(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 348: Kim Nguyên Bảo Cát.
Theo như tôi biết, Kim Nguyên Bảo Cát là một thương hội đấu giá cấp Thần tiếng tăm không nhỏ, với nhiều chi nhánh trải dài khắp đại lục. Mỗi chi nhánh đều bày bán vô số bảo vật và thường xuyên tổ chức các buổi đấu giá lớn. Vừa hay, cũng có một chi nhánh tọa lạc tại Mãn Châu Quốc.
Hàn Vũ Thiên thu hồi mười viên đan dược cùng ba kiện vũ khí phẩm cấp Chí Thánh đang nằm trên đất vào không gian chứa đồ. Chỉ một cái phẩy tay nhẹ nhàng, chúng đã biến mất. Hắn chậm rãi bước ra khỏi hang động, bay về phía Kim Nguyên Bảo Cát. Khoảng một giờ sau, hắn đã đứng trước Kim Bảo Thành, một tòa thành trì phồn hoa. Dù Mãn Châu Quốc đang trải qua những biến động kinh người, Kim Bảo Thành vẫn giữ vẻ yên bình và không hề thay đổi. Bởi lẽ, các thế lực dù có tranh giành khốc liệt đến đâu cũng tuyệt đối không dám nhắm vào Kim Nguyên Bảo Cát. Mỗi chi nhánh Kim Nguyên Bảo Cát đều có một cường giả Thần Cảnh tọa trấn. Kẻ nào dám xâm phạm, ắt gặp phải muôn vàn khó khăn. Hiếm ai dám đắc tội với thế lực thương nghiệp hùng mạnh bậc nhất đại lục này.
Hàn Vũ Thiên khoác áo choàng, đeo mặt nạ lông vũ, chậm rãi bước vào thành. Chẳng ai để ý đến hắn, bởi những kẻ che mặt và khoác áo choàng trong Kim Bảo Thành nhiều vô số kể. Họ đến đây giao dịch, buôn bán, đấu giá và nhiều hoạt động khác. Việc muốn ẩn giấu thân phận là điều dễ hiểu. Bằng không, nếu để lộ thân phận khi sở hữu nhiều bảo vật, ắt sẽ chuốc họa sát thân theo kiểu “thất phu vô tội, hoài bích có tội”, thậm chí có thể dẫn đến họa diệt tộc. Hắn bước đến quầy, một nữ tử tuyệt đẹp liền niềm nở chào đón:
"Thưa khách nhân, ngài đến Kim Nguyên Bảo Cát muốn mua hay bán ạ?"
Hàn Vũ Thiên bình thản đáp:
"Đấu giá."
Nữ lễ tân mỉm cười nói:
"Vậy xin ngài xuất trình lệnh bài bạch ngân của Kim Nguyên Bảo Cát. Ta sẽ sắp xếp cho ngài một chỗ trống để có thể đấu giá vật phẩm của mình."
Hàn Vũ Thiên thật không ngờ, muốn đấu giá ở đây lại cần có thẻ bạch ngân của Kim Nguyên Bảo Cát mới được phép mang vật phẩm vào đấu giá, hơn nữa chỉ được một món. Xem ra, những đồ vật được đấu giá bên trong Kim Nguyên Bảo Cát đều là những vật phẩm quý hiếm, không tầm thường. Hàn Vũ Thiên lại lên tiếng:
"Ta không có."
Sắc mặt nữ lễ tân lập tức thay đổi, không còn vẻ nồng nhiệt như trước, nàng hừ lạnh nói:
"Vậy mời các hạ rời đi. Hội đấu giá chỉ dành cho thành viên bạch ngân mang vật phẩm vào đấu giá."
Hàn Vũ Thiên cười nhạt, khí tức mạnh mẽ đè ép lên thân thể nữ tử khiến nàng kinh hãi, không thể động đậy hay vận dụng tu vi. Bản thân nàng là một Thánh Tông thượng vị, hiếm có đối thủ, vậy mà kẻ trước mắt chỉ bằng một ý niệm đã hoàn toàn khống chế nàng. Hàn Vũ Thiên vẫn thản nhiên nói:
"Còn cách nào khác để tham gia đấu giá không?"
Toàn thân nàng cứng đờ vì sợ hãi, muốn phản kháng nhưng không sao vùng vẫy được, chỉ có thể run rẩy nói:
"Còn một cách là được Phó Cát Chủ chấp thuận."
"Đưa ta đi gặp hắn."
