(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 250: Mạo hiểm, quyết đoán, do dự.
Hàn Vũ Thiên ngừng đạp thủng bụng vị trung niên mặc hoàng bào. Hắn nhìn Tấn Dương nói:
"Nếu ngươi sớm làm vậy thì ta đã chẳng phải động thủ."
Tấn Dương ra hiệu cho đám thủ vệ dẫn tù binh từ trong ngục đến. Chỉ trong thời gian ngắn, mấy chục vạn tù binh đã được áp giải ra mặt đất, tất cả đều là tu sĩ không may bị Tây Phỉ bắt giữ.
Hàn Vũ Thiên nhìn thấy Cao Tùng Bách dáng vẻ tiều tụy, không chút sức sống, như thể pháp lực của lão đã bị rút đi không ít.
Hắn ngoắc ngón tay, một sức mạnh vô hình kéo Cao Tùng Bách đến trước mặt. Hàn Vũ Thiên búng tay một cái, hào quang bay ra cởi hết phong ấn trên người lão. Lúc này, hắn mới nhận ra tu vi của Cao Tùng Bách đã hạ xuống còn trung vị Thánh Tông, tu vi đã bị rút cạn đáng kể.
Hàn Vũ Thiên lặng lẽ, bàn tay hắn hóa thành trảo, vươn về phía lão thái bà. Một lực hút kinh người kéo lão ta bay thẳng vào lòng bàn tay hắn.
Tay còn lại cũng hóa thành trảo chụp lấy mặt lão ta, rồi hút ra một lượng lớn pháp lực từ chân nguyên của lão. Đây chính là sức mạnh hấp thu của Phệ Thiên Thư.
Hàn Vũ Thiên không chút lưu tình, hút cạn một thân tu vi Thánh Tông của lão thái bà. Vừa tụt xuống cảnh giới Thánh Nhân, lão thái bà liền tọa hóa thành một cái xác khô. Thánh Tông có tuổi thọ 5000 năm, lão thái bà vốn đã sống được 4000 năm, nay lại bị rút hết tu vi, việc trở về cảnh giới Thánh Nhân khiến thọ nguyên của lão hao kiệt.
Hàn Vũ Thiên lại dùng pháp lực v��a rút được truyền vào cơ thể Cao Tùng Bách. Chỉ sau một canh giờ, lão không những khôi phục tỉnh táo mà còn thực sự đạt tới Đại viên mãn Thánh Tông.
"Tạm thời bản cung chủ tha cho các ngươi. Hôm nay, ta đến chỉ để đưa người về."
Hàn Vũ Thiên không để ý đến Tấn Dương đang siết chặt nắm đấm. Cao Tùng Bách thì ôm quyền nói:
"Đa tạ cung chủ cứu mạng."
Hàn Vũ Thiên cười nói:
"Đưa bọn họ trở về Nam Cương đi. Thượng Nhất dẫn đường cho họ nhé."
Như Ý nhận lệnh, cũng giúp Cao Tùng Bách tháo hết cấm chế cho những người thuộc Nam Cương Quốc.
"Được cứu rồi!"
"Cuối cùng đã thoát nạn!"
Những người được thả vui mừng không ngớt, cùng nhau nhìn về phía Hàn Vũ Thiên đồng loạt quỳ một gối nói:
"Cung chủ vạn tuế!"
Hai chữ "vạn tuế" này chỉ dùng cho bậc quân vương của một quốc gia, nhưng họ lại hô vang một cách thoải mái đến thế, đã sớm coi Hàn Vũ Thiên là hoàng đế thực sự của Nam Cương.
Hai canh giờ sau, đoàn người Nam Cương đã khôi phục một ít sức lực, rời khỏi thành trì theo Như Ý trở về Nam Cương quốc.
Hàn Vũ Thiên chắp tay sau lưng chuẩn bị rời đi thì Thất Bảo Thần Chủ thấp giọng nói:
"Khoan đã, bọn chúng có việc muốn bàn với ngươi."
Hàn Vũ Thiên dừng bước, khẽ nhướng mày nhìn Thất Bảo Thần Chủ. Tấn Dương thấy thần chủ ra hiệu bằng mắt liền hít một hơi thật sâu nói:
"Hàn Vũ Thiên, ta biết Nam Cương và T��y Phỉ có thù hận không đội trời chung, nhưng hiện tại lão phu hi vọng ngươi có thể giúp bọn ta vượt qua hạo kiếp. Điều kiện ra sao đều do ngươi quyết định."
