Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Ở Trên Thiên Đình Thu Phế Phẩm - Chương 1428: Bộ lạc thời đại

Vào đêm, trăng sáng sao thưa.

Lạc Thành ngoại ô một vùng hoang vu, càng tiến sâu vào Lạc Thành, trong đồng hoang thỉnh thoảng vọng ra tiếng gào thét của yêu ma, nghe rợn người trong đêm tối.

Ngẫu nhiên, những đợt gió lạnh buốt thổi tới, cùng với tiếng gầm rú của yêu ma, khiến gió đêm càng thêm lạnh lẽo.

Trên con đường hoang dã phủ đầy cỏ khô, bước chân liên tục vang lên. Triệu Tín cùng Ma tộc thống soái Bell sóng vai mà đi, mờ ảo cảm nhận được hai ánh mắt đầy ác ý đang dõi theo mình. Ánh mắt đó phát ra từ hai con Cự Ma thân hình đồ sộ đi phía sau họ. Chúng vai kề vai vác cây Lang Nha Bổng, khi nhìn Triệu Tín, vẻ mặt đầy bất mãn.

Chung quanh đã không nhìn thấy bóng dáng Mười Người Tổ Trục Mộng.

Mười mấy phút trước, Triệu Tín đã đưa bọn họ ra khỏi Lạc Thành, còn mình thì một mình ở lại Lạc Thành giữa vòng vây yêu ma.

Lão tiền bối cuối cùng vẫn có sức chấn nhiếp.

Có lẽ...

Hình ảnh mấy chục con Địa Ngục Tam Đầu Khuyển bị định trụ rồi nổ tung thành huyết vụ chỉ trong chớp mắt ngày hôm ấy quá đỗi chấn động, in sâu vào ký ức mọi kẻ chứng kiến. Ngay cả Bell cũng không dám hành động lỗ mãng.

Dù trong lòng còn e ngại, hắn cũng sẽ không dễ dàng buông tha Triệu Tín rời đi.

Triệu Tín cũng biết rõ như thế.

Hắn chỉ đề nghị đưa Mười Người Tổ Trục Mộng rời khỏi Lạc Thành, rồi sau đó đi cùng Bell để diện kiến Taka Vương. Bell suy đi tính lại hồi lâu, nhận thấy việc Mười Người Tổ Trục Mộng có ở lại đây cũng không quan trọng, bèn đồng ý.

Phải nói là, mấy người đó quả thực rất trọng nghĩa khí.

Khi biết Triệu Tín định ở lại Lạc Thành, dù đã sắp rời khỏi biên giới, họ vẫn muốn nán lại cùng Triệu Tín. Đáng tiếc, Triệu Tín đã khước từ.

Phần hảo ý này Triệu Tín có thể tâm lĩnh.

Thế nhưng, hắn biết rõ nhiệm vụ của mình, việc đến Lạc Thành cũng chính là ý định ban đầu của hắn. Hiện tại, vị cao thủ bí ẩn vẫn còn là một mối uy hiếp đối với Ma tộc Địa Quật. Điều quan trọng nhất là phải đưa Mười Người Tổ Trục Mộng ra ngoài trước. Mấy người bọn họ tuy chính trực, trọng nghĩa khí, nhưng thực lực còn kém một bậc.

Để bọn họ ở lại, nếu thật sự song phương đàm phán không thành khi động thủ, họ sẽ trở thành gánh nặng cho Triệu Tín.

Cũng không biết có phải Bell đang cố ý làm khó dễ.

Trên đường đến hành cung của Taka Vương, dù khoanh tay đứng nhìn, bước chân hắn vẫn nhanh bất thường. Ước chừng còn nhanh hơn vài phần so với xe cộ chạy trong khu thành phố. Triệu Tín khẽ mỉm cười trước điều này, ung dung theo sau hắn như đi dạo trong sân nhà. Dù hắn có thay đổi tốc độ trên đ��ờng đi thế nào, Triệu Tín vẫn luôn giữ được khoảng cách không quá nửa mét bên cạnh hắn.

Điều đó khiến hai con Cự Ma kia khổ sở, dù khôi ngô cường tráng, hành động của chúng lại vô cùng cồng kềnh.

