(Đã dịch) Ta Ở Trên Thiên Đình Thu Phế Phẩm - Chương 165: Cửu Châu người chung phòng bệnh giao lưu bầy
Trong phòng bệnh.
Triệu Tín dõi theo Lưu Tiểu Thiên suốt nửa phút.
Từ đầu đến cuối.
Vẻ hưng phấn trên mặt hắn vẫn vẹn nguyên.
“Thằng béo, cậu thật có bệnh.”
Triệu Tín đặt hạt dưa xuống, rất nghiêm túc nói với Lưu Tiểu Thiên.
“Tôi có bệnh gì, sao tôi không biết?” Lưu Tiểu Thiên sững sờ một chút, “chị tôi đã kiểm tra cho tôi rồi, nếu tôi thực sự có bệnh, thì đâu cần phải mặt dày mày dạn ở đây thế này.”
“Bảo chị cậu dẫn cậu đi khám khoa tâm thần đi, biết đâu lại có bất ngờ thú vị đấy.”
“Khoa tâm thần?!”
Lưu Tiểu Thiên nhíu mày suy nghĩ nửa ngày.
Hắn vốn là khách quen của bệnh viện, từng nghe nói về thần kinh nội khoa, thần kinh ngoại khoa.
Khoa tâm thần?!
Có khoa này à?
Rất nhanh, Lưu Tiểu Thiên cũng kịp phản ứng ngay.
“Cậu muốn nói tôi bệnh tâm thần đi!”
“Cũng coi như cậu có đầu óc.”
Triệu Tín trừng mắt nhìn hắn một cái đầy vẻ không vui rồi nói.
Thằng em này đúng là có vấn đề về đầu óc, tự dưng lại thò chân ra để người khác đánh gãy xương.
Bị đánh gãy xương rồi còn muốn đưa tiền cho người ta.
Hai mươi vạn!
Đây không phải là số tiền nhỏ.
Theo lời hắn nói, hẳn là hắn đã tìm không ít người để đánh gãy chân mình. Việc không thành công mãi khiến Triệu Tín cũng không lấy làm lạ, phàm là người bình thường, đụng phải trường hợp như hắn thì ai mà đồng ý.
Ngay cả những tên liều mạng, đụng phải loại người đòi được đánh g��y chân để đưa tiền thế này...
Hắn đều phải suy nghĩ một chút.
Đây có phải là đang gài bẫy hắn không chứ?!
“Anh!” Lưu Tiểu Thiên đột nhiên xoay người nhảy xuống giường, túi quần căng phồng đung đưa chạy đến trước mặt Triệu Tín, “anh giúp một tay đi mà, nhanh lên, coi như tôi cầu xin anh cũng không được sao?”
“Cậu cho tôi cút sang một bên!”
Triệu Tín cau mày, nhìn thấy Lưu Tiểu Thiên lắc lư túi quần.
“Cậu đựng đồ gì trong đó thế?!”
“À! Mấy món đồ!”
Lưu Tiểu Thiên ngay trước mặt Triệu Tín, thò tay vào trong đó lục lọi một hồi.
PS4.
Máy tính bảng.
Trang bị chơi game.
Triệu Tín há hốc mồm nhìn hắn móc từ trong quần ra, điều khiến hắn khó hiểu nhất là hắn còn mang theo cả điều khiển điều hòa và điều khiển TV ra ngoài.
“Cậu mang mấy thứ này làm gì?”
“Chơi chứ.” Lưu Tiểu Thiên mở miệng, “cậu đúng là tân binh. Tôi đến bệnh viện nghỉ ngơi thì đâu thể cứ nhìn trời được, chẳng phải phải tìm cho mình chút việc vui sao?”
Nghỉ phép?!
Thằng em này vậy mà coi đây là khu nghỉ dưỡng ư?
“V���y cậu mang điều khiển từ xa làm gì?” Triệu Tín nói.
“Điều khiển của nhà tôi chứ.” Lưu Tiểu Thiên nhếch miệng cười nói, “nắm giữ chúng chẳng khác nào nắm giữ quyền chủ động trong việc nghỉ dưỡng, tôi có thể coi đây là con tin, để trì hoãn thêm vài ngày.”
