(Đã dịch) Ta Ở Trên Thiên Đình Thu Phế Phẩm - Chương 351: Tiêu vui du thỉnh cầu
Giang Nam Mỹ Viện.
Hai chiếc xe van hiệu Jinbei dừng trước cổng trường học.
Lưu Đào ngồi trên xe, tay lăm lăm cây côn sắt.
“Đào ca.”
Đàm Tinh cắn môi, nàng chưa kịp nói dứt lời, chuông điện thoại di động lại reo lên đúng lúc này.
Nhìn tên người gọi hiển thị trên màn hình, Đàm Tinh lập tức giận tím mặt.
“Lưu Đào ca, là tiện nhân kia gọi điện thoại tới.”
“Tiếp.” Lưu Đào híp mắt, Đàm Tinh cắn răng bắt máy, “Cái đồ tiện nhân nhà cô, còn dám gọi điện thoại cho tôi đến à?”
“Ngươi ở chỗ nào, ta muốn gặp ngươi.” Giọng Tiêu Nhạc Du khẽ vang lên từ đầu dây bên kia.
Đàm Tinh liếc nhìn Lưu Đào, thấy anh ta gật đầu đồng ý, nàng lúc này mới siết chặt nắm đấm.
“Ta đang ở cổng Tây của trường, cô cứ tới đi!”
Chưa đến mười phút sau, Đàm Tinh ngồi trong xe van đã thấy Tiêu Nhạc Du một mình đi đến chỗ hẹn.
Đẩy cửa xe ra, Đàm Tinh liền trực tiếp chạy ra ngoài.
Có lẽ vì Triệu Tín đã để lại cho nàng một ám ảnh không nhỏ, lúc xuống xe nàng còn vô thức đảo mắt nhìn quanh một lượt, xác định không thấy bóng dáng Triệu Tín đâu mới thở phào nhẹ nhõm.
Đi vài bước tới trước mặt Tiêu Nhạc Du, Đàm Tinh híp mắt hừ lạnh nói.
“Ngươi thật đúng là dám đến!”
“Sao, sợ rằng ta gọi ca ta tới đây sao?”
Tiêu Nhạc Du ngẩng đầu nhìn Đàm Tinh hồi lâu, khi nhìn thấy Lưu Đào và đám người cầm gậy, trong ánh mắt nàng vẫn thoáng hiện vẻ bối rối.
Nhìn ra, nàng đang sợ.
“Đ��m Tinh, vừa rồi ta đã nộp đơn lên trường, chuyển danh hiệu Thanh Sang của ta cho cô.” Tiêu Nhạc Du khẽ ngập ngừng, “giữa chúng ta thực ra chẳng có mâu thuẫn gì to tát, chỉ là tranh giành danh hiệu Thanh Sang thôi, giờ ta đã nhường nó cho cô, mong rằng ân oán giữa chúng ta có thể kết thúc tại đây.”
“Dừng ở đây?!”
Đàm Tinh khoanh tay, thần sắc khinh thường nói.
“Cô nói dừng là dừng được chắc? Cái thằng nhân tình của cô, đã dám đánh tôi!”
“Ta nguyện ý thay hắn xin lỗi cô.” Tiêu Nhạc Du khẽ ngập ngừng nói, “cô muốn ta làm thế nào, nếu cô còn ấm ức, có thể đánh tôi để trút giận. Căn nguyên của mọi chuyện là do tôi, không liên quan đến anh ấy.”
“Thật đúng là thâm tình như thế cơ à.”
Đàm Tinh trên mặt tràn đầy cười nhạo, nghiêng đầu nhìn Tiêu Nhạc Du hồi lâu.
“Vừa rồi hắn không phải còn rất ngông cuồng sao, không phải còn nói ở Giang Nam này không có ai mà hắn không dám chọc à? Sao bây giờ lại để cô ra mặt nói giúp hắn thế này, hắn ta đâu rồi, sao không tự mình ra mặt?”
“Hắn không biết ta đến.”
