(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 279: Tuần Thiên Giả thí luyện lần hai.
Thất Bảo Thần Chủ lúc này càng thêm hưng phấn. Tuy không chiếm thượng phong khi đối đầu với bốn vị yêu vương, nhưng hắn đang dần làm quen với cảnh giới hiện tại. Không còn là Thần nhưng hoàn toàn có lực lượng để miểu sát Đạo Tổ, hắn mượn lần giao thủ này để thích nghi trở lại với cảnh giới Đạo Tổ mà mình đã lãng quên từ mấy vạn năm trước.
Độc Dị không thể tin nổi rằng một Đạo Tổ sơ giai lại có thể đơn độc chống đỡ sự liên thủ của bốn vị Đạo Tổ, mà trong số đó có một Thượng giai và ba Trung giai. Đây căn bản là điều một Đạo Tổ thông thường không thể nào làm được.
"Ngươi quậy đủ rồi."
Một bàn tay khổng lồ, hư ảo xé toạc không gian, vươn ra chộp lấy Nguyễn Công Sơn và kéo hắn vào trong vết nứt. Huỳnh Thanh ra tay vì không muốn yêu tộc điều tra ra thân phận của Thất Bảo Thần Chủ. Nếu chúng phát giác một Đạo Tổ sơ giai lại sở hữu Thần Khí, thì không chỉ yêu tộc mà cả ba đại tộc còn lại cũng sẽ không ngần ngại trả giá đắt để điều tra.
Thất Bảo Thần Chủ vừa bị kéo về đại sảnh Vạn Niên Cung liền có chút tức giận. Hắn nhìn Huỳnh Thanh nói: "Yêu đạo, cuối cùng ngươi vẫn sợ ta tăng cao thực lực sẽ giết chúng sao?"
Hàn Vũ Thiên ngồi ở chủ vị thản nhiên nói: "Ngươi càng tham lam càng dễ để lộ sơ hở."
Chỉ một câu nói này đã khiến Thất Bảo Thần Chủ nhận ra bản thân mình đã lỗ mãng đến mức nào. Nếu thực sự vì muốn gia tăng thực lực không đáng mà dẫn dụ cao thủ Thần Cảnh tới, e là sẽ khó thoát khỏi tử nạn.
Huỳnh Thanh thở dài nói: "Yêu tộc ở phế địa cũng không hẳn hoàn toàn thuộc quyền khống chế của yêu tộc trên Thiên giới. Hành sự quả thật không cẩn trọng chút nào."
Hàn Vũ Thiên ngẩng đầu nhìn trần nhà nói: "Tuần Thiên Giả mới là kẻ duy nhất mà yêu tộc ở Thiên giới cử xuống. Đám yêu tộc ở phế địa chắc chắn đang bị thế lực khác khống chế."
Thất Bảo Thần Chủ cũng có chút nghi hoặc nói: "Hẳn là do kẻ đó khống chế."
Hàn Vũ Thiên và Huỳnh Thanh lập tức nghĩ đến giới chủ Tô Lăng giới – kẻ đã bị hư không tha hóa, không còn đường cứu vãn, và đang sắp sửa kéo thế giới này xuống vực sâu vô tận.
"Tạm thời chưa động thủ. Cứ vào trong thí luyện rồi tính tiếp, ở đó chúng ta sẽ dễ bề hành động hơn."
Ba người bọn họ đương nhiên đã sớm có mưu tính của riêng mình. Trong khi đó, các đồng minh tham gia còn có Tuần Thiên Giả cùng hai tộc Ma và Long nhân.
Yêu tộc đột nhiên phát động đại quân khiêu chiến nhân tộc trước đó, hẳn là muốn t��o ra cảnh máu chảy thành sông, vạn thây thành núi. Huyết tinh của ngàn vạn tu sĩ tụ hội lại đương nhiên sẽ kích thích đám quái vật bên dưới trồi lên tìm kiếm thú vui giết hại sinh mệnh.
Chỉ khi vào trong thí luyện – một vùng không gian biệt lập – bọn họ mới có thể ra tay tiêu diệt hết cao tầng yêu tộc. Như vậy, âm mưu của những kẻ đứng sau mới có thể bị ngăn chặn. Hàn Vũ Thiên nhắm mắt, rơi vào trạng thái tĩnh tu.
Thất Bảo Thần Chủ tìm một hòn đảo vắng và cũng bắt đầu tu luyện trong suốt một tháng kế tiếp. Thân ảnh Huỳnh Thanh biến mất, sau đó xuất hiện sâu trong hồ bên dưới Hải Hoàng Cung.
Huỳnh Thanh lấy ra một khối tinh thạch tràn đầy thần quang kỳ lạ. Một hình chiếu người nhỏ bằng lòng bàn tay hiện ra, lão lập tức quỳ xuống cung kính hành lễ với thanh niên kia.
