Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 229: Hiến tế cho Ngự Không Thú.

"Chạy?"

Hạ Hoàng Nghĩa thấy không gian chấn động, liền vung một trảo xé toang năng lực không gian đang kéo Tiêu Hạo, biến nó thành hư vô.

"Thất Yêu Thánh chúng ta đã xuất thế, lũ tiểu yêu các ngươi còn không mau quỳ xuống?"

Đa Cách triển khai tu vi kinh người, khiến mấy trăm vạn yêu quân phải quỳ rạp xuống đất; tu vi hiển lộ rõ ràng chính là cường giả Chuẩn T�� trong truyền thuyết.

Một đòn dễ dàng ngăn chặn không gian chi lực của Giao lão, chỉ có cường giả cấp độ ấy mới làm được điều này. Tiêu Hạo vừa cảm nhận sơ qua khí tức ấy đã hoàn toàn cảm thấy tuyệt vọng.

"Lần này thực sự đã hết hi vọng rồi."

Trên thành trì, Cao Tùng Bách nhắm mắt, giọng nói bi thương. Tất cả nhân tộc đang hừng hực khí thế vì chiếm được lợi thế, khi bị khí tức này quét qua đều run rẩy, vũ khí tự động rơi khỏi tay.

"Kết thúc rồi?"

"Bao nhiêu năm cố gắng đổi lại được như vậy?"

"Ha ha ha, lão phu chinh chiến bao năm qua là đổi lấy sự diệt vong ư?"

"Thương thiên! Ngươi quá bất công với chúng ta!"

"Hận!"

Từng người đều gục ngã, không còn chút sĩ khí chiến đấu nào. Chỉ cần một kẻ trong số bảy người kia cũng đủ sức quét sạch chiến trường này.

Ngay cả khí tức còn không chống đỡ nổi thì lấy gì mà chiến đấu được, dù chiến đấu cũng chỉ là dã tràng xe cát mà thôi.

Vạn Niên Cung là thế lực duy nhất ở đây chưa từng bỏ vũ khí xuống. Luân Chi cưỡi trên hỏa sư, giơ kiếm lên trời, quát lớn:

"Bạch Hổ trận!"

Trăm vạn quân binh Vạn Niên Cung triển khai Bạch Hổ trận, ngay lập tức tạo ra một quang trụ khổng lồ tấn công về phía Đa Cách.

"Ồ?"

Đa Cách nhướng mày, không ngờ lại còn nhiều kẻ không bị khí tức của hắn áp chế đến vậy.

"Ha ha ha, thống khoái, thống khoái! Đã nhiều năm rồi, bản thánh chưa từng thấy nhân tộc nào quật cường đến thế."

Đa Cách một tay chặn đứng quang trụ, miệng cười vô cùng sảng khoái. Hắn chỉ đẩy nhẹ đã dễ dàng phá vỡ quang trụ, giọng nói lại tràn đầy chế giễu:

"Để bản thánh đập nát cái ý chí kiên cường này của các ngươi."

Đa Cách ngưng tụ tử quang chuẩn bị xuất kích thì một cây trường thương màu xám xoẹt ngang qua mặt hắn, khiến một vệt máu nhỏ rỉ xuống.

Đa Cách trầm mặc, từ từ quay đầu nhìn về phía Giao lão. Cây thương vừa rồi chính là do Giao lão dốc toàn lực bắn ra, không ngờ đối phương chỉ dùng khí tức đã làm lệch hướng bay của trường thương.

Đa Cách cầm lấy trường thương của Giao lão, dùng lực ném ngược lại. Cây thương với tốc độ cực nhanh ghim thẳng vào bụng Giao lão, trực tiếp đóng chặt lão vào vách núi.

"Giao lão!"

"Giao gia gia!"

Các trưởng lão Vạn Niên Cung đều tràn đầy phẫn nộ. Tiêu Hạo bùng nổ, hóa thành hỏa long uốn lượn, há miệng cắn lấy Đa Cách.

"Một con giun lửa sao?"

Đa Cách một tay chặn hàm Tiêu Hạo, tay còn lại đang ngưng tụ tử quang, muốn dùng nó giết hắn.

