(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 300: Nam Thiên Cung cầu hòa.
Vạn Niên Cung vây quanh Thiết Sa tộc, giăng lưới kín kẽ đến mức một con muỗi cũng khó lòng lọt qua. Hàn Vũ Thiên ngẩng đầu nhìn bầu trời âm u đang tích tụ lôi điện phía trên. Chỉ có lôi linh mới tạo ra được dị tượng như thế này. Thứ hắn chuẩn bị không đơn giản chỉ là để đối phó với Thiết Sa tộc.
"Đại ca, bọn chúng đến."
Thanh Tuyền, người cảm nhận được sự b���t thường dưới nước, cũng thản nhiên lên tiếng. Không để bọn họ chờ lâu, mặt nước đã ồ ạt trồi lên mấy trăm vạn bóng người. Toàn bộ dị tộc cư trú ở vùng đất này đều đã tập hợp lại, kẻ dẫn đầu không ai khác chính là hải tộc.
Lão già hải tộc từng ra tay với Vạn Niên Cung trước đây tên là Bạch Khiếm Hoàn, giờ đây đang đứng cùng hai lão già khác. Tuy nhiên, địa vị của y lại thấp hơn một trung niên đang dẫn đầu. Kẻ dẫn đầu, nếu hắn đoán không sai, chính là tộc trưởng đương thời của hải tộc, Bách Xuyên.
Bách Xuyên nhìn đại quân hùng mạnh của Vạn Niên Cung, sắc mặt không hề thay đổi. Hắn nhìn Hàn Vũ Thiên và nói:
"Các hạ hãy dừng việc chém giết này lại, mọi chuyện còn có thể bàn bạc, không cần động tới binh đao."
Hàn Vũ Thiên vẫn ngồi trên bảo tọa, đôi mắt hơi híp lại, cười nhạt nói:
"Bản cung chủ đã cho các ngươi lựa chọn, đây là do các ngươi tự chuốc lấy. Ngang nhiên lấn át nhân tộc trong lãnh thổ của bản cung chủ, lại còn không tuân theo quy củ cống nạp thổ địa cho Vạn Niên Cung. Giờ đây lại nói mọi chuyện còn có thể bàn bạc, xem ra tộc trưởng hải tộc có phần xem thường lời của bản cung chủ."
Uy thế hùng mạnh ấy phóng ra, mang theo sức mạnh áp đảo, khiến dị tượng càng trở nên xấu đi. Những kẻ có tu vi dưới Đạo Tổ gần như muốn ngất lịm ngay tại chỗ. Bách Xuyên cau mày, lấy ra một thạch ấn tản ra lam quang tinh thần nồng đậm, trấn tĩnh ý thức của bọn họ. Dù không còn bị ảnh hưởng bởi tinh thần lực, nhưng dưới uy thế này, bọn họ cảm thấy như bị mấy ngọn núi đè lên, không thể cử động.
"Để bản cung chủ cho các ngươi nếm trải chút hậu quả của việc xem nhẹ lời ta."
Bàn tay Hàn Vũ Thiên chớp động hắc lôi, vung ra thiểm điện lao thẳng tới Bách Xuyên. Bách Xuyên thấy đòn kia vô cùng đơn giản, chỉ dùng lòng bàn tay bóp nát thiểm điện. Thế nhưng khi nhìn lòng bàn tay mình, thấy hắc lôi vẫn còn đọng lại, hắn khẽ híp mắt.
Bầu trời đột nhiên nổ vang tiếng sấm. Từ trong lôi vân, một đầu hắc lôi long to vạn trượng, che kín cả bầu trời, lao thẳng xuống. Đòn này giáng xuống, e rằng mấy trăm vạn tộc nhân sẽ bị x��a sổ.
"Hắn đã có sự chuẩn bị từ trước, thật sự không muốn nói nhiều với chúng ta."
Bách Xuyên ngưng trọng, bàn tay ngưng tụ thủy hệ, chuẩn bị ngăn cản công kích.
"Đối thủ của ngươi là ta."
Một đạo kiếm quang đánh bay Bách Xuyên ra ngoài vạn trượng. Hắn phải lăn trên mặt nước vài vòng mới trấn định lại được thân hình. Thất Bảo Thần Chủ vẻ mặt bình thản, không hề để Bách Xuyên vào trong mắt.
"Ngăn lại!"
Bách Xuyên biết bản thân không thể động thủ, liền ra lệnh cho ba lão già kia ngăn cản. Hàn Vũ Thanh mang theo kiếm ý hướng đến lão đầu Bạch Khiếm Hoàn đánh tới. Hàn Vũ Thiên phất tay, lập tức có cao thủ Vạn Niên Cung xuất thủ, những Đạo Tổ các tộc cũng mau chóng lao ra nghênh đón.
"Chú ý một chút."
Hàn Tôn cùng với Thanh Tuyền và Uy Lân hướng tới một lão già hải tộc thượng vị Đạo Tổ mà đánh tới, khiến lão ta không thể ngăn cản lôi long đang giáng xuống phía trên.
"Khốn!"
