Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ta là Long Tộc cuối lại sở hữu cường đại Hệ Thống - Chương 1: Chapter 1:

“BÁO ĐỘNG – BÁO ĐỘNG. Mẫu thể thức tỉnh.”

Một tên thét lớn.

“Tiêm lại thuốc mê. CẤP ĐỘ CAO!”

“XOẸT!”

Một mũi kim đâm thẳng vào tĩnh mạch cổ. Thuốc lạnh thấu tim.Mắt anh vẫn mở. Nhìn chằm chằm. Nhìn thẳng vào tên đang ấn thuốc vào cổ mình.

“Tao… sẽ nhớ… tụi mày… từng đứa một…”

z

zzz

zzzzzzzzzz

==========================

Hồi 1: Ánh Sáng Dịu Nhẹ Nơi Vùng Xa

Tại vùng biên giới phía đông nam của lục địa Vallaris, nằm nép mình giữa thung lũng hẹp và những cánh rừng rậm rạp, có một ngôi làng nhỏ mang tên Eldenrest.

Với dân số chỉ khoảng một trăm người, Eldenrest không có lâu đài, không có quý tộc, cũng chẳng có tường thành kiên cố. Những mái nhà gỗ đơn sơ xếp san sát bên nhau, bao quanh bởi đồng cỏ và ruộng bậc thang. Dân làng sống nhờ trồng trọt, chăn nuôi và trao đổi với các thương nhân đi ngang qua tuyến đường mòn phía bắc.

Không ai trong làng biết chiến tranh là gì. Cũng không ai mong muốn rời khỏi nơi này. Với họ, một ngày có cơm ăn, có người thân bên cạnh, và mặt trời vẫn mọc trên đỉnh đồi, vậy là đủ.

Và để giữ cho cuộc sống ấy luôn yên bình, có hai cái tên mà cả làng đều tin tưởng: Sann và Keal Lionhart.

Sann – người anh cả, 34 tuổi, cao lớn, vai rộng, mái tóc nâu xù như bờm sư tử và bộ râu quai nón rậm rạp. Anh từng là lính đánh thuê dày dạn khắp vùng phía bắc, nhưng từ ngày mẹ mất, anh về làng và trở thành chỗ dựa của dân làng.

Dù vẻ ngoài trông đáng sợ, Sann lại là người hiền lành đến lạ – sẵn sàng cõng bà cụ mù xuống núi, hay sửa mái nhà giúp góa phụ trong làng mà không lấy một đồng.

Còn Keal, em trai anh – chỉ mới 22 tuổi, tóc đen dựng ngược như than đá và cơ bắp săn chắc chẳng kém anh trai là bao. Dù nhỏ tuổi hơn, Keal lại hoạt bát và nóng nảy hơn nhiều.

Cậu thường là người đầu tiên vác rìu ra đuổi bầy Goblin khi chúng dám bén mảng tới gần cánh rừng phía đông.

Sáng sớm hôm ấy, Eldenrest ngập trong ánh nắng nhẹ. Khói bếp bay lên từ những mái nhà gỗ. Bà Ren đang quét sân. Ông Tal thì đang sửa lại hàng rào chuồng gà bị gãy từ tối qua. Đám trẻ con chạy tung tăng dọc con suối nhỏ bắt ếch.

Ở giữa làng, Keal đang ngồi xổm mài lưỡi giáo.

“Anh Sann ơi, hôm qua mấy con Goblin lảng vảng gần lều ông Ghen đấy. Hôm nay ta dọn luôn bọn nó chứ?”

Từ phía chuồng ngựa, Sann vừa vác một bó cỏ khô vừa nói vọng lại:

“Còn sớm. Để anh ăn xong bữa đã. Với lại mày đừng làm quá. Goblin là loài ngu ngốc, đêm qua chắc đói bụng thôi.”

“Đói bụng thì đi chỗ khác! Gần làng là tao đập chết!”

Sann cười phá lên. Anh đặt bó cỏ xuống rồi tiến lại, xoa đầu cậu em trai bằng bàn tay to như cái chảo:

“Bình tĩnh, nhóc. Hôm nay tao nghe lũ nhỏ kể mai có lễ mừng mùa mới. Lũ trẻ đang tập múa đấy. Mày đi xem không?”

Keal nhăn mặt:

“Anh đi xem đi. Em đi săn. Dọn Goblin trước cho tụi nhỏ yên tâm chơi lễ.”

Đó là Keal – lạnh lùng với kẻ địch, nhưng ấm áp với người làng. Cậu vẫn luôn như thế từ nhỏ.

Người dân Eldenrest quý hai anh em như người thân ruột thịt. Dù không có gia đình riêng, Sann và Keal chính là hai cột trụ giữ cho ngôi làng nhỏ này đứng vững suốt những năm tháng sóng gió. Không biết bao nhiêu lần, họ đã đẩy lùi những đàn quái vật lang thang, vá lại đường bị sạt, hay dẫn người bệnh vượt núi để đến trạm y tế vùng trên.

