(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 289: Yêu Hoàng tử vong.
Lam Huyền nhìn theo Giang Minh, sau đó hướng Ma Tịch mà chỉ điểm. Ma quang tuôn ra, trực tiếp đánh tan đạo tàn hồn cuối cùng đó. Nàng thu lại nét hoài niệm, rồi lập tức tiếp tục bước vào Hải Thần Cung.
Khung cảnh đập vào mắt nàng không phải là không gian rộng lớn như những cung điện thường thấy. Bên trong Hải Thần Cung lại là một đại dương thu nhỏ, hay nói đúng hơn, một thế giới pháp bảo. Tòa Hải Thần Cung này do chính Giang Minh kiến tạo, ai ngờ bên trong nó lại chứa một tiểu thế giới như vậy, với những hòn đảo lớn nhỏ chi chít, sắp xếp vô cùng ngăn nắp.
Hải thú, dị thú, hoang thú, yêu thú, hung thú – tất cả đều có đủ. Ngay cả một số tộc nhân hải tộc còn sót lại cũng sinh sống tại đây. Họ không phải không muốn rời khỏi thế giới này, mà là vì quy tắc cấm chế đã được gieo xuống ngay từ khi thế hệ đầu tiên ra đời trên mảnh đất này.
"Hải tộc ở Thiên giới đã không còn một ai, vậy mà đến đây lại gặp được vài trăm người mang huyết mạch hoàng tộc. Nếu đặt chúng trở lại Thiên giới, không quá ngàn năm sẽ có Thần Cảnh xuất thế, điều mà Thiên giới đang thiếu."
Lam Huyền quét mắt, đã nhìn thấu toàn bộ tiểu thế giới này. Nàng hóa thành u ảnh, bay sâu vào bên trong. Không một ai có thể phát hiện sự hiện diện của nàng, bởi tu vi của nàng đã vượt xa các sinh linh trong thí luyện. Chỉ có cấm chế, tàn hồn thần linh hoặc kẻ địch kia mới có thể phát giác ra nàng mà thôi.
U ảnh lướt ngang bầu trời với tốc độ kinh người. Nàng đáp xuống một mỏ quặng cũ, nơi đây đổ nát, ngay cả miệng hang cũng đã sụp đổ. Nhìn cây cối mọc chi chít xung quanh, có thể thấy nơi này đã trải qua bao nhiêu năm mà không kẻ nào phát hiện ra.
"Lam Tinh Chiếu, một tài nguyên thượng phẩm, lại thuộc cấp Thần Cảnh. Đúng là một thu hoạch không ngờ."
Với u quang dò xét trong đôi mắt, Lam Huyền cũng vô cùng hài lòng. Nàng vung tay thổi bay đất đá chắn cửa hang, thân hình kiều diễm nhanh chóng bước vào mỏ quặng.
Vừa vào trong, nàng liền bắt gặp một khối quặng thạch màu lục chói sáng. Thứ này là một khối Bích Mộc Tinh cấp Chuẩn Tổ, được xem là vật vô giá, giúp Chuẩn Tổ vượt qua sáu đạo lôi đình khi độ kiếp thành Tổ. Sáu đạo trong số sáu mươi tư đạo lôi kiếp tuy nói không nhiều, nhưng đây đã là một trợ lực cực kỳ lớn đối với tu sĩ Chuẩn Tổ.
Giờ nàng đã là tu sĩ Đạo Tổ cũng không cần đến thứ này cho lắm, nhưng linh tính mách bảo nàng nhất định phải thu lấy nó.
Lam Huyền luôn làm việc có kế hoạch rõ ràng, v��y mà hôm nay nàng lại làm theo linh tính, thu viên Bích Mộc Tinh kia vào túi trữ vật. Đi sâu hơn vào bên trong, nàng còn phát hiện rất nhiều loại khoáng thạch khác. Nàng không kén chọn mà vơ vét hết những thứ có cấp Đạo Tổ trở lên.
Gần đến điểm cuối, nàng thu hoạch được 132 viên khoáng thạch cấp Đạo Tổ và 3 viên khoáng thạch cấp Bán Th��n. Nếu đặt ở Thiên giới, đây cũng có thể nói là tài sản cả đời tích góp của một Thần Cảnh hạ vị.
Lam Huyền đột nhiên cảm thấy một luồng thần uy từ điểm cuối kia phóng tới. Nàng hừ lạnh, phóng ra vô tận ma uy, cùng thần uy đối chọi mãnh liệt. Ánh mắt nàng tràn ngập vẻ bất ngờ, nói:
"Vậy mà đã có linh."
Nàng không ngờ Lam Tinh Chiếu đã sinh ra linh tính, lại còn đạt đến cấp bậc trí tuệ như thanh thiếu niên. E rằng để đối phó với nó phải tốn không ít công phu. Lam Huyền nhìn Ma Tịch bên cạnh, có chút suy tư. Lam Tinh Chiếu là một khoáng thạch hiếm thấy. Vạn vật đến một thời điểm nào đó đều sẽ thức tỉnh linh hồn của mình, nhưng khoáng thạch lại là một trong số những vật khó mà thức tỉnh linh nhất.
