Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 316: Long Huyết Luyện Khí Trận.

Một lão giả mặc chiến bào màu bạc hiện ra, chiến y tung bay. Dù tuổi đã xế chiều nhưng khí tức toát ra vẫn hùng hồn, dường như năm tháng chẳng thể bào mòn ý chí của ông. Mọi người trông thấy đều lập tức ôm quyền khom người hành lễ:

"Tham kiến, Phó thành chủ."

Ngân Vô Song, Phó thành chủ Hồng Hoa Y, được biết đến với danh xưng Ngân Hoàng Chiến Thương. Ông chính là huyền thoại đã trấn giữ Hồng Hoa Y suốt vạn năm qua. Hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình, lần cuối cùng Ngân Vô Song xuất hiện là ba ngàn năm trước để trùng kích cảnh giới Đạo Tổ thượng kỳ. Hiện tại, sinh mệnh đã có phần mỏng manh, nhưng tu vi vẫn dừng lại ở đỉnh phong trung vị Đạo Tổ. Rào cản này đến cuối cùng ông vẫn không thể đột phá. Ông tưởng rằng mình sẽ an yên để năm tháng bào mòn trong dòng chảy lịch sử. Thế nhưng, Hồng Hoa Y lại một lần nữa lâm nguy, dù chán nản trong tu hành, ông cũng quyết không để Hồng Hoa Y, nơi ông đã bảo vệ cả đời, bị hủy diệt.

Sáu vị cường giả ngạc nhiên mừng rỡ nhìn về phía bầu trời thành Hồng Hoa Y, nơi lão giả với chiến y bạc đang đứng. Tông Huy là người đầu tiên nhận ra điều bất thường, liền lên tiếng:

"Tiền bối Ngân Vô Song trùng kích thượng vị thất bại rồi sao?"

Năm người còn lại cũng bất chợt nhận ra điều kỳ lạ. Tiền bối Ngân Vô Song tuy khí thế ngút trời, nhưng sinh cơ của ông đã gần đến giới hạn. Chậm thì ngàn năm, nhanh thì vài trăm năm nữa sẽ tọa hóa, c��ỡi hạc quy tiên. Ngân Vô Song nhận ra ánh mắt của nhiều cố nhân đang hướng về mình, ông thở dài nói:

"Không cần đau thương cho lão phu. Thiên ý đã định ta không thể an nhàn tọa hóa trong động phủ rồi. Hôm nay dốc chút hơi tàn ra đây là để nhìn thành Hồng Hoa Y lần cuối, cũng là để nói lời tạm biệt với chư vị cố nhân."

Ông nhìn về một góc tối trong thành, thở ra một hơi nặng nề. Bàn tay giơ ra, cây ngân thương đang lơ lửng phía xa liền bay vút tới, được ông vững vàng nắm lấy. Ngân Vô Song hướng ánh mắt về phía Hàn Vũ Thiên, nói:

"Sinh cơ ngươi dồi dào, còn trẻ như vậy mà đã là Đạo Tổ trung vị rồi. Chẳng trách lại có thể áp chế sáu vị cường giả Đạo Tổ của Hồng Hoa Y. Lão phu xuất quan tuy nói không thể giết được ngươi, nhưng đẩy lui ngươi thì vẫn có khả năng."

Hàn Vũ Thiên thu hồi song phiến, tay đã nắm chặt lôi thương, thản nhiên đáp:

"Năm tháng tang thương khiến người ta cảm thấy có chút cô đơn hiu quạnh. Dù ngươi không tu chính đạo, nhưng ta thấy ngươi sống một đời tâm không tà niệm. Tới đây, cho ta thấy sự phản kháng cuối cùng đi."

Toàn thân Hàn Vũ Thiên bùng nổ lôi đình, tử lôi chập chờn nhanh chóng hóa thành hắc lôi. Phía sau lưng hắn, hư ảnh một con lôi long đen kịt hiện ra, tràn đầy uy thế mạnh mẽ của bậc đế vương. Ngân Vô Song cười sảng khoái, liên tục thốt lên "tốt, tốt!". Cơ thể ông lóe lên ngân quang, phía sau hiện ra một đầu ngân lang khát máu, tỏa ra sát ý vô tận.

Sát ý của ngân lang chính là thành quả của vạn năm chinh chiến, mạnh hơn đôi chút so với các Đạo Tổ trung vị khác. Ngân quang lại một lần nữa chiếu rọi, ngân lang tiến hóa lớn hơn trước, mọc thêm hai cái đầu.

