(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 320: Chức vị trưởng lão ngoại môn.
Một lúc sau, Ninh Tiêu từ từ tỉnh dậy, thần sắc đã hồi phục. Nàng thấy Ninh Cửu và một thanh niên lạ mặt đang đứng bên cạnh. Ninh Cửu đỡ nàng dậy, vội vàng nói:
"Ninh Tiêu, đây là Hàn Vũ, huynh ấy là người đã cứu chúng ta."
"Ninh Tiêu đa tạ ơn cứu mạng của Vũ huynh."
Ninh Tiêu vẫn còn chút mệt mỏi, khẽ cúi đầu cảm tạ. Hàn Vũ Thiên chỉ gật đầu đáp lời:
"Được rồi, ta phải đi đây."
"Hàn Vũ huynh, xin dừng bước!" Ninh Cửu vội vàng ngăn lại bước chân của Hàn Vũ Thiên. Hắn nhướng mày hỏi:
"Ninh Cửu có chuyện gì sao?"
Ninh Cửu do dự một lát, rồi hít một hơi thật sâu nói:
"Không biết Hàn Vũ huynh là người của thế lực nào? Huynh có thể cho ta biết xuất thân để sau này chúng ta có cơ hội báo đáp ân tình?"
Hàn Vũ Thiên thản nhiên đáp:
"Ta không có thế lực, chỉ là một tán tu."
Ninh Cửu không biết phải nói gì tiếp theo thì Ninh Tiêu ở bên cạnh cất lời:
"Hàn Vũ huynh, hay là gia nhập Bích Ly Tông của bọn ta đi. Hiện tại tông môn đang tuyển đệ tử, dựa vào thiên phú của huynh, huynh không lo không có được một vị trí. Với tu vi Vũ Cảnh, huynh chắc chắn sẽ được tiến cử vào vị trí đệ tử nội môn."
Hàn Vũ Thiên vẫn giữ vẻ mặt bình thản, nhìn Ninh Tiêu hỏi:
"Ngươi nói là gia nhập Bích Ly Tông sao?"
Ninh Tiêu sợ rằng mình đã nói điều gì sai, vội giải thích:
"Nếu huynh không thích thì..."
"Dẫn đường đi."
Hai người bất chợt nhìn nhau, rồi lại vui mừng dẫn đường cho hắn. Ba người rất nhanh đã tới được biên giới Huyết Chu Nhai, nơi có một kết giới màu lam. Ninh Cửu bước ra, trong tay xuất hiện một lệnh bài, chiếu vào kết giới, khiến nó từ từ mở ra một lối đi dẫn sang lục địa bên kia. Ninh Tiêu nhẹ nhàng giải thích:
"Đây là lệnh bài để mở kết giới, chỉ có tông môn chính đạo mới có thể sử dụng được. Nếu tà tu chạm vào sẽ lập tức tự hủy, không cho chúng mở kết giới xâm phạm ngoại giới."
Ninh Cửu khẽ cau mày nói:
"Một lệnh bài không thể mở được cánh cổng trong thời gian ngắn, e rằng phải chờ một ngày mới có thể mở ra."
"Một ngày quá mất thời gian đối với ta."
Hàn Vũ Thiên bước ra, đoạt lấy lệnh bài ném lên không trung. Hai tay chưởng ra lam quang khiến lệnh bài xoay vòng tít mù, kết giới cũng nhanh chóng mở ra một lối đi. Từ trong lùm cây rậm rạp, tiếng rì rào vọng đến, mấy chục đạo thân ảnh lao ra.
"Bọn ta đợi ở đây lâu rồi, cuối cùng cũng có cơ hội ra ngoài."
"Thôi chết!"
Ninh Cửu và Ninh Tiêu thấy đám tà tu đang lao tới lối đi của kết giới thì tràn ngập kinh hãi. Nếu thực sự để bọn chúng rời khỏi đây, chúng sẽ tàn sát không ít người. Nhưng đám tà tu vừa mới bước tới lối đi thì đã bị vô số thân ảnh từ trong lao ra chém giết. Dẫn đầu là một nam tử, trên ngực có lệnh bài đề chữ "tinh anh".
"Nghiêm sư huynh."
