(Đã dịch) Ta Là Toàn Năng Nghệ Sĩ - Chương 190: Cái này có thể giải thích thế nào a?
Những ngày sau đó, Tô Dịch hoàn toàn dồn tâm sức vào việc quay bộ phim 《Lang Gia Bảng》.
《Lang Gia Bảng》 là đoàn làm phim lớn và chuyên nghiệp nhất mà Tô Dịch từng tiếp xúc kể từ khi ra mắt. Dù là diễn viên hay đạo diễn, tất cả đều là những tiền bối giàu kinh nghiệm trong nghề.
Trong 《Lang Gia Bảng》, Tô Dịch không có cảnh hành động nào, ban đầu tưởng sẽ khá nhàn hạ, nhưng khi bắt tay vào quay, cậu mới nhận ra mọi chuyện chẳng hề đơn giản chút nào.
Vì nhân vật Mai Trường Tô có rất nhiều lời thoại mang phong thái cổ kính, đôi khi xen lẫn văn ngôn, nên mỗi ngày Tô Dịch đều phải học thuộc một lượng lớn kịch bản; hơn nữa, diễn biến nội tâm của nhân vật cũng vô cùng phức tạp.
Bởi vậy, Tô Dịch gần như mất ngủ mỗi đêm chỉ để học thuộc lời thoại cho ngày hôm sau; thậm chí cả khi ăn cơm cũng tranh thủ nhớ từ, đến mức những câu thoại đã gần như trở thành phản xạ tự nhiên. Có khi nói xong rồi mà cậu còn không nhớ mình vừa nói gì.
Dĩ nhiên, dù vất vả, nhưng những gì thu được cũng không hề nhỏ.
Được cùng diễn xuất với nhiều tiền bối, Tô Dịch đã học hỏi được vô số kinh nghiệm quý báu. Điều đó mang lại lợi ích không nhỏ, giúp cậu thấu hiểu sâu sắc hơn về diễn xuất và kỹ năng diễn cũng tiến bộ rõ rệt.
Khi không có cảnh quay của mình, Tô Dịch liền đi theo hai vị đạo diễn để học hỏi và tích lũy kinh nghiệm.
Sau giờ quay phim, Tô Dịch còn thường xuyên pha trò, kể những câu chuyện cười cho mọi người trong đoàn, khiến các diễn viên cười phá lên. Nhờ vậy, không khí quay phim của cả đoàn luôn hòa hợp, vui vẻ và thuận lợi.
Là một thần tượng đang hot đồng thời cũng là nhà đầu tư, Tô Dịch không hề có chút kiêu căng nào trong đoàn làm phim. Thái độ khiêm tốn học hỏi, nghiêm túc trong công việc đã khiến các thành viên trong đoàn dành cho cậu rất nhiều thiện cảm.
Khi các diễn viên chính ngày càng quen thuộc nhau và diễn xuất ngày càng ăn ý, tiến độ quay phim cuối cùng cũng được đẩy nhanh đáng kể.
Sau khi kết thúc cảnh quay trong ngày, ăn tối xong, Tô Dịch về phòng và lại bắt đầu học thoại. Điều này đã gần như trở thành thói quen của cậu suốt mấy ngày qua.
Một tràng "cốc cốc cốc" tiếng đập cửa kéo suy nghĩ của Tô Dịch trở lại thực tại.
Mở cửa ra xem, Tô Dịch sững sờ khi thấy Liễu Thao đang mỉm cười nhìn mình, tay cầm kịch bản.
"Thao tỷ?" Tô Dịch khẽ nhíu mày, lòng thầm giật mình.
"Sao vậy, không mời chị vào sao?" Liễu Thao cười mỉm chi đầy ẩn ý. Vừa dứt lời, cô đã tự động bước vào mà không đợi Tô Dịch kịp phản ứng.
Người đã vào trong rồi, Tô Dịch còn có thể nói gì nữa, đành lên tiếng: "Mời chị vào."