Hàn Vũ Thiên cười nhạt nói:
"Nói nhảm! Cầu cứu tử thù khác nào tự tìm đường chết? Cút đi, ta không hứng thú!"
Hắn chuẩn bị rời đi thì Tấn Dương nhanh chóng chắn trước mặt hắn, nói:
"Ngươi không giúp chúng ta cũng không sao, nhưng ngươi hãy cứu lấy những chúng sinh vô tội ở Tây Phỉ. Cuộc chiến giữa hai quốc gia là do Tây Thương Thành phát động, những người thuộc thế lực bên ngoài không biết rõ chuyện này. Ngươi cứ tiêu diệt Tây Thương Thành để trả thù đi, sau đó hãy dùng Trọng Trấn Chuông để cứu kẻ vô tội, được không?"
Võ Vũ tức giận quát:
"Tấn Dương, ngươi ăn nói hàm hồ cái gì thế? Tiêu diệt Tây Thương Thành là ý gì?"
Thanh niên hắc y có hoa văn bỉ ngạn trên lưng, tên Ngưu Trung, cũng hừ lạnh nói:
"Bà già Trúc Vọng chết còn chưa đủ, ngươi định kéo tất cả chúng ta cùng chết với bà ta sao?"
Lão già áo bào lam cầm cây chùy từ đống phế tích bước ra, tên Trần Hữu Nghĩa, cũng cau mày nói:
"Ngươi lại có âm mưu gì?"
Lão già nhìn như xác khô tên Bạo Thiên Hà và trung niên long bào bị Hàn Vũ Thiên đạp thủng nội tạng tên Thái Hoàng Sơ cũng nhìn Tấn Dương bằng ánh mắt khó hiểu.
Tấn Dương, Võ Vũ, Phùng Huy và năm người còn lại, tổng cộng tám người, là những thủ lĩnh dẫn đầu Tây Thương Thành. Nếu nói tiêu diệt, vậy thì phải tiêu diệt tám người bọn họ trước.
Tấn Dương trầm mặc nói:
"Thần chủ nói hạo kiếp của Tây Phỉ sắp đến."
"Hạo kiếp?"
Năm người kinh ngạc nhìn chằm chằm vào Tấn Dương. Lão ta cũng rất nhanh giải thích nói:
"Hạo kiếp này sẽ mang đi tất cả sinh linh từ cảnh giới Thánh Nhân viên mãn trở lên. Những sinh linh dưới Thánh Nhân viên mãn tuy vẫn có cơ hội sống, nhưng rất có khả năng bị hạo kiếp vạ lây mà diệt vong. Lão phu cũng chỉ vì muốn tốt cho Tây Phỉ."
Ngưu Trung trầm mặc một lúc mới tức giận nói:
"Dù vậy cũng không nên kéo tất cả chúng ta cùng chết chứ? Ngươi cũng biết hậu duệ và truyền thừa của tám vị trưởng lão đều nằm ở Tây Thương Thành, nếu diệt vong rồi thì phải làm sao?"
Những người khác cũng gật đầu đồng ý với lời của Ngưu Trung. Truyền thừa của họ đã gắn bó mật thiết với Tây Thương Thành này, nếu diệt vong thì cũng coi như đứt đoạn hoàn toàn.
"Chúng ta vẫn còn thần chủ ở đây, thần chủ nhất định sẽ bảo hộ chúng ta."
Bạo Thiên Hà cất lên giọng nói khàn khàn khó nghe. Tấn Dương cũng lắc đầu nói:
"Thần chủ cũng không thể ngăn cản được hạo kiếp, trừ khi có cường giả Thần Cảnh hoặc người sở hữu Trọng Trấn Chuông mới có thể giúp chúng ta thoát khỏi hạo kiếp."
Thất Bảo Thần Chủ cuối cùng đã lên tiếng nói:
"Mà Thần Cảnh chắc chắn không thể tồn tại ở nơi này, nhưng người sở hữu Trọng Trấn Chuông thì lại đang ở đây. Lựa chọn như thế nào là do tự các ngươi lựa chọn."
Bọn họ nghe qua liền biết ý nghĩa trong câu nói của thần chủ. Kẻ nắm giữ Trọng Trấn Chuông là Hàn Vũ Thiên, sinh tử của bọn họ bây giờ phải phụ thuộc vào tử địch trước mắt, bằng không mọi thứ sẽ lụi tàn theo cát bụi.
