Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 302: Cung chủ Nam Thiên Hồng.

"Chuyện quái gì thế này? Sao chúng có thể tung đòn tất sát vào ta mà không hề hấn gì, trong khi ta vừa phản công thì lại bị lôi kiếp thần linh xóa bỏ?"

Một lão già dị tộc Kình Vân phát hiện ra điều bất thường liền lên tiếng cảnh giác. Trong số dị tộc, không thiếu kẻ thông minh, lập tức nhận ra điểm bất thường mà ngưng công kích, chuyển sang thế bị động.

"Bọn chúng không bị ảnh hưởng bởi pháp tắc thần linh, nhưng làm sao chúng có thể tránh khỏi pháp tắc thần phạt?"

Rất nhiều người không thể kìm nén nỗi sợ hãi trong lòng, liên tục lùi bước trước sự công kích của Vạn Niên Cung. Tiêu Hạo vác thương trên vai, nghiêng đầu cười nói:

"Bây giờ mới nhận ra đúng là ngu ngốc. Nhưng ta có lời khen cho tên Nam Thiên Khải kia, hắn đã sớm nhìn ra nên mới cầu hòa với bọn ta, ha ha ha."

Dị tộc ai nấy đều khiếp sợ, không còn hy vọng lật ngược thế cờ. Hàn Vũ Thiên một quyền ngưng tụ Tổ Huyết, dồn nén khí vực hỏa diễm, tung một cú đấm về phía Nam Phong.

Nam Thiên Khải chớp mắt thân hình, dùng lưng đỡ lấy đòn tấn công. Hắn không màng vệt máu rỉ ra ở khóe miệng, lập tức túm lấy cổ áo Nam Phong, lao thẳng về phía trước. Mộc Thiên không biết từ khi nào đã xuất hiện, cắm rễ xuống đất, quát lớn:

"Đại Mộc Sâm Lâm!"

Mặt đất trồi lên hàng loạt rễ cây, xông thẳng lên trời rồi nối liền với nhau, vây kín lối thoát của Nam Thiên Khải.

"Phong Sát."

Nam Thiên Khải định chém một thương mở đ��ờng chạy thoát, nhưng phía sau truyền tới sát khí kinh người, vượt xa những kẻ cuồng sát hắn từng gặp trước đây. Theo phản xạ, Nam Thiên Khải chỉ kịp đưa thương ra sau lưng ngăn cản, cơ thể hắn đập mạnh vào hàng rào cây phía trước.

Nam Thiên Khải định bay ra thì phát hiện cơ thể mình đã bị mấy cái rễ cây không biết từ khi nào trói chặt. Hắn hừ lạnh, chuẩn bị dùng khí tức đánh tan đám rễ này thì cảm nhận được sức nóng kinh người.

"Mộc Long Bạo Viêm."

Bức tường phía trước hóa thành mộc long, há to miệng, bên trong tràn đầy hỏa diễm, nuốt lấy Nam Thiên Khải. Sau đó, ầm một tiếng nổ, mộc long vỡ thành từng mảnh gỗ bốc hỏa rơi xuống mặt đất. Hai bóng người vọt ra từ biển lửa, lại vung thương phá vây mà ra.

Nam Thiên Khải sẽ không dễ dàng bị thương trước những kẻ như Mộc Thiên, nếu không phải đang dồn toàn lực che chở cho tên báo hại Nam Phong thì đòn vừa rồi của Mộc Thiên ngay cả một vết xước cũng không tạo ra nổi.

"Muộn rồi."

Nam Thiên Khải nhìn Hàn Vũ Thiên đã đứng trước mặt, khí tức đã cường hãn tới cực điểm. Hắn có một dải băng ma khí lơ lửng, thoạt nhìn như dải lụa tiên tử, nhưng thực chất lại tràn đầy ma khí đáng sợ. Đó là hình thái đơn giản nhất của Thâm Uyên Ma Thể, cũng là thứ bộc lộ toàn bộ sức mạnh: Chân Ma Đế.

Tay trái là thủy lưu âm u, lạnh lẽo tựa hồ đến từ sâu thẳm Cửu U địa ngục. Tay phải là xích hỏa rực cháy, mãnh liệt như mặt trời có thể xua tan mọi hắc ám. Hai chân thì có hàn khí bao phủ, lạnh buốt như hầm băng vĩnh cửu, còn dải băng ma khí lại lập lòe, phát ra tiếng xoẹt xoẹt của hắc lôi.

"Cung chủ?"

"Cung chủ sao lại thay đổi thành một người khác rồi?"

"Ngài ấy lại sử dụng thuật biến thân à?"

"Ngài ấy đã thành THẦN?!"