Một luồng thủy lưu từ hướng khác trực tiếp quật bay Đa Cách, kế đó là hỏa diễm thiêu đốt do Thải Thuận Nhi và Luân Chi thi triển.

"Không ngờ lại..."

Đa Cách còn chưa dứt lời thì một đạo đao quang đã bổ tới. Chiêu này của Hổ Thanh là dốc hết toàn bộ lực lượng bản thân để thi triển.

Tiêu Hạo tung một kích Hỏa Long Chi Nộ toàn lực, khiến Đa Cách bị nhấn chìm trong biển lửa. Kiều Nguyệt Nga hóa thân thành đại thụ anh đào, hai con rắn quấn trên thân cây thức tỉnh lao ra tấn công Đa Cách.

"Rất ăn ý, ăn ý đến mức này. Ta cứ tưởng chỉ có Thất Yêu Thánh chúng ta mới được như vậy chứ."

Đa Cách bị đánh nhưng vẫn thản nhiên quan sát đám người này, hắn cứ như đang dạo chơi để xoa bóp, thư giãn vậy.

Điệu bộ thoải mái khiến người khác phải chán ghét. Giao lão từ phía xa toàn lực lao đến, không gian nứt toác ra, giống như một tấm kính bị vỡ vụn.

Đa Cách lúc này mới bùng nổ khí tức, quất bay các vị trưởng lão. Hắn lấy ra một cây lưỡi hái ngang trước mặt, khi vừa va chạm vào trường thương liền tạo ra chấn động không gian kinh người.

"Không gian vỡ vụn, xem ra pháp tắc không gian của ngươi lĩnh hội cũng rất tốt."

Giao lão nét mặt vẫn tràn đầy chiến ý nói:

"Dù có chết cũng phải lôi một tên theo. Đợi đến khi chủ nhân chúng ta trở về sẽ giải quyết những tên còn lại."

Đa Cách ồ lên một tiếng nhìn không gian xung quanh đang từ từ vỡ ra như muốn nuốt lấy hắn.

"Ha ha ha ha, ngươi quá ngây thơ."

Đa Cách cười lớn khiến Giao lão có chút sững sờ không thôi. Chỉ thấy Trí Phong từ xa giơ lòng bàn tay lên, một luồng thôn phệ lực lượng truyền tới, nuốt chửng không gian vỡ vụn.

"Lão thất có khả năng thôn phệ mọi thứ, dù là không gian vỡ vụn đi nữa cũng không khác thức ăn ngon là mấy."

Mộc Bích đưa ngón tay sờ chóp mũi, ánh mắt quyến rũ khẽ chớp cùng giọng nói mềm mại mị hoặc lòng người. Một luồng yêu lực phóng thích khiến trăm vạn quân tu sĩ của Vạn Niên Cung phải điêu đứng, trận pháp cũng chỉ vì một lần mị hoặc của nàng mà tan rã.

"Kết thúc."

Đa Cách một cước đá bay Giao lão xa ngoài trăm dặm. Hắn nhìn về phía Thiên Thủ Sư Vương Đạo Thanh, nói:

"Đại ca, chúng ta giữ đám người này lại. Ta muốn xem thử chủ nhân của chúng là ai mà có thể đào tạo ra những kẻ ưu tú không biết sống chết này."

Đạo Thanh nghe thấy lời này thì nhấc chùy lên nói:

"Những kẻ từ Thánh Nhân trở lên thì giữ lại, mấy tên sâu kiến khác thì giết đi."

Trí Phong vụt thẳng lên hóa thành bản thể Hỗn Độn Kình Ma, toàn thân đen ngòm như hố đen nuốt chửng mọi thứ. Đôi mắt và trong miệng lại liên tục ẩn hiện huyết quang do cái chết của mấy trăm vạn sinh linh.

"Lão thất, ngươi chưa gì đã muốn nuốt hết đám người kia sao?"

Hạ Hoàng Nghĩa vốn không có hứng thú với trận chiến này, nhưng lại nhắm tới quân trận Tứ Thần Thú Đại Trận của V��n Niên Cung.

"Thì sao?"

Trí Phong đưa mắt nhìn Hạ Hoàng Nghĩa với uy phong kinh người. Hạ Hoàng Nghĩa tuy không mạnh bằng Trí Phong, nhưng cũng không hề sợ hãi nói:

"Ta muốn giữ chúng."

