(Đã dịch) Ta Là Toàn Năng Nghệ Sĩ - Chương 435: Cha vợ thủ đoạn
Khụ khụ… Tô Dịch nhịn không được giả vờ ho khan.
Đây quả thực là một câu hỏi chết người!
Nếu mà nói tôi đã lỡ làm gì con gái ngài rồi, không biết cha vợ có cầm dao chém tôi không đây?
Nghĩ bụng, thẳng thắn thì được khoan hồng, khai ra thì ngồi tù mọt gông; còn chống đối sẽ bị xử lý nghiêm, nhưng bù lại được về nhà ăn Tết!
Tô Dịch thấy hơi chột dạ, chi bằng tìm cách khác vậy.
“À ừm, chú cứ ngồi đây ạ, cháu vào bếp phụ một tay.” Tô Dịch nói rồi lập tức đứng dậy đi vào bếp.
Cha Mộng Hàm nhìn theo bóng lưng Tô Dịch, hừ lạnh một tiếng.
“Dì ơi, đồ ăn đến đâu rồi ạ? Để cháu vào giúp dì một tay nhé.” Tô Dịch nói.
“Không cần không cần, ở đây có dì và Mộng Hàm là được rồi, Tô Dịch cháu nhanh ra ngoài nghỉ ngơi đi.” Mẹ Mộng Hàm khoát tay cười nói.
Tô Dịch thầm nghĩ, tôi đâu phải ngồi không nổi, mà là phải vào bếp để tránh nạn đây này.
Mộng Hàm cũng nhìn về phía Tô Dịch, anh chàng lập tức nhăn mặt nhíu mày, làm một động tác ra hiệu bằng tay.
“Sao vậy?” Mộng Hàm lại gần Tô Dịch, khẽ hỏi.
“Anh lỡ miệng nói chuyện chúng ta ở chung ra rồi, cha em trông có vẻ giận lắm.” Tô Dịch bất đắc dĩ nói.
Mộng Hàm nghe vậy, khẽ nhắm mắt rồi lườm Tô Dịch một cái, nói: “Anh sao mà bất cẩn thế? Em còn chưa kịp nói với bố mẹ mà.”
“Lần đầu mà, đâu có kinh nghiệm. Lỡ rồi thì thôi đừng bới móc nữa.” Tô Dịch cười khổ nói.
“Bình thường th��y anh thông minh lanh lợi lắm mà, sao lúc mấu chốt lại cứ như xe tuột xích vậy.” Mộng Hàm tức giận lườm Tô Dịch một cái, rồi hạ giọng nói: “Mà mẹ em vừa nãy cũng hỏi em rồi.”
“Rồi sao nữa?” Tô Dịch nghe vậy lòng căng thẳng, cha vợ đã tâm trạng không ổn, chẳng lẽ mẹ vợ cũng thế sao?
Cái này khó làm a.
“Mẹ em thì không sao, chỉ dặn em phải tự bảo vệ mình thật tốt, kẻo bị cái tên phá hoại như anh bắt nạt.” Mộng Hàm cười nói.
Tô Dịch nghe vậy thở phào nhẹ nhõm, cười gian nói: “Khà khà khà…”
“Cười gì mà ghê thế, không được cười!” Mộng Hàm vỗ nhẹ vào Tô Dịch, trừng mắt nói.
“Hai đứa đang nói thầm gì vậy? Sao không bảo Tô Dịch ra ngoài nghỉ ngơi chút đi?” Mộng Hàm mẹ nói.
“Không sao đâu dì ạ, bình thường ở nhà cháu và Mộng Hàm cũng hay cùng nhau nấu cơm, cháu thường xuyên phụ giúp cô ấy.” Tô Dịch vội vàng vừa nói vừa bắt tay vào phụ giúp.
Bên ngoài lúc này chẳng khác nào bãi mìn, tạm thời không nên ra đó. Cứ ở trong bếp là an toàn nhất, trước tiên phải nịnh mẹ vợ, có sách lược đúng đắn mới được.
Tô Dịch nói rồi nháy mắt với Mộng Hàm một cái, Mộng Hàm liền hiểu ý, cười nói: “Đúng đó mẹ, Tô Dịch nấu cơm cũng ngon lắm, cứ để anh ấy ở lại đây giúp một tay đi ạ.”
“Sao có thể để Tô Dịch động tay chứ, con bé này!” Mộng Hàm mẹ nhìn Mộng Hàm trách yêu.
“Không sao đâu dì ạ, cháu chỉ phụ một tay thôi mà.” Tô Dịch nói rồi lập tức bắt tay vào hành động, thoăn thoắt rửa rau, thái thịt, sơ chế đồ ăn, động tác nhanh thoăn thoắt.