Khi đuổi theo sau họ, mỗi bước chân giẫm xuống đất đều khiến mặt đất rung chuyển mạnh mẽ, như sắp có động đất vậy, khác xa với Triệu Tín, người di chuyển nhẹ nhàng như chuồn chuồn lướt nước.

Đợi cho mười mấy phút sau…

Lạc Thành vốn là cố thổ của Triệu Tín nên anh rất am hiểu về nơi này. Căn cứ vào tính toán của hắn, với tốc độ di chuyển của họ trong chừng đó thời gian, lẽ ra đã phải tiến vào khu thành phố rồi, nhưng giờ họ vẫn còn ở vùng hoang dã. Hơn nữa, tọa độ định vị từ Thiên Lý Nhãn cho thấy, Triệu Tín và điểm đến đã lệch khỏi nhau.

Điều này không khỏi khiến Triệu Tín có chút lo nghĩ!

“Bell thống soái, ngươi không phải muốn dẫn ta đi gặp Taka Vương sao?” Thật sự không thể chịu đựng thêm, Triệu Tín bèn cất tiếng hỏi.

Rốt cuộc là muốn chạy đi đâu?

Cho dù là khi ẩn mình trong bóng tối để bảo vệ Mười Người Tổ Trục Mộng lúc nãy, hướng đi của họ tuy có sai lệch, nhưng không nghiêm trọng đến mức này.

Triệu Tín tổng có cảm giác, cứ chạy mãi thế này thì có lẽ sẽ đến Dương Thành mất.

“Ừm, không sai.” Bell mặt không biểu cảm, liếc nhìn Triệu Tín đang ung dung theo sau. Chân hắn cũng tăng tốc không ít, rồi nói ngay: “Triệu tiên sinh chẳng phải cũng vì muốn gặp Taka Vương mà đến sao?”

Loại tăng tốc cố tình này, Triệu Tín thấy vậy cũng lười chấp nhặt.

Hắn đi bộ nhàn nhã không phải giả vờ. Chứ đừng nói nhanh hơn một chút, ngay cả nhanh gấp đôi Triệu Tín cũng chẳng hề hấn gì.

“Cũng không phải nhất định phải thấy.”

Triệu Tín vẫn thong thả theo sau lưng Bell, khẽ nói.

“Tiền bối để ta đến Lạc Thành tìm một người, nếu tìm được người này, ta sẽ dẫn họ rời đi. Việc này Taka Vương không biết cũng chẳng ảnh hưởng gì.”

“Người?”

Bell khẽ chau mày.

“Nhân tộc các ngươi chẳng phải đã rút đi hết từ nửa tháng trước rồi sao? Thi thể chiến sĩ tử trận cũng đã được thu dọn hết. Khu thành phố này các ngươi đến một con vật sống cũng không để lại cho chúng ta cơ mà?”

“Không thể nói như thế đi, kỳ thật vẫn là có vật sống.”

“À?”

“Con giun đấy.” Triệu Tín nhếch miệng cười nhún vai nói, “Đó là sinh vật sống trong lòng đất. Ngay cả vùng hoang dã dưới chân chúng ta bây giờ, nếu ngươi có hứng thú cầm xẻng đào vài xẻng đất, e rằng vẫn có thể đào được đấy.”

“Ngươi không phải là đang nói người?”

“Ta là đang phản bác câu ngươi vừa nói khu thành phố này không có vật sống.” Triệu Tín nhẹ giọng mở miệng nói, “Hơn nữa, ngoài con giun ra còn có chim bay. Chúng tự do tự tại, không phải Nhân tộc ta có thể ước thúc. Còn về người ta đến tìm, quả thực đang ở Lạc Thành của các ngươi. Ngươi sẽ không cho rằng vị tiền bối kia lại có thể sai lầm chứ?”

Nhắc tới tiền bối, Bell im lặng.

Vị cao thủ khiến cả Taka Vương phải e dè như hổ dữ, hắn cũng chẳng dám vọng ngôn. Biết đâu, vị cao thủ ấy đang bí mật theo dõi họ từ trong bóng tối, nếu lỡ lời bị trách tội thì chẳng bõ công chút nào.

“Ta không nghi ngờ phán đoán của vị tiền bối kia, nhưng trong Lạc Thành quả thực không có nhân tộc tồn tại.” Bell tr��m ngâm một lát rồi khẽ nói, “Mấy ngày trước, Taka Vương đã phân đất phong hầu khu thành phố này cho tộc nhân của mình. Nếu có nhân tộc tồn tại trong lãnh địa của chúng ta, chắc chắn chúng ta sẽ nhận được báo cáo ngay.”

