(Đã dịch) Ta Ở Trên Thiên Đình Thu Phế Phẩm - Chương 77: Liền võ giả cấp mà thôi a?
Rốt cuộc thì cũng bị hai kẻ này nhìn thấy.
Triệu Tín hai tay chống ghế, điên cuồng ra hiệu cho Tả Lam.
Hiện tại phải làm sao đây?!
Theo ý Triệu Tín, hắn chỉ muốn xuống xe xử lý gọn lũ người kia. Nhưng Tả Lam không cho phép, nên hắn cũng đành chịu.
Tả Lam nheo mắt, lén lút nhìn ra ngoài. Thấy hai tên kia gõ cửa sổ xe ngày càng dồn dập mà bọn họ vẫn chưa mở cửa.
“Nhanh lên mở cửa!”
“Ra!”
“Đúng là đủ lì lợm thật, thôi thì xuống đi.” Tả Lam khẽ nói, “Lát nữa xuống xe, cứ làm theo kế hoạch của ta, nhìn ám hiệu của ta mà hành động, đừng có làm loạn.”
“Không có vấn đề.”
Vừa nhẹ nhàng đẩy cửa xe, một chùm sáng chói lòa đã rọi thẳng vào mắt Triệu Tín.
Hắn vội đưa tay che mắt, đoạn giơ cao cả hai tay.
“Cũng có tư tưởng phết nhỉ!”
“Lại còn tìm được cả một em loli.”
Tên người cao nhếch mép, phả ra một hơi thở khó chịu. Triệu Tín vô thức nhíu mày.
Mùi tỏi!
Tên này chắc chắn ăn không ít tỏi.
Nếu không, làm sao mùi vị lại sặc sụa đến mức cay cả mắt thế này.
“Nói đi, chúng mày muốn giải quyết thế nào?” Tên người cao chìa tay ra, “Vừa rồi hai đứa mày làm gì trong xe, bọn tao đều quay lại hết rồi.”
Thằng này đúng là nói dối trắng trợn quá thể!
Nhìn chiếc điện thoại hắn đang ve vẩy trong tay, rõ ràng chẳng có camera nào mà cũng dám nói đã quay phim!
Thật sự coi người ta là đồ ngốc à?
Triệu Tín liếc nhìn Tả Lam, lúc này hắn mới để ý rằng không biết từ bao giờ, cô đã gỡ bím tóc đuôi ngựa, để mái tóc dài xõa ngang vai. Từ đầu đến cuối, Tả Lam vẫn luôn cúi đầu.
Muội muội!
Không phải em bảo anh nhìn ám hiệu của em sao?
Em phối hợp với anh chút đi chứ!
“Mày còn nhìn con bé đó làm gì?” Tên người cao rọi đèn pin vào mặt Triệu Tín, “Muốn video thì đưa tiền, không thì bọn tao sẽ chụp ảnh mày rồi đăng lên, biển số xe của mày bọn tao cũng sẽ phát tán hết!”
Tả Lam căn bản là không có nửa điểm phản ứng.
Trông cậy vào cô ta lúc này chắc là không ổn rồi, hơn nữa cô ta còn chưa cho phép động thủ.
Triệu Tín chần chờ nửa ngày, từ trong túi lấy ra một viên thẻ ngân hàng.
“Anh bạn, trong thẻ này có một triệu tệ, mật mã là sáu số cuối, anh bạn xem thử…”
“Bao nhiêu!” Tên người cao kinh hãi, “Một triệu tệ sao!”
Thằng lùn cũng bị dọa sợ đến mức, ngón tay cứ tách ra rồi chụm vào, như thể đang tính xem có thể mua được bao nhiêu con lợn già.
“Đúng vậy! Một triệu tệ!” Triệu Tín gật đầu cười.
“Lấy ra.”
Tên người cao làm ra vẻ lạnh lùng, giật lấy tấm thẻ. Hắn đâu biết rằng, tim mình đã gần như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Ai mà chẳng có lòng tham!
Dễ dàng có được một triệu tệ như trở bàn tay, khiến tên người cao cảm thấy vẫn chưa thỏa mãn với số tiền đó.
“Nhìn mày còn rất có tiền.”
“Đáng tiếc, một triệu tệ mà mày muốn mua video thì nghĩ quá đơn giản rồi.��
“Vậy anh bạn muốn bao nhiêu?!” Triệu Tín cười nói.
