Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 42: Một mũi tên trúng hai con nhạn.

"Đa tạ tiền bối đã giúp đỡ. Nếu có duyên gặp lại, ơn này ta nhất định sẽ báo đáp."

Uy Lân cúi người rất có lễ nghĩa với người trước mắt. Hàn Vũ Thiên không để ý tới hai đứa trẻ này mà tiếp tục quan sát khu vực xung quanh.

Uy Lân và Thanh Tuyền nhìn nhau vẻ mặt khó hiểu, nhưng rồi bọn họ lại nắm tay nhau vui vẻ hướng về một nơi khác chạy đi.

Hàn Vũ Thiên bước vào chi nhánh Thanh Hoa lâu ở Tây Nam Quan. Hắn có thẻ khách hàng cao cấp nên được miễn phí phòng ở.

Hàn Vũ Thiên lựa tầng cao nhất để dễ bề quan sát tứ phía. Hắn muốn xem thử có bao nhiêu tông môn thế gia ở thành này.

Vừa tới lại không ngờ gặp được một cường giả Hợp Đan đang độ kiếp để đột phá lên Vũ Cảnh. Đột phá Vũ Cảnh có ba cấp bậc lôi kiếp.

Lôi kiếp đầu tiên dành cho tu sĩ Hợp Đan viên mãn với ba đạo lôi kiếp. Hợp Đan Thiên cấp tầng 9 sẽ phải trải qua lục đạo lôi kiếp, còn Hợp Đan Chí cấp thì là cửu đạo lôi kiếp.

Ba đạo kiếp lôi giúp Hợp Đan đạt thành tựu Vũ Cảnh. Lục đạo lôi kiếp giúp tu sĩ bước lên Vũ Cảnh mạnh mẽ, có thể so với Vũ Cảnh trung kỳ.

Cửu lôi kiếp Vũ Cảnh chính là chí lôi thiên địa giáng hạ. Mỗi một đạo lôi giáng xuống, đạo sau sẽ mạnh gấp 10 lần đạo trước. Hoàn thành độ kiếp này, tu sĩ sẽ trở thành Vũ Cảnh cường giả bậc nhất, được thiên địa ban thưởng cảm ngộ pháp tắc. Khả năng thành tựu Thánh Nhân đạt mười phần mười, thậm chí còn được ban tặng Chí Tôn Thể, giúp d��� dàng chống chọi với pháp tắc hơn.

Mà cường giả sắp độ kiếp kia lại chỉ là độ tam lôi kiếp. Hàn Vũ Thiên thật sự muốn vung tay giết chết kẻ trước mắt, bởi vì Tây Nam Quan có thêm một cường giả thì kế hoạch của hắn lại xuất hiện một lỗ hổng lớn.

"Thất Hồn, Nhị Tiễn."

Hàn Vũ Thiên ngưng tụ một mũi tiễn nhỏ như cây kim, ngón tay cong lên, chuẩn bị búng mũi kim này tới người sắp độ kiếp.

Lôi vân ầm ầm gào thét hiện lên. Giữa lúc bão cát đang hoành hành, mây đen cuồn cuộn kéo đến.

"Đừng nghĩ cướp bảo vật của ông đây rồi sẽ được độ kiếp yên thân!"

Một trung niên mang theo phẫn nộ xông tới, kiếm ý ngập trời như muốn xé tan thiên địa.

"Ta đã nói về sau ta sẽ trả."

Người sắp độ kiếp sắc mặt kinh hãi quát lên, nhưng trung niên vẫn không chịu buông tha, nói:

"Ngươi đột phá Vũ Cảnh rồi lại một đường truy sát ta thì sao? Tán tu như ta làm gì có thế lực phía sau chống lưng."

Hàn Vũ Thiên híp mắt, trên mặt lại lộ ra một ý cười sâu xa. Người sắp độ kiếp phẫn nộ quát:

"Ta hứa có thiên đạo làm chứng, nếu độ kiếp thành công mà không trả bảo vật, nguyện chịu cửu lôi diệt xác, hồn phi phách tán!"

Trung niên kiếm ý bay múa, vẻ mặt vẫn không chút tin tưởng, thản nhiên nói:

"Dù sao cũng không còn gì để mất, cùng ngươi chết chung thì sẽ rất tốt đấy."

Người sắp độ kiếp vô cùng kinh hãi, lập tức chạy trốn, nhưng từ hư không một ma trảo ập tới, đẩy lui hắn về.

Ma trảo liên tục xé rách không gian, mỗi cái đều mang theo ma ý tàn ác. Hàn Vũ Thiên nhân cơ hội, mượn khí tức hỗn loạn của thiên đạo lôi kiếp và hai vị cường giả kia để che giấu hoàn toàn sự tồn tại của mình.

Cũng nhờ vậy, hắn có thể dễ dàng phá hoại lần độ kiếp này. Ngón tay Hàn Vũ Thiên vẫn cong lên, lực đã tụ sẵn, chỉ chờ thời cơ phóng kim.

"Hừ, tuy không biết là ai, nhưng ta rất biết ơn hắn đấy."

Trung niên chém ra một đạo kiếm quang xoẹt ngang thiên địa, hướng về phía kẻ thù.

Người sắp độ kiếp cau mày xoay người tránh né, nhưng một cái ma trảo khác lại đánh bật hắn về chỗ cũ, ép hắn phải đỡ một kiếm này của trung niên kia.

Lúc này, lôi điện cũng hướng tới người độ kiếp mà giáng xuống. Tứ phía giáp công khiến hắn không biết phải làm sao.

"Graaaa!"

Hắn vừa giận vừa hận, tự bạo thân thể, hóa thành một quả đan bay đi. Cùng lúc đó, trung niên cầm kiếm cũng bất động tại chỗ.

Quả đan chưa bay được bao lâu đã bị ma trảo thôn phệ. Trung niên đứng giữa không trung đột nhiên mềm nhũn ra, từ từ rơi xuống nhẹ nhàng như chiếc lá.

Trung niên đã bị ma tiễn của Hàn Vũ Thiên hoàn toàn thôn phệ, còn kẻ bỏ trốn thì bị ma trảo nghiền ép.

Khí tức rút về, chỉ còn một mảnh lôi vân ầm ầm giữa hư không. Thiên đạo dò xét, cảm nhận được kẻ độ kiếp đã thực sự chết.

Lôi vân liền bắt đầu tan rã. Một lúc lâu sau, bão cát lại nổi lên như thường ngày. Tây Nam Quan có kẻ thở dài tiếc nuối, có kẻ lại âm thầm vui mừng khôn xiết.

Kẻ tiếc nuối chính là những vị thành chủ hoặc lão tu lâu năm nghĩ cho đại cục. Kẻ vui mừng là các thế gia, tông môn không bị vị Vũ Cảnh kia đè đầu cưỡi cổ. Hàn Vũ Thiên thì coi đây là một mũi tên trúng hai con nhạn.

Hắn đã loại bỏ được hai cường giả Hợp Đan viên mãn mà chẳng tốn chút công sức nào. Hắn ngồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nâng chén trà nóng nhâm nhi từng chút một.

Hàn Vũ Thiên quan sát các thế lực trong Tây Nam Quan, nhưng chợt suy nghĩ về thời tiết khắc nghiệt nơi đây, liệu nó có ảnh hưởng đến kế hoạch công phá của mình không?

Mọi quyền đối v��i bản chuyển ngữ này đều thuộc về truyen.free, kính mong quý độc giả luôn đồng hành.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free