Hàn Vũ Thiên thản nhiên nói. Nàng ta trừng lớn mắt, không ngờ đối phương lại dám đòi gặp Phó Cát Chủ, hoàn toàn không để ý đến thân phận kẻ gây rối hiện tại của mình. Phó Cát Chủ có tu vi Chuẩn Thần, có thể sánh ngang với các Chuẩn Thần Vương trên đại lục bảng danh tiếng. Tuy nhiên, vì tính chất công việc tại Kim Nguyên Bảo Cát, Phó Cát Chủ chi nhánh Mãn Châu Quốc thường ẩn mình làm việc, ít khi lộ diện. Nàng ta run giọng nói:
"Phó Cát Chủ đang ở chủ điện tiếp đón khách quý, hiện tại không tiện gặp mặt."
Hàn Vũ Thiên nghe thấy, ồ lên một tiếng nh��. Hắn nhìn xuyên qua vách tường phía sau nàng, như thể nhìn thấy toàn bộ khung cảnh bên trong. Hắn đang định vươn tay chộp lấy cổ nàng thì một giọng nói trầm vang vọng từ phía trên truyền xuống:
"Các hạ chớ gây rối. Đây là Kim Nguyên Bảo Cát, không phải nơi ngươi có thể tùy tiện động thủ."
Một thân hình từ trên lầu nhảy xuống, bụi đất mịt mù, lộ ra một trung niên tráng hán. Hắn đứng chắn trước mặt Hàn Vũ Thiên, vẻ mặt nghiêm nghị nhìn xuống kẻ gây rối. Nữ lễ tân thấy người đến liền vui mừng reo lên:
"Lâm quản sự! Mau đuổi kẻ này ra ngoài, hắn là kẻ gây rối!"
Vị này chính là Lâm Phùng Thiên, một trong mười vị quản sự tại chi nhánh Kim Nguyên Bảo Cát ở Mãn Châu Quốc. Mỗi quản sự ở đây đều có tu vi Đạo Tổ viên mãn hoặc Bán Thần. Lâm Phùng Thiên trước mắt chính là một Đạo Tổ viên mãn hiếm thấy. Lâm Phùng Thiên khoanh tay hừ lạnh nói:
"Các hạ, ta cho ngươi ba tiếng để rời khỏi đây. Bằng không, đừng trách Kim Nguyên Bảo Cát ra tay độc ác. Một..."
Tiếng đếm thứ nhất vừa dứt, Hàn Vũ Thiên đã thoắt cái nhảy v���t lên, đứng thẳng trước mặt Lâm Phùng Thiên, cao hơn hắn đến hai ba mét. Bàn tay gầy gò tưởng chừng vô lực của hắn đặt lên vai Lâm Phùng Thiên, nhẹ nhàng ấn một cái, liền khiến thân thể đồ sộ kia khuỵu gối xuống. Hàn Vũ Thiên nhìn vào mắt Lâm Phùng Thiên, cười nói:
"Ta không quen ngước nhìn người khác nói chuyện. Ngươi cứ quỳ như vậy đi."
Lâm Phùng Thiên trợn trừng hai mắt. Hắn không ngờ chỉ một cái ấn nhẹ lên vai của kẻ trước mắt lại hoàn toàn áp chế tu vi của mình, khiến hắn không thể thi triển được chút nào. Hàn Vũ Thiên khoanh tay, nhìn Lâm Phùng Thiên, cười nói:
"Ta muốn gặp Phó Cát Chủ của các ngươi để bàn chuyện làm ăn. Gọi hắn ra đây..."
Đột nhiên, hai bàn tay từ hư không xuất hiện, chộp tới. Hàn Vũ Thiên còn chưa nói hết câu, chỉ khẽ thở dài, giơ tay bắt lấy cổ tay của hai kẻ vừa tới. Hai lão già này đều là cường giả Bán Thần, vậy mà bị Hàn Vũ Thiên nắm chặt cổ tay, không thể phản kháng hay bùng nổ ra chút lực lượng Bán Thần nào. Lâm Phùng Thiên thấy hai người đến, mừng rỡ nói:
"Ngưu quản sự, Thạch qu���n sự! Mau bắt hắn lại!"
Hàn Vũ Thiên không đợi hai lão già kịp nói, từ trong ống tay áo, hai sợi xích băng hàn lao ra, trói chặt Ngưu quản sự và Thạch quản sự, quẳng họ xuống đất. Cuối cùng, hắn mất kiên nhẫn, nhìn sâu vào bên trong Kim Nguyên Bảo Cát, nói:
"Vị Phó Cát Chủ của các ngươi vẫn chưa chịu gặp ta nhỉ? Xem ra những thứ tốt ta mang đến đã không còn tác dụng lớn lao nữa rồi."
Hàn Vũ Thiên lấy ra một bình ngọc, khẽ mở nắp, để mùi đan hương bên trong bay thoảng ra ngoài, rồi chậm rãi đóng nắp lại, quay người rời đi.
"Chậm đã."
