Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Ở Trên Thiên Đình Thu Phế Phẩm - Chương 1404: Ngự tiên chi thuật

Trên mạng luôn có người khoe khoang sẽ vung thanh đại đao bốn mươi mét ra chém ai đó. Chỉ là vì đại đao bốn mươi mét khó thu hồi, rốt cuộc cũng chỉ là những lời nói suông trên mạng, chẳng thấy ai thực sự vác thanh đại đao bốn mươi mét đó ra bao giờ, dần dà thành một câu nói đùa.

Ngay lúc này, Đại Tượng Thần Lỗ Ban không phụ sự mong đợi của mọi người.

Bốn mươi mét Cửu Hoàn Đao.

Điều quan trọng hơn cả là thanh đao này còn có thể thu phóng tự nhiên.

Nhân lúc thanh đao chưa về tay Khâu Nguyên Khải, Triệu Tín cũng cầm lấy thanh đại khảm đao này chơi đùa một lúc lâu, việc thu phóng cũng vô cùng nhẹ nhàng, nhanh gọn, chỉ cần nhấn vào nút bấm trên chuôi đao là được.

“Binh khí này nếu dùng tốt lại có thể tạo ra hiệu quả bất ngờ.” Nhị Lang Chân Quân khẽ nói.

Thử nghĩ xem, khi đối đầu với yêu ma, trong lúc vẫn giữ khoảng cách an toàn tuyệt đối, Cửu Hoàn Đao đột nhiên kéo dài bốn mươi mét, đối phương còn chưa kịp phản ứng đã bị chém gục.

Quả là một bất ngờ lớn.

“Đúng là không tệ, chỉ là vẫn còn đôi chút đáng tiếc.” Triệu Tín, đang cầm thanh Cửu Hoàn Đao với kích thước thông thường, lắc đầu thở dài.

“Tiên Tôn có gì chỉ giáo?”

Mặc dù binh khí này có vẻ kỳ quái, nhưng nó là tác phẩm mà hắn đã dốc hết tâm huyết. Triệu Tín cung cấp bản vẽ, thêm vào đó là sự si mê của hắn với thuật luyện khí, trong quá trình rèn đúc chắc chắn đã cố gắng hết sức để hoàn thiện nó.

Trong quá trình rèn đúc, hắn còn dựa vào kinh nghiệm luyện khí nhiều năm của mình để tối ưu hóa những điểm còn thiếu sót trên bản vẽ.

Tác phẩm của hắn, hắn tự tin rằng nó hoàn hảo không tì vết.

Vậy mà Triệu Tín lại nói tác phẩm của hắn có chút đáng tiếc.

Điều này khiến hắn có chút khó chịu trong lòng, nhưng cũng không dám nói lời nặng nề. Nếu là người bên ngoài, ngay cả Ngọc Đế mà dám nói tác phẩm của hắn có khuyết điểm, thì hắn chắc chắn sẽ chỉ thẳng vào mặt mà cãi lại.

“Binh khí này……”

Triệu Tín vô thức định mở miệng, nhưng chợt nhận ra thần sắc của Lỗ Ban, liền nuốt lời định nói xuống, chuyển hướng câu chuyện, khẽ mỉm cười nói: “Nếu ta không nghĩ sai, thanh đao này tên là Như Ý Cửu Hoàn Đao, trong đó hai chữ ‘Như Ý’, chắc là lấy cảm hứng từ binh khí Định Hải Thần Châm, Như Ý Kim Cô Bổng của Đại Thánh phải không?”

“Là.”

Về điều này, Đại Tượng Thần cũng không phủ nhận, khẽ đáp.

“Thanh đao này thu phóng tự nhiên, có công dụng tương đồng, chỉ khác về hình dạng so với binh khí của Đấu Chiến Thắng Phật, nên gọi là ‘Như Ý’ thì cũng không có vấn đề gì chứ?”

“Vấn đề thì không có, chỉ là… thanh đao này xét về bản chất, vẫn chưa thực sự đạt đến mức độ ‘như ý’ đích thực.” Triệu Tín đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua mặt đao, khẽ cười nói, “Như Ý Kim Cô Bổng, nó có thể làm đến là to nhỏ đều như ý. Khiến nó to hay nhỏ, thô hay mảnh, dài hay ngắn đều theo ý muốn. Thanh Cửu Hoàn Đao này của ta e rằng vẫn chưa làm được điều đó.”

“Định Hải Thần Châm chính là Hỗn Độn Linh Bảo Tiên Thiên.” Lỗ Ban nói.

