(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 296: Vạn Niên xuất quân.
Bình minh ló dạng, muôn thú, từ thủy quái, cầm điểu đến thú vật trên cạn, đều thức giấc và cất lên những tiếng rống hung bạo. Từng người đang ngủ gục trên bàn tiệc cũng từ từ tỉnh giấc. Cơ thể họ, sau một buổi tiệc nồng nhiệt, lộ rõ vẻ uể oải. Họ, những tu sĩ, đã bao lâu rồi chưa từng trải qua cảm giác buông thả đến vậy?
Hàng vạn tu sĩ nhìn nhau, rồi cùng ôm quyền thi lễ. Hôm nay, không có kẻ thù, chỉ có bằng hữu. Có lẽ là vì uy danh của Cung chủ Vạn Niên, hoặc cũng có thể nhờ buổi tiệc rượu đêm qua đã giúp họ tạm thời gác lại những hận thù. Những cao thủ đỉnh tiêm nhìn về phía hai bóng người ở đằng xa. Long Bạch phá lên cười nói:
"Hàn Vũ Thiên, lão phu biết ngươi không cần những Bán Thần binh tầm thường. Vậy nên, sính lễ lão phu mang đến là ba lần ra tay giúp đỡ ngươi. Chỉ cần ngươi phá vỡ ba miếng ngọc này, dù ở bất cứ nơi đâu, lão phu nhất định sẽ có mặt. Đây là bảo vật của Long Nhân tộc, vốn chỉ trao cho những hậu bối quan trọng hoặc bằng hữu tri giao. Lão phu hy vọng ngươi sẽ không từ chối."
Ba miếng ngọc khắc hình rồng từ ống tay áo Long Bạch bay thẳng tới chỗ Hàn Vũ Thiên. Hắn không từ chối, thu lấy ngọc bội, rồi ôm quyền đáp lại:
"Long Bạch tiền bối, kể từ nay, chúng ta đã là bằng hữu tri giao, xin đừng khách khí."
Long Bạch hài lòng khẽ gật đầu, không nói gì thêm. Trần Thái Phú nhìn về phía Vũ Lâm Nhàn, khẽ thở dài. Lão bước đến cạnh Long B��ch, rồi vung ra một lệnh bài nói:
"Đây là Hòa Thiên Pháp Ấn của lão phu. Dù không thể sánh bằng món quà của Long Bạch, nhưng nó có thể giúp ngươi chống đỡ liên tiếp công kích của một Thần Cảnh trong nửa nén nhang. Tin chắc trong tương lai, món bảo vật này sẽ vô cùng diệu dụng."
Mọi người nghe xong đều không khỏi kinh hãi. Nửa nén nhang chống đỡ công kích của Thần Cảnh – chuyện này quả thật khó tin. Một bảo vật như vậy, dù thế nào cũng nên được giữ làm vật trấn bảo hoặc cất giữ riêng cho mình. Không ai ngờ Trần Thái Phú lại hào phóng đến nhường này.
Trần Thái Phú đương nhiên không thể tự mình lấy ra Hòa Thiên Pháp Ấn có công dụng diệu kỳ đến vậy. Dù lão là trưởng lão của một nhánh Thiên Thần Điện, cũng không đủ khả năng. Chỉ những bậc truyền thừa Thần Vương, hay Thánh Nữ như Vũ Lâm Nhàn mới có thể làm được. Đây là Vũ Lâm Nhàn đã đưa cho lão để làm điều này.
Hàn Vũ Thiên thu lấy ngọc ấn hình hồ điệp màu bích, rồi cũng ôm quyền nói:
"Đa tạ."
Ngay sau đó, một quyển trục bay thẳng đến trước mặt Hàn Vũ Thiên. Vũ Lâm Nhàn lạnh nhạt nói:
"Giao dịch giữa chúng ta đã hoàn tất."
Hàn Vũ Thiên xem qua, quả nhiên là một quyển trục thông hành của Trang Viên Hồ Điệp. Dù là Thánh Nữ Trang Viên Hồ Điệp, nhưng để lấy được quyển trục cho phép một sinh linh từ phế địa đặt chân vào Thiên Giới, Vũ Lâm Nhàn cũng phải tốn không ít tâm tư. Cái giá để Hàn Vũ Thiên trở thành Thiên Tông, so với tài lực nàng bỏ ra, dường như có chút không tương xứng.
Hắn ôm quyền về phía Vũ Lâm Nhàn, nhưng chỉ thấy nàng lạnh lùng dẫn theo đệ tử rời đi. Tam Thủ khẽ thở dài, vung tay lấy ra một lệnh bài ma khí quỷ dị, nói:
"Đây là Ma Vương Lệnh của ta, chắc ngươi cũng rõ công dụng rồi chứ."