Rất nhiều người của Vạn Niên Cung vẫn còn ngơ ngác, nhưng cũng có những người theo chân hắn đã lâu, biết bản thân hắn có khả năng biến đổi trạng thái chiến đấu, thực lực tăng mạnh trong thoáng chốc cũng phải đi kèm với cái giá của chính nó.

"Thần?"

Nam Thiên Khải và không ít người đều trợn trừng mắt kinh động nhìn. Hình thái cao thượng kia không khác nào một vị thần thực thụ. Điều này khiến người ta muốn lập tức quỳ xuống, dâng trọn lòng kính ngưỡng tận sâu trong linh hồn. Đôi mắt Hàn Vũ Thiên chậm rãi mở ra, mắt trái là Đạo Nhãn Kiếm Ý, mắt phải là bông tuyết tuyệt đẹp.

Bịch một tiếng, vô số thân ảnh đã quỳ trên mặt đất, ngẩng đầu tràn đầy kính ngưỡng. Không có thần uy, không có tinh thần thần linh, không có tu vi Thần Cảnh lại càng không có Thần Đạo, vậy mà lại được vạn linh kính ngưỡng thì trong lịch sử vạn cổ chỉ có mình hắn.

"Giữ vững đạo tâm của các ngươi, hắn chưa phải thần linh."

Một đạo thanh âm vang khắp đất trời, toát ra một luồng khí tức làm xoa dịu sự rung động trong lòng các dị tộc. Một trung niên mặc tử bào, tóc búi gọn, dáng vẻ thản nhiên xuất hiện. Nam Phong thấy người này lập tức khóc rống nói:

"Phụ thân, cuối cùng người cũng đến rồi, nếu phụ thân tới chậm thêm một chút thì hắn sẽ giết ta mất."

Nam Thiên Khải ôm quyền nói:

"Huynh trưởng."

Trung niên vừa tới không ai khác chính là Nam Thiên Cung Chủ, Nam Thiên Hồng. Hải tộc lần đầu thấy được kẻ đứng trên đỉnh phong của Nam Thiên Cung thì tràn đầy kinh ngạc. Đã bao lâu rồi bọn họ chưa được chứng kiến Nam Thiên Cung Chủ tự mình xuất thủ.

Nam Thiên Hồng nhìn Hàn Vũ Thiên không hề kiêu ngạo hay nhún nhường, vẫn rất bình thản nói:

"Phong nhi lỗ mãng, ta làm cha dạy dỗ con chưa đúng mực. Xin đạo hữu thủ hạ lưu tình, xem như nể mặt bản cung lần này."

Hàn Vũ Thiên mở lòng bàn tay ra, một đạo cương lôi phóng xuất nói:

"Tại sao bản cung chủ phải nể mặt ngươi? Kẻ trong mắt cung chủ xem như vật chết, thì nhất định phải chết. Lôi Diệt!"

Hắc lôi từ lòng bàn tay được chưởng ra lao tới Nam Thiên Hồng. Hắn giơ tay định đỡ lấy thì hắc lôi phân tán thành bảy hướng, nhắm tới Nam Phong phía sau.

"Nhanh quá!"

Nam Thiên Khải cũng không ngờ được Hàn Vũ Thiên sẽ lại bỏ qua huynh trưởng. Hỏa Thái Cực phía sau lưng vung tay hóa thành hỏa xà đánh tới, ngăn cản đường lui của Nam Thiên Khải.

Nam Thiên Khải một tay ôm Nam Phong cũng không thể ngăn cản được hết công kích hai phía. Hắn vung thương lựa chọn ngăn cản lôi đình của Hàn Vũ Thiên, còn lưng sẽ hứng công kích của Hỏa Thái Cực. Nhưng đột nhiên Nam Thiên Hồng xuất hiện, bắt lấy cổ áo hắn rồi kéo hai người bay lên. Lôi điện và hỏa diễm va chạm, ầm ầm nổ vang.

Nam Thiên Hồng thở dài nhìn Hàn Vũ Thiên nói:

"Đạo hữu, bản cung chủ không giết được ngươi, nhưng ngươi cũng không làm gì được ta, chi bằng chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không để..."

Còn chưa dứt lời thì một đạo hồng quang sắc bén lao thẳng tới. Nam Thiên Hồng trầm mặc, bắt lấy hư không một thanh trường côn gõ xuống, ngăn cản hồng quang đáng sợ kia.

Nam Thiên Hồng đánh bay kiếm ý Uy Quốc lên cửu thiên, tạo thành vụ nổ, chiếu sáng cả thiên địa một màu hồng nhuận. Hàn Vũ Thiên không nói nhiều lời, trực tiếp phi thân mà tới, ma ảnh chớp động, hóa thành ngàn vạn ma trảo bay múa ngập trời.

Một ma trảo vạn trượng từ phía trước ập tới. Hàn Vũ Thiên xuất hiện bên trái, ngưng tụ bốn đạo thủy lực, bắn tới.