"Tổ Huyết Tam Lang Chiến Thú."

Nhận thấy Ngân Vô Song muốn dùng tốc độ nhanh nhất để đánh bại mình, Hàn Vũ Thiên mỉm cười. Cơ thể hắn phóng ra tổ uy, xông thẳng lên cửu thiên, dẫn động mây đen kéo đến. Hắc lôi ầm ầm giáng xuống con lôi long sau lưng hắn. Lôi long không thay đổi nhiều, chỉ có đôi mắt đỏ rực mở ra, tràn ngập linh tính như một sinh vật sống thực thụ.

"Lôi Long Tổ Huyết."

Hai vị Đạo Tổ trung vị bộc lộ uy năng, khiến thiên địa lập tức chia thành hai thái cực. Hàn Vũ Thiên và Ngân Vô Song lao vào nhau, hư ảnh hai cự thú theo đó cũng giao chiến dữ dội. Chỉ trong một lần va chạm, lôi đình nổ vang, đánh thẳng xuống mặt đất khiến đất đá văng tung tóe.

Cổ Chân Phong quan sát chiến trường, không khỏi kinh hãi. Đây chính là cảnh giới Đạo Tổ trung vị mà bọn họ hằng truy cầu. Dù thế nào, vào thời khắc này họ cũng phải tận lực cảm ngộ, bởi cơ hội đạt đến tầng thứ tư của Đạo Tổ đang hiển hiện ngay trước mắt. Tất cả sự tập trung đều đổ dồn vào chiến trường của hai vị Đạo Tổ trung vị, không ai để ý rằng trong phủ thành chủ, từ lúc nào đã có một nữ tử hồng y xuất hiện, lặng lẽ quan sát. Nàng đưa đôi mắt đượm buồn nhìn lão Ngân Vô Song ở phía xa. Trong suốt cuộc đời Hồng Hoa Y, người nàng tiếp xúc nhiều nhất có lẽ chính là Ngân Vô Song, người đã cùng nàng kề vai tác chiến sinh tử hơn vạn năm. Thế mà, bước cuối cùng ấy, lại chỉ có một mình nàng vượt qua được.

Hồng Hoa Y biết rằng dù nàng có ra tay giúp Ngân Vô Song, ông cũng chẳng sống được bao lâu nữa. Chi bằng để người bằng hữu đã cùng nàng kề vai chiến đấu bao năm được sảng khoái giao chiến một trận cuối cùng trước khi từ giã cõi đời, còn hơn là để ông ngồi trong động phủ chờ sinh mệnh tàn lụi.

"Mục đích của ngươi tuy ta không rõ, nhưng ngươi đến rất đúng lúc để giúp Ngân Vô Song."

Hồng Hoa Y tự nói với chính mình, đ��i mắt không rời khỏi vòng chiến, theo dõi từng giây từng phút. Chiến trường càng lúc càng khiến thiên địa dị biến, hai người đã liên tục giao đấu mấy trăm chiêu mà vẫn chưa phân thắng bại.

Hàn Vũ Thiên lùi ra xa, lôi thương trong tay chớp động pháp tắc. Một kích ngưng tụ này, hắn coi như đòn kết liễu dành cho lão già.

Ngân Vô Song tự biết thọ mệnh sắp cạn, liền đốt cháy chút sinh cơ cuối cùng của mình vào một kích này. Tam Lang Chiến Thú hóa thành ngân quang, hòa làm một với ngân thương trong tay ông.

"Lôi Long Hùng Thiên!"

"Xuyên Tâm!"

Hai thanh trường thương vụt tới với tốc độ cực nhanh, thổi bay đất đá bên dưới, xua tan tầng mây phía trên. Pháp tắc nổ vang càng thêm cường đại, có thể vô hình làm bị thương tu sĩ dưới cảnh giới Đạo Tổ. Sóng xung kích quét tới, nếu thực sự để nó tự do lan tỏa, hơn nửa tu sĩ trong thành Hồng Hoa Y nhất định sẽ bỏ mình.

Từng cánh hoa đỏ máu tung bay trong gió, hội tụ ngay trước cổng thành, ngưng tụ thành thân ảnh một nữ tử vận y phục trắng tuyết. Nàng chậm rãi giơ ngón tay, chạm vào sóng xung kích. Lập tức, những cánh huyết hoa bắn ra tứ phía, ngăn chặn sóng xung kích tràn vào bên trong thành. Hồng Hoa Y xuất hiện, lại càng khiến người khác kinh sợ không thôi. Nàng chính là người đã dùng tên của mình để tạo dựng nên thành trì này, người đã viết nên truyền kỳ càn quét Huyết Chu Nhai vạn năm trước.