Ngưu Trung nhìn lên trời cao thở dài thườn thượt một tiếng bi ai rồi quỳ xuống nói:
"Hàn Vũ Thiên, mong ngươi rộng lòng từ bi cứu vớt chúng sinh nơi đây thoát khỏi hạo kiếp."
Trần Hữu Nghĩa là người thứ hai quỳ xuống nói:
"Chỉ cần Hàn Vũ Thiên ngươi chịu giúp Trần gia thoát khỏi hạo kiếp, thì Trần Hữu Nghĩa này nguyện giao phó sinh mạng cho ngươi định đoạt."
Hai thế lực Trần gia và Ngưu gia thấy lão tổ của mình đã quỳ xuống, cũng lập tức quỳ theo, cúi đầu. Bọn họ muốn sống thì nhất định phải gạt bỏ hết tôn nghiêm của mình.
Võ Vũ nhìn về phía Võ gia cũng không khỏi do dự trong lòng. Hắn, một đời cường giả cao cao tại thượng, vốn không muốn khuất phục. Cuối cùng, lão vẫn chọn quỳ xuống, quy phục mà nói:
"Hàn Vũ Thiên, xin ngươi cứu lấy Võ gia."
Thái Hoàng Sơ ôm một thân thương thế nặng nề đứng dậy bước đến. Hắn dừng lại cách Hàn Vũ Thiên không xa mà quỳ xuống nói:
"Thái Hoàng Sơ ta không có gì để biện minh cho những chuyện đã làm, nhưng mong ngươi rộng lượng cho hậu bối Thái gia và con dân của Tây Phỉ một con đường sống."
Người của Thái gia cũng quỳ rạp xuống, nước mắt giàn giụa nhìn Thái Hoàng Sơ toàn thân thương tích. Hoàng đế của Tây Phỉ cuối cùng lại phải quỳ xuống một ngoại tộc để cầu xin sự giúp đỡ.
Bạo Thiên Hà ngửa đầu cười khà khà quái dị nói:
"Lão phu sống trên đời này đã 5000 năm rồi, không còn gì tiếc nuối."
Lão già mạnh nhất trong tám vị trưởng lão cũng quỳ xuống tạo ra tiếng "bịch" thật lớn. Bạo Thiên Hà cười nói:
"Tiếc nuối cuối cùng của lão là đám đệ tử ở Bạo Thiên Sơn, lão phu mong ngươi có thể tha cho bọn chúng một con đường sống."
Bạo Thiên Hà không có gia tộc mà tự mình bước đến đỉnh phong của Tây Phỉ, thành lập ra Bạo Thiên Sơn ngự trị tại Tây Thương Thành đã 4000 năm. Thứ lão xem trọng vẫn luôn là đệ tử của mình.
"Sư tổ!"
"Sư tôn!"
Người của Bạo Thiên Sơn đồng loạt quỳ xuống, bộ dáng quy phục.
Các Thánh Tông từ viên mãn đến sơ kỳ có hơn hai trăm vị. Thấy những người đứng đầu phe mình đã quy phục cũng không chút do dự mà quỳ xuống theo.
Hàn Vũ Thiên chắp tay sau lưng nhìn toàn cảnh mấy trăm v��n người quỳ xuống cầu xin. Hắn có thù với Tây Thương Thành, nhưng không liên quan gì đến sinh linh vô tội của Tây Phỉ, cũng không thể trơ mắt nhìn họ bị hạo kiếp tiêu diệt.
"Các ngươi cũng rất thành tâm với bản cung chủ, nhưng để tỏ rõ hơn thì giao ra toàn bộ bản mệnh tinh huyết. Sinh tử của các ngươi rơi vào tay ta vẫn tốt hơn là chết dưới hạo kiếp."
Thất Bảo Thần Chủ nhướng mày nói:
"Nhiều người như vậy, ngươi quản hết được bọn họ sao?"
Hàn Vũ Thiên cười nói:
"Việc này không khó, các ngươi cứ đem bản mệnh tinh huyết ra đi."
Tất cả nhìn nhau bằng ánh mắt do dự. Nếu không chết dưới tay hạo kiếp thì sẽ trở thành nô bộc cho Hàn Vũ Thiên, giao ra bản mệnh tinh huyết khác nào mỡ dâng miệng mèo.
