Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 313: Thiếu trang chủ Trang Viên Hồ Điệp

Tất cả đều im lặng, không ai dám lên tiếng phản đối, bởi ngay cả ba vị Bán Thần cũng chẳng là đối thủ của thiếu niên trước mắt. Nếu ai đó liều lĩnh, biết đâu thế lực của mình sẽ là kẻ đầu tiên bị tiêu diệt, trở thành "gà bị giết để răn đe khỉ". Hàn Vũ Thiên chắp tay sau lưng, thản nhiên nói:

"Thế nhưng, sau khi bản cung chủ rời khỏi phế địa này, việc các thế lực phát triển hay giải quyết ra sao sẽ không còn là điều ta bận tâm. Một khi khế ước kết thúc, Vạn Niên Cung sẽ là nơi đầu tiên ra tay huyết tẩy. Còn việc có giữ được vị thế độc tôn như bây giờ hay không, ấy là chuyện của hậu bối sau này."

"Rời đi? Ngươi đã chuẩn bị xong xuôi cả rồi sao?"

Vũ Lâm Nhàn đã hiểu ý định của Hàn Vũ Thiên, liền thở dài nói. Hàn Vũ Thiên nhẹ gật đầu nói:

"Bản cung chủ gọi các ngươi đến đây, chuyện thứ hai chính là để rời khỏi phế địa này, đồng thời mang theo những kẻ mạnh nhất ở đây tiến về Thiên Giới."

Trần Thái Phú lập tức đập cốt trượng trong tay, tức giận nói:

"Hàn Vũ Thiên, thỏa thuận trước đó không phải chỉ có một mình ngươi được đi sao?"

Hàn Vũ Thiên chắp tay sau lưng, thản nhiên nói:

"Đương nhiên chỉ có một mình bản cung chủ đi, nhưng việc ta làm thế nào để mang những người khác rời khỏi thì không liên quan đến các ngươi."

Nói đoạn, thần sắc hắn trở nên trang nghiêm, nhìn đám người bên dưới rồi nói:

"Các trưởng lão Vạn Niên Cung nghe lệnh: Hàn Tôn, Hàn An, Hàn Phúc, Phùng Càn Dương, Cố Mạch, Hỷ, Nộ, Ai, Ố, Tiêu Hạo, Nguyễn Công Sơn, Thổ Tương, Trương Tuân Vinh, Thanh Hiên. Về phần quản sự, cứ để Cửu Huyễn, Phụ Lạc, Kỵ Hà, Quy Lộc, Tần Nam, Thái Tự lo liệu. Tộc nhân Hàn gia mang theo Hàn Nguyên Hi, Hàn Phu Tử và Hàn Tuệ. Các thế lực còn lại, mỗi tộc tự chọn ra tối đa mười người có thiên phú nhất mà mang theo. Đây là cơ hội duy nhất bản cung chủ trao cho các ngươi để đặt chân lên một vị diện mới mà phát triển. Về sau, nếu có thành tựu, việc đưa tộc nhân từ phế địa này lên Thiên Giới cũng không hề khó."

Vũ Lâm Nhàn nhìn về phía những người của Điệp Hoa Cung, khẽ nói:

"Các ngươi tự sắp xếp đi."

Long Bạch nhìn những người của Long Nhân tộc, vuốt râu nói:

"Lão phu sẽ mang theo Long Hiên Nhi, Long Khanh. Số suất còn lại cứ để tộc trưởng Long Nha quyết định."

Tam Thủ khoanh tay quan sát Ma tộc, thản nhiên nói:

"Ba vị Ma Đế ở phía bên kia tất nhiên sẽ không thể ở mãi đó. Thêm ta và Ngọc Lan nữa là đủ năm suất. Theo lệ của Ma tộc, năm suất còn lại sẽ dựa vào thực l��c của kẻ mạnh mà tranh đoạt. Loạn chiến không được giết người."

Ngay lập tức, vô số khí tức bùng nổ trong Ma tộc, lao ra bên ngoài giao thủ kịch liệt. Quả thực, tranh đấu trong Ma tộc khốc liệt hơn Nhân tộc gấp mấy lần.