Mẹ Mộng Hàm nhìn Tô Dịch thao tác, quả thực rất thuần thục, xem ra anh chàng này không phải là người thiếu kinh nghiệm. Trong lòng bà lại càng thêm hài lòng về Tô Dịch.
Tài sản bạc tỷ, vậy mà còn có thể tự mình xuống bếp nấu đồ ăn cho khuê nữ của mình, người đàn ông như vậy thật sự rất khó tìm!
“Dì ơi, để cháu làm mấy món gia truyền quê cháu cho dì nếm thử nhé, xem có hợp khẩu vị dì không.” Tô Dịch thầm nghĩ, mình phải vững vàng nắm chắc được người mẹ vợ này.
“Tốt tốt tốt, vậy thì vất vả cho Tô Dịch rồi!” Mộng Hàm mẹ nhìn Tô Dịch, thỏa mãn gật đầu lia lịa.
Tô Dịch nhận lấy cái nồi, nháy mắt với Mộng Hàm một cái. Mộng Hàm cười tủm tỉm tiến tới đeo tạp dề cho người yêu.
Mẹ Mộng Hàm nhìn cử chỉ tình tứ của hai đứa, mỉm cười rồi đi ra khỏi bếp.
Thấy ông nhà trong phòng khách có vẻ không vui, bà liền hỏi với vẻ bực bội: “Anh sao thế, lại xị cái mặt ra vậy?”
Cha Mộng Hàm liếc nhìn mẹ Mộng Hàm, rồi cụp mắt xuống, nhấp một ngụm trà như trút đi sự ngột ngạt trong lòng, không nói gì.
“Rốt cuộc là sao?” Mộng Hàm mẹ cau mày gặng hỏi.
Cha Mộng Hàm nhìn vào bếp một cái, rồi lại quay sang nhìn mẹ Mộng Hàm, nghiêm nghị nói: “Con gái bà và thằng nhóc kia đang ở chung, bà biết không?”
“Có gì đâu mà! Giờ là thời đại nào rồi, sao ông lại cổ hủ thế không biết?” Mộng Hàm mẹ lắc đầu, bà có ấn tượng rất tốt về Tô Dịch nên tất nhiên chẳng bận tâm lời ông ấy nói.
“Hơn nữa, thằng bé Tô Dịch này rất tốt.”
“Sao bà biết được, bà còn thần cơ diệu toán à?” Cha Mộng Hàm nói.
“Ông không tin tôi, lẽ nào còn không tin con gái mình sao? Tính cách nó thế nào, ông không rõ sao? Nó đã đưa người về nhà, trước đó còn nói bao nhiêu lời tốt đẹp về Tô Dịch, rõ ràng là đã chấm Tô Dịch rồi.
Hơn nữa, Tô Dịch trông cũng sáng sủa, sự nghiệp thì đang lên như diều gặp gió. Tôi nói cho ông biết, thằng bé còn tặng Mộng Hàm một căn biệt thự giá hơn hai mươi triệu, mà sự nghiệp hiện tại của Mộng Hàm đều là do Tô Dịch giúp đỡ đó.”
“Sau khi Mộng Hàm gia nhập công ty của nó, nó còn trích cổ phần cho Mộng Hàm nữa đấy, tôi nói cho ông biết, cả trăm triệu chứ ít gì!” Mộng Hàm mẹ liếc nhìn vào bếp, nhỏ giọng nói.
“Thật hả?” Cha Mộng Hàm kinh ngạc nói.
Hiển nhiên, đối với bất kỳ người bình thường nào, nghe đến mấy chục triệu, rồi cả trăm triệu đều không khỏi kinh ngạc.
“Cái đó còn giả sao? Mộng Hàm vừa mới tự miệng nói với tôi đây.” Mộng Hàm mẹ nói.
“Thằng nhóc này cũng coi như có lòng.” Cha Mộng Hàm thầm nhủ.
“Thôi được, con gái mình cũng có chính kiến của nó, chỉ cần nó cảm thấy hạnh phúc là được rồi. Việc chúng ta cần làm là tin tưởng con bé.” Mộng Hàm mẹ khuyên nhủ.
“Được được, bà nhanh vào bếp đi. Có ai đời để khách lần đầu đến nhà lại phải nấu cơm bao giờ, nhanh đi nhanh đi!” Cha Mộng Hàm khoát tay nói.
Mộng Hàm mẹ nghe vậy cười cười, lại quay người tiến nhà bếp.