“Hay!”
Triệu Tín nhịn không được giơ ngón tay cái về phía Lưu Tiểu Thiên.
Nhân tài a!
Thằng em này nằm viện mà cứ như là đang chuẩn bị đánh trận thời cổ đại vậy.
“Tôi cho cậu xem cái này hay ho hơn.”
Lưu Tiểu Thiên tựa như là quên bẵng chuyện bảo Triệu Tín đánh mình, vội vàng chạy đến giường của mình lật tung nửa ngày, rồi lại chạy đến dưới gầm giường Triệu Tín lục lọi hồi lâu.
Hai cái rương lớn được hắn kéo ra, mở rương ra, bên trong toàn là các loại đồ ăn vặt nhiều calo.
“Nhìn!”
“Cậu mang từ đâu đến thế?” Triệu Tín ngạc nhiên.
“Chắc chắn không phải tôi vừa mang đến rồi.” Lưu Tiểu Thiên đắc ý sờ lên cằm, “thực tình không dám giấu, tiểu đệ đây ba ngày trước đã thăm dò kỹ ở đây rồi, để ông anh vừa xuất viện ở phòng này chuẩn bị cho tôi.”
“Hay!”
Triệu Tín bị thằng béo nói cho ngây người ra, nhịn không được lại giơ ngón tay cái lên.
Binh mã chưa động, lương thảo đi trước.
Nhìn xa trông rộng a!
“Xem ra cậu đúng là tân binh rồi, đây đều là những bí kíp thiết yếu của chúng tôi đấy.” Lưu Tiểu Thiên từ trong rương lấy ra một thanh sô cô la cắn một miếng, lại từ trong túi quần lấy ra điện thoại, bĩu môi nhìn Triệu Tín.
“Làm gì?!”
“Quét mã đi, tôi kéo cậu vào nhóm!” Lưu Tiểu Thiên ngậm sô cô la, nhíu mày nhìn Triệu Tín, “trong nhóm toàn là những người cùng loại với chúng ta, có thể cùng nhau trao đổi kinh nghiệm.”
“Ai mà cùng loại với cậu chứ.” Triệu Tín mặt đầy im lặng.
Nhưng hắn vẫn cầm điện thoại di động quét mã, không bao lâu liền được kéo vào một nhóm.
Nhóm giao lưu bệnh nhân chung phòng Cửu Châu.
Trưởng nhóm Ba: Nhiệt liệt hoan nghênh thành viên mới của chúng ta gia nhập.
Tổ Bế quan Bạch Tiểu Bạch: Hoan nghênh hoan nghênh.
Tổ Thí nghiệm lâm sàng Tiểu Cát Hắn: Hoan nghênh, tung hoa.
Chớ gặp lại: @Trưởng nhóm Ba, cậu lại đi nghỉ dưỡng à?
Thiên địa một kiếm: Ao ước.
Nhìn ta Hỗn Nguyên Nhất Khí công: Ao ước.
Triệu Tín há hốc mồm nhìn cái nhóm bệnh nhân này.
Hắn hiện tại coi như đã hiểu ý của Lưu Tiểu Thiên khi nói về những người đồng đạo.
Chính là giả bệnh!
Đến bệnh viện nghỉ phép!
Điều khiến Triệu Tín kinh ngạc nhất là, nơi này lại còn có các tiểu tổ.
Tổ Thí nghiệm lâm sàng.
Tổ Sáng tạo.
Tổ Khảo sát thực địa.
Tổ Lương thảo.
“Thế nào, nhóm của tôi không tệ chứ.” Lưu Tiểu Thiên nhếch miệng cười, “tôi là Trưởng nhóm Ba trong nhóm này, về sau có chuyện gì cứ nhắn trong nhóm là được. Nhóm chúng tôi không áp dụng chế độ tên thật, dùng biệt danh là được.”
Cái này mẹ nó là gia nhập cái gì tà giáo tổ chức.
Triệu Tín khác biệt hoàn toàn với bọn họ, hắn không nghĩ ở lại đây, là Liễu Ngôn nhất định phải bắt hắn ở đây bằng được.