Yêu Hoàng Đại Lục không còn Yêu Hoàng chủ trì, liền lấy Tứ Vương làm chuẩn, đi đầu là Bạch Yêu Vương. Hắn khẽ nói:

"Toàn bộ Thất Yêu Thánh đều sẽ đi."

Bích Lân Yêu Vương hơi trầm mặc, nói:

"Bạch Yêu Vương, bảy người bọn họ đi thì đồng nghĩa với việc chỉ còn ba suất. Chia thế nào cho bốn vị Yêu Vương đây?"

Bạch Yêu Vương thản nhiên đáp:

"Yêu tộc không thể một ngày không có người chủ trì đại cục. Ta sẽ ở lại, còn ba người các ngươi cứ đi đi."

Ba vị Yêu Vương nghe vậy, đưa mắt nhìn nhau, không ngờ Bạch Yêu Vương vốn thường ngày hoành hành bá đạo, người mà họ nghĩ nhất định sẽ có một suất lên Thiên Giới, lại chọn ở lại để chỉ đạo Yêu tộc.

Trong lúc không ai chú ý, Bạch Yêu Vương nhìn về phía Hàn Vũ Thiên. Hắn nhớ lại cuộc gặp gỡ vài ngày trước với thiếu niên này.

"B���n cung chủ gặp ngươi không phải là muốn tận diệt yêu tộc, mà là muốn ngươi trở thành tân Yêu Hoàng chủ trì Yêu Hoàng Đại Lục."

Bạch Yêu Vương tràn đầy sát cơ, nói:

"Ta sao có thể tin Nhân tộc được? Thù giết huynh đệ ta không thể quên. Dù ngươi mạnh hơn ta, nhưng bản vương nhất định sẽ liều mạng trả thù cho Tử Yêu Vương!"

Hàn Vũ Thiên thở dài, một ngón tay điểm tới khiến Bạch Yêu Vương bất động tại chỗ. Hắn lại vung tay, nâng cơ thể Bạch Yêu Vương lên không trung rồi niệm pháp quyết. Từng luồng sáng hoàng kim hiện ra, bao quanh người Bạch Yêu Vương.

"Bản thể lại là dị thú Bạch Viên Thiên Sư Hùng, không tồi! Bản cung chủ sẽ giúp ngươi khai thông huyết mạch. Một khi bước lên Đạo Tổ, ngươi sẽ tiến hóa thành Bạch Viên Thiên Sư Hoàng. Lúc đó, hãy càn quét yêu chúng, xem thử kẻ nào không phục ngươi làm Yêu Hoàng. Tạm thời, ta sẽ cho người phong ấn mấy tên Yêu tộc tu vi Đạo Tổ từng theo Yêu Hoàng để giúp ngươi. Đợi khi thực lực ngươi đủ mạnh, hãy tự mở phong ấn mà thu phục bọn chúng."

Sau lần đó, Bạch Yêu Vương biết được bản thân đã đạt được kỳ ngộ còn lớn hơn việc đặt chân lên cái gọi là Thiên Giới kia. Ở lại Yêu Hoàng Đại Lục, không còn ba vị Yêu Vương khác, hắn đã nắm toàn quyền quyết định. Chỉ cần đột phá, hắn có thể thao túng toàn bộ Yêu Hoàng Đại Lục trong lòng bàn tay.

Sau vài canh giờ, các thế lực đã sắp xếp xong người đi theo Hàn Vũ Thiên. Từng người bay lên không trung theo chỉ đạo của hắn. Một túi trữ vật từ ống tay áo bay ra, thu lấy tất cả vào trong, không sót một ai. Chiếc lệnh bài trước đó cũng tràn ngập linh lực, được khảm trên mặt đất ở sảnh chính Vạn Niên Cung.

Hàn Vũ Thiên nhìn về phía đấu trường bên kia, hừ lạnh rồi vung tay. Một thanh trường kiếm xuất hiện, phi thẳng tới tiêu diệt gọn đám người Hồ gia. Bởi lẽ, bọn họ đã sớm bại trận, bị nhốt ở đấu trường. Hồ Niên mặc dù không cam tâm, nhưng khi đối mặt với thanh trường kiếm kia thì cũng không có sức phản kháng, đành bỏ mạng.