Ngân Vô Song thở dốc giữa không trung, phun ra một ngụm máu đen. Sinh cơ của ông đã suy yếu, chỉ như ngọn nến sắp tàn, bất kỳ làn gió nào cũng có thể khiến ông tắt thở. Sáu vị cường giả Đạo Tổ sơ kỳ lập tức quỳ xuống hướng về phía Hồng Hoa Y, gương mặt bi thương nói:

"Thành chủ xin hãy cứu lấy Vô Song tiền bối."

Hồng Hoa Y nhắm chặt mắt, một giọt lệ bất giác lăn dài. Nàng hít một hơi thật sâu, nói:

"Ngân Vô Song đã là đèn cạn dầu, ta ra tay lần này hắn cũng không sống được một năm."

Phía Ngân Vô Song, ông lùi lại, liên tục phun ra máu tươi. Cơ thể tưởng chừng sắp ngã quỵ, chợt ông hung hăng gào lớn một tiếng, một tay ôm ngực, tay còn lại vẫn cố nâng ngân thương, định quét ngang. Từ trong làn khói, một thân ảnh bay vút ra, chính xác là Hàn Vũ Thiên. Lôi thương trong tay hắn nhanh chóng vung lên, chém đứt cánh tay đang giữ ngân thương của lão già.

Hàn Vũ Thiên tay còn lại chụp lấy ngân thương, không chút do dự đâm thẳng vào ngực Ngân Vô Song. Cây ngân thương đâm sâu hơn một nửa mới dừng lại. Hàn Vũ Thiên xoay người, một cước đá mạnh vào cán thương. Cơ thể Ngân Vô Song bay thẳng về phía sau, cùng với ngân thương vẫn ghim chặt ở ngực và cánh tay bị đứt lìa vẫn còn nắm chặt trên thân thương.

Hồng Hoa Y vừa mở mắt, một cơn gió xoẹt qua, rồi phía sau truyền đến một tiếng "rầm" thật lớn. Ngân Vô Song bị chính ngân thương của mình ghim chặt, thân thể khảm vào tường thành, ngay phía trên tấm biển "Thành Hồng Hoa Y". Máu của ông chảy xuống, nhuộm đỏ biển hiệu, khiến bất cứ ai nhìn thấy cảnh này đều rợn người. Các cao thủ đỉnh tiêm trong thành Hồng Hoa Y là những người bi ai nhất. Ngân Vô Song là người đã chỉ dạy cho rất nhiều cường giả nơi đây, vừa là bằng hữu, lại vừa là sư phụ. Cái chết của ông thực sự đã mang đến rất nhiều tiếng khóc than trong thành.

Hồng Hoa Y tay nắm ngân thương, rút ra khỏi cơ thể Ngân Vô Song. Nàng đỡ lấy thi thể ông, chậm rãi bay vào bên trong, đứng ở tẩm điện thành chủ, nhẹ nhàng đặt thi thể xuống. Hồng Hoa Y thấp giọng nói:

"Ngân Hoàng Chiến Thương Ngân Vô Song, cả đời này ngươi đã kề vai sát cánh cùng ta, lập nên Hồng Hoa Y phồn thịnh như ngày nay. Hôm nay, có thể nói ngươi đã thực sự được an nghỉ, lão bằng hữu của ta."

Nàng đặt lên ngực thi thể Ngân Vô Song một cánh hoa đỏ thẫm. Khí tức bạo phát, phá tan rất nhiều công trình bên trong thành. Hồng Hoa Y biến mất khỏi phủ thành chủ, lần nữa xuất hiện đã là ở ngoài thành.

Hàn Vũ Thiên cảm nhận được mặt đất xung quanh đang bắt đầu bốc lên một mùi máu nồng nặc mà lúc đầu vốn không hề có. Hồng Hoa Y mái tóc tung bay, đột nhiên "ồ" lên nói:

"Ngươi vậy mà còn có đồng bọn."

Hàn Vũ Thiên cũng nhận ra huyết khí này không chỉ bao phủ quanh thành Hồng Hoa Y, mà e rằng còn lan tỏa xa hơn rất nhiều. Hắn búng tay, gió tuyết mang theo mùi máu nồng nặc bay ra ngoài.