Hai người vui mừng khi nhận ra người tới chính là Phùng Vân Nghiêm, một trong số đệ tử tinh anh của Bích Ly Tông. Phùng Vân Nghiêm thấy ba người bên dưới thì khẽ cau mày hỏi:
"Những người còn lại đâu, sao chỉ có hai ngươi trở về?"
Sau một khoảng thời gian tường thuật lại chuyện vừa trải qua, Phùng Vân Nghiêm mới ôm quyền về phía Hàn Vũ Thiên, nói:
"Đa tạ Hàn Vũ công tử đã giúp đỡ."
Hàn Vũ Thiên lắc đầu đáp:
"Không phải chuyện lớn."
Phùng Vân Nghiêm lại hứng thú nói tiếp:
"Nghe nói Hàn Vũ công tử muốn gia nhập Bích Ly Tông, vừa hay ta cũng vừa lịch luyện trở về. Nếu công tử không chê, có thể cùng chúng ta trở về tông môn."
Hàn Vũ Thiên ra dấu mời, rồi cùng đám người Bích Ly Tông cưỡi trên một chiếc tọa kỵ to lớn trở về tông môn. Hai ngày trên đường đi, Hàn Vũ Thiên đã biết Bích Ly Tông là một tông môn Bán Thần, cũng là một tông môn đứng đầu một phương, khiến ai ai cũng phải ngưỡng mộ.
Tới Bích Ly Tông, một tông môn cực kỳ phồn thịnh, có thể nói là vượt xa nhiều đại tông ở Thiên Vực đại lục. Hàn Vũ Thiên vừa đặt chân tới sảnh ngoài của tông môn đã thấy vô số người tụ tập bên dưới. Sảnh này rộng lớn, có thể chứa hơn hai trăm vạn người nhưng vẫn còn dư rất nhiều khoảng trống. Phùng Vân Nghiêm cười nói:
"Chúng ta về đúng lúc tông môn đang tuyển đệ tử. Ta sẽ giúp huynh lấy cho huynh một suất tham dự trước."
Hàn Vũ Thiên ngăn lại, thản nhiên nói:
"Nghiêm huynh làm vậy là không hợp quy tắc. Ta nói là gia nhập Bích Ly Tông, chứ không phải là ứng tuyển vị trí đệ tử."
Phùng Vân Nghiêm hứng thú hỏi lại:
"Vậy Vũ huynh muốn ứng tuyển vị trí nào? Trực tiếp tỉ thí lên nội môn đệ tử sao?"
Hàn Vũ Thiên lắc đầu, thản nhiên đáp:
"Chỉ cần vị trí trưởng lão ngoại môn là đủ, không cần quá cao."
Phùng Vân Nghiêm nhướng mày, nói:
"Vũ huynh không nói đùa chứ? Với tu vi của huynh, có thể trở thành đệ tử nội môn như Ninh Cửu và Ninh Tiêu, nhưng để làm ngoại môn trưởng lão hay đệ tử tinh anh, tu vi ít nhất phải là Thánh Nhân tầng 4 trở lên."
Hàn Vũ Thiên chắp tay sau lưng, thản nhiên nói:
"Nghiêm huynh chỉ cần giúp ta ứng tuyển, còn việc có thể trở thành trưởng lão ngoại môn hay không thì cứ để ta tự lo liệu."
Phùng Vân Nghiêm nhìn hai huynh muội Ninh Cửu và Ninh Tiêu, bất giác thở dài. Hắn đoán chừng hôm nay Bích Ly Tông sẽ phải có một phen náo động. Dù không muốn, hắn vẫn phải mở lời giúp Hàn Vũ Thiên, bởi lẽ hắn đã cứu mạng hai sư đệ và sư muội mà hắn yêu quý nhất.
"Được, ta sẽ mở lời giúp huynh."
Phùng Vân Nghiêm bay đến chỗ mấy vị trưởng lão đang tập trung tuyển đệ tử. Hắn ghé vào tai một vị có chức vụ cao nhất thì thầm vài lời. Vị trưởng lão kia cũng nói vài câu, rồi Phùng Vân Nghiêm nhìn về phía Hàn Vũ Thiên ra hiệu. Hắn bay lên không trung, đi đến chỗ các vị trưởng lão.
"Ngươi là kẻ muốn trở thành trưởng lão ngoại môn của Bích Ly Tông?"