Cuộc sống cứ thế trôi, êm đềm như suối nhỏ chảy qua đồng cỏ.

Buổi chiều hôm ấy, Sann trở về làng trong tiếng reo hò náo nhiệt của đám trẻ con. Trên vai anh, một con lợn rừng đực nặng trịch – bộ da xám sẫm lấm tấm máu khô, cặp nanh dài ngoác, và đôi mắt vẫn còn trợn trừng chưa kịp nhắm.

“Lợn rừng!!! Lợn rừng thật kìa!!!”

“Sann chú về rồi!!”

Bọn nhỏ ùa ra như bầy ong vỡ tổ. Chúng chạy quanh anh, nhảy cẫng lên, đứa kéo áo, đứa đụng vào chân con lợn để chắc rằng đó không phải chuyện bịa.

Sann đặt con vật nặng nề xuống giữa sân đình, mồ hôi nhỏ giọt trên trán. Nhưng anh vẫn cười. Nụ cười đầy chất của một người đàn ông từng trải, mạnh mẽ, và luôn dịu dàng với người xung quanh.

“Chiều nay cả làng ăn tiệc nhé!” – Anh vỗ tay. “Món sườn nướng sẽ do chính tay tôi làm!”

“Oaaaaaaaaaaaaa!!!” – Đám trẻ reo lên.

Người lớn cũng bắt đầu tụ họp. Mọi người nhanh chóng chia nhau ra – người lo nhóm lửa, người chuẩn bị gia vị, người dựng bếp nướng tạm thời ngay giữa sân đình.

Trong lúc đó, phía góc làng, một nhóm trẻ con đang tập múa cho lễ mừng mùa mới – một truyền thống cũ từ thời tổ tiên để cảm tạ Thần Trăng đã phù hộ vụ mùa.

Bọn trẻ đội những chiếc mũ hoa bằng lá, tay cầm chuông nhỏ. Chúng nhảy nhót theo nhịp trống gõ đều đều, vừa vụng về vừa dễ thương một cách khó tả.

Sann đứng xa xa nhìn, tay chống nạnh, gật đầu hài lòng. Anh không nói gì, nhưng ánh mắt chứa đầy niềm vui và một nỗi yên bình mà chẳng từ nào có thể diễn tả trọn vẹn.

Còn Keal thì sao?

Đúng như dự đoán, cậu không hề xuất hiện ở sân làng.

Lúc này, cậu đang lén lút băng qua cánh rừng nhỏ phía bắc, tay đút túi quần, miệng ngậm một cọng cỏ dài. Tóc đen dựng ngược, mặt ngẩng cao, dáng đi ngổ ngáo, trông chẳng khác gì một con sói trẻ đang rình mồi.

“Đi săn Goblin? Xạo ke!” – Cậu cười khẩy một mình.

Bởi thật ra… Keal đang trên đường đến điểm hẹn quen thuộc với một cô gái đặc biệt: Lyra.

Lyra, 19 tuổi, con gái của ông chủ tiệm rèn trong làng. Cô có mái tóc đỏ cam buộc cao, đôi mắt nâu dịu và nụ cười như ánh lửa nhỏ sưởi ấm mọi thứ xung quanh. Không phải quá nổi bật, nhưng mỗi lần Lyra cười, Keal đều thấy tim mình đập như trống làng đánh hội.

Cả hai quen nhau từ nhỏ. Nhưng chỉ trong năm nay, khi Keal bắt đầu “ra dáng đàn ông”, cậu mới bắt đầu lén lút hẹn hò, tránh cái nhìn “giám sát” của ông anh trai Sann.

Tại gốc cây cổ thụ gần suối bạc, Lyra đã ngồi đó từ trước, tay vân vê một bông hoa dại, mắt nhìn nước chảy. Và rồi, Keal xuất hiện – nhảy từ trên cành cây xuống như một con mèo hoang.

“Xin lỗi tiểu thư, có phải em đang đợi một chàng trai cực kỳ điển trai và vô cùng cơ bắp tên Keal không?” – Cậu vung tay ra vẻ hào hoa, mặt cười toe như thằng nhóc vừa trộm cá kho.

Lyra phì cười, lắc đầu:

“Muộn 15 phút, lại còn bày trò nữa.”

“Anh săn Goblin thật mà. Có điều… nó thông minh hơn anh tưởng. Thấy anh là nó chạy mất dép.”

Lyra nhướng mày:

“Thế trên giày anh còn nguyên bùn là sao?”

Keal cứng họng… rồi bật cười.

“Thì… cái đầm lầy anh lội qua đuổi nó mà. Em không tin thì hôm nào theo anh đi xem!”