Phân đất phong hầu?

Triệu Tín nghe xong âm thầm bĩu môi.

Lạc hậu!

Thật đúng là, đám yêu ma này quả không hổ là lũ man di từ lòng đất chui lên. Đến giờ vẫn còn áp dụng cái chế độ phân đất phong hầu cổ hủ. Trong khi ở nhân tộc, chế độ phân đất phong hầu đã bị bãi bỏ từ mấy ngàn năm trước, thay vào đó là chế độ quận huyện.

Chế độ phân đất phong hầu chẳng sớm thì muộn cũng sẽ gây ra mâu thuẫn lớn!

Về điều này, Triệu Tín cũng lười quản.

Ma tộc Địa Quật loạn thì càng hay. Tốt nhất là chúng cứ tự cắn xé lẫn nhau, như vậy nhân tộc mới có thêm thời gian phát triển, ngồi hưởng lợi ngư ông.

Thấy Triệu Tín lâu không nói gì, Bell lại cất tiếng hỏi.

“Ngươi lần này đến đây, thay vị tiền bối kia tìm người, xin hỏi người này cùng tiền bối là quan hệ như thế nào?”

“Ồ?!” Triệu Tín cố ý nhấc lông mày cười một tiếng, ý vị thâm trường, chống cằm liếc mắt nhìn hắn, “Bell thống soái lại quan tâm đến mức này ư? Ngươi là Ma tộc thống soái, đồng bào nhân tộc của ta có liên quan gì đến ngươi? Chẳng lẽ, ngươi đang sợ hãi sao?”

“À……”

Bell cười lạnh một tiếng, ẩn ý của hắn thì không cần phải nói cũng biết.

“Ngươi cũng không cần ở đây mà giả vờ với ta.”

Triệu Tín đã đọc thấu suy nghĩ trong lòng Bell, khẽ khịt mũi nói: “Ta không ngại nói thật với ngươi. Người ta đến tìm là đệ tử cưng, là hòn ngọc quý trên tay của tiền bối. Tiền bối luôn xem nàng như người kế thừa y bát, vô cùng để tâm đến nàng. Tiền bối chính là thế ngoại cao nhân, đối với tranh chấp giữa Ma tộc Địa Quật và nhân tộc, không muốn nhúng tay quá sâu. Bằng không, ngay cả khi các ngươi xâm lấn, tiền bối chỉ cần một bàn tay cũng đủ để đập chết tất cả. Thế nhưng, đồ đệ của tiền bối tốt nhất là không có bất kỳ chuyện ngoài ý muốn nào, dù chỉ là một vết thương da thịt nhỏ hay rụng một sợi tóc thôi, tiền bối cũng sẽ không tiếc phá bỏ nhân quả mà ra tay. Đến lúc đó, e rằng chi Tháp Tạp của các ngươi cũng phải gặp tai ương.”

Dứt lời, Triệu Tín cố ý để ý Bell, thấy ngón tay hắn khẽ run lên.

Sợ!

Quả đúng là kẻ càng có bản lĩnh thì càng quý trọng mạng sống. Biết rõ đạo hạnh của mình kiếm không dễ, không đến bước đường cùng thì chẳng ai muốn mạo hiểm tùy tiện.

Triệu Tín cũng chưa lại nói nhiều.

Điểm dừng là điểm dừng.

Nếu như nói quá nhiều lời không chắc chắn có khi lại phản tác dụng.

Mà lại, Triệu Tín nhắc tới cũng là môn đồ.

Liêu Hóa và Taka Vương cấu kết với nhau, hắn rất hiểu rõ về Liêu Minh Mị. Nếu Liêu Minh Mị dù là hồn thể mà bị bắt, nếu Triệu Tín nói Liêu Minh Mị là phụ tổ, sẽ bị Liêu Hóa vạch trần ngay lập tức.

Uy hiếp của vị tiền bối kia cũng sẽ giảm đi rất nhiều.

Đồ đệ!

Liền rất dễ giải thích.

Thiên hạ rộng lớn, nhân tài lớp lớp xuất hiện. Liêu Minh Mị lấy hồn thể tồn tại ở thế, biết đâu sẽ có đại năng ẩn thế nhìn trúng tư chất của nàng mà thu làm môn hạ.