"Trụ Thiên điện hạ."
Trụ Thiên chắp tay sau lưng thản nhiên nói: "Đã trăm năm rồi, giờ ngươi mới liên lạc với ta. Nhiệm vụ trừ khử hai tên ngoại vực kia khó khăn đến vậy sao?"
Huỳnh Thanh quỳ gối nói: "Điện hạ thứ tội, thuộc hạ đã gặp được vị mà điện hạ ngày đêm mong chờ."
Trụ Thiên nhướng mày nói: "Chủ thượng sao?"
Huỳnh Thanh khẽ gật đầu nói: "Vâng thưa điện hạ, chủ thượng đang gặp chút khó khăn, thuộc hạ ở lại vài năm để giúp đỡ."
Trụ Thiên như đã hiểu, khẽ gật đầu nói: "Được rồi, trước khi trở về thì hãy đến vài nơi trên Tô Lăng giới đi. Kế hoạch cũng cần phải thực hiện."
Huỳnh Thanh nhận lệnh rồi thu tinh thạch lại. Lão quay về đất liền như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Thời gian một tháng trôi qua, pháp tắc xoay chuyển liên hồi. Kết giới bao phủ Tuần Thiên Giả từ từ vỡ ra, bọn họ không chỉ khôi phục thực lực vốn có mà còn tiến thêm một bước, đạp lên cảnh giới Trung vị Đạo Tổ.
Hàn Vũ Thiên cũng từ trong tĩnh tu chậm rãi mở đôi mắt băng lam của mình. Cơ thể phiêu miễu, hàn khí không dứt cũng từ từ thu về. Băng Cực Thuần Âm Thể đã đạt tiểu thành, cho dù hứng chịu công kích của Đạo Tổ tầng 1 cũng không còn bị thương nghiêm trọng như trước.
Cộng thêm việc có thể phong ấn tổ huyết lại càng khiến công kích của Đạo Tổ chẳng còn mấy uy hiếp với hắn. Hàn Vũ Thiên phất tay đánh lên giữa thiên địa, một đoàn lam quang chiếu sáng. Thời gian thí luyện của Tuần Thiên Giả cũng đã bắt đầu.
Rất nhanh, các thế lực tham gia đã hội tụ tại Vạn Niên Cung. Hàn Vũ Thiên nhìn từng thế lực, chỉ cười nhạt nói: "Bốn vị cũng muốn vào trong thí luyện tìm kiếm cơ duyên đúng chứ?"
Lời vừa dứt, toàn trường kinh ngạc nhìn xung quanh xem có chuyện gì xảy ra. Đột nhiên, từ trong đám đông chui ra bốn người.
Đây chính là Long Bạch, Sùng Khánh, Tam Thủ và Trần Thái Phú. Bọn họ không ngờ bản thân đã ẩn nấp đến trình độ đối thủ cùng cấp không thể nhìn thấu, vậy mà Hàn Vũ Thiên chỉ dùng một ánh nhìn quét qua đã thấu hiểu được tất thảy.
Hàn Vũ Thiên chắp tay sau lưng thản nhiên nói: "Hà cớ phải lấy đi danh ngạch của mấy tộc nhân khác? Bản cung chủ đương nhiên có cách để các vị bước vào trong thí luyện."
Hắn rất thản nhiên, lại tỏ ra kiêu ngạo không thôi. Trần Thái Phú nhận ra quỷ kế liền nói: "Ngươi nghĩ bọn ta sẽ chịu bỏ ra cái giá đắt cho tiểu tử ngươi để được vào trong thí luyện à? Nằm mơ!"
Hàn Vũ Thiên chắp tay sau lưng thản nhiên nói: "Vậy thử hỏi các vị Tuần Thiên Giả xem, thí luyện có cho phép tu sĩ Đạo Tổ đi vào hay không?"
Mấy ánh mắt lướt tới đám người Tuần Thiên Giả, chờ đợi câu trả lời. Miêu Ảnh khẽ gật đầu nói: "Đạo Tổ tu sĩ không thể vào trong thí luyện, trừ khi có được thần lệnh mà các thần linh ban phát cho đệ tử lịch luyện, hoặc là phong ấn tu vi về Thánh Tông. Nhưng khi vào trong mà phá bỏ phong ấn, sẽ lập tức bị quy tắc của thế giới thí luyện bài trừ. Thần Cảnh cũng khó sống sót dưới quy tắc được mấy trăm thần linh viễn cổ hợp lực thôi diễn."
Lời này vừa dứt, bốn người lập tức trầm mặc. Họ đang định mượn cách phong ấn tu vi để vào trong thí luyện, mang theo mấy vị Đạo Tổ khác mà tìm kiếm cơ duyên.