"Ta thì muốn ăn chúng."

Cả hai vị yêu thánh tranh nhau một đoàn quân trăm vạn người, cứ như thể đó đã là vật trong túi của họ vậy.

"Hai ngươi cứ tiếp tục tranh giành, bổn nương muốn thu phục nữ nhân kia."

Giáng Châu vốn là một Thiên Điểu Vụ Nhung Hoa. Kiều Nguyệt Nga vừa hay lại tu luyện một pháp môn về hoa, nàng ta đương nhiên sẽ sinh ra hứng thú sâu sắc với người này.

Châm Nghị biến mất tại chỗ, trực tiếp xuất hiện trước mặt Cửu Huyễn. Hắn thích thú với huyễn thuật mà Cửu Huyễn đã bày ra trước đó.

Nếu không phải do Mộc Bích dùng mị hồn quấy nhiễu thì hắn vẫn còn muốn xem Cửu Huyễn thi triển huyễn thuật.

"Ta cho ngươi một cơ hội, dùng huyễn thuật lên người bổn tọa. Nếu ta hóa giải được thì ngươi nhất định phải nhận ta làm sư phụ."

Cửu Huyễn trẻ tuổi cũng không hề hoảng sợ khi gặp phải cường giả như Châm Nghị. Hắn rút kiếm, chỉ thẳng vào nói:

"Nếu ngươi không hóa giải được thì sao?"

Châm Nghị nhướng mày, một tay gạt thanh kiếm sang một bên, tay còn lại vuốt nhẹ mái tóc về phía sau, cười nói:

"Không hóa giải được thì ta sẽ tha cho ngươi một con đường sống."

Châm Nghị cũng không tin trên đời này có huyễn thuật nào mà hắn không giải được. Cửu Huyễn thu kiếm về, vẫn không tin tưởng, nói:

"Tu vi ngươi cao cường như vậy, chỉ dùng khí tức cũng đủ để nghiền ta thành phấn vụn, nói gì đến việc dùng huyễn thuật để ngươi giải."

"Đúng, đúng, đúng. Ta suýt thì quên bản thân là một yêu thánh đấy. Vậy để công bằng, ta sẽ hạ thấp tu vi của bản thân ngang với ngươi."

Châm Nghị lại lấy từ trong trữ vật ra một tòa không gian tháp, nói:

"Đề phòng kẻ khác quấy rối, chi bằng chúng ta vào trong đó tỷ thí."

"Được."

Cửu Huyễn không chút do dự bước vào trong không gian tháp. Châm Nghị mỉm cười, tự mình điểm vào huyệt đạo, phong bế một vài kinh mạch để tu vi trực tiếp giảm xuống còn Thánh Nhân thượng kỳ.

"Châm Nghị, ngươi đừng quá tùy ý kẻo rước họa vào thân."

Mộc Bích ở không trung thấy Châm Nghị không bỏ được bản tính vốn có của mình thì lên tiếng nhắc nhở.

"Ta tự biết chừng mực, cô không cần phải bận tâm đâu."

Châm Nghị thản nhiên bước vào bên trong không gian tháp rồi biến mất, chỉ để lại một tòa tháp hoa lệ trơ trọi ở đó.

"Đa Cách hạ thủ lưu tình."

Mộc Bích thấy đuôi độc của Đa Cách đang nhắm tới Tiêu Hạo liền xuất thủ ngăn lại. Đa Cách nét mặt có chút không vui, nói:

"Chuyện gì?"

Mộc Bích sắc mặt ửng hồng có chút xấu hổ nói:

"Để nam nhân này cho ta được không? Sinh mệnh lực dồi dào như vậy, thật khiến ta không cưỡng lại được."

Đa Cách chỉ trong một phút lơ là đã bị mị hồn làm cho chìm đắm. Đợi tới khi hắn tỉnh lại thì Mộc Bích đã bắt Tiêu Hạo bay xa ngoài trăm dặm.

"Ả đàn bà thối."

Đa Cách hừ lạnh, chuyển hướng ra tay với Giao lão. Hắn không quan tâm nhiều đến vậy, chỉ đơn thuần là muốn dùng độc trả thù kẻ địch mà thôi.