Một khối khoáng thạch bình thường thức tỉnh linh hồn còn khó khăn hơn đan dược, binh khí, áo giáp gấp mấy trăm đến cả ngàn lần. Bởi vì những thứ kia được luyện chế, đã tham ngộ pháp tắc sớm hơn những vật tự thân phát triển. Khoáng thạch như linh thạch có thể thức tỉnh linh hồn, nhưng linh thạch là thứ mà hàng trăm triệu tu sĩ luôn dùng tới và được khai thác một cách triệt để, chúng e rằng không có cơ hội sinh ra linh tính. Một vài khoáng thạch đặc thù được sinh ra dưới địa tâm của thế giới thì mới có cơ hội có linh hồn. Lam Tinh Chiếu thức tỉnh linh hồn hẳn là do mấy vạn năm qua không có ai tới đây chạm vào, nên nó mới có thời gian để thức tỉnh linh trí.
"Thức tỉnh linh hồn, công dụng của ngươi đối với bản cung càng thêm quan trọng. Hôm nay, ngươi không trốn thoát được đâu."
Lam Huyền xông thẳng vào bên trong. Chỉ thấy hang động rung lắc dữ dội, đất đá sụp xuống lấp kín toàn bộ khoảng trống.
Kiều Nguyệt Nga đứng ở một góc, tay ôm bụng, khẽ xoa nhẹ. Nàng trông có vẻ tiều tụy, mặc dù tu vi đã tăng tiến thành Chuẩn Tổ đỉnh phong, nhưng nét mặt lại miễn cưỡng với một điều gì đó.
"Con ngoan, cố thêm vài năm nữa."
Kiều Nguyệt Nga lấy ra một viên đan dược cho vào miệng. Thần sắc tiều tụy của nàng lập tức khởi sắc hơn mấy phần, nhưng cũng không ai thấy được cảnh nàng uống viên đan dược ấy.
Hồ sâu vô tận ở điểm cuối t��ng sáu khiến Hàn Vũ Thiên cũng phải đau đầu nhức óc. Bốn đầu yêu thú Đạo Tổ viên mãn không còn nghi ngờ gì nữa. Các quy tắc đã bắt đầu nắm được hết thông tin của nhóm thí luyện. Hắn đang quan sát bốn thủ lĩnh kia chiến đấu. Hàn Vũ Thiên lần này không bỏ đi như trước, hắn và Nguyễn Công Sơn chia nhau tấn công mấy yêu thú Đạo Tổ cấp thấp để rèn luyện sức chiến đấu.
Thực lực của Hàn Vũ Thiên tiến bộ vượt xa tưởng tượng của mọi người. Ban đầu, Đạo Tổ hạ vị tầng ba xuất kích cũng chỉ khiến hắn bị thương, nhưng về sau, trải qua chiến đấu lâu dài, lại hoàn toàn không đả thương được hắn.
Đạo Tổ trung vị lại càng là tồn tại đáng sợ hơn gấp mấy trăm lần hạ vị. Một kích đã lấy đi một nửa sinh cơ của Hàn Vũ Thiên. Nếu không nhờ Mộc Thiên liên tục khôi phục thương thế thì mạng hắn khó mà giữ được.
Sau nhiều lần bị Đạo Tổ tầng bốn trung vị đánh trọng thương, thân thể của Hàn Vũ Thiên cũng đã bắt đầu cứng cáp hơn. Dần dần, công kích của Đạo Tổ tầng bốn cũng chỉ gây ra thương tích bình thường mà thôi.
"Tên quái thai."
Trần Thái Phú thấy vậy, cũng tràn đầy chấn kinh. Không ngờ một nhân tộc lại có thể biến thái đến thế này. Dù là thiên kiêu đứng trên Thiếu Tông bảng ở Thiên giới cũng không thể làm được như vậy, ngay cả một số Đạo Tổ trẻ tuổi cũng không thể sánh bằng.
Sùng Khánh và Long Bạch cũng có không ít thù hằn với Hàn Vũ Thiên. Nhìn thấy hắn phát triển thần tốc như vậy, cả hai cũng không khỏi rùng mình.
Tam Thủ trầm mặc, không ngờ bằng hữu của Hoàng cũng là một dạng biến thái, vượt xa cả tưởng tượng của hắn.
Chiến đấu trải qua mười ngày mà hai phe vẫn chưa phân rõ thắng bại. Huỳnh Thanh bước ra một bước, như tiên nhân xuất trần, khiến bốn thủ lĩnh kia nhanh chóng tách ra. Tam Thủ cười nói:
"Ra tay rồi."
