian thi triển đi một ít.”

Thế nhưng Hàn Vũ Thiên vừa nâng lên một chân, một tà ảnh quỷ dị đã lướt qua. Trong một thoáng, cả hai ánh mắt giao nhau. Lam Huyền đã sử dụng bộ pháp Ma Ảnh Thuấn Di.

Nàng lướt đi nhẹ nhàng tựa như dốc núi này không hề tồn tại phong mang quỷ dị. Hàn Vũ Thiên bị ánh mắt khiêu khích của nàng nhìn tới khiến hắn lắc đầu cười khẽ:

“Ngươi không tranh đấu với ta thì không thể nuốt trôi sao? Băng Ảnh Tam Bộ, Nhị Ảnh Phá Không!”

Hàn Vũ Thiên một bước xuất hiện ngay bên cạnh Tuần Thiên Giả Nhu Cốt, cũng chính là đích đến của khảo hạch thứ nhất.

Lam Huyền đã lướt đi mười dặm, đã không còn thấy bóng dáng của Hàn Vũ Thiên. Nàng thầm nghĩ trong lòng, ngươi dù lợi hại cũng không thể sánh bằng bổn Ma Thần.

Nửa canh giờ sau, Lam Huyền nhảy lên điểm đích, hất cằm kiêu ngạo nhìn lên bầu trời.

“Quá chậm.”

Một thanh âm quen thuộc vang lên bên tai nàng. Lam Huyền lập tức tròn mắt há hốc mồm. Người trước mắt này không phải đã bị nàng bỏ xa rồi sao?

“Ngươi, ngươi, ngươi…”

Lam Huyền cứng họng suốt một hồi lâu, không nói ra được một câu trách móc. Nàng không thể ngờ được Hàn Vũ Thiên đã là kẻ thắng đầu tiên.

“Là tiêu hao thọ nguyên sao?”

Lam Huyền nhìn thấy tóc Hàn Vũ Thiên tung bay trong gió, từng sợi tóc đều đen hơn vài phần. Nàng không ngờ Hàn Vũ Thiên chỉ vì muốn thắng mình mà dùng cả thọ nguyên để tranh đấu, quả thật khiến nàng khiếp sợ.

“Hàn Vũ Thiên, về sau ngươi đừng có ngu ngốc mà làm những chuyện hao tổn thọ nguyên như vậy nữa.”

Lam Huyền trầm giọng cảnh cáo. Nàng đã từng thấy Hàn Vũ Thiên hao tổn thọ nguyên để cứu mình khỏi không gian sụp đổ.

Thực ra mà nói, nhân tộc bình thường hao tổn thọ nguyên thì dùng một vài cực phẩm linh dược hồi sinh để khôi phục là điều dễ dàng.

Còn Hàn Vũ Thiên vào năm ấy thoi thóp sắp c·hết. Nàng đã dùng hơn trăm gốc cực phẩm linh dược sinh mệnh, vẫn không thể khôi phục được trăm năm tuổi thọ cho hắn.

Nếu không nhờ ngọn hắc hỏa kỳ lạ cải lão hoàn đồng cho Hàn Vũ Thiên, thì e rằng nàng cũng phải bất lực nhìn hắn mất mạng.

Rõ ràng nàng sẽ không để cảnh tượng đó một lần nữa tái diễn, nên đã nghiêm túc cảnh cáo Hàn Vũ Thiên.

“Ta sẽ không tranh đấu với một kẻ điên rồ như ngươi nữa đâu, cút đi!”

Lam Huyền giận dữ đẩy Hàn Vũ Thiên sang một bên. Nàng ta hừ lạnh, bước sang một chỗ khác, quan sát đám người còn đang thí luyện kia.

Tuần Thiên Giả Nhu Cốt quan sát một lúc thì cất lời:

“Hai ngươi đều có thủ hạ. Nếu chủ nhân đã vượt thành công khảo hạch thì thủ hạ cũng được đặc cách vượt ải.”