Lyra không nói nữa. Cô tựa đầu vào vai Keal, nhẹ nhàng. Còn Keal thì… mắt trừng trừng, mặt đỏ ửng. Dù là người hay gào lên “Tao chém chết mấy con Goblin đó!”, trước Lyra, cậu chỉ là một thằng nhóc chưa biết phải để tay ở đâu cho đỡ ngượng.

Trong khi sân làng bắt đầu thơm lừng mùi thịt nướng, và trẻ con múa lượn vòng quanh đống lửa, Keal lại đang ngồi bên Lyra, kể đủ thứ chuyện… phần lớn là phét lác về “chiến tích” săn thú – những chuyện mà Sann nếu nghe được chắc chắn sẽ gõ đầu cậu không thương tiếc.

Trên một ngọn đồi cỏ hoang cách làng Eldenrest không xa, ánh chiều tà nhẹ nhàng phủ lên hai thân ảnh nằm sát bên nhau.

Keal nằm nghiêng, tay ôm nhẹ Lyra trong lòng. Gió thổi nhẹ qua mái tóc đen dựng của cậu, còn những sợi tóc đỏ cam của Lyra thì lướt nhẹ trên má cậu như những sợi lông vũ.

Phía trước họ, toàn bộ ngôi làng nhỏ xíu nằm gọn trong tầm mắt — những mái nhà gỗ khói bay lên, ánh lửa từ sân đình lập lòe xa xa, và cả tiếng trống múa nhịp chậm dường như vẫn vang vọng đến tận đồi.

“Ước gì thời gian cứ trôi như thế này mãi…” – Lyra thì thầm, tựa đầu lên ngực Keal.

“Ờ.” – Keal đáp, giọng nghèn nghẹn.

Cậu không giỏi ăn nói, đặc biệt là trong những lúc như thế này. Nhưng cậu siết chặt tay, để Lyra cảm nhận được – rằng cậu không cần phải nói gì… cậu sẽ luôn ở đó vì cô.

Sau một hồi im lặng, Keal chợt hỏi:

“Em có muốn sau này… mình ra khỏi làng không? Ý anh là… nếu có cơ hội.”

Lyra bật cười:

“Anh muốn rời Eldenrest á? Người mà thề sẽ đánh đập bất kỳ ai chạm vào làng của ảnh mà lại định đi sao?”

“Ờ thì… anh cũng có tim chứ bộ.” – Keal gãi đầu, nhìn lảng sang chỗ khác.

“Tụi mình có thể xây một ngôi nhà nhỏ ở đâu đó. Gần rừng, gần nước. Em thích mấy con cáo, anh sẽ nuôi vài con. Sáng anh đi săn, em ở nhà nướng bánh… rồi tối nằm như vầy nè, ngắm trăng.”

Lyra không đáp. Cô nhìn Keal thật lâu, rồi đưa tay vuốt nhẹ tóc cậu, mỉm cười:

“Em đồng ý.”

Trái tim Keal đập thình thịch.

Cậu từng giết Goblin không chớp mắt, từng suýt mất mạng vì lao vào hang thú một mình, từng bị Sann mắng vì không chịu nghe lệnh… nhưng chưa bao giờ run như lúc này.

Bỗng…

Một luồng gió lạnh nhẹ lướt qua. Keal chớp mắt, cảm thấy có gì đó không đúng.

Cậu ngẩng đầu. Phía đường chân trời xa tít – nơi bầu trời chuyển màu tím sẫm theo ánh hoàng hôn – có thứ gì đó đang bay.

“Hửm…”

Một đốm đen, dài và mảnh, đang lướt rất chậm qua bầu trời… rồi dần dần hướng về phía Eldenrest. Nó không giống chim. Không giống khinh khí cầu. Nó lặng lẽ, nhưng có cái gì đó gai người tỏa ra từ hình dáng ấy.

Keal nheo mắt.

“Lyra. Em nhìn xem kia là gì?”

Lyra mở mắt, xoay người nhìn theo tay Keal.

“À… chắc là mấy trò của các pháp sư vùng cao ấy mà. Mấy cái vật triệu hồi bay vòng vòng làm trò á.”

“Chắc không phải thứ gì nguy hiểm chứ?”

“Không đâu. Họ vẫn thử nghiệm đủ thứ mỗi mùa. Anh đừng nghĩ quá.” – Cô kéo cậu nằm xuống lại.

“Đừng để những thứ kỳ quặc phá hỏng buổi hẹn đầu tiên của tụi mình.”

Keal vẫn nhìn lên trời, ánh mắt nghi hoặc. Nhưng rồi cậu quay sang Lyra.

“Ừ… chắc vậy.”

Và họ ôm nhau chặt hơn dưới ánh chiều sắp tắt.

Xa xa, đốm đen lặng lẽ trôi… ánh nắng phản chiếu nhẹ lên một bề mặt kim loại lạnh .

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free