Ma Hải Long Vương bị Giao lão áp chế cuối cùng cũng đã có thể thoải mái. Hắn lại một lần nữa đưa cơ thể mình vào một vùng không gian khác, để tìm kiếm tọa độ mà Hàn Vũ Thanh đang trốn.

Đa Cách động thủ không trực tiếp giết người mà dùng đuôi trùng độc bơm kịch độc vào cơ thể Giao lão. Hắn muốn xem kịch độc này sẽ hành hạ đối phương như thế nào.

Những vết thương trước đó phải chịu, cộng thêm kịch độc khiến Giao lão thống khổ không kiềm chế được mà gào lên đau đớn.

"Giao lão!"

Trưởng lão Vạn Niên Cung lòng ai nấy cũng nóng như lửa đốt, muốn giải cứu phó cung chủ nhưng lại bị đối thủ quấn lấy không thể ứng cứu.

Giao lão dù bị kịch độc xâm lấn vẫn đứng vững như bàn thạch không hề ngã xuống. Lão đứng nhìn chiến trường thảm khốc và bản thân có chút cô tịch lạnh lẽo.

"Lão phu sống những năm qua cũng đã rất mãn nguyện rồi, các ngươi không cần phải lo cho một lão già như ta, hãy lo cho mạng sống của bản thân mình trước."

Mọi người nghe thấy lời này đều kinh ngạc và hốt hoảng. Yêu tộc thì bày ra bộ dáng khó hiểu và khinh thường, chỉ là một lão già có tự bạo cũng chẳng thể gây ra bao nhiêu thiệt hại.

"Công tử, thật sự lần này lão nô phải rời xa trần thế rồi. Nhìn thấy ngài trưởng thành, trong lòng lão nô vừa vui vừa buồn: vui vì ngài lớn lên làm vô số chuyện kỳ tích, buồn vì không thể cùng ngài như lúc nhỏ đi đây đi đó..."

"Công tử, lão nô hôm nay dừng chân tại đây mà thôi. Nhưng lão nô không chết uổng phí như vậy, chí ít phải giữ cho Vạn Niên Cung được an toàn. Ngự Không Thú mau ra đi!"

Giao lão máu tươi ướt đẫm hai tay, tạo ra hào quang màu xám bao phủ vùng trời, không gian rạn nứt bắt đầu xuất hiện dữ dội.

Trí Phong dùng thiên phú Hỗn Độn Ma Kình cũng không thể thôn phệ được mấy vết nứt kia. Đa Cách gần đó nhất trực tiếp bị không gian trấn áp mà trọng thương.

Vạn dặm không gian xung quanh vỡ nát thành vùng trời đen kịt, tiếng gầm rống từ trong không gian vô định truyền tới cùng hào quang xám nhàn nhạt.

Ngự Không Thú bắt đầu thò những xúc tu của mình ra khỏi không gian hư vô, mỗi cái đều như trụ chống trời, to lớn hơn cả tưởng tượng của tất cả những người ở đây.

"Đại ca, mau, mau, mau nhìn!"

Hạ Hoàng Nghĩa bên cạnh Đạo Thanh toàn thân như muốn rã ra, chỉ tay về phía dưới. Đạo Thanh cũng sợ xanh mặt khi thấy phía dưới chính là một con mắt đang nhìn chằm chằm vào họ.

Một con mắt màu trắng lại như một quả tinh cầu đang đè nặng lên linh hồn các yêu thánh.

"Ngự Không Thú, giúp ta bảo vệ Nam Cương Quốc, ta sẽ thả ngươi được tự do."

Giao lão toàn thân hào quang màu xám, như cùng với Ngự Không Thú sinh ra một mối liên kết đặc biệt.

"Bảo vệ? Thả ta? Tự do sao?"

Một âm thanh nặng nề như chư thiên vạn giới cất lên, khiến tất cả phải đứng hình như bị dính định thân thuật, chỉ có một mình Giao lão là vẫn cử động được như bình thường.

"Ha ha ha ha, ngươi và tên tiểu tử kia giam cầm ta trong tinh cầu này, ta đây còn có cái gọi là tự do sao?"