Hàn Diệp cau mày, nói:

"Phụ thân, vì sao lại không để con, mẫu thân và Tuệ Châu đi cùng?"

Hàn Vũ Thiên nhìn Hàn Diệp, thản nhiên đáp:

"Ngươi không đủ năng lực. Kiều Tuệ Châu thì còn quá nhỏ. Vạn Niên Cung cũng cần người bảo hộ, thế nên mẫu thân ngươi là lựa chọn tốt nhất."

"Vậy còn gia gia thì sao? Ông ấy lợi hại như vậy, tại sao lại không được đi cùng?"

Hàn Diệp vẫn có chút không nỡ, nói. Hàn Vũ Thiên nhìn phụ thân mình, cũng thở dài nói:

"Hàn gia không thể một ngày vô chủ. Ông ấy đã là Đạo Tổ cảnh, khả năng cao sẽ là chiến lực chủ chốt bảo hộ Hàn gia trong lúc ta vắng mặt. Diệp nhi, con đừng hỏi thêm nữa, ý ta đã quyết."

Hắn vung tay, lập tức có hào quang sáng chói hiện ra. Ba cuộn bí thư xoay tròn trên không trung. Hàn Vũ Thiên vung tay, chia đều cho ba nơi. Một cuộn rơi vào tay Hàn Vũ Thanh, một cuộn rơi vào tay Kiều Nguyệt Nga, và cuộn cuối cùng nằm trên đỉnh Vạn Niên Bảo Tọa.

"Ba cuộn bí thư này, bản cung chủ lưu lại làm hậu thủ cho Vạn Niên Cung. Nếu không phải vạn bất đắc dĩ, tuyệt đối không được mở ra. Còn đây..."

Hàn Vũ Thiên lại vung tay. Một bức tượng Hàn Long xuất hiện, tản ra long uy cổ lão chưa từng thấy trước đây. Hắn đặt long tượng vào một khu cấm địa của Vạn Niên Cung. Miệng rồng ngậm một cuộn giấy, long trảo bên phải cầm một viên ngọc, long trảo bên trái cầm một thanh trường kiếm.

"Đây gọi là Cửu Khảo Hàn Long. Nhất khảo đến nhị khảo dành cho tu sĩ Vũ Cảnh, tam đến tứ khảo dành cho tu sĩ Thánh Nhân, ngũ đến lục khảo dành cho cường giả Thánh Tông, thất đến bát khảo là Đạo Tổ cảnh, cửu khảo chính là một bước Thần Cảnh. Mọi người trong Vạn Niên Cung, khi đạt tới tu vi tương ứng, đều có thể tham gia khảo hạch. Hoàn thành khảo hạch sẽ giúp chiến lực và cảm ngộ của các ngươi tăng lên không ngừng. Phần thưởng bản cung chủ đặt trong đó cũng vô cùng phong phú. Đây là thứ cuối cùng ta để lại cho Vạn Niên Cung."

Hàn Vũ Thiên nói xong, liền bộc phát uy áp, tạo thành khí thế bức người. Chiếc lệnh bài cung chủ treo bên hông cũng bay ra khỏi dây thắt lưng, lơ lửng trên không trung.

"Vạn Niên Cung nghe lệnh."

"Rõ!"

Tất cả đồng loạt quỳ xuống, chăm chú lắng nghe ý chỉ. Hàn Vũ Thiên giọng trang nghiêm nói:

"Đây là ý chỉ cuối cùng của bản cung chủ: Sắc phong Hàn Diệp làm cung chủ kế vị, nhận lấy truyền thừa và trở thành cung chủ chính thức."

Vạn Niên Bảo Tọa phát ra cửu thải chi quang, bao phủ Hàn Diệp. Hắn bắt đầu có một sợi dây liên kết chặt chẽ với nó. Từng sợi linh lực dần triển lộ ra một bộ bí pháp huyền diệu vô song, truyền vào trong đầu Hàn Diệp. Tên gọi: Cửu Thải Vạn Niên.

"Đi thôi."