Hàn Vũ Thiên ôm quyền với vị trưởng lão trước mặt, nói:
"Tại hạ Hàn Vũ, muốn ứng tuyển vị trí trưởng lão ngoại môn Bích Ly Tông."
"Tam trưởng lão, ngài xem, một Vũ Cảnh tu sĩ lại dám đòi lên chức trưởng lão ngo��i môn rồi sao? Đây không phải là sỉ nhục ư?"
Một trưởng lão ngoại môn vẻ mặt cao ngạo, không đặt ai vào mắt, lại phán xét Hàn Vũ Thiên chỉ bằng một ánh mắt. Vị này là Nhậm Kỳ. Tam trưởng lão Dận Chân thì cười nói:
"Người mà Phùng Vân Nghiêm tiến cử hẳn không phải người thường. Tu vi tuy thấp, nhưng hẳn là có điều gì đó đặc biệt."
"Khác người thì sao chứ? Từ trước đến nay, tu vi của trưởng lão ngoại môn ít nhất cũng là tầng 4. Không thể để một Vũ Cảnh nhỏ bé bước chân vào được! Dù là Phùng Vân Nghiêm tiến cử, hắn cũng chỉ thuộc hạng giun dế mà thôi."
"Nhậm Kỳ, ngươi ăn nói cho cẩn thận."
Phùng Vân Nghiêm tràn đầy tức giận. Nhậm Kỳ liếc mắt nhìn sang, cười nói:
"Ngươi không phục thì có thể cùng bản trưởng lão đánh nhau. Đừng tưởng làm đệ tử tinh anh rồi thì có thể hóa rồng, so với ta, ngươi còn yếu hơn một bậc nhiều."
Lúc này, Hàn Vũ Thiên mới thản nhiên nói:
"Nhậm Kỳ trưởng lão nói đùa rồi. Ta tới đây đúng là để ứng tuyển vị trí trưởng lão ngoại môn. Luật lệ sinh ra thì cũng có thể bị phá vỡ. Hay là thế này đi, ta và ngươi cá cược thì sao?"
Nhậm Kỳ cười lớn, vẻ mặt vô cùng khinh thường, nói:
"Cá cược? Một Vũ Cảnh nhỏ bé có thể cá cược được gì với ta?"
Hàn Vũ Thiên cười thản nhiên đáp:
"Chiếc ghế trưởng lão ngoại môn ngươi đang ngồi thì thế nào?"
"Ha ha ha, thú vị thật đấy."
Nhậm Kỳ khí tức bạo phát, Thánh uy bao trùm xuống, khiến cho vô số tu sĩ đang ứng tuyển bên dưới phải run rẩy quỳ rạp xuống.
"Được, nhưng nếu ngươi thua thì phải chôn xác tại đây!"
"Không thành vấn đề."
Hàn Vũ Thiên cũng không hề cự tuyệt mà ngay lập tức đồng ý. Phùng Vân Nghiêm kinh hãi, nói:
"Hàn Vũ, không được! Nếu vậy thì huynh sẽ chết thật đấy!"
Hắn dùng ánh mắt khẩn cầu nhìn về phía Tam trưởng lão. Dận Chân thở dài nói:
"Kỳ đệ tu vi cao hơn so với thiếu niên này, tất nhiên không phải là dạng tỉ thí bình thường. Theo ý ta, trong vòng hai nén nhang, nếu hắn sống sót thì đệ sẽ thua cuộc, còn nếu không thì phải bỏ mạng."
Nhậm Kỳ cười vô cùng đắc ý, nói:
"Hai nén nhang thì hơi lâu rồi. Đổi lại một nén nhang đi."
Hàn Vũ Thiên nở nụ cười, nói:
"Nhậm Kỳ trưởng lão thật hào phóng. Dù thân đã già, xương cốt vô dụng, nhưng đối với ta mà nói, chính là đang nhường nhịn kẻ hậu bối như ta. Còn ta thì định bụng kính lão đắc thọ, nhường cho ngươi ba nén nhang, nhưng ngươi đã ra lời trước thì ta cũng không tiện từ chối."
Nhậm Kỳ nắm chặt nắm đấm, cười nói:
"Hảo tiểu tử, sắp chết mà miệng lưỡi vẫn còn rất cứng cỏi. Một nén nhang này, lão phu sẽ chơi với ngươi!"
"Được rồi, vậy thì bắt đầu đi."