Một giọng nói trong trẻo từ bên trong truyền ra. Một nữ tử xinh đẹp trong bộ cung trang lộng lẫy, không biết từ khi nào đã đứng cạnh ba vị quản sự vừa bị khống chế. Nàng chỉ nhẹ nhàng chạm tay vào họ, liền hóa giải hoàn toàn sự khống chế của Hàn Vũ Thiên. Ba vị quản sự ôm quyền đồng thanh nói:
"Phó Cát Chủ."
Nàng khẽ gật đầu, rồi nhìn về bóng lưng Hàn Vũ Thiên, cười nói:
"Các hạ chớ giận. Ta chỉ là vừa tiếp đãi khách quý nên không tiện ra gặp mặt. Hiện tại đã xong rồi, đ���n lượt chúng ta bàn chuyện làm ăn đúng không?"
Hàn Vũ Thiên chậm rãi quay đầu, nhìn nữ tử xinh đẹp trước mắt, cười nói:
"Vậy thì bắt đầu thôi."
Hai người sóng vai đi sâu vào bên trong Kim Nguyên Bảo Cát. Trước khi đi, vị Phó Cát Chủ liếc mắt truyền âm cho Lâm Phùng Thiên:
"Truyền tin cho Phục Giang Trưởng lão, kẻ này rất mạnh, ta không thể ứng phó nổi."
Lâm Phùng Thiên đơ người tại chỗ. Ngay cả Phó Cát Chủ, với thực lực sánh ngang các Chuẩn Thần Vương trên đại lục, cũng không thể đối phó nổi kẻ thần bí này sao? Hắn nhanh chóng quay người, chạy như điên về một khu vực khác trong Kim Nguyên Bảo Cát. Ngay cả hai vị quản sự kia cũng không hiểu chuyện gì đã khiến Lâm Phùng Thiên vội vã đến vậy. Hàn Vũ Thiên chậm rãi ngồi xuống, lấy ra một bình ngọc. Từ bên trong, hắn khẽ kéo ra một viên đan dược màu bạc lơ lửng trước ngón tay. Hàn Vũ Thiên thản nhiên nói:
"Đây là Tiên Thiên Thánh Hồn Đan, phẩm chất Thiên Thánh."
Phó Cát Chủ Mạc Đỉnh Chi lập tức trừng mắt nhìn viên đan dược trước mắt. Mùi hương nhàn nhạt của nó tản ra, khiến linh hồn người ta cảm thấy sảng khoái vô cùng. Tuy vẫn là Thánh Nhân đan phẩm, nhưng đây lại là đan dược cấp độ Thiên Thánh trong truyền thuyết. Đã mấy vạn năm kể từ khi vị Thiên Thánh Đan sư kia qua đời, không ai có thể luyện chế ra được Thiên Thánh đan dược nữa. Mạc Đỉnh Chi thu lại vẻ kinh sợ, thản nhiên nói:
"Thứ lỗi, ta quên tự giới thiệu. Ta là Mạc Đỉnh Chi, Phó Cát Chủ Kim Nguyên Bảo Cát chi nhánh Mãn Châu Quốc. Xin hỏi quý danh của các hạ?"
Hàn Vũ Thiên phẩy tay, cười nói:
"Cứ gọi ta là Thiên được rồi. Ta đến để đấu giá những viên đan dược và vũ khí này. Ngươi xem có được không?"
Hắn bày ra tám viên đan dược Thiên Thánh, hai viên Chí Thánh đan, và ba kiện vũ khí phẩm cấp Chí Thánh, khiến Mạc Đỉnh Chi, vốn đang cố giữ bình tĩnh, suýt bật ngửa ra sau vì kinh hãi. Một viên Thiên Thánh đan dược đã vô cùng trân quý, vậy mà kẻ này lại có tới bảy viên. Kế đó là Chí Thánh đan, thứ mà vạn cổ chỉ nghe đồn chứ không thể cầu được. Đại lục đã ức vạn năm chưa từng xuất hiện cường giả Chí Thánh, chứ đừng nói là đan dược phẩm cấp Chí Thánh. Chưa hết, khi nhìn đến ba kiện vũ khí Chí Thánh, nàng lại càng tràn đầy hưng phấn không thôi. Chí Thánh khí từ xưa đến nay là thứ không ai có được, ngay cả các thế lực cổ xưa còn tồn tại trên đại lục cũng vậy. Thứ này cũng chỉ được lưu truyền qua lời kể, chưa ai tận mắt thấy bao giờ. E rằng chỉ có Thần Tông cường thịnh nhất thời thái cổ mới từng sở hữu những món đồ phẩm chất cực hạn này.
"Ngươi từ đâu mà có được nhiều bảo vật như vậy?"