Hàn Vũ Thiên nắm lấy Ma Lệnh, đôi mắt lóe lên vẻ hài lòng. Có vật này, khi đến Thiên Giới, hắn sẽ tha hồ triệu tập Ma tộc, giúp họ cắm rễ tại đó. Ma Vương Lệnh có những công dụng mà ngay cả danh xưng bằng hữu của Ma Hoàng cũng không thể mang lại cho hắn. Trong ba người, Tam Thủ chính là kẻ mang đến sính lễ có phần đắt giá nhất.
Đến giữa trưa, mọi người đều đã rời đi, không còn thế lực nào lưu lại. Hàn Vũ Thiên dìu Kiều Nguyệt Nga, cười nói:
"Nàng mệt rồi phải không?"
Kiều Nguyệt Nga khẽ thở dài, nói:
"Thành nương tử của chàng rồi, quả thật mệt hơn trước rất nhiều. Biết vậy, thiếp đã chẳng thèm làm Cung chủ phu nhân."
Hàn Vũ Thiên khẽ bóp nhẹ mũi nàng, trêu ghẹo:
"Vậy thì chỉ cần làm nương tử của riêng Hàn Vũ Thiên ta thôi là đủ."
Ở đằng xa, Hàn Diệp ghé sát bên Luân Chi, hỏi nhỏ:
"Luân Chi ca, huynh nói xem, phụ thân đã từng nói những lời như vậy bao giờ chưa?"
Luân Chi chỉ biết lắc đầu. Thải Thuận Nhi đứng gần đó, cũng rất vui vẻ nói thêm:
"Đây là lần đầu tiên chúng ta thấy ông ấy như vậy, phải không?"
Các trưởng lão và quản sự khác đều gật đầu phụ họa, không hề phủ nhận lời nàng. Hàn Vũ Thiên thấy vậy, liền khẽ ho một tiếng, nói:
"Được rồi, mọi người lui đi."
Mọi người từ từ lui đi, nhưng không thể che giấu được nụ cười trên gương mặt. Đây là lần đầu tiên họ chứng kiến vị Cung chủ lạnh lùng của mình cư xử như vậy, khiến ai nấy đều muốn nán lại xem thêm một chút.
Sáng sớm ngày thứ hai, tại đại điện rộng lớn, toàn bộ người của Vạn Niên Cung đã tề tựu đông đủ, chỉnh tề. Số lượng đệ tử ước chừng đã lên tới bảy triệu người, chưa kể đến các thế lực phụ thuộc như Vân Linh Tông, Hải Hoàng Cung, Thái Hòa Tông, Đoạn Tình Viện, Hoa Thần Điện, Vô Dục Điện, Tinh Linh Thần Thụ, Hàn gia, Nhân Ngư tộc. Chỉ riêng Vạn Niên Cung đã đạt quy mô này. Nếu tính toàn bộ, con số phải lên tới mười tám triệu người.
Với số lượng người như vậy, không một thế lực nào khác ở Tứ Vực có thể sánh bằng Vạn Niên Cung. Nhìn lực lượng hùng hậu trước mắt, Hàn Vũ Thiên thản nhiên hỏi:
"Đám dị tộc kia đã đem tài nguyên đến chưa?"
Hàn Tôn đứng dậy, ôm quyền tấu trình:
"Cung chủ, đám dị tộc kia viện cớ quy tắc thần linh đã giáng xuống, rằng dị tộc và nhân tộc không thể giao tranh trong vòng trăm năm. Vì vậy, chúng đã bỏ qua mọi luật lệ của chúng ta, không những không nộp tài nguyên mà còn trắng trợn khai thác không ít lợi ích của Vạn Niên Cung."
Hàn Vũ Thiên dựa vào bảo tọa, đầu hơi nghiêng, một tay chống cằm, khẽ cười nói:
"Quy tắc đã giáng xuống ư? Bản Cung chủ cũng muốn xem thử, cái quy tắc mà chúng nói tới, liệu có thật sự ngăn cản được sự càn quét của Vạn Niên Cung không?"
Một luồng khí tức vượt xa nhận thức của tất cả mọi người nơi đây, đột ngột xông thẳng lên tầng mây, trực tiếp phá vỡ quy tắc mà Tuần Thiên Giả đã áp đặt lên người Vạn Niên Cung. Mọi người đều cảm thấy cơ thể như vừa được tháo gỡ khỏi một thứ ràng buộc vô hình. Thất Bảo Thần Chủ đứng cạnh, kinh ngạc thốt lên:
"Làm sao có thể?"
Hàn Vũ Thiên khẽ cười nhạt, nói:
"Chỉ là một quy tắc nhỏ bé mà thôi."
Hắn đứng dậy, khí thế thao thiên triệt địa bùng phát, nhìn xuống đám người Vạn Niên Cung, trầm giọng ra lệnh:
"Vạn Niên Cung xuất quân! Phàm là dị tộc trong lãnh thổ của Vạn Niên Cung, tất cả phải bị tiêu diệt!"
"Giết! Giết! Giết!"