Tuy Lỗ Ban không nói tiếp, nhưng ý của hắn đã quá rõ ràng. Định Hải Thần Châm chính là Hỗn Độn Linh Bảo Tiên Thiên, được trời đất thai nghén mà thành, là vật phẩm thần ban.

Còn Như Ý Cửu Hoàn Đao là hậu thiên rèn đúc, căn bản không thể so sánh.

“Không phải chứ, đường đường là Đại Tượng Thần mà lại tự nhận kém hơn sao?” Triệu Tín nháy mắt, cố ý khích tướng một câu, “Chẳng lẽ Đại Tượng Thần không thể rèn ra Hỗn Độn Linh Bảo Tiên Thiên sao?”

“Ta…”

Một câu nói của Triệu Tín khiến Lỗ Ban lập tức nghẹn lời.

Hắn không muốn nhận thua!

Bất kỳ luyện khí sư nào cũng lấy việc rèn ra Hỗn Độn Linh Bảo làm mục tiêu cả đời, dù không phải Hỗn Độn Linh Bảo Tiên Thiên, chỉ cần rèn được Hỗn Độn Linh Bảo Hậu Thiên cũng đã không uổng công một đời.

Nhưng, muốn rèn ra Hỗn Độn Linh Bảo lại đâu có dễ dàng như vậy.

“Tiên Tôn, ngài không phải luyện khí sư, căn bản không biết điều kiện rèn đúc Hỗn Độn Linh Bảo hà khắc đến mức nào.” Lỗ Ban ảm đạm thở dài một tiếng, “không phải ta viện cớ cho mình, muốn rèn đúc Hỗn Độn Linh Bảo, điều kiện tiên quyết là cần có Hỗn Độn Chi Khí. Hiện giờ, Hỗn Độn Chi Khí chỉ còn sót lại một chút ít trong Hỗn Độn Hồ Lô của Địa Mẫu Nương Nương, nhưng nghe nói Hỗn Độn Hồ Lô đã thất lạc cách đây không lâu.”

Tê!

Có thu hoạch ngoài ý muốn!

Triệu Tín vẫn đang đau đầu không biết làm cách nào để Lỗ Ban chịu vào khuôn khổ, đồng ý rèn đúc binh khí cho Tiên Vực, chính vì thế mới cố tình tìm ra sơ hở của hắn, mong tìm được một cơ hội để xoay chuyển tình thế.

Không ngờ tới lại nhanh như vậy đã đến.

Nhìn vẻ mặt buồn rầu của Lỗ Ban, hiển nhiên hắn cũng rất muốn rèn ra một kiện Hỗn Độn Linh Bảo, nhưng lại đau khổ vì thiếu Hỗn Độn Chi Khí mà đành bó tay.

Điểm Hỗn Độn Chi Khí cận tồn trên thế gian lại nằm trong Hỗn Độn Hồ Lô.

Hồ lô, lại đang ở chỗ hắn.

“Lỗ Ban, ta hỏi ngươi, ngươi muốn rèn ra một kiện Hỗn Độn Linh Bảo phải không?” Triệu Tín nhẹ giọng nói nhỏ, Lỗ Ban nghe vậy lập tức vỗ mạnh vào đùi, “Nói không muốn thì đầu óc ta có vấn đề rồi, bất kỳ luyện khí sư nào cũng mơ ước rèn ra một kiện Hỗn Độn Linh Bảo. Bao nhiêu năm nay ta đi khắp Cửu Thiên Thập Địa, ngay cả với Bồng Lai Nhân Hoàng cũng từng bắt chuyện qua, thế nhưng…”

Nói đến đây, Lỗ Ban ảm đạm thở dài.

“Dù chỉ cho ta một chút thôi, chỉ bằng ngón út này thôi Hỗn Độn Chi Khí…”

“Ta có.” Đúng lúc Lỗ Ban đang thầm ảo não, Triệu Tín mỉm cười trong mắt, nói, “Ngươi muốn Hỗn Độn Chi Khí, ta có thể chuẩn bị cho ngươi.”

Nghe những lời này, Lỗ Ban kinh ngạc ngẩng đầu, cứ như th��� đang nghi ngờ mình nghe nhầm, hoặc xuất hiện ảo giác.

“Tiên Tôn, ngài… Ngài sao có thể có Hỗn Độn Chi Khí?”

“Ngươi và Chân Quân đều là tri kỷ của ta, ta cũng không giấu các ngươi, Hỗn Độn Hồ Lô đã thất lạc của Địa Mẫu Nương Nương, hiện đang ở trong tay ta.” Triệu Tín khẽ mỉm cười nói.

“Cái này, thật?!”

“Thật!”