Cuối cùng, Mạc Đỉnh Chi không kiềm chế được xúc động, đôi mắt tràn đầy kinh hãi nhìn hắn. Hàn Vũ Thiên thản nhiên nói:
"Đây là bí mật của ta. Ngươi muốn biết để làm gì?"
Mạc Đỉnh Chi trong lòng đã đoán được câu trả lời. Nàng thầm nghĩ, kẻ này hẳn là vô tình có được bảo vật rồi đem đến đây đấu giá. Bằng không, ở thời đại này, làm sao có thể xuất hiện một vị Thiên Thánh, chứ đừng nói tới Chí Thánh? Những bảo vật phẩm chất cỡ này, dù đặt ở các thế lực siêu cấp cũng đủ gây ra náo động lớn. Nàng tự cho là thông minh, đoán rằng Hàn Vũ Thiên sợ mang bảo vật tới các đại thế lực sẽ bị đánh cướp, nên mới tìm đến Kim Nguyên Bảo Cát để đấu giá. Số tiền kiếm được ở đây cũng không kém gì việc rao bán tại một đại thế lực. Thấy nàng không ngừng suy đoán, Hàn Vũ Thiên cười nhạt nói:
"Mạc Đỉnh Chi cô nương. Ta muốn cuộc đấu giá này phải vang đến tai các đại thế lực trên đại lục. Nếu cô có thể làm được, thứ này là quà hậu tạ. Tuy không có tác dụng nhiều với cô nương, nhưng nó có thể bồi dưỡng một hậu bối, giúp hắn trở thành cường giả trong tương lai."
Nói rồi, Hàn Vũ Thiên vung tay, một bình thuốc nhỏ xuất hiện trên bàn. Thứ này trông tầm thường, nhưng bên trong lại chứa chất lỏng đỏ như huyết dịch. Mạc Đỉnh Chi mở lọ thuốc, ngửi thử, liền trừng mắt nói:
"Cổ Huyết Long Dịch! Đây là dịch dược giúp tu sĩ chưa thoát khỏi Phàm Cảnh có được huyết mạch và thiên phú cường đại. Ngoại trừ Thần Tông từng có một vị Đan Thần luyện chế ra Cổ Huyết Long Dịch này, chưa từng có kẻ thứ hai nào luyện chế được nó."
Hàn Vũ Thiên cũng có chút ngạc nhiên. Hắn không ngờ một bình Phá Huyết vốn rất bình thường ở các tinh cầu cấp thấp, trong mắt Mạc Đỉnh Chi lại có giá trị ghê gớm đến vậy. Không nghĩ tới thế giới này lại bị tàn phá đến mức không thể tiếp cận được cả loại đan dịch bình thường nhất. Mạc Đỉnh Chi đã hoàn toàn khẳng định, kẻ trước mắt chắc chắn đã có được bảo khố của Thần Tông thời thái cổ. Nếu tin tức này bị lộ ra, đừng nói Cửu Đại Gia Tộc hay Lục Đại Thánh Quốc, ngay cả Tam Đại Thần Tộc cũng sẽ điên cuồng tìm kiếm, thậm chí Thiên Thần Điện cũng có thể nhúng tay vào. Tưởng tượng đến cảnh đó, Mạc Đỉnh Chi ngơ ngác một lúc lâu, vẫn chưa hồi thần được.
Mất một lúc, Mạc Đỉnh Chi mới thu Cổ Huyết Long Dịch lại, cười nói:
"Được. Kim Nguyên Bảo Cát chúng ta nắm bắt thông tin và truyền tin vô cùng nhanh nhạy. Nội trong ba ngày, các đại thế lực kia sẽ lặn lội đường xa tới tranh đoạt."
Mạc Đỉnh Chi không phải kẻ ngốc đến mức tiết lộ thông tin về việc Hàn Vũ Thiên có được bảo vật. Chỉ bằng vài món trước mắt này thôi đã đủ giúp Kim Nguyên Bảo Cát thu về không ít tiền hoa hồng. Cần gì một tin tức không được xác thực mà lại hủy hoại danh tiếng của Kim Nguyên Bảo Cát? Ban đầu, nàng từng nghĩ sẽ bán tin tức này, nhưng tính đi tính lại thì được không bù nổi mất. Nếu thực sự bán đứng thông tin của khách hàng, cái gọi là thương hội uy tín nhất đại lục sẽ vĩnh viễn không còn. Đánh đổi chút lợi lộc nhỏ để mất đi khối vàng to, thật không đáng chút nào.
"Được rồi, ta chờ tin tức từ cô."
Hàn Vũ Thiên đứng dậy, chậm rãi bước ra ngoài. Giọng Mạc Đỉnh Chi vang vọng khắp Kim Nguyên Bảo Cát: "Chuẩn bị phòng cho khách quý!"
Bản dịch này là tài sản của truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.