Khí thế hừng hực của hàng vạn tu sĩ bùng nổ, khiến thiên địa cũng phải biến sắc. Đoàn người lên đến mười tám triệu, lập tức bay ra khỏi đại điện, tập hợp chỉnh tề trên mặt nước. Nhân tộc, Tinh Linh tộc, Nhân Ngư tộc cùng với những Yêu thú đã hóa hình đứng chung một chỗ, tạo thành một đội hình khiến người ta không rét mà run. Khí thế bực này, quét ngang dị tộc, e rằng không ai có thể cản nổi.
Hàn Vũ Thiên đứng trên đỉnh đầu Bạch Ly Long, cùng với các Thiên Tông yêu thú được thu phục trong thí luyện, dẫn đầu đoàn người hướng đến nơi dị tộc tọa trấn. Phía dị tộc bên này, vẫn không hay biết chuyện gì, vẫn thản nhiên sinh hoạt, xem thường hết thảy nhân tộc sống quanh hòn đảo mà chúng chiếm cứ. Nhân tộc trên hòn đảo này, với tu vi không mạnh, liên tục bị chèn ép khổ sở đủ đường. Dù không bị dị tộc sát hại, nhưng họ vẫn bị khí tức đè nén đến mức không còn sức phản kháng.
"Dị tộc chúng ta, so với nhân tộc các ngươi, thiên phú vượt trội gấp mười lần. Đáng lẽ các ngươi nên ngoan ngoãn làm nô bộc cho dị tộc, như vậy mới không rơi vào bước đường này."
Một tộc nhân của Linh Quy tộc, dùng khí thế Thánh Nhân áp chế toàn bộ tu sĩ Vũ Cảnh của nhân tộc trên mặt đất, tràn đầy vẻ tự đắc không thôi. Nhưng đột nhiên, một luồng khí tức từ trên trời ập thẳng xuống, đè tên Linh Quy tộc kia nằm rạp trên mặt đất, gương mặt hắn sợ hãi đến mức tè cả ra quần. Hàn Vũ Thiên đứng trên đầu Bạch Ly Long, quét mắt nhìn qua hòn đảo đang bị chiếm cứ, hừ lạnh nói:
"Linh Quy tộc nghe đây! Bản Cung chủ ban cho các ngươi một cơ hội: lập tức giao ra toàn bộ tài nguyên, thúc thủ chịu trói. Bản Cung chủ sẽ cân nhắc tha cho cái mạng quèn của các ngươi."
Toàn bộ Linh Quy tộc đều ngỡ ngàng trước lời nói ngông cuồng này. Ngay sau đó, sự phẫn nộ lập tức phun trào, kèm theo vô số thân ảnh bay vọt lên không trung, đối diện với Hàn Vũ Thiên. Dẫn đầu là Linh Thiên Vụ, tộc trưởng Linh Quy Tộc, tu vi là trung vị Đạo Tổ, cũng là kẻ mạnh nhất của tộc này.
"Cung chủ Vạn Niên Cung, hôm nay ngươi lại tới địa bàn Linh Quy tộc chúng ta làm loạn sao?"
Linh Thiên Vụ tỏ vẻ cực kỳ kiêu ngạo, nhìn chằm chằm thiếu niên nhân tộc trước mắt, không hề có chút kiêng dè nào. Dù biết chuyện hôn lễ đặc biệt của Vạn Niên Cung ��ã gây ảnh hưởng lớn đến Tứ Phương Đại Lục, nhưng Linh Thiên Vụ tin rằng Hàn Vũ Thiên không thể tấn công dị tộc nơi đây. Quy tắc của thần linh đã giáng xuống, không một phàm nhân nào có thể chống lại. Nếu Hàn Vũ Thiên thực sự động thủ, hắn ắt sẽ phải chịu thiên phạt. Hàn Vũ Thiên chắp tay sau lưng, thản nhiên đáp:
"Xem ra các ngươi không chịu đầu hàng. Vậy thì... c.hết đi."
Hàn Vũ Thiên quét ngang ống tay áo, tạo ra một luồng hàn khí thổi quét, trực tiếp đóng băng hơn vạn tộc nhân Linh Quy tộc. Sinh cơ của những kẻ bị băng phong lập tức tiêu tán, thân thể hóa thành những pho tượng băng được cấu thành từ nhục thể của sinh linh sống. Linh Thiên Vụ không tin nổi vào mắt mình. Lão ta ngửa đầu, cười phá lên một cách sảng khoái, nói:
"Ha ha ha ha ha ha ha! Thật không ngờ trên đời này lại có kẻ ngu ngốc tự tìm cái c.hết! Giờ thì, hãy nhận lấy thiên phạt mà thần linh đã giáng xuống đi, tên nhóc kiêu ngạo đáng nguyền rủa kia!"
Mọi nội dung trong văn bản này được độc quyền bởi truyen.free, nơi khởi nguồn của những chuyến phiêu lưu kỳ thú.