Một đường trầm mặc.

Sau khi biết thân phận của người Triệu Tín muốn tìm, Bell vẫn giữ im lặng, nhưng ánh mắt đã trở nên nặng nề hơn nhiều. Triệu T��n yên lặng theo sau hắn, dần dần thấy những căn nhà xuất hiện trong vùng hoang dã. Những căn nhà này đều là nhà tranh rất đơn sơ. Về quy cách kiến trúc, chúng có phần giống thời kỳ cổ đại, chứ đừng nói đến thời Dân Quốc, càng không thể so với các thành phố lớn công nghiệp hóa hiện tại. Cùng lắm thì chỉ có thể xem là một bộ lạc thời tiền sử.

Luận về văn minh phát triển, thì Ma tộc Địa Quật vẫn còn kém nhân tộc mấy ngàn năm.

Vài mái nhà tranh lác đác, như những túp lều rải rác khắp nơi. Cũng may Lạc Thành không phải thành phố ven biển, bằng không một cơn bão thôi cũng đủ sức thổi sập tất cả nhà cửa của chúng rồi.

Ma tộc, chung quy là Ma tộc!

Ưu thế của chúng chỉ là lịch sử võ đạo phát triển hơn nhân tộc mấy ngàn năm. Đợi đến khi nhân tộc đuổi kịp khoảng cách này, đó chính là lúc Ma tộc Địa Quật bị quét sạch khỏi lãnh thổ nhân tộc.

Qua trong giây lát, Triệu Tín sắc mặt cứng lại.

Hắn nhìn thấy đất cày!

Đám Ma tộc Địa Quật này lại đã bắt đầu học tập trồng trọt rồi!

Triệu Tín đi bên cạnh Bell, ngoái đầu nhìn lại những cánh đồng phía sau, sợ rằng mình đã nhìn nhầm. Chẳng bao lâu sau, hắn cảm thấy Bell dừng bước.

Triệu Tín cũng theo đó tập trung tinh thần.

Liền thấy…

Một hàng rào đứng sừng sững giữa vùng hoang dã, hàng rào vây quanh một khu đất rất rộng. Bên trong khu đất ấy còn có vài chục căn nhà tranh được dựng lên.

Trước cửa đứng hai tên Ma tộc mắt đỏ da tím hình người, trên tay cầm hai cây trường thương.

“Thống soái!”

Đợi Bell ngừng ở trước cửa, hai tên Ma tộc tiến đến hành lễ với hắn.

“Vương thượng có ở trong đó không?” Bell thanh âm trầm thấp. Lời còn chưa dứt, cánh cửa một gian nhà tranh trong khu rào chắn đã được đẩy ra. Taka Vương bước ra, bên cạnh có hai nữ Ma tộc đi theo. Hắn lớn tiếng cười, nói: “Sao vậy Bell? Bản vương ở trong phòng đã nghe thấy tiếng ngươi, có phải ngươi tìm bản vương không?”

Chưa đi được mấy bước, Taka Vương thấy Triệu Tín đứng cạnh Bell liền hơi sững sờ.

“Triệu tiên sinh.”

“Taka Vương.” Triệu Tín khẽ chắp tay. Taka Vương liếc nhìn Bell một cái đầy ẩn ý. Sau khi hai người trao đổi ánh mắt, hắn giơ tay ra hiệu cho hai nữ Ma tộc lui xuống. Trên mặt cũng lộ vẻ cười tươi, nói: “Triệu tiên sinh, thật đã lâu không gặp, không biết Triệu tiên sinh có rảnh rỗi đến bộ lạc của ta làm khách sao? Xin xem bộ lạc này của ta thế nào? Hiện tại Ma tộc chúng ta đã bắt đầu thích nghi với cuộc sống trên mặt đất, và cũng đang thử nghiệm trồng trọt.”

“Rất tốt.”

Triệu Tín tùy ý đáp lời.

Cuộc hàn huyên vốn dĩ vô nghĩa này, Taka Vương cũng không tiếp lời nữa, ánh mắt chuyển sang nhìn Bell đứng bên cạnh. Nếu hỏi ai là người hắn không muốn thấy nhất, Triệu Tín chắc chắn là người đứng đầu.

“Vương thượng, Triệu tiên sinh tới đây là vì tìm người.”