"Thao tỷ, chị đến tìm em đối thoại kịch bản sao?" Tô Dịch nhìn cô với vẻ mặt bình tĩnh hỏi.
"Đúng vậy, đến đọc kịch bản với em chút." Liễu Thao mỉm cười, nhưng trong tai Tô Dịch, câu nói đó lại mang một ý nghĩa khác.
Đêm đọc kịch bản?
Những tin đồn về việc Liễu Thao là "sát thủ trai trẻ" trong giới showbiz, Tô Dịch cũng từng nghe qua, nên lòng cậu không khỏi giật thót.
Tô Dịch vô tình quay đầu, cậu trông thấy Liễu Thao đang mỉm cười. Cô mặc trên người một chiếc váy ngủ lụa mỏng manh màu hồng phấn.
Không biết là vô tình hay cố ý, hai chiếc cúc áo ngủ phía trên đều không cài, để lộ phần cổ trắng ngần như tuyết, và chiếc áo lót màu đen bên trong càng thêm thu hút ánh nhìn.
Tô Dịch lông mày khẽ nhướng, vội vàng thu hồi ánh mắt.
"Thao tỷ, sáng mai còn phải quay phim, muộn thế này mà còn đối kịch bản, có vẻ không ổn lắm đâu ạ." Tô Dịch ngồi xuống chiếc giường, giữ khoảng cách với Liễu Thao khoảng hai mét.
"Có sao đâu? Sao, em có vẻ sợ chị à?" Liễu Thao nhìn Tô Dịch, chàng trai anh tuấn, tài hoa đang đứng trước mặt mình, khẽ nhếch khóe môi.
"Khụ khụ, không, đâu có ạ." Tô Dịch ho khan một tiếng đầy ngượng ngùng.
Nhìn vẻ có chút xấu hổ của Tô Dịch, Liễu Thao trong lòng cười thầm.
Liễu Thao ôm kịch bản trong tay, liền ngồi sát vào Tô Dịch trên giường. "Tiểu đệ đệ, chúng ta xem thử cảnh này nhé, em thấy diễn như thế nào sẽ tốt hơn?"
Liễu Thao giữ gìn rất tốt, gương mặt xinh đẹp tinh xảo, tỏa ra vẻ quyến rũ mê hoặc dưới ánh đèn.
Kết hợp với vòng eo thon gọn, mái tóc dài ẩm ướt lộng lẫy buông xõa trên vai, cùng chiếc váy ngủ mỏng manh nửa kín nửa hở, tất cả tạo nên một sức hút khó cưỡng.
Hai người ở cự ly gần, cơ thể Liễu Thao còn hữu ý vô ý cọ nhẹ vào cánh tay Tô Dịch, mỗi lời nói ra hơi thở ấm nóng lại phả vào mặt cậu.
Một mùi hương thoang thoảng bay vào mũi Tô Dịch, kích thích thần kinh cậu. Khi quay đầu nhìn lại, cậu lại thấy được "phong cảnh" vô hạn qua chiếc cổ áo ngủ không cài cúc của Liễu Thao.
Là một người đàn ông đang độ tuổi nhiệt huyết, Tô Dịch rất tự nhiên nuốt nước bọt.
Ai ngờ vừa ngẩng đầu lên, cậu đã chạm phải ánh mắt của Liễu Thao, ánh mắt cô ấy lấp lánh ý cười, đang nhìn chằm chằm Tô Dịch.
"Khụ khụ khụ. . ."
Tô Dịch vội vàng cúi đầu xuống, cầm lấy kịch bản nói: "À, là cảnh này đúng không ạ? Để em xem thử."
Nhìn Tô Dịch biểu hiện, Liễu Thao rất hài lòng.
"Em thấy cảnh này thực ra cứ diễn bình thường là được rồi, cũng không có gì phức tạp lắm." Tô Dịch nói.
"Ồ, vậy sao? Em thấy thêm một chút biểu cảm hình thể thì thế nào?"