"Căn Nguyên Xung Pháo."

Thân hình lại động, đứng ở phía sau Nam Thiên Hồng, lại ngưng tụ ba đạo thạch trụ sắc bén tựa đao, vung tới.

"Thạch Đạo Bạo Phá."

"Thái Dương Hạ San."

Hắn rất nhanh lại đứng ở bên phải Nam Thiên Hồng, một quả thái dương nóng rực được ném ra. Phía trên ngưng tụ lôi vân giáng xuống những hắc lôi long. Hàn Vũ Thiên cuối cùng là đứng ở phía bên dưới nhìn lên Nam Thiên Hồng, Cửu Hàn Kiếm toát ra hàn khí cực âm. Lưỡi kiếm phát ra lam quang, theo tay chém ra, hóa thành đóa băng liên tuyệt diễm.

"Băng Liên Tuyết Nhiên!"

"Huynh trưởng!"

Nam Thiên Khải kinh hãi không ngờ được Hàn Vũ Thiên chỉ trong một thoáng đã chặn hết đường lui của Nam Thiên Hồng. Ngay cả một kẻ như hắn khi còn ở đỉnh phong cũng chưa chắc ngăn cản được hết toàn bộ, chỉ có thể toàn lực phá ra một lối thoát mà thôi.

Hàn Vũ Thiên cũng chẳng còn bận tâm đến những chuyện sau đó. Một cước đạp xuống, hắn đã đứng chắn trước mặt Nam Thiên Khải. Giờ phút này e là Nam Thiên Khải cũng không có khả năng chiến đấu với Hàn Vũ Thiên.

Đột nhiên từ phía xa lao ra mấy bóng người với khí tức thượng vị Đạo Tổ. Mục tiêu chung chính là Hàn Vũ Thiên ở giữa, nhưng đòn tấn công của bọn họ còn chưa chạm tới thiếu niên kia thì có ba cái tước trảo giáng xuống, đánh bay tất cả.

Ba đầu khổng tước đã lâu không xuất hiện, nay lại vũ động thiên không. Người của Vạn Niên Cung không nhịn được kích động, lập tức hô lớn nói:

"Là Tam Hoàng Thánh Tước! Cung chủ đã lâu không cho phép bọn chúng xuất thủ."

Hàn Vũ Thiên dùng tới nó với tu vi của Thất Bảo Thần Chủ, Hỏa Linh Chí và Nham Sơn. Cả ba đều là Thượng vị Đạo Tổ, có thể dùng để trợ giúp hắn một tay. Thực lực của khổng tước ấn vốn dựa vào tu vi của kẻ được gieo ấn, mà hắn đương nhiên đã có sự chuẩn bị từ trước. Vạn Niên Cung xuất thủ quét ngang mấy tộc đứng đầu, đám dị tộc còn lại ắt sẽ phải mang cao thủ đến ngăn cản bước tiến. Mọi chuyện đều nằm trong tính toán của hắn.

"Chỉ cần tiểu súc sinh này chết, bản cung chủ sẽ ra điều kiện để các ngươi cầu hòa."

Hàn Vũ Thiên chậm rãi bước tới, đôi mắt tràn đầy sát khí. Tinh thần lực phóng thích, mang theo âm hàn cùng lôi điện, khiến trời đất tối sầm lại. Một luồng tinh thần lực kinh người ép tới làm cho dị tộc có tu vi dưới Đạo Tổ đều phải nằm rạp trên đất, còn Đạo Tổ sơ kỳ thì quỵ một chân, khó mà đứng vững. Chỉ có trung vị cảnh trở lên là còn đứng vững được một chút.

Nam Phong bị tinh thần lực ép bức đến ngất lịm, hoàn toàn không có sức chống đỡ. Miệng hắn, ngay cả trong lúc ngất, vẫn ứa ra lượng lớn máu tươi. Nam Thiên Khải cau mày, cũng dùng tinh thần lực che chắn cho Nam Phong.

"Tinh thần mạnh mẽ, về sau họa của Nam Thiên Cung sẽ từ hắn mà ra."

Nam Thiên Hồng không biết từ khi nào đã hóa giải được vòng vây, đứng ở nơi xa quan sát. Hắn đang không biết phải làm thế nào. Hi sinh nhi tử duy nhất để đổi lấy bình yên nhất thời, hắn thực sự không cam tâm. Nhưng hắn cũng không thể giết được Hàn Vũ Thiên bởi quy tắc thần linh phía trên.

"Ta hận!"

Bàn tay Nam Thiên Hồng giấu trong ống tay áo đã siết chặt đến cực điểm. Dù ánh mắt vẫn điềm đạm, nhưng sâu thẳm linh hồn lại tràn ngập nỗi oán hận Hàn Vũ Thiên đến tột cùng.

Bản quyền dịch thuật của tác phẩm này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free