Tấn Dương là người đầu tiên không chút do dự lấy ra bản mệnh tinh huyết, đặt giữa lòng bàn tay. Lần lượt là năm vị Đại viên mãn Thánh Tông còn lại, kế đến là các Thánh Tông viên mãn, cho đến khi ngay cả tu sĩ Vũ Cảnh yếu ớt nhất của Tây Thương Thành cũng giao ra bản mệnh tinh huyết.
Hơn mấy trăm vạn giọt bản mệnh tinh huyết cùng xuất hiện, tạo ra mùi máu tanh nồng nặc khắp không gian. Hàn Vũ Thiên cầm Cửu Hàn Kiếm, trong mắt lóe ra kim quang.
"Khế Ước Vương Giả, Sinh Mệnh Thuần Phục!"
Hàn Vũ Thiên giơ kiếm lên không trung, tạo ra một đạo kim quang chiếu sáng bát phương. Từ trong tầng mây, hư ảnh một vị vương giả bộ dáng uy nghi hiện ra. Bàn tay vương giả giơ ra thu hết toàn bộ bản mệnh tinh huyết vào một chỗ.
Không gian ầm vang, vang lên từng tiếng leng keng do xích sắt kéo lê trên mặt đất. Tất cả mọi người đột nhiên cảm giác lòng mình thắt chặt như bị dây xích khóa lại.
Những giọt bản mệnh tinh huyết cuối cùng trở về với chủ nhân của nó. Hàn Vũ Thiên chắp tay nói:
"Từ giờ sinh mệnh của các ngươi nằm trong tay ta. Nếu có ý định phản kháng thì ắt phải chết."
Tấn Dương ngẩng đầu nhìn thần chủ nói:
"Thần chủ, hạo kiếp khi nào sẽ giáng lâm?"
Thất Bảo Thần Chủ vuốt cằm suy tư nói:
"Một ngày sau hạo kiếp sẽ đến."
Tất cả kinh hãi, không thể tin được hạo kiếp lại đến nhanh tới vậy. Thất Bảo Thần Chủ là ng��ời hiểu rõ nhất, hạo kiếp xuất hiện chính là vì sự phục sinh của hắn.
Tấn Dương cau mày không hề do dự chạy về phía một tòa tháp. Ngay lập tức, một thanh âm vang vọng khắp Tây Phỉ Quốc:
"Một ngày sau hạo kiếp sẽ giáng lâm Tây Phỉ Quốc! Tất cả hãy mau tìm nơi trú ẩn! Bất luận tu vi cao thấp cũng không thể đối đầu trực tiếp với hạo kiếp, hãy tự mình tìm đường sống!"
Hàn Vũ Thiên ngẩng đầu nhìn trời xanh như thấy được một thứ ẩn sâu trong không gian phía trên vùng trời này, ánh mắt lướt qua Thất Bảo Thần Chủ rồi khẽ mỉm cười.
Nguyễn Công Sơn khẽ chột dạ liếc nhìn Hàn Vũ Thiên rồi ném một túi trữ vật đến. Bên trong chứa mười bộ Chí Thánh thi khôi, mười bộ này chính là toàn bộ Chí Thánh thi khôi mà hắn có được.
Khắp Tây Phỉ lại nổi lên một trận náo loạn chưa từng có. Thế gia đạo thống thi nhau thu gom tài sản để bỏ trốn, ai nấy đều nơm nớp lo sợ sẽ bị hạo kiếp tiêu diệt.
Hàn Vũ Thiên hất tay, Trọng Trấn Chuông hóa lớn thu hết toàn bộ người của Tây Thương Thành vào trong. Thất Bảo Thần Chủ nhìn hắn nói:
"Nếu đã giúp thì giúp cho chót đi."
Hàn Vũ Thiên nhìn phía xa nói:
"Chạy khắp quốc gia rộng lớn này để cứu những kẻ vô tội, ta không rảnh làm chuyện này. Hạo kiếp này do ngươi sắp đặt, thì tự mình đi cứu đi. Ta sẽ ở đây xem hạo kiếp, nếu có kẻ gặp nạn ngay trước mắt, ta mới ra tay."
Thất Bảo Thần Chủ thở dài, đúng là hắn không thể nào qua mặt được Hàn Vũ Thiên. Dù sao thì kẻ này cũng có khả năng cải thiên hoán địa, giúp một tàn hồn trở thành linh hồn hoàn chỉnh, vượt qua quy tắc đại đạo của thế giới này.