"Huyết Long."

Nàng chậm rãi điểm tay xuống đất, huyết khí sôi trào ngưng tụ thành một đầu huyết long. Hàn Vũ Thiên quay đầu, tốc độ chớp nhoáng đã vượt ra trăm dặm. Hồng Hoa Y hừ lạnh nói:

"Đuổi theo."

Bảy người lập tức hóa thành lưu quang truy đuổi phía sau. Huyết long rít gào cũng uốn lượn theo đám người, lao tới. Hàn Vũ Thiên dẫn bọn họ ra ngoài năm trăm dặm thì khí tức bạo phát, vung tay đánh ra bạch quang làm pháo hiệu. Đám người mai phục lập tức hiện thân, hướng thẳng về thành Hồng Hoa Y.

Thạch Mẫn cảm nhận được phía sau có rất nhiều khí tức lạ, liền muốn quay đầu trở lại thành Hồng Hoa Y để trợ chiến. Nhưng Cổ Chân Phong hừ lạnh nói:

"Hồng Hoa Y sừng sững nhiều năm, chiến lực cũng có thể xưng bá một phương, ngươi không cần để ý tới bọn chúng. Giết kẻ này trước."

Hàn Vũ Thiên vung tay, một đầu băng long ngưng kết, cùng huyết long lao đến giao chiến trên không trung. Tu vi của Hồng Hoa Y là Thượng vị Đạo Tổ, của Hàn Vũ Thiên là Trung vị Đạo Tổ, nhưng chiến lực lại ngang nhau, khiến đám cao thủ như Cổ Chân Phong không khỏi kinh sợ.

"Lúc này, hắn chỉ cần triệu hồi con khổng tước với cấp độ tương đương huyết long, chắc chắn đã dễ dàng giết chúng ta như kiến."

Cơ thể Thiên Đoạn trở nên lạnh toát. Hắn thật không ngờ mình vậy mà lại có thể đối đầu với một Đạo Tổ Thượng vị và sống sót đến tận bây giờ. Khanh Hiền Tôn thở dài nói:

"Chung quy là hắn chỉ đang trêu đùa với chúng ta mà thôi. Nếu toàn lực như hiện tại, e rằng một chưởng đã đủ kết liễu."

"Vậy chúng ta nên quay về hỗ trợ đám người kia thôi."

Thanh Hương đại tướng quân chuẩn bị quay người, thì một bàn tay đặt lên vai nàng. Tông Huy sắc mặt trầm xuống nói:

"Chúng ta có khách."

Từ trên bầu trời, sáu đạo hư ảnh giáng xuống, cũng là các Đạo Tổ sơ kỳ của nhân tộc. Thực chất, đây là những Đạo Tổ ẩn cư trong Điệp Hoa Cung. Trong số đó, còn có một bóng người quen thuộc là Bạch Kỳ Du.

"Một thành trì nhỏ mà lại ẩn chứa nhiều cường giả như vậy, Huyết Chu Nhai quả nhiên không hổ là hiểm địa."

Một trung niên hắc y trong số sáu người vừa tới, có vẻ như kiến thức không tồi, biết được đây là cấm địa Huyết Chu Nhai của nhân tộc. Nhưng hắn chỉ dừng lại ở việc nhận biết, chứ chưa từng thực sự tiếp xúc, nên cũng không nắm rõ tình hình và thế lực bên trong. Nếu hắn có khả năng đó, Hàn Vũ Thiên đã chẳng tốn công khiêu chiến thành trì làm gì.

Hàn Vũ Thiên cùng Hồng Hoa Y quyền cước va chạm liên tục không ngừng. Phía dưới mặt đất sau lưng Hàn Vũ Thiên, đột nhiên trồi ra một đầu huyết long lao đến. Nhưng một thanh trường kiếm đã đâm xuyên qua huyết long, giải cứu hắn một mạng. Thất Bảo Thần Chủ hiện thân, nhìn Hồng Hoa Y nói:

"Đây là Long Huyết Luyện Khí Trận. Ngươi tận dụng máu huyết của những kẻ đã chết để luyện hóa long mạch, đúng là một thủ đoạn không tồi. Ta đoán long mạch bị luyện hóa này đã tồn tại hơn vạn năm, mới có được khí huyết nồng nặc đến vậy. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc ngươi có chiến lực ngang ngửa Bán Thần."

Sản phẩm biên tập này là thành quả lao động của truyen.free, mong bạn đọc tôn trọng bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free