Lão già duy nhất không bị cầm chân cắn chặt răng, cầm lấy song kiếm. Toàn thân lực lượng bạo phát tới cực hạn, bởi đối phó v���i lôi hệ thì nhất định phải dùng toàn lực, nếu chẳng may sơ sót thì hậu quả sẽ rất khó lường.
"Nhị Kiếm, Nguyệt Thức..."
Lão già hai kiếm bắt chéo trước ngực, một màu lục sắc bén nổi lên, rồi lao thẳng về phía lôi long trên trời, quát:
"Song Song Nguyệt Trảm!"
Song kiếm bắt chéo mà chém tới, phát ra tiếng vang như va phải một binh khí sắc bén khác. Nhìn kỹ lại, đó chỉ là một đạo hồng quang, nhưng bên trong lại ẩn chứa vô tận sức mạnh. Song kiếm của lão vậy mà đã xuất hiện vết nứt.
"Hừ."
Lão già nhảy về sau, rồi chém vào hư không, thổi tan khí tức lục bảo xung quanh cơ thể mình. Lão nhìn song kiếm, thứ đã làm nên danh tiếng của mình, giờ đây bị phá hủy, lòng tràn đầy tức giận.
Hàn Vũ Thiên từ xa thở ra một hơi trọng khí, lại vác Cửu Hàn Kiếm trên vai. Uy Quốc thi triển ở khoảng cách cực xa đã tiêu hao không ít chân nguyên của hắn, nhưng một hơi trọng khí này thở ra cũng đã được coi là cái giá quá rẻ rồi.
"Thứ kiếm pháp gì?"
Lão già vứt song kiếm trong tay đi, rồi tràn đầy tò mò nhìn Hàn Vũ Thiên. Cả đời tu kiếm đạo, lão chưa bao giờ trải qua một chiêu kiếm lợi hại đến mức này. Nếu thực sự có được chút kỳ ngộ ẩn chứa bên trong, thì một bước viên mãn của lão sẽ có thể đạt được.
Hàn Vũ Thiên quét ngang, thổi tan hết đám khói đang cản tầm nhìn của hắn. Lão già phía xa, hai tay đã nắm vào hư không, từ từ kéo ra hai thanh song kiếm lục bảo khác. Lần này, thân kiếm được khắc họa bích long tinh xảo, khí tức mười phần sắc bén.
"Xông lên, để bản cung chủ xem thử kiếm pháp của ngươi có thể so được với ta."
Kiếm Tâm và Đạo Nhãn Kiếm Ý bất giác được Hàn Vũ Thiên kích hoạt. Kiếm ý dâng trào khiến vạn kiếm trên chiến trường không tự chủ được mà rung động nhẹ.
Hàn Vũ Thiên xuyên qua chiến trường, một kiếm vung lên đã cùng lão già va chạm trường kiếm. Cả hai vung đòn với tốc độ ngay cả mắt thường cũng không thể nhìn thấy được. Kiếm ý của hai người bộc phát đã đẩy lui hết thảy những kẻ trong phạm vi ngàn trượng.
Đường kiếm cắt ngang, tiếng xé gió vù vù làm không gian liên tục vặn vẹo không ngừng. Hàn Vũ Thiên cười nhạt, ngưng tụ Kiếm Vực trên lưỡi kiếm, lại muốn ra một đòn tất sát.
Khổng Vân Nam cũng không chịu thua. Hai kiếm của lão ngưng tụ pháp tắc cùng tổ huyết, tạo ra từng dòng nước nhỏ liên tục xoay vòng trên thân kiếm.
"Uy Vực."
"Bá Hải!"
Hai bên vung chiêu, cách không va chạm, làm bầu trời xẻ ra làm đôi. Mặt nước bên dưới cũng lõm xuống thành một cái hố lớn, sóng thần lấy chỗ hai người làm trung tâm, lao ra tứ phía.
"Cấp bậc này rốt cuộc là như thế nào?"
Rất nhiều Đạo Tổ chưa đạt tới thượng vị giả đều kinh sợ không thôi. Cùng là Đạo Tổ cảnh mà sự chênh lệch bên trong lại lớn vô kể, thật khiến người khác chỉ biết ngẩng đầu cầu mong mai sau sẽ được như vậy.
"Kết thúc rồi."
Hàn Vũ Thiên thấy lôi long đã lao xuống, liền thu kiếm về. Khổng Vân Nam lùi ra sau, cắn chặt răng, lao thẳng tới lôi long phía trên. Lão không có thời gian ngưng tụ công kích, chỉ có thể dùng thân da thịt của mình để chống đỡ.
Song kiếm giao nhau đỡ lấy lôi long phía trên, trông như một con kiến nhỏ đang bị ngón tay của người trưởng thành đè xuống. Chỉ cần dùng một chút lực, con kiến đó sẽ ngay lập tức bẹp dí. Hàn Vũ Thiên đứng trên mặt đất, nhìn mấy thanh binh khí cắm rải rác khắp nơi, cười nói:
"Binh khí có thể dẫn lôi, xem ra ngươi không thể ngăn cản nổi đòn này."