“Thôi, vẫn cứ để dì làm đi. Tô Dịch khó khăn lắm mới đến chơi một chuyến, dì sẽ làm mấy món sở trường cho cháu nếm thử.” Mộng Hàm mẹ cười nói với Tô Dịch.
“Cũng tốt ạ, vậy cháu xin được đợi nếm thử tài nấu nướng của dì, chắc chắn sẽ rất tuyệt!” Tô Dịch cười nói.
“Đó là đương nhiên rồi, tài nấu nướng của con cũng là học mẹ đó, dù chỉ là học lõm bõm thôi, anh còn chẳng thích ăn là gì!” Mộng Hàm ôm mẹ cười nói.
“Được được, con cũng cùng Tô Dịch ra ngoài ngồi đi.” Mộng Hàm mẹ nói.
“Vậy được rồi, con cảm ơn mẹ yêu của con nhé, mẹ vất vả rồi.” Mộng Hàm cười nói.
“Mau đi đi, sẽ có cơm ăn nhanh thôi!” Mộng Hàm mẹ thúc giục nói.
Sau đó Mộng Hàm liền kéo Tô Dịch còn đang hơi không tình nguyện ra phòng khách, Tô Dịch vẫn còn chút lo lắng đây.
“Cha, dạo này cha vẫn khỏe chứ ạ?”
“Khỏe, khỏe lắm!” Cha Mộng Hàm cười nói: “Mà con thì bận rộn bên ngoài như vậy, phải chú ý giữ gìn sức khỏe nhiều hơn. Con nhìn con xem, chẳng thấy lên cân gì cả, đừng có để đói mà hại đến sức khỏe đấy.”
“Tô Dịch thường xuyên nấu cơm cho con ăn mà cha, nhưng chúng con là người nổi tiếng, phải giữ dáng, thường xuyên luyện tập, nên sức khỏe con vẫn rất tốt ạ.” Mộng Hàm liếc nhìn Tô Dịch, cười nói.
“Con là con gái, Tô Dịch lại bận rộn như vậy, con phải cần mẫn hơn một chút chứ, sao có thể để Tô Dịch nấu cơm cho con ăn được?” Cha Mộng Hàm nói.
“Chú đừng nghe Mộng Hàm nói vậy, cháu ít khi làm lắm. Con gái chú lại rất biết chăm sóc người khác, hễ Mộng Hàm ở nhà thì cháu chẳng phải động tay vào đâu, toàn là cô ấy nấu cơm cho cháu ăn. Trừ khi cô ấy không khỏe, cháu mới có dịp xuống bếp thôi.” Tô Dịch nói.
Cha Mộng Hàm nghe vậy, khóe miệng giật giật. Thằng nhóc này thật biết ăn nói.
“Thôi, không nói nữa, nhanh ra ăn cơm đi!” Mộng Hàm mẹ gọi.
Tô Dịch nghe vậy lập tức đứng dậy ra giúp một tay.
“Cha, đi ăn cơm đi.” Mộng Hàm kéo tay cha cô nói.
Rất nhanh, trên bàn cơm đã bày đầy một bữa tối thịnh soạn. Bốn người dần dần ngồi vào bàn.
“Tô Dịch này, uống chút rượu nhé.” Mộng Hàm mẹ đề nghị.
“Không đâu dì, cháu ít khi uống rượu lắm ạ.” Tô Dịch từ chối nói.
“Không sao đâu, tối nay hiếm khi được vui thế này, uống chút đi.” Cha Mộng Hàm nói.
“Cái này thì…” Tô Dịch liếc nhìn cha Mộng Hàm, đành phải gật đầu: “Được thôi ạ, vậy cháu xin phép được uống cùng chú một ly.”
“Tốt!” Cha Mộng Hàm nói.
Tiếp đó, cha Mộng Hàm cứ thế lôi Tô Dịch uống rượu. Ai ngờ đâu, cha Mộng Hàm trông nho nhã vậy mà tửu lượng lại không hề nhỏ, chỉ có thể trách Tô Dịch tửu lượng quá kém, rất nhanh đã chóng mặt, gục xuống ghế say khướt.
“Tô Dịch lần đầu đến chơi, ông làm gì mà muốn chuốc cho người ta quá chén vậy?” Mộng Hàm mẹ có chút không vui nói.
“Tôi đang vui quá thôi mà.” Cha Mộng Hàm nhìn bộ dạng thảm hại của Tô Dịch, cười nói: “Bạn trai khuê nữ của mình, tôi đương nhiên phải chiêu đãi cho thật tử tế chứ.”
Trong lòng ông thầm vui vẻ: “Hừ, còn không trị được anh sao!”
Mọi diễn biến tiếp theo của câu chuyện thú vị này đều có thể được tìm thấy tại truyen.free.