Quý Ngọc Tuần Thiên Giả đuôi hồ uyển chuyển lay động, nói: "Đương nhiên còn một cách nữa."
Bốn vị cường giả tứ tộc nhanh chóng nhìn về phía nàng. Quý Ngọc nhìn Hàn Vũ Thiên bằng ánh mắt đăm chiêu nói: "Đạt tới một bước Chuẩn Thần cũng có thể vào trong thí luyện. Mà ta đoán chừng các ngươi cũng gần chạm đến cảnh giới đó rồi, đáng tiếc thời gian có hạn."
"Con hồ ly già."
Hàn Vũ Thiên híp mắt, trong lòng có chút ngoài ý muốn. Long Bạch quay đầu nhìn Hàn Vũ Thiên, xòe bàn tay ra nói: "Thiếu niên trẻ, trong tình hình cấp bách này, hãy giao ra Mộc Thiên để lão phu đột phá. Chuyện này mà thành, ắt sẽ có ân nghĩa lớn."
Sùng Khánh cũng đưa mắt nhìn tới nói: "Đưa ta gốc cây tỏa ra yêu khí. Đợi khi ta từ thí luyện trở về, sẽ mang cho ngươi kha khá đồ tốt."
Trần Thái Phú một mực im lặng cũng lấy ra một khối ngọc thạch. Hoa văn trên đó khắc họa thần văn, ký tự do đại năng thần linh tạo ra. Tất cả đều đưa mắt nhìn tới, sắc mặt tràn đầy kịch biến. Thần uy bên trên chỉ thoáng tản ra đã làm cho chúng tu muốn quỳ phục, ngay cả Đạo Tổ cũng không thể ngăn được cảm giác này.
"Chuẩn Thần công pháp."
Hàn Vũ Thiên liếc sơ qua liền nhận biết được đó là một quyển công pháp chứa đựng sự uyên bác của một vị Chuẩn Thần lưu lại, mà lại còn là của một Chuẩn Thần thuộc về nhân tộc.
Long Bạch cau mày nhìn về phía Trần Thái Phú, không thể che giấu ánh mắt ganh tỵ. Công pháp Chuẩn Thần, một khi có được là nắm chắc năm phần cơ hội tìm ra con đường thần đạo. Một vị Chuẩn Thần đi trước trải đường, chỉ cần nắm được công pháp kia trong tay thì việc thành Chuẩn Thần không còn là mơ ước.
Hàn Vũ Thiên cười nói: "Các ngươi không dùng được nó."
Một câu nói khiến Long Bạch, Sùng Khánh và Tam Thủ khó hiểu. Trần Thái Phú thở dài nói: "Ngươi đúng thật rất có mắt nhìn. Công pháp Chuẩn Thần này đúng là chúng ta không thể dùng được, ngay cả nguyên nhân tại sao ta nghiên cứu gần 2000 năm vẫn không thể lĩnh hội. Cơ duyên lớn nhất đời ta đạt được lại không thể dùng. Giờ ta muốn dùng nó đổi lấy Mộc Thiên, ngươi thấy sao?"
Sùng Khánh ngửa đầu cười chế giễu nói: "Ngươi sống lâu như vậy mà còn không thể lĩnh hội được chút nào, vậy chẳng khác nào công pháp Chuẩn Thần kia là đồ bỏ đi. Đổi lấy Mộc Thiên thì hơi viển vông đấy."
Hàn Vũ Thiên giơ bàn tay ra nói: "Để ta xem thử. Nếu được, ta sẽ trao đổi với ngươi."
Trần Thái Phú có chút do dự. Nếu đưa cho Hàn Vũ Thiên mà hắn lại lĩnh hội được chút ít, Chuẩn Thần công pháp kích phát thần văn dung nhập vào cơ thể hắn, thì lão biết ph��i làm sao đây.
Mọi người chờ đợi sự lựa chọn của Trần Thái Phú. Lão ta thở dài, cuối cùng vẫn đẩy quyển công pháp bay về phía Hàn Vũ Thiên.
"Đừng vọng động."
Âm thanh của Hàn Vũ Thiên chậm rãi vang lên, khí tức tản ra phong ấn tổ huyết và pháp tắc Đạo Tổ, làm cho đám người có ý định cướp đoạt bị đình trệ, không còn cơ hội động thủ.
Hắn mở cuốn công pháp ra xem xét một chút, lại cảm nhận được bên trong đang biến hóa không ngừng. Bất luận thế nào cũng không thể nắm bắt được một tia đại đạo thần bên trong. Hàn Vũ Thiên đôi mắt lóe lên tia thông suốt, cười nói: "Đây là một Chuẩn Thần công pháp thiên về huyễn thuật, nhưng thứ này đặc thù lại chỉ chấp thuận người của Cửu Huyễn Ảnh Nhân Tộc. Dù là thần linh không thuộc tộc này cưỡng chế cũng khó mà đạt được kỳ ngộ bên trong, xem ra thứ này đối với ta cũng vô dụng."