Pháp tắc chuyển động, chỉ trong nháy mắt đã bao bọc lấy bốn đầu yêu thú kia. Huỳnh Thanh bóp mạnh bàn tay, trực tiếp lấy mạng chúng, đồng thời giữ lại yêu đan quan trọng cho Hàn Vũ Thiên. Quy tắc đại đạo phát sáng, phóng ra bảy luồng khí thần nồng đậm về phía bảy thí luyện giả. Kèm theo đó là một kiện binh khí cấp Đạo Tổ viên mãn, được phân chia căn cứ theo vũ khí mà mỗi người hay dùng, không sai chút nào.
Huỳnh Thanh nhìn đoàn khí thần và thanh vũ khí trước mặt, cũng không thèm để tâm. Một tay vung ra, liền đánh hai thứ này về phía Hàn Vũ Thiên.
"Không cần thì cho ta đi."
Thất Bảo Thần Chủ phi thân lao tới. Long Bạch, Trần Thái Phú, Sùng Khánh, Tam Thủ cũng thoáng động thân hình, lao đến đoàn khí thần kia.
Hàn Vũ Thiên lật tay, Sáng Thế Thần Kiếm đã nằm gọn trong tay. Kiếm quang chiếu rọi lóe lên, rồi cũng lao đến.
Ngay khi năm người họ sắp chạm vào đoàn khí thần, âm thanh của Hàn Vũ Thiên đột nhiên truyền tới, nói:
"Ngay lúc này, động thủ!"
Bạch quang lóe lên, Long Bạch đã xuất hiện sau lưng Sùng Khánh. Long uy kinh người bạo phát, mang theo một luồng lực lượng không gì sánh được, đánh thẳng vào lưng Sùng Khánh.
"Ngươi..."
Sùng Khánh phun máu bay về phía trước, còn không kịp phản ứng thì hai bóng người từ trái phải công kích tới. Tam Thủ lấy ra pháp bảo Ma Thần Trảo, một vuốt cào vào sườn trái của hắn. Trần Thái Phú một kiếm chém vào sườn phải. Thất Bảo Linh Kiếm từ phía sau đâm thẳng qua ngực, còn Sáng Thế Thần Kiếm thì từ phía trước xuyên tới.
Sức mạnh phong ấn của Chí Tông được Hàn Vũ Thiên bộc phát toàn bộ. Sùng Khánh không thể nào phản kháng hay lấy ra bất kỳ bảo bối phòng thân nào. Sùng Khánh còn có chiến giáp Bán Thần đã trang bị từ trước, nhưng hắn đang đối mặt không phải là hai thanh kiếm bình thường.
Đó chính là Thần Khí! Phía sau là Thất Bảo Linh Kiếm, phía trước là Sáng Thế Thần Kiếm. Hai đại tuyệt thế thần kiếm công phá, làm sao một bộ bán thần bảo giáp có thể chống chọi lại được chứ? Ánh mắt Sùng Khánh tràn đầy phẫn hận, xuất hiện rất nhiều tia máu, nhưng hắn vẫn chưa chết.
Huỳnh Thanh một chỉ điểm ra, yêu quang xuyên thủng bụng Sùng Khánh. Sinh cơ của hắn vào giờ phút này mới dần dần tan biến từng chút một.
"Các ngươi đã âm mưu từ trước, ta không phục! Ta không cam lòng! Ahhhh!"
Đôi mắt Sùng Khánh đã mất đi sự sống, không còn bất kỳ sinh mệnh khí tức nào. Đọng lại trên mắt của Yêu Hoàng thống trị g��n vạn năm ở Yêu Hoàng đại lục, chỉ là vẻ không cam lòng.
Hàn Vũ Thiên vung tay, đánh đoàn khí thần của Sùng Khánh về phía nhóm Long Bạch, còn Thất Bảo Thần Chủ thì nhận lấy kiện binh khí kia. Hắn nhìn về phía cổng không gian tầng sáu, thở dài nói:
"Ta nghĩ các ngươi rời khỏi đây được rồi."
Hàn Vũ Thiên nhìn đám người Long Bạch thản nhiên nói. Long Bạch cau mày, hỏi:
"Ý ngươi là gì?"
Hàn Vũ Thiên thản nhiên nói:
"Tầng sáu đã có Đạo Tổ viên mãn tọa trấn, vậy các ngươi nghĩ tầng bảy sẽ có tồn tại thế nào đây?"
Trần Thái Phú trầm mặc một hồi, thấp giọng nói:
"Bán Thần."
Hàn Vũ Thiên gật đầu, thản nhiên nói:
"Đúng, nhưng bọn ta có biện pháp tự bảo vệ bản thân. Còn các ngươi, ngoài mấy pháp bảo Bán Thần làm lá bài tẩy, thì còn cái gì khác có thể đánh được với Bán Thần chân chính?"
Bản chuyển ngữ này do truyen.free thực hiện, mang đến cho độc giả những trải nghiệm chân thực nhất.