Tiêu Nhạc Du nói nhỏ, nhìn Đàm Tinh và cả đám Lưu Đào.
“Hi vọng cô và mấy vị ca ca đây có thể giơ cao đánh khẽ, tất cả hậu quả tôi xin gánh chịu.”
“Nha!” Đàm Tinh giơ tay túm lấy mặt Tiêu Nhạc Du, ngón tay dùng sức bóp chặt khiến xương hàm nàng đỏ ửng, “bây giờ liền bắt đầu nghĩ đến câu dẫn Đào ca của ta rồi sao? Cái đồ tiện nhân nhà cô đúng là biết cách dùng sắc để dụ dỗ người khác nhỉ.”
Đúng lúc này, Đàm Tinh vung tay tát một cái vào mặt Tiêu Nhạc Du.
Một tát này khiến Tiêu Nhạc Du chới với suýt ngã xuống đất, móng tay dài cào thành mấy vệt máu trên má Tiêu Nhạc Du.
Nửa mặt trái đau rát.
Tiêu Nhạc Du cắn môi không nói một lời, lại lặng lẽ đứng dậy trở lại chỗ cũ.
“Nếu như cô đánh tôi có thể trút giận, tôi để cô đánh.”
“Ha ha, trò cười! Tôi cần cô cho phép chắc?” Vừa nói, Đàm Tinh lại vung tay tát thêm một cái, rồi bất chợt túm lấy tóc Tiêu Nhạc Du, “Tiêu Nhạc Du, lão nương muốn đánh cô thế nào thì đánh thế đó, không cần cô phải cho phép, hiểu chưa?”
Đàm Tinh giật mạnh khiến Tiêu Nhạc Du ngã sõng so��i xuống đất, rồi liên tục đạp vào bụng cô ta mấy cái.
Từ đầu đến cuối, Tiêu Nhạc Du đều không có lên tiếng.
Nàng cứ thế chịu đựng, mặc cho Đàm Tinh trút giận lên người mình.
Trọn vẹn mười phút.
Đàm Tinh dường như cũng đã mỏi chân vì đạp, Tiêu Nhạc Du nằm dưới đất, cắn chặt môi, khóe miệng rỉ máu, hai tay chống đất run rẩy bò dậy, từ trong túi run rẩy lấy ra một chiếc thẻ ngân hàng.
“Trong thẻ này có ba mươi vạn, là tất cả tiền tiết kiệm của tôi.”
“Cầu xin các người giơ cao đánh khẽ, đừng làm phiền anh ấy nữa. Nếu cô vẫn chưa hả giận, cứ tiếp tục đánh tôi.”
“Thật đúng là cái đồ tiện nhân, bị đánh mà còn vui vẻ thế sao, còn cho tiền.” Đàm Tinh khinh thường giật lấy tấm thẻ, “Tiêu Nhạc Du, về sau lúc nhìn thấy tôi thì thành thật một chút, chuyện ở đây tạm thời thì tới đây thôi. Còn cái thằng đã đánh tôi, tôi nhất định sẽ cho hắn chết không toàn thây.”
Lại thêm một cú đạp nữa, Tiêu Nhạc Du vốn đã bị đánh không ít, trực tiếp ngã sụp xuống đất.
“Đàm Tinh! Đàm Tinh!”
Nàng giãy giụa muốn bò dậy, Đàm Tinh lại chẳng thèm liếc nhìn cô ta lấy một cái, trực tiếp lên xe van.
“Đàm Tinh!!”
Tiêu Nhạc Du đuổi theo mười mấy mét nhưng không kịp, ngã sụp xuống đất.
Nhìn xem xe van khuất dạng khỏi tầm mắt, cảm thụ nửa mặt trái đau rát, không kìm được ôm gối khóc nức nở.
Vì có thể lĩnh ngộ họa ý của Cố Khải Chi.
Triệu Tín có thể nói là mất ăn mất ngủ, không để ý đến chuyện bên ngoài, chỉ chuyên tâm ở nhà luyện vẽ.
Trăm hay không bằng tay quen.