Lôi vân bên trên giáng xuống mặt đất mấy đạo lôi điện, vô tình khiến cho binh khí cắm rải rác trên chiến trường trở thành những cây thu lôi. Lôi long bị những cột thu lôi bên dưới kích thích, lại càng trở nên cuồng bạo hơn trước, như nam châm muốn hút lấy nhau.
"Hự!"
Khổng Vân Nam miệng tràn máu tươi, đã không thể chống cự thêm một giây nào, trực tiếp bị lôi long xuyên thể, lao thẳng xuống mặt đất bên dưới. Một thân ảnh đột nhiên xuất hiện, nhấc chân đạp lên mặt đất. Tất cả binh khí cắm trên đất bị cú đạp này làm cho bay lên không trung. Một thanh niên tóc lam cùng với y phục họa tiết sóng biển đứng ở đó, bàn tay nâng lên, lập tức có cuồng phong thổi mạnh.
"Hoàng Thiên Bạo Phong."
Bàn tay thanh niên kia vung lên, hóa ra cuồng phong khổng lồ, va chạm kịch liệt với lôi long trên trời. Kết quả cuối cùng là lôi long tiêu tán, khiến ai cũng trố mắt mà nhìn. Thế nhưng, thân ảnh của Hàn Vũ Thiên lại đột nhiên xuất hiện, nở một nụ cười tràn đầy ý vị sâu xa.
"Hỏa Long Viêm Đạn!"
Hàn Vũ Thiên hít một hơi thật sâu, rồi phun ra bảy đầu hỏa long vào trong cuồng phong, khiến cho hỏa diễm bốc lên dữ dội, lại như thiên tai một lần nữa uy hiếp tới dị tộc bên dưới.
"Gió có thể ngăn lôi, nhưng gió còn có thể bổ trợ hỏa diễm cháy càng thêm mãnh liệt. Bản cung chủ muốn xem thử ngươi ngăn thế nào đây?"
Thanh niên kia biểu cảm không chút thay đổi, lại hướng về mặt nước ngoắc ngoắc vài cái. Mười đạo thủy trụ bắn lên, hóa thành long ảnh, lao thẳng tới hỏa cầu đang rơi xuống kia.
Thủy long cùng hỏa cầu đụng nhau, tạo ra tiếng xèo xèo cùng với hơi nước mù mịt bốc lên không ngừng, khiến cho hòn đảo ngay lập tức bị hơi nước bao phủ, giơ tay không thấy được năm ngón.
Thanh niên tóc lam đứng yên bất động. Bàn tay y làm cử chỉ hạ xuống, ngay lập tức điều động hơi nóng hóa thành trường kiếm, hướng đến Hàn Vũ Thiên mà đánh tới.
"Nam Thiên Khải, ngươi làm quái gì ở đây?"
Bách Xuyên cau mày khi thấy kẻ tên Nam Thiên Khải xuất hiện. Người này cũng là hải tộc, nhưng lại là loại người đặc thù, mà trong hải tộc không thể không tránh xa, đến từ Nam Thiên Cung.
Nam Thiên Cung là hải tộc phất lên sau sự hủy diệt của Hải Thần Cung. B���n họ thâm sâu khó lường, không thể biết được sâu cạn. Mà Nam Thiên Khải là đại diện cho Nam Thiên Cung, cũng là hải tộc duy nhất từ Nam Thiên Cung xuất hiện.
Bách Xuyên từng thử giao thủ với Nam Thiên Khải, thực lực chênh lệch không thể so sánh được. Thế nhưng hắn thắc mắc tại sao Nam Thiên Cung lại động thủ vào lúc này.
"Vạn Niên Cung Chủ nổi danh khắp tứ phương đại lục Hàn Vũ Thiên. Tại hạ là Nam Thiên Khải, đại diện cho Nam Thiên Cung tới đây để cầu hòa, kính mong cung chủ đây có thể giơ cao đánh khẽ vì sự ngu ngốc của mấy dị tộc, ít ra cũng không cần phải gieo rắc quá nhiều sát nghiệp đến mức này."
Điều không ai ngờ tới là Nam Thiên Khải lại đến để cầu hòa. Bản thân là Đạo Tổ viên mãn, sắp chạm tới cảnh giới Bán Thần, thế mà y lại đứng trước mặt một thiếu niên chưa phải Đạo Tổ trung vị để cầu hòa. Nếu điều này mà truyền ra, chắc chắn sẽ trở thành trò cười cho người khác. Hàn Vũ Thiên chấp tay sau lưng, cười nói:
"Nếu các hạ đã muốn cầu hòa, vậy ta sẽ không làm khó dễ. Tài nguyên gấp 50 lần lúc ��ầu thì thế nào?"
Lời vừa dứt, toàn bộ dị tộc ở đây như muốn phun cho Hàn Vũ Thiên một ngụm máu để dìm chết hắn. Gấp 50 lần lúc trước là một lượng tài nguyên khủng khiếp đến mức nào đây? Ngay cả Thần Mạch Nhân Tộc nổi tiếng với tài nguyên vô số, cùng với Long Nhân Tộc, cũng không thể đem ra được lượng lớn đến thế này.
Bản chuyển ngữ này đã được biên tập và thuộc về truyen.free.