“Tôi có thể rời nhóm chứ?”
“Không thích tập thể à?” Lưu Tiểu Thiên xua tay, “cậu mà cứ thế này thì không có tương lai đâu. Mọi người phải cùng nhau tiếp thu ý kiến quần chúng, mới có thể có cớ nghỉ dưỡng tốt nhất.”
“Chúng ta không giống!” Triệu Tín mở miệng.
“Có cái gì không giống?”
Lưu Tiểu Thiên nhún vai, mắt trợn tròn, đứng trước giường bệnh, giang hai cánh tay chỉ vào cửa phòng bệnh.
“Căn phòng bệnh này được chuẩn bị riêng cho bọn tôi, tất cả những người đến đây ở đều là không có bệnh mà tự chuốc lấy phiền phức. Ngay cả bác sĩ bệnh viện cũng không đến đây kiểm tra phòng, tiền phòng gấp mười lần phòng bệnh khác, và số tiền thu từ phòng này sẽ được tính vào quỹ công ích.”
“Công ích quỹ ngân sách?!” Triệu Tín nhíu mày.
“Đúng vậy, bệnh viện đó cũng không thể thu loại tiền đen này chứ.” Lưu Tiểu Thiên nhún vai. Triệu Tín chần chừ hồi lâu: “Vậy các cậu giả bệnh làm gì, cứ nói thẳng là muốn quyên tiền chẳng phải được sao.”
Đang đứng dưới đất, Lưu Tiểu Thiên lập tức sững sờ.
“Anh, cậu thật đúng là một thiên tài.”
Vừa dứt l���i, Lưu Tiểu Thiên liền lấy ra điện thoại di động, chắc là để chia sẻ kinh nghiệm với những “người chung phòng bệnh” kia của hắn.
“Toàn thể chú ý!”
“Vừa nhận được một cái cớ cực hay: quyên tiền đấy!”
“Tổ Thí nghiệm lâm sàng chuẩn bị một chút.”
“Đến lúc đó sẽ phản hồi lại cho mọi người.”
Lập tức, trong nhóm liền có mấy thành viên của Tổ Thí nghiệm lâm sàng nổi lên.
Triệu Tín há hốc mồm nhìn.
Thật sự là thế giới này rộng lớn, không thiếu chuyện lạ.
Đụng phải cái nhóm thần tiên cũng coi như, giờ lại đụng phải nhóm bệnh nhân.
Đặt tên cũng đủ kỳ cục.
Cửu Châu!
“Anh, lần này anh dùng cớ gì để vào đây thế, chia sẻ chút đi.” Lưu Tiểu Thiên xông tới, còn dúi vào tay Triệu Tín một gói bánh su kem vị bơ.
“Chị tôi cho tôi vào.” Triệu Tín nhíu mày trả lời.
“Cái này nói làm gì, ai đến đây mà chẳng bị người nhà đưa đến.” Lưu Tiểu Thiên mắt trợn tròn, “ý tôi là anh dùng chiêu gì mà vào được đây?”
“Chị tôi đưa tôi vào!” Triệu Tín lập lại.
“Tôi biết là chị anh, tôi nhìn thấy chị anh. Tôi hỏi anh vào bằng cách nào cơ!”
“Chị tôi cho tôi vào!” Triệu Tín hét lớn vào mặt Lưu Tiểu Thiên, “mẹ nó, cậu có phải không hiểu tiếng người không? Chị tôi cho tôi vào! Tôi không muốn ở đây, chị tôi không những bắt tôi ở đây mà còn muốn bắt tôi nghỉ học, tôi hiện giờ phiền não chết đi được, cậu bây giờ nghe rõ chưa?”
Lạch cạch.
Thanh sô cô la trong tay Lưu Tiểu Thiên đột nhiên trượt xuống rơi xuống giường, chợt một tay tóm chặt lấy tay Triệu Tín.
“Xin hỏi chị anh có còn thiếu em trai không, có thể cho tôi nhập hộ khẩu trước được không?!”
“Tôi mang cả của hồi môn vào cửa luôn!”
Đoạn văn này là một sản phẩm độc quyền được biên tập bởi truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.