Hàn Vũ Thiên trả lại quyển công pháp với chút thất vọng, thở dài. Nếu là một Chuẩn Thần công pháp có thể sử dụng thì hắn sẽ để cho một quản sự trong Vạn Niên Cung dùng, giúp tổng thể thực lực của thế lực dưới chướng tăng lên một phần. Đổi lại việc điểm hóa Trần Thái Phú để hắn bước ra một bước Chuẩn Thần làm điều kiện thì cũng tốt, chỉ tiếc là không được như trong dự tính.
Hàn Vũ Thiên đột nhiên kéo công pháp về, suy tư một chút rồi nói: "Hay là thế này, cuốn Chuẩn Thần này không có tác dụng với chúng ta, nhưng bản cung chủ lại là kẻ thích sưu tầm công pháp đặc thù. Điều kiện là giúp ngươi vào được trong thí luyện, lại thêm việc đảm bảo cho người Điệp Hoa Cung không tử vong trong tay kẻ khác ngay trong thí luyện thì sao?"
Trần Thái Phú thật không ngờ Hàn Vũ Thiên lại ép giá một cuốn Chuẩn Thần công pháp tới mức này. Nhưng câu tiếp theo của Hàn Vũ Thiên lại làm cho Trần Thái Phú không thể nào từ chối.
"Cơ duyên thần linh lưu lại bên trong thí luyện phải nói là nhiều vô số kể. Nếu ngươi vào đó tìm kiếm, thì một bước Chuẩn Thần gần ngay trước mắt. Thí luyện lại nhiều năm không có ai đột phá Chuẩn Thần hay Thần Cảnh, cần biết rằng pháp tắc và đại đạo thần cấp tích trữ bên trong nhiều như sao giữa trời đêm. Ngươi mà may mắn đột phá Chuẩn Thần, sẽ mạnh hơn rất nhiều kẻ cùng cấp về mặt pháp tắc. Tương lai, Chuẩn Thần chỉ là bước đầu tiên mà thôi. Sau khi hấp thụ đại lượng pháp tắc và đại đạo thần cấp bên trong, bước ra khỏi cảnh giới Chuẩn Thần, thì không quá 200 năm sau, Thần Cảnh đã gần ngay trước mắt."
Một câu nói này gây nên ngàn cơn sóng, khiến vô số người tràn đầy kinh ngạc không thôi. Thần linh trong truyền thuyết, thứ mà không ai dám mộng tưởng, vậy mà lại có thể xuất hiện bên trong thí luyện.
Hàn Vũ Thiên đây chính là dùng một mẻ lưới bắt gọn bốn "con cá lớn" kia. Bốn người vốn đang do dự, cần tìm một lý do, thì hắn đã đưa ra một lý do không thể nào thích hợp hơn. Chuẩn Thần chỉ là thứ mà họ muốn đạt được mà thôi, thần linh mới là điểm cuối mà rất nhiều sinh linh khao khát đạt được.
Trần Thái Phú hít một hơi thật sâu nói: "Được, lão phu đồng ý."
Hàn Vũ Thiên thu Chuẩn Thần công pháp vào trong thức hải, toàn thân bộc phát thất thải quang mang nồng đậm tới cực điểm. Ngón tay hắn điểm tới, lao thẳng về phía Trần Thái Phú. Quang mang thất thải bao phủ rồi lại phân ra làm bốn đạo, lần lượt bao bọc lấy bốn cao thủ Đạo Tổ nhân tộc.
Hào quang tiêu tán nhưng không có bất kỳ sự thay đổi nào. Trần Thái Phú khẽ cau mày nhìn về phía Hàn Vũ Thiên. Hàn Vũ Thiên thì cười nói: "Ngươi đã có thể tham gia thí luyện rồi. Bản cung chủ cũng đã khuyến mãi thêm việc bốn kẻ đi cùng ngươi cũng có thể vào được."
Hàn Vũ Thiên cùng với ba thế lực còn lại hợp tác để tiêu diệt yêu tộc, nhưng cũng chỉ là tạm thời, không có ý định lâu dài. Nên hắn cũng không nể mặt mũi bọn họ mà ép giá từng món bảo vật xuống.
Hắn nhìn qua ba vị còn lại cười nói: "Các vị, không nhanh tay nhanh chân là sẽ hụt mất con đường thành Chuẩn Thần. Nếu còn do dự thì khi thí luyện mở ra e là đã muộn."
Truyen.free giữ độc quyền phát hành bản biên tập này, xin vui lòng không sao chép.