Âm thanh này làm cho toàn bộ Thánh Tông phía dưới đờ đẫn. Nếu vậy, bốn vị Thiên Thánh, hai nhân tộc và hai ma tộc đang vượt chướng ngại mô phỏng sẽ trực tiếp được đưa đến đích.

Thánh Tông bị dẫn trước bởi những Thánh Nhân, sẽ là nhục nhã tới mức độ nào đây? Bọn họ làm sao cam tâm nuốt trôi cục tức này?

“Không cần!”

Hai âm thanh cùng lúc vang lên, là của Hàn Vũ Thiên và Lam Huyền.

Một người tản ra hàn khí khiến thiên địa hóa băng nói:

“Người của Vạn Niên Cung chính là vượt khó mà tiến lên, sao lại mượn nhờ người khác để qua ải? Bổn cung chủ không đồng ý cách làm của Tuần Thiên Giả.”

Một người tản ra ma khí tràn lan khắp thiên địa, như muốn biến nơi đây thành ma vực vạn dặm nói:

“Thuộc hạ của bổn Ma lại cần người khác giúp sao? Đừng có xem thường bọn họ như vậy chứ, Tuần Thiên Giả!”

Tuần Thiên Giả Nhu Cốt không ngờ tới. Vốn muốn trợ giúp thuộc hạ của hai người thiên phú bậc nhất này vượt qua khảo hạch, ý tốt của mình ngược lại đã kích hoạt sát ý từ hai người này.

Sát cơ kinh người kia không nhắm vào Nhu Cốt, nhưng lại khóa chặt, quan sát từng cử chỉ hành động của thuộc hạ bọn họ.

Hồng Thiên phản công thất bại lần thứ tám mươi chín, lui về sau. Hắn nhìn Mạch Liên cũng vừa bị đánh bật ra đến lần thứ chín mươi nói:

“Ngươi không đủ sức thì cầu xin cung chủ đại nhân đi, biết đâu người sẽ khoan dung thì sao?”

Mạch Liên cười phá lên nói:

“Ha ha ha ha, Hồng Thiên ngươi mới là kẻ không vượt qua được, đừng có đánh đồng sức mạnh của ngươi với lão phu, còn kém xa lắm!”

Mạch Liên và Hồng Thiên khí tức va chạm ầm ầm, khuếch tán như sắp giao chiến. Mạch Liên rút kiếm, thanh quang chiếu rọi khắp thiên địa.

“Một kiếm này lão phu đã nuôi dưỡng trăm năm, chính là để đợi giờ khắc này xuất kiếm! Thanh Liên Kiếm Ca, Nhất Kiếm Tru Vạn Tà!”

Kiếm ý chấn động cửu thiên, phá vỡ pháp tắc, ngưng tụ thành một đóa thanh liên xoay tròn, đâm tới. Một kiếm xuất ra, ngay cả Thánh Tông cũng phải thất sắc lùi lại một bước.

Hàn Vũ Thiên chỉ truyền cho Mạch Liên một thức trong Thanh Liên Kiếm Ca, một kiếm này chỉ ẩn chứa Thanh Liên Kiếm Ý, chứ không hề hoàn chỉnh.

Bởi vì ngay cả Tiên Cảnh cũng chưa chắc đã học được chút da lông của Thanh Liên Kiếm Ca. Hàn Vũ Thiên phải thôi diễn, đơn giản hóa hàng ngàn vạn lần, mới giúp Mạch Liên học được một kiếm kinh động cửu thiên.

Thanh liên vừa xuất tựa như vật đổi sao rời, cả không gian chỉ như còn tồn tại một đóa thanh liên tuyệt đẹp kia, không còn thứ nào sánh bằng.

Thanh liên va chạm vào tấm gương, chỉ trong khoảnh khắc, kiếm ý tung hoành cắt tấm gương làm đôi. Mạch Liên một kiếm uy danh thiên hạ cũng dẫn động lôi kiếp Thánh Tông giáng xuống.

“Vượt núi!”