Dận Chân ném ra một nén nhang cắm trên đất thì Nhậm Kỳ lập tức lao tới, tung ra trảo thủ tàn ác, không chút lưu thủ. Hàn Vũ Thiên biến mất tại chỗ, lần nữa xuất hiện đã ở phía xa.
"Nhanh quá."
Dận Chân đã nghe Phùng Vân Nghiêm kể về việc thiếu niên này dựa vào tốc độ để thoát khỏi Thánh Nhân, nhưng không ngờ tốc độ lại đạt đến mức này, thật sự quá phi phàm! Hàn Vũ Thiên cười nhạt nói:
"Xương ngươi lão hóa rồi, chậm thật."
Hàn Vũ Thiên hướng tới một nơi khác bay đi thì Nhậm Kỳ cũng mau chóng đuổi theo. Bọn họ truy đuổi, chém giết nhau liên tục xung quanh Bích Ly Tông. Đến khi vượt xa ra khỏi tầm mắt của mọi người, mọi thứ mới yên ổn trở lại. Hàn Vũ Thiên thấy không còn ai đuổi theo, lập tức dừng thân hình lại. Nhậm Kỳ cũng dừng lại, cười nói:
"Hết sức để chạy rồi sao?"
"Ta sao lại chạy trốn một cái xác chết chứ?"
Hàn Vũ Thiên chắp tay sau lưng, thản nhiên nói. Nhậm Kỳ hừ lạnh, nói:
"Người chết?"
Hắn còn định động thủ thì một luồng yêu quang kỳ dị lóe lên. Thất Bảo Thần Chủ một kiếm đã giết chết Nhậm Kỳ. Theo sau đó là rất nhiều hư ảnh được hắn thả ra từ trong túi trữ vật. Hàn Vũ Thiên thản nhiên nói:
"Các ngươi tản ra, gia nhập vào các thế lực xung quanh đây để thu thập thông tin, chờ ngày động thủ."
"Rõ."
Tất cả nhanh chóng tản ra tứ phía, chỉ còn Thất Bảo Thần Chủ ở lại. Hàn Vũ Thiên nhìn Thất Bảo Thần Chủ nói:
"Ngươi chắc là có việc phải làm rồi, hãy rời đi thôi."
Thất Bảo Thần Chủ nắm lấy thi thể của Nhậm Kỳ, nói:
"Trước khi đi ta còn phải giúp tiểu tử ngươi một chút."
Nói xong, Thất Bảo linh kiếm lóe lên, lao thẳng về Bích Ly Tông. Một kiếm đâm sầm vào kết giới tông môn, gây ra chấn động không nhỏ. Dận Chân lập tức bạo phát tu vi Đạo Tổ trung kỳ, bay ra ngoài tông môn xem thử kẻ nào to gan dám tấn công Bích Ly Tông.
Vừa ra khỏi tông môn, hắn lại thấy một yêu tộc tay xách thi thể của Nhậm Kỳ, tay còn lại dùng kiếm chém vào trận pháp của Bích Ly Tông. Dận Chân cau mày hỏi:
"Yêu tộc, ngươi sao lại tấn công vào Bích Ly Tông của bọn ta?"
Thất Bảo Thần Chủ nhấc thi thể Nhậm Kỳ ném tới, nói:
"Ta tới đây chỉ là để cảnh cáo Bích Ly Tông các ngươi. Đừng nghĩ bản thân là tông môn Bán Thần mà có thể tùy ý làm càn. Tên khốn này chính là vừa rồi đã tấn công ta. Nếu không phải có chuyện gấp cần bẩm báo với Yêu Vương thì ta đã dẫn hết huynh đệ yêu tộc san bằng Bích Ly Tông rồi!"
Tu vi Đạo Tổ thượng kỳ bạo phát không hề che giấu, tạo thành uy lực bá đạo hoành hành. Từ sâu bên trong Bích Ly Tông, một túi trữ vật bay ra, theo sau là âm thanh già nua cất lên:
"Các hạ thứ lỗi. Nếu đệ tử Bích Ly Tông có chút mạo phạm, thì đây là chút đền đáp, mong các hạ bỏ qua."
Thất Bảo Thần Chủ thu lấy túi trữ vật, vẻ mặt có chút hài lòng, nói:
"Được rồi, ta bỏ qua chuyện này."
Nội dung này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, độc quyền khai thác.