“Tìm người?” Taka Vương nghe vậy cũng lộ vẻ ngạc nhiên giống như Bell lúc trước, khẽ chau mày nói: “Nơi đây làm gì còn có nhân tộc, nhân tộc chẳng phải đã rút đi hết từ lâu rồi sao?”

“Ta đến đây, là thay tiền bối tìm bảo bối của hắn môn đồ.”

“Tiền bối?”

“Xem ra Taka Vương là quý nhân hay quên việc rồi. Ta nói vị tiền bối kia chính là vị tiền bối ấy……” Triệu Tín cười nhẹ nhắc nhở. Taka Vương nghe vậy lập tức biến sắc, đôi mắt không giấu được vẻ e dè mà nhìn bốn phía, nói: “Đồ đệ của vị tiền bối kia còn ở trong thành này sao? Triệu tiên sinh, trong thành này làm gì có nhân tộc chứ?”

“Có hay không không phải Taka Vương có thể quyết định, cũng không phải ta có thể quyết định.” Triệu Tín nói.

Lời nói ấy của Triệu Tín ít nhiều mang ý xem thường Taka Vương. Thế nhưng, mỗi khi nhớ lại những gì đã thấy ngày hôm ấy, Taka Vương đều không khỏi tâm thần rung động.

Trong mấy ngày này, hắn vẫn thỉnh thoảng gặp ác mộng vì chuyện đó.

Hiện tại Triệu Tín nói là đến tìm người thay vị tiền bối kia, Taka Vương thực sự rất nghi ngờ tính chân thực của chuyện này. Nhưng nghĩ lại, lúc đó hắn đã nể mặt một lần rồi, chi bằng cứ làm cho trót.

“Tốt!”

Taka Vương lên tiếng.

“Vị tiền bối kia nói rõ đệ tử của mình đang ở trong thành này, bản vương sẽ để Triệu tiên sinh tự đi tìm. Xin hỏi, khi đến đây Triệu tiên sinh đã được vị tiền bối kia cho biết quý đồ đang ở đâu chưa, hay vẫn cần bản vương phái người hỗ trợ tìm kiếm?”

“Taka Vương tâm ý, ta thay mặt vị tiền bối kia tâm lĩnh. Vị tiền bối đã cho biết vị trí khi ta đến rồi.”

“Mời đi.” Taka Vương khẽ gật đầu nói: “Triệu tiên sinh có thể tùy ý đi lại trong thành. Ta sẽ thông báo cho các bộ không làm phiền Triệu tiên sinh. Hay là Triệu tiên sinh cần bản vương cùng đi?”

“Ta độc hành liền có thể.”

Triệu Tín cười, chắp tay nói.

“Mong rằng Taka Vương có thể nhanh chóng thông báo cho các bộ tộc của ngài. Nếu trên đường ta gặp phải Ma tộc đui mù hay thú tộc do các ngươi nuôi dưỡng đến quấy rầy, có ý đồ công kích ta, ta sẽ dốc toàn lực phản kích.”

Dứt lời, Triệu Tín lập tức biến mất trong màn đêm như một tàn ảnh.

Nhìn theo bóng lưng Triệu Tín rời đi, Taka Vương lúc này mới híp mắt, đột ngột siết chặt nắm đấm.

“Khinh người quá đáng!”

Hắn là ai?!

Hắn là vương!

Thế nhưng, hắn, một vị vương, lại mấy lần chịu sự uy hiếp của nhân tộc, hắn làm sao có thể nhẫn nhịn được chứ!

“Vương thượng, tên nhân tộc này quá ngang ngược, có cần chúng thần ngầm…” Con Cự Ma vác Lang Nha Bổng ồm ồm mở lời. Taka Vương nghe vậy lập tức trừng mắt nhìn nó.

Con Cự Ma bị trừng mắt hậm hực lùi lại, Taka Vương cũng khẽ thở dài nhìn Bell.

“Bell, rốt cuộc chuyện gì xảy ra?”

Sau khi Bell kể lại sự tình từ đầu đến cuối, Taka Vương ánh mắt thâm trầm, trầm ngâm hồi lâu.

“Đuổi theo hắn, xem hắn đến địa phận của chúng ta rốt cuộc muốn làm gì!”

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, hãy đón đọc những chương mới nhất tại đây.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free