Hàn Vũ Thiên thấy lôi kiếp hiện ra liền biết cơ hội của Mạch Liên đã tới. Lão không hề do dự, trực tiếp phóng thẳng lên dốc núi.

Lại có một bóng người song hành cùng Mạch Liên, lôi kiếp thứ hai cũng đồng thời xuất hiện.

Mọi người mải chú ý tới Thanh Liên Kiếm Ca của Mạch Liên, nên không hề biết Khai Thiên Phủ Hủy Thiên Diệt Địa của Hồng Thiên uy lực cũng không hề kém cạnh kiếm kia.

Một phủ bổ xuống làm pháp tắc vỡ nát, thiên địa phân đôi, không thể chống đỡ. Cứ như vậy giáng xuống, bổ tấm gương làm hai mảnh.

Cả hai vượt qua cực hạn, tung ra một chiêu làm vạn linh khiếp sợ. Lôi kiếp hiện ra, trừng phạt những sinh linh vượt qua cực hạn của bản thân.

Mạch Liên và Hồng Thiên mặc kệ cương phong, ngay lập tức chạy thẳng lên dốc núi. Một đạo lôi kiếp thứ nhất giáng xuống, phá nát cương phong, khiến nó tán loạn.

Mạch Liên và Hồng Thiên song song độ kiếp, bị đạo lôi thứ nhất đánh trúng cơ thể. Cả hai vậy mà không chút hề hấn, ngược lại tốc độ còn tăng vọt, một đường thẳng tiến.

“Cái quái gì thế này? Trên đời còn có kẻ quái thai hơn thế này không?”

“Là mượn nhờ lôi kiếp để vượt qua phong mang sao?”

Một đám Thánh Tông tròn mắt không tin được những gì mình ��ang tận mắt thấy, như thể chỉ tồn tại trong truyền thuyết hoặc là chuyện bịa đặt.

“Không đúng, đây là chúng mượn cương phong để độ kiếp.”

Hưng Vinh quan sát mới phát hiện cương phong phía trên hai người kia cực kỳ mạnh mẽ, sau khi một đạo lôi kiếp xuyên qua, đã suy yếu đi vài phần.

Đoản Hành vẻ mặt trầm trọng nói:

“Lợi dụng cương phong độ kiếp, vừa giảm đi uy lực của lôi kiếp mà không ảnh hưởng đến đạo tâm, vừa giảm sự tàn phá của cương phong, dễ dàng vượt qua chướng ngại. Suy nghĩ của những kẻ này thật sự rất khác người, đây là một mũi tên trúng hai đích!”

Những vị khác sắc mặt âm trầm, không biết phải làm thế nào. Lại thấy thêm hai tầng lôi kiếp đồng thời xuất hiện.

Toàn bộ hoảng hốt nhìn lại, thì ra là U Ma Nữ và Huyết Ma Nữ đã bổ đôi tấm gương, cũng bước vào Thánh Tông.

Hai nữ ma tộc cũng bắt chước Hồng Thiên và Mạch Liên, chạy thẳng về phía dốc núi để dựa vào cương phong đón đỡ lôi kiếp.

Hàn Vũ Thiên híp mắt lại nhìn Lam Huyền đang cười vô cùng đắc ý ở phía xa.

“Không được ��ể chúng toại nguyện!”

Một lão Thánh Tông viên mãn tên Tống Long Trúc tràn đầy không cam lòng, một kích toàn lực phá vỡ tấm gương, dùng hết sức chạy theo bốn người họ.

Chỉ có ba đạo Khí Thần được ban phát. Nếu một trong bốn người này đến được đích, Thánh Tông như lão làm sao cam tâm chịu thua?

“Hải Hoàng Thông Thiên Quyền!”

Tống Long Trúc một quyền đánh ra như sóng biển cuộn trào, hóa thành cự quyền giáng xuống. Khảo hạch quy định không được g·iết người, nên lão chỉ dùng hai phần thực lực đủ để khiến bốn người họ trọng thương.

“Ngươi dám?!”