Thất Bảo Thần Chủ lại lấy ra một viên ngọc màu tím ném lên không trung. Một đoàn hào quang từ đó mà xuất hiện trên Tây Thương Thành, những người cách xa ngàn dặm cũng có thể thấy được.
"Ta cũng không đủ khả năng để đi cứu tất cả, hội tụ về đây được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu."
Tất cả tu sĩ Tây Phỉ đều thấy được tử quang chiếu rọi ở phía xa. Người thì nghi hoặc, người thì tò mò, kẻ thì sợ hãi cho rằng đó là hạo kiếp.
"Là phía Tây Thương Thành! Hào quang này không lẽ họ có cách tránh khỏi hạo kiếp?"
Một lão già Thánh Tông trung vị thấy tử quang ở phía Tây Thương Thành thì cất giọng nói. Một thanh niên Thánh Tông sơ kỳ cũng tiếp lời nói:
"Bọn chúng định bỏ lại chúng ta chết ở đây sao? Mau qua đó!"
"Nếu ở đó là hạo kiếp thì sao?"
"Đằng nào cũng chết, chi bằng mạo hiểm đặt cược một lần đi!"
Một nửa tu sĩ trong đám người cũng theo hai vị Thánh Tông bay đến Tây Thương Thành, số còn lại thì do dự không biết phải làm sao.
Ở một nơi khác, tông chủ ở cảnh giới Thánh Tông sơ kỳ của một tông môn đang cau mày nhìn tử quang. Hắn thở dài, quyết đoán bỏ lại tất cả những gì đã dày công gây dựng ở đây mà hạ lệnh nói:
"Hạo kiếp lại xuất hiện ngay tại Tây Thương Thành! Chúng ta vốn định đến đó tìm nơi trú thân. Toàn tông hãy nhanh chóng tiến về biên giới!"
"Đáng tiếc cho một Tây Thương Thành hùng mạnh, ha ha ha!"
Một lão già cũng cười rất đắc ý, mang theo đệ tử mà rời khỏi thành trì này tiến tới biên giới.
Khắp Tây Phỉ Thành chia làm ba luồng suy nghĩ khác nhau. Một, cho rằng tử quang kia sẽ cứu mạng mình nên quyết định mạo hiểm. Hai, cho rằng tử quang kia chính là hạo kiếp nên lập tức rời đi. Cuối cùng là đám người do dự, thiếu quyết đoán, không biết phải làm thế nào.
Mà phần lớn đều có suy nghĩ thứ hai, vì hạo kiếp được chính Tây Thương Thành tự mình nhắc nhở, và có thể đây sẽ là thế lực đầu tiên bị giáng hạo kiếp, nên họ chọn cách đến biên giới.
Những kẻ chọn cách mạo hiểm toàn lực tiến về Tây Thương Thành, lại là những người may mắn tìm được con đường sống. Nếu đến kịp trước bình minh ngày hôm sau, thì họ sẽ được sống.
Những kẻ do dự, không quyết đoán cuối cùng lại là những người thảm hại nhất. Bởi lẽ, lựa chọn thứ nhất (kịp thời vượt biên giới, thoát khỏi phạm vi Tây Phỉ) và lựa chọn thứ hai (đến được Tây Thương, nhận sự bảo hộ của Trọng Trấn Chuông) đều có cơ hội sống sót. Sự do dự đã khiến họ lãng phí thời gian quý báu, dậm chân tại chỗ để suy nghĩ chu toàn, và cuối cùng, khi có được kết quả thì thời gian của họ cũng đã cạn.
Loại người này là dễ dàng mất mạng nhất trong tình huống ngàn cân treo sợi tóc. Hàn Vũ Thiên biết sẽ có rất nhiều người như vậy tồn tại, nên không tốn công sức đi cứu.
Chỉ mới một canh giờ mà đoàn người đầu tiên đã đến Tây Thương Thành. Đó là một chiến hạm cấp Thánh Nhân, chứa được vạn người, cũng là tài sản quý giá của một gia tộc.
Hàn Vũ Thiên đứng ở đỉnh cung điện Tây Thương, ngẩng đầu nhìn chiến hạm nói:
"Kẻ đến là ai?"
Bản chuyển ngữ này là thành quả lao động của đội ngũ truyen.free, hy vọng sẽ mang lại trải nghiệm đọc tốt nhất cho bạn.