Liễu Thao đột ngột kéo tay Tô Dịch đặt lên đùi mình. Vì chiếc váy ngủ mỏng manh, Tô Dịch có thể cảm nhận rõ nhiệt độ từ bắp đùi cô.
Cảm giác mềm mại, mịn màng, phẳng phiu truyền đến từ bàn tay khiến Tô Dịch thoáng chốc ngẩn ngơ.
Nhưng Tô Dịch vẫn còn giữ được chút tỉnh táo, liền lập tức rụt tay về như thể vừa chạm phải điện giật.
Khốn kiếp, nếu giờ phút này Tô Dịch còn không biết cô ta muốn làm gì thì đúng là sống uổng phí.
"Khụ khụ, Thao tỷ, ừm, cái đó... em có bạn gái rồi." Tô Dịch dịch sang một bên, ngượng nghịu nói.
"Hì hì, đệ đệ, em thật thú vị. Mà chị đây còn có chồng rồi đây." Liễu Thao cảm thấy Tô Dịch rất thú vị.
Cuộc sống hôn nhân không hạnh phúc, nên Liễu Thao thường xuyên "săn" những chàng trai trẻ trong giới. Những "tiểu thịt tươi" vừa trẻ, vừa đẹp trai, lại tài hoa và có tiếng tăm như Tô Dịch càng khiến cô hứng thú đặc biệt.
Nhìn vẻ lúng túng của Tô Dịch, Liễu Thao trong lòng có chút đắc ý. Cô vẫn rất tự tin vào sức hấp dẫn của mình, vì cho đến bây giờ, cô chưa từng thất bại.
Lại dịch sát về phía Tô Dịch, Liễu Thao một lần nữa đặt tay cậu lên đùi mình.
"Vào đoàn phim hơn nửa tháng rồi, chắc em cũng lâu rồi không gặp bạn gái đúng không?" Liễu Thao ghé sát tai Tô Dịch thì thầm: "Em không khao khát sao?"
Xác thực, Tô Dịch cũng từng lén lút "vui vẻ" với Mộng Hàm vài lần, thậm chí trước khi vào đoàn còn chưa kịp có một đêm mặn nồng thật sự, khiến cậu có chút nhớ nhung.
Giọng nói của Liễu Thao như có thể mê hoặc lòng người. Nỗi nhớ nhung vốn bị những lời thoại khô khan làm cho vơi đi, giờ phút này bỗng chốc trỗi dậy mãnh liệt.
Tô Dịch nỗ lực khống chế chính mình, thế nhưng tay cậu lại run rẩy và không thể kiểm soát mà dịch chuyển.
Đàn ông vốn khó cưỡng lại sự cám dỗ, dù cậu không muốn thừa nhận, nhưng Tô Dịch quả thực có chút xao động.
Khốn kiếp, chỉ là một buổi giao lưu xã giao vui vẻ thôi mà.
Tô Dịch não hải bất tri bất giác toát ra như thế một cái lấy cớ.
Đúng lúc này.
"Cốc cốc cốc!" Tiếng gõ cửa vang lên.
Khiến Tô Dịch giật mình theo phản xạ, vụt một cái đứng bật dậy.
Còn Liễu Thao cũng vội vàng sửa sang lại trang phục, đặc biệt là nhanh chóng cài lại hai chiếc cúc áo ngủ phía trên, rồi đứng dậy ngồi xuống ghế sofa.
Tô Dịch nhìn chằm chằm, chết tiệt, thì ra việc không cài cúc là cố ý.
Hít sâu một hơi, Tô Dịch mở cửa, "Trần Khả?"
Kết quả, đứng ở cửa lại là người đại diện Trần Khả.
Chết tiệt, trong lòng Tô Dịch dâng lên một trận khổ sở. Liễu Thao vẫn còn ở trong phòng, tình huống này biết giải thích làm sao đây? Truyện này do truyen.free độc quyền xuất bản và phân phối.