Ngự Không Thú cười như muốn che lấp đi sự phẫn nộ trong lòng mình. Nó chuyển ánh mắt tới Giao lão, như nhìn kình địch, nói:

"Ngươi không phải kẻ giam giữ ta, nên không có khả năng ban cho ta hai chữ tự do. Vậy nên ta đây cũng không giúp ngươi được, cút đi."

Giao lão cắn răng, thời gian duy trì không gian này không còn nhiều. Lão hít một hơi thật sâu, nói:

"Ta biết, nhưng nếu ta nguyện ý hiến tế thân xác này cho ngươi, thì ngươi có nguyện ý không?"

Ngự Không Thú vốn đang từ từ thu xúc tu về thì bỗng ngừng lại động tác. Nó mở trừng mắt, giọng nói tràn đầy kích động:

"Ngươi nguyện ý thật sao?"

Hiến tế để một Ngự Không Thú có được tự do chính là dùng cơ thể mình làm vật chứa cho nó. Giao lão biết Ngự Không Thú rất khó bắt và đặc biệt quan trọng với Hàn Vũ Thanh, nhưng tình thế hiện tại quá cấp bách, lão cũng chỉ còn một cách duy nhất này thôi.

"Lão phu nguyện ý, nếu ngươi còn không nhanh chóng tiến hành thì đợi khi cơ thể lão phu tan rã thì..."

"Được, ta sẽ giúp ngươi."

Những xúc tu của Ngự Không Thú quấn lấy Giao lão vào giữa hào quang màu xám hưng thịnh. Tiếp đó là cả hai như bắt đầu dung hợp lại thành một thể. Quá trình diễn ra rất nhanh, chỉ trong nửa canh giờ đã hoàn thành hiến tế. Cố Thân Giao, vốn mang bộ dáng lão già, nay đã trẻ lại, trở thành một thanh niên tuấn tú. Toàn thân áo bào rộng thùng thình kia nay lại vừa vặn.

"Cuối cùng đã được tự do."

Cố Thân Giao, hay đúng hơn là Ngự Không Thú đang ngự trong cơ thể Giao lão, ngước nhìn trời xanh. Hắn khởi động tay chân, ngón tay búng một cái liền biến mọi thứ trở lại như cũ, không hề có dấu vết như không gian nơi đây từng bị sụp đ���.

"Cố Thân Giao, tên này cũng rất hợp với ta, cứ lấy nó vậy."

Cố Thân Giao nhìn cơ thể này cũng mười phần phù hợp với hắn. Dù sao Giao lão cũng là một không gian tu sĩ, còn nó thì lại là Ngự Không Thú có không gian chi lực, hợp thể thành một thì Ngự Không Thú cũng không cần thời gian thích ứng.

"Giờ thì tới lượt các ngươi."

Cố Thân Giao ngước nhìn những yêu tộc bên dưới. Bàn tay phất lên, một luồng không gian ý niệm thổi bay hơn trăm vạn đại quân yêu tộc thành cát bụi. Bàn tay hắn hướng về tòa tháp không gian của Châm Nghị mà kéo một cái, Cửu Huyễn cũng bị một luồng không gian chi lực kéo ra ngoài. Châm Nghị cũng bay ra, toàn thân máu tươi thê thảm không thôi.

"Châm Nghị, có chuyện gì?"

Mộc Bích chạy tới đỡ lấy Châm Nghị đang bị trọng thương. Châm Nghị phun máu, nói:

"Vừa rồi bên trong ta bị một luồng không gian năng lực chấn động gây ra trọng thương. Là ai dám động thủ với ta?"

Châm Nghị nhìn lên thì thấy Cố Thân Giao đứng ngạo nghễ, một luồng khí tức đè nặng lên vai tất cả bọn họ. Dù là Thất Yêu Thánh, giờ phút này cũng phải sợ hãi cái chết.

Cố Thân Giao chỉ tiện tay phất một cái liền đánh chết mấy chục tên yêu tộc cấp Thánh Tông. Hắn chắp tay nhìn Đại Lục Thất Yêu Thánh, nói:

"Để ta khởi động tay chân một chút cũng không tệ." Toàn bộ bản biên tập này được thực hiện vì tình yêu văn học, thuộc quyền sở hữu của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free