Hàn Vũ Thiên nhìn Vũ Lâm rồi cùng nàng rời khỏi Vạn Niên Cung. Hai người dùng tốc độ nhanh nhất hướng về một vùng đất hoang vu, nơi chưa có bất kỳ tộc nào khai hoang. Hay nói đúng hơn, đây là một nơi tầm thường, không có nổi một tia linh khí. Hắn quan sát xung quanh rồi thản nhiên nói:

"Cấm trận phong ấn linh khí ở cấp độ Thần Hoàng. Một khi phong ấn ở đây được giải, phế địa có thể thoát khỏi trói buộc, trở thành một vùng đất ở Thiên Giới."

Vũ Lâm Nhàn thản nhiên nói:

"Chỉ cần ngươi động vào một chút cấm trận, ngay lập tức sẽ bị cường giả truy giết. Dù trốn ở bất cứ đâu, khí tức cấm trận lưu lại trên thân cũng sẽ không thể khiến ngươi trốn thoát được."

Hàn Vũ Thiên thấy một vách núi và một cánh cửa khổng lồ sừng sững, liền dừng bước. Tu vi của hắn bắt đầu giảm dần, từ Đạo Tổ xuống Thánh Tông, Thánh Nhân, Vũ Cảnh, Hợp Đan, Thiên Cảnh, cho đến khi trở thành Viên Cảnh trung vị thì dừng lại. Vũ Lâm Nhàn không ngờ Hàn Vũ Thiên chỉ trong một ch���c đã phong ấn tu vi nhanh đến vậy.

"Kẻ nào đến đây, dám xâm phạm cấm địa?"

Một thanh âm trầm thấp đột nhiên vang lên, kèm theo đó là bầu trời âm u. Bầu trời ngưng tụ một hố đen không gian, rồi một lão già chấp tay sau lưng xuất hiện. Tuy tu vi không triển lộ, nhưng có thể chắc chắn rằng lão là Thần Cảnh.

"Ngài là..."

Kính Sự tràn đầy rung động nhìn vị lão già kia, nhanh chóng lấy lại thần trí. Hắn quỳ sụp hai chân, đầu áp sát mặt đất. Trước thần uy chân chính, hắn không dám sơ suất.

"Đại trưởng lão gia gia đã đến."

Vũ Lâm Nhàn nhìn thấy lão già, hai mắt sáng rực như hài tử gặp được chí thân, vui mừng khôn xiết. Đại trưởng lão thản nhiên nói:

"Ta mang theo kẻ này về Thiên Giới, ngươi không có ý kiến gì chứ?"

Kính Sự sợ hãi, không dám lên tiếng. Thế nhưng, lời của Đại trưởng lão không phải là nói với hắn. Phía sau Kính Sự, một vùng không gian mở ra. Một nữ tử toàn thân mặc chiến y đẹp mắt xuất hiện, dung mạo lại bị mặt nạ quỷ che khuất, không rõ dung nhan.

"Tần Thạch Vỹ, ngươi đưa thổ dân ở phế địa đến Thiên Giới là làm trái luật, theo lý phải bị trừng phạt."

Tần Thạch Vỹ vẫn bình thản nói:

"Lão phu thân là Đại trưởng lão Trang Viên Hồ Điệp, có mấy kẻ trên đại lục này dám tranh phong cùng lão phu?"

Uy thế kinh người tản ra, lập tức khiến mọi chuyện càng lúc càng tồi tệ hơn. Tần Thạch Vỹ lại chậm rãi nói:

"Nếu Lý Nghi ngươi chịu nhượng bộ, lão phu sẽ có lễ đáp lại."

Trong tay Lý Nghi xuất hiện đoản đao, khí tức bạo phát. Nàng cũng không quan tâm, nói:

"Ngươi là Đại trưởng lão Trang Viên Hồ Điệp, lão phu là Nhị trưởng lão của Thất Bảo Thần Cung, tu vi cũng là Thần Tổ. Đừng nghĩ ngươi có thể đưa ra bất kỳ lợi ích gì cho bản trưởng lão."

Tần Thạch Vỹ sắc mặt âm trầm, nói:

"Thất Bảo Thần Cung sớm đã bị tuyệt diệt. Thứ ngươi có chỉ là danh nghĩa để sống lay lắt ở Thiên Thần Điện mà thôi."

Bản chuyển ngữ này đã được đội ngũ truyen.free chỉnh sửa kỹ lưỡng, mọi quyền thuộc về họ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free