Điều Triệu Tín không ngờ tới là, người thay hắn trả lời lại là Nhị Lang Chân Quân.

“Ta từng cùng Ngọc Đế đi bái phỏng Địa Mẫu, có nghe Địa Mẫu kể rằng Hỗn Độn Hồ Lô đúng là đã thuộc về Vô Cực Tiên Tôn. Tây Hải Tam công chúa cũng biết việc này, Thượng Tiên Lỗ Ban nếu không tin có thể đi hỏi thử. Hoặc là, với địa vị của ngài trong Tiên Vực, ngay cả khi tự mình đi hỏi Địa Mẫu Nương Nương, e rằng nàng cũng sẽ nói cho ngài sự thật.”

“Không, không cần, ta tin!”

Lỗ Ban xua tay, trợn tròn mắt lắc đầu, chợt “phịch” một tiếng, quỳ sụp xuống ôm lấy chân Triệu Tín.

“Tiên Tôn, ngài cho ta chút Hỗn Độn Chi Khí đi. Ta van cầu ngài, đừng nhiều quá, chỉ cần một nhúm nhỏ bằng ngón tay út thôi, không… chỉ cần một mảnh Hỗn Độn Chi Khí bằng móng tay út là đủ rồi.”

“Ngươi đây là làm gì, nhanh đứng dậy.”

Vừa nói dứt lời, Triệu Tín liền muốn đưa tay đi nâng Lỗ Ban.

“Không!” Nhưng mà, Lỗ Ban bướng bỉnh vẫn quỳ trên đất, ôm chặt lấy chân Triệu Tín, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mặt hắn, “Tiên Tôn nếu là không đáp ứng, vậy ta liền…”

“Vậy ngươi cứ quỳ đi.”

Đối mặt Lỗ Ban cầu khẩn, Triệu Tín ngay cả một chút xúc động cũng không hề có, với ánh mắt hờ hững.

“Lỗ Ban, ngươi phải biết ta không thích người khác dùng loại phương thức này để uy hiếp ta, ngươi càng như vậy ta liền càng không cho ngươi, có bản lĩnh thì ngươi cứ quỳ mãi đi.”

“Vậy ta không quỳ.”

Hắn đứng dậy nhanh chóng như lúc quỳ xuống.

Nghe Triệu Tín nói thế, Lỗ Ban đâu còn dám tiếp tục nữa. Với lại, hắn cũng thấy rằng dùng cách đó để cầu xin người khác thì quá mất mặt.

Không phù hợp thân phận của hắn.

“Dù gì cũng là một Đại Tượng Thần, sao đầu gối lại rẻ mạt đến vậy?” Giọng trách móc của Triệu Tín pha lẫn vài phần thất vọng, Lỗ Ban cảm nhận được Tiên Tôn đang quan tâm mình, lập tức cay cay sống mũi, đáp: “Để Tiên Tôn thất vọng rồi.”

“Lỗ Ban, ngươi ghi nhớ!”

Triệu Tín nhìn thẳng vào mắt Lỗ Ban mà nói.

“Ngươi là Đại Tượng Thần, là luyện khí sư giỏi nhất Cửu Thiên Thập Địa, cũng là người tiệm cận nhất trong số các luyện khí sư có thể rèn ra Hỗn Độn Linh Bảo. Thế gian này, không một ai có tư cách khiến ngươi phải quỳ gối, Tam Thanh Lục Ngự không được, Tam Hoàng Ngũ Đế cũng không được, ta… cũng không được. Hãy ưỡn thẳng sống lưng, thể hiện khí thế như khi còn ở Ngọc Thanh cung đi chứ. Hỗn Độn Chi Khí thì sao, chỉ vì Hỗn Độn Chi Khí mà ngươi có thể từ bỏ tôn nghiêm của một Đại Tượng Thần sao?”

Dứt lời, Triệu Tín liền quay lưng đi không nhìn Lỗ Ban phía sau nữa, rồi đưa tay che mặt.

Đủ rồi!

Lời nói hùng hồn vừa rồi, chắc chắn đủ để Lỗ Ban cảm động.

Không có cách nào.

Từ xưa chân tình khó mà giữ được, chỉ có mưu kế là chiếm được lòng người.

Những điều này còn cần cảm tạ các lão bản Tào, Lưu, Tôn vĩ đại, ba vị chúa công này, ai mà chẳng là bậc thầy mưu kế, Triệu Tín cũng coi như đứng trên vai người khổng lồ.

Hắn đoán chừng, nếu không có gì bất ngờ, Lỗ Ban hiện tại đối với hắn chắc chắn sẽ tâm phục khẩu phục.

“Tiên Tôn!”