Triệu Tín thực sự đã tin tưởng lời Cố Khải Chi.
Hai ngày nay, hắn gần như đã dùng hết toàn bộ giấy tuyên để vẽ, thế nhưng tranh của hắn vẫn chỉ là tranh, chứ không hề như của Cố Khải Chi, những bức vẽ dường như được ban tặng sự sống, bước ra từ trong tranh.
“Ta rốt cuộc là thua kém ở điểm nào?”
Ngồi ở trên ghế sa lông, Triệu Tín chống cằm nói nhỏ.
Trước đó hắn lĩnh ngộ tâm pháp của Đường Dần, gần như lập tức đã đại ngộ, sau khi lật xem tâm pháp, nội dung trong đó lập tức thấm sâu vào tâm trí hắn, hắn liền lập tức trở thành nhân tài kiệt xuất trong giới trẻ.
Nói là hội họa tông sư thì có phần hơi khoa trương, nhưng trong thế hệ trẻ, tuyệt đối là vô địch thủ.
Cho dù là đại tông sư như Tôn Hào.
Đối với những bức tranh của hắn cũng là tán thưởng có thừa, yêu thích không thôi.
“Xem ra còn phải mua thêm ít đồ, giấy tuyên không đủ dùng rồi.”
Triệu Tín nhìn xem trên bàn trà đã gần như đã dùng hết giấy tuyên, gãi gãi đầu.
Trách không được người ta đều nói nếu không có chút vốn liếng rất khó học nghệ thuật.
Không nói cái khác, mua giấy tuyên chính là một khoản chi phí không nhỏ.
Ngoài ra, còn có một điều nữa khiến Triệu Tín khá bận tâm, Bùi Thế đến bây giờ vẫn chưa tìm hắn.
Chẳng lẽ hắn không có phát hiện biến hóa của mình?!
Đầu cứng rắn!
Vò đã mẻ không sợ rơi, chính là không muốn cúi đầu trước Triệu Tín?
Có quyết đoán.
Nếu như Bùi Thế thật là nghĩ như vậy, thì Triệu Tín cũng chỉ có thể thầm kính nể. Chỉ là cuối cùng người chịu thiệt cũng chính là hắn, còn đối với Triệu Tín thì thực ra chẳng ảnh hưởng gì đáng kể.
Liếc một cái còn lại vài tờ giấy tuyên, Triệu Tín liền suy nghĩ phải đến Giang Nam Mỹ Viện một chuyến nữa.
Cũng không biết có phải lời cảnh cáo của Ân Cửu đã có tác dụng hay không.
Đàm Vũ đã không đến tìm hắn để gây sự.
Điều hắn bận tâm là Tiêu Nhạc Du bị thiệt thòi. Cứ việc hai người đã mỗi người mỗi ngả, không còn liên quan gì, nhưng dù sao cũng từng có chút giao tình.
Triệu Tín là người nặng tình, luôn nhớ bạn cũ.
Hắn còn không làm được, đứng trước tình huống Tiêu Nhạc Du gặp chuyện không may mà hả hê.
Đến Mỹ Viện mua giấy tuyên, tiện thể cũng có thể hỏi thăm một chút con nhỏ Đàm Tinh đó có giở trò gì không.
Nàng thức thời thì tốt nhất.
Nếu là nàng động đến Tiêu Nhạc Du.
Thì câu chuyện giữa hắn và Đàm Tinh, e rằng sẽ bắt đầu.
Tiện thể hỏi Tôn Hào về tình hình của Thanh Sang, ông lão này dường như cũng không quá để tâm đến chuyện này. Từ khi lần trước gọi điện thoại tới, sau đó cũng không gửi cho Triệu Tín bất kỳ tin nhắn nào.
Từ trong túi lấy ra điện thoại di động, gần như ngay khoảnh khắc hắn vừa mở danh bạ.
Điện thoại của Tôn Hào gọi tới!
Mọi bản quyền đối với tác phẩm chuyển ngữ này đều thuộc về truyen.free.