Lam Huyền phi thân lao xuống dốc núi. Nàng đã vượt qua khảo hạch, không còn bị cương phong áp chế, liền có thể toàn lực chạy đi.

Hàn Vũ Thiên sắc mặt sát ý đằng đằng. Một chân bước ra, thi triển thức thứ nhất của Băng Ảnh Tam Bộ, Băng Ảnh Hư Vô.

Một bước đã xuất hiện trước mặt cự quyền đang giáng xuống. Hàn Vũ Thiên một quyền vung ra, tạo thành một băng quyền khổng lồ ngưng tụ từ hàn khí.

“Băng Tiên Điển, Băng Quyền Vô Song!”

Một chiêu hệ Thủy, một chiêu hệ Băng va chạm, khiến hư không chấn động. Pháp tắc hiện ra, rung động cả thiên địa xung quanh.

Hàn Vũ Thiên bị đẩy lùi ba bước, sắc mặt tái nhợt. Ngăn cản một quyền chỉ dùng hai thành thực lực của Thánh Tông viên mãn đã khiến hắn chấn động nhẹ, tuy không bị thương nhưng vẫn phải lùi bước.

“Cốt Ma Tham U Thủ!”

Lam Huyền một quyền vung ra, hóa thành một cốt trảo tràn ngập ma khí, đánh bay Tống Long Trúc, đẩy lão trở lại chướng ngại thứ hai.

Phải biết rằng, nếu không vượt qua được khảo hạch thứ nhất mà bị đánh trở lại các chướng ngại trước, thì phải một lần nữa vượt qua, chứ không thể tự do di chuyển trong khảo hạch này như Lam Huyền và Hàn Vũ Thiên.

“Để tránh chuyện tương tự xảy ra, các vị xin thứ lỗi.”

Hàn Vũ Thiên một bước Băng Ảnh Hư Vô đã xuất hiện trước mặt các Thánh Tông. Âm Sát khí bất ngờ bộc phát, khiến tâm thần bọn họ không kịp phòng thủ đã bị quấy nhiễu.

“Cốt Ma Tham U Thủ!”

“Băng Quyền Vô Song!”

Một ma một băng song quyền liên thủ, đánh bật toàn bộ Thánh Tông văng tr��� lại chướng ngại thứ hai. Hàn Vũ Thiên và Lam Huyền cũng đã giữ chân ba vị Thánh Tông viên mãn.

Hưng Vinh, Đoản Hành và Cốt Phệ là ba vị Thánh Tông không bị đánh trở lại, bởi vì bọn họ là ba người duy nhất không có ý đồ ra tay ngăn cản bốn người kia, nên Hàn Vũ Thiên và Lam Huyền không động đến.

“Khốn kiếp! Hàn Vũ Thiên, ngươi muốn đắc tội với tất cả chúng ta sao?!”

Hoàn Thi Long lửa giận bừng bừng cùng với mấy chục đạo khí tức Thánh Tông khác hòa làm một.

“C·hết!”

Tống Long Trúc dẫn đầu chư vị Thánh Tông, không vượt qua chướng ngại mà trực tiếp liên thủ công phá toàn bộ.

Khi tất cả chuẩn bị tung ra một kích tất sát thì Nhu Cốt xuất hiện ngăn cản. Một luồng khí tức nhàn nhạt tản ra, trấn áp tất cả nằm rạp trên đất.

“Phiền thật, các ngươi gây rối hết lần này đến lần khác, muốn bị xóa sổ lắm sao?”

Nhu Cốt cúi xuống nhìn Tống Long Trúc. Tống Long Trúc ngước mắt lên, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Tuần Thiên Giả.

Con ngươi sau chiếc mặt nạ thỏ tản ra sát khí lạnh lẽo, khiến một Thánh Tông viên mãn không sợ trời không sợ đất như hắn cũng phải dâng lên một nỗi sợ hãi tột cùng trước đấng tối cao vô thượng này.

Mỗi con chữ trong bản biên tập này đều được truyen.free trau chuốt tỉ mỉ, gửi gắm trọn vẹn tâm huyết.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free