Quả nhiên, nghe xong lời Triệu Tín nói, hai mắt Lỗ Ban rưng rưng, thốt lên tiếng kêu kích động, cảm kích. Liền ngay cả Nhị Lang Chân Quân cũng thần sắc nghiêm túc nhìn xem bóng lưng Triệu Tín, cảm thấy khoảnh khắc đó Triệu Tín dường như cao lớn hơn rất nhiều.

Triệu Tín, đang quay lưng về phía Nhị Lang Chân Quân và Lỗ Ban, ngẩng đầu nhìn dãy núi tiên vụ lượn lờ phía xa, sau khi thu lại cảm xúc liền xoay người lại.

“Hỗn Độn Chi Khí, ta có thể cho ngươi.”

Oanh!

Lỗ Ban cảm thấy trong đầu mình như có tiếng Thiên Lôi nổ vang, hắn vừa kích động vừa kinh ngạc nhìn Triệu Tín, vô thức muốn quỳ xuống khấu tạ, nhưng lại nhớ tới lời Triệu Tín vừa nói, kìm lại ý định quỳ xuống đất, và chôn sâu cảm giác vô cùng có lỗi với Triệu Tín trong lòng.

“Tiên Tôn đại ân, Tiểu Tiên…”

Nghẹn ngào.

Lỗ Ban cúi đầu, kích động đến nỗi không nói nên lời, Thấy cảnh này, Triệu Tín mỉm cười, ánh mắt dịu dàng tiến đến trước mặt đỡ hắn dậy.

“Lỗ Ban, không cần như thế.”

“Tiên Tôn, chuyện đao núi lửa biển, Lỗ Ban ta có lẽ không làm được, ta không có thực lực cao cường như Nhị Lang Chân Quân. Thế nhưng, nếu ngài có nhu cầu về luyện khí, chỉ cần ngài mở lời, ta…” Lỗ Ban kích động đến nỗi không thể nói hết câu, Triệu Tín lại cười lắc đầu, nói, “Tình giao của hai ta, nếu còn khách khí như vậy thì thật quá xa cách. Ta tặng cho ngươi Hỗn Độn Chi Khí, không phải vì muốn nhận lại bất kỳ hồi báo nào, mà là niềm tin sắt đá của ngươi muốn luyện chế Hỗn Độn Linh Bảo đã làm ta cảm động. Ngươi là tri kỷ của ta, ta nào nỡ lòng nhìn ngươi vì một chút Hỗn Độn Chi Khí mà để giấc mộng cả đời bị dang dở.”

“Không được Tiên Tôn, Lỗ Ban nhất định phải làm gì đó cho ngài, nếu không ta sẽ không yên lòng.”

“Lỗ Ban!”

Đột nhiên, Triệu Tín lông mày kiếm dựng ngược lên.

“Ngươi làm như vậy là đang sỉ nhục tình hữu nghị giữa hai chúng ta, ngươi đây là đang tát vào mặt ta đấy. Ta đã nói Hỗn Độn Chi Khí tặng cho ngươi thì sẽ tặng cho ngươi.”

“Tiên Tôn, không được!”

“Nghe ta.”

“Không được đâu Tiên Tôn, Hỗn Độn Chi Khí này ta thật không thể nhận không.”

“Nghe ta!”

Trong lúc nhất thời, Lỗ Ban và Triệu Tín giằng co mãi không dứt, Nhị Lang Chân Quân đứng bên cạnh cũng thấy không tiện, liền nhíu mày ho khẽ một tiếng để nhắc nhở.

Nghe tiếng ho đó, Triệu Tín cũng khựng lại một chút, sau khi Lỗ Ban vẫn kiên trì đòi báo đáp, hắn nắm chặt tay Lỗ Ban.

“Lỗ Ban, nếu như ngươi khăng khăng đòi báo đáp, thì cũng không phải là không có cách…”

“Tiên Tôn mời nói?” Lỗ Ban nghiêm mặt nói, Triệu Tín khẽ thở hắt ra, dùng ánh mắt nặng trĩu, tay phải vỗ mạnh vào vai Lỗ Ban, “Đừng bận tâm, hãy ở lại Tiên Vực, rèn đúc binh khí và chiến giáp cho Tiên Vực. Lỗ Ban, ta không muốn ngươi làm gì vì ta cả, nếu ngươi nguyện ý giúp đỡ hàng ức vạn sinh linh của Tiên Vực, ta… vô cùng cảm kích!”

Đây là một bản chỉnh sửa tận tâm, thuộc về truyen.free, với mong muốn truyền tải trọn vẹn tinh thần tác phẩm.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free