“Năm triệu!” Tên người cao giơ năm ngón tay, “Đưa cho bọn tao năm triệu, video sẽ giao cho chúng mày, bọn tao cũng thả chúng mày đi. Nếu không đưa, Cẩu Tử…”
Liền thấy thằng lùn vung một cước đá vào thân một cái cây to chừng miệng chén.
Cái cây đó lập tức bị hắn đá gãy đôi.
Đá gãy cây xong, thằng lùn lại khoanh tay đi về chỗ cũ.
Triệu Tín híp mắt nhìn xem gốc cây kia.
Có thể một cước đá gãy cả thân cây, sức lực của thằng lùn này quả thật phi thường, ít nhất cũng phải có thực lực nửa bước Võ Giả đỉnh phong.
“Đưa tiền đây!” Tên người cao thúc giục.
“Ấy, khoan đã.” Bỗng nhiên, thằng lùn khom người cúi xuống, nhìn thẳng vào mặt Tả Lam, rồi bất ngờ ngồi xổm xuống, vòng quanh cô ta hai vòng. Trong mắt tràn đầy hoảng sợ, hắn nhìn tên người cao lắp bắp: “Cô ta, cô ta, cô ta…”
“Cô ta làm sao!” Tên người cao cau mày nói, “Mày đừng có làm chậm trễ việc, không thấy tao đang đòi tiền à?!”
“Cô ta là…”
“Ta là các ngươi tổ tông!”
Tả Lam bất ngờ vươn tay, rút ra một cây roi dài, quất thẳng vào tay thằng lùn.
Từ tay thằng lùn, một thiết bị phát tín hiệu rơi xuống đất. Thấy cô ra tay, Triệu Tín cũng lập tức hành động, một quyền đánh gục tên người cao.
Hắn xoay người, giật lại tấm thẻ từ tay tên người cao, rồi cau mày nói.
“Cuối cùng thì chẳng phải vẫn phải động thủ sao?!”
“Anh biết cái gì!” Tả Lam nhìn thiết bị phát tín hiệu dưới đất, “Trên người bọn chúng có thứ này, nếu chúng ta tùy tiện ra tay, để tín hiệu phát ra ngoài thì nhiệm vụ của tôi sẽ hỏng bét. Vừa rồi tôi thấy hắn rút tín hiệu khí ra, tôi mới động thủ đó, anh hiểu không hả? Đồ gà mờ!”
Tả Lam liếc xéo Triệu Tín một cái, rồi ném thiết bị phát tín hiệu lên nóc xe, sau đó bắt đầu lục lọi quần áo của bọn chúng.
“Cái này em lại định làm gì nữa?!”
“Thay trang phục chứ sao!” Tả Lam cau mày nói, “Anh vừa khéo ở đây, vậy hai chúng ta trực tiếp xông vào sào huyệt của bọn chúng luôn, đỡ cho tôi phải đi tìm từng tên một.”
Đại khái mấy phút sau.
Tả Lam mặc quần áo của thằng lùn. Vốn dĩ chiều cao của hai người không chênh lệch là mấy, nên mặc vào cũng khá vừa vặn.
Triệu Tín sắp sụp đổ.
Một mùi hương khó ngửi!
Quần áo của tên người cao có mùi khủng khiếp, đến mức Triệu Tín cũng không thể nói rõ rốt cuộc là mùi gì, chỉ biết nó hôi hám đến mức khiến người ta buồn nôn.
“Theo tôi đi!”
Sau khi thay đồ, Tả Lam gần như là nghiến răng ken két mà nói.
Tên người cao và thằng lùn đều bị quăng vào cốp sau xe. Triệu Tín liền đi theo sau Tả Lam. Không bao lâu, tại một khoảng đất trống sâu trong rừng, họ liền nhìn thấy một đống lửa.
“Anh tự bịt mặt lại đi!” Tả Lam nhíu mày.
“Tự em ngửi đi, xem em có chịu nổi không?” Triệu Tín ném chiếc mặt nạ vào tay Tả Lam. Cô cũng ngay lập tức cảm nhận được cái mùi hương khó chịu đến phát điên đó.
Nhưng không đợi Triệu Tín mở miệng nói gì, Tả Lam liền tháo mặt nạ của hắn xuống, đưa trả cho anh.
Rồi tự mình đeo chiếc mặt nạ nồng nặc mùi hôi khác thường kia lên.
Từ đầu đến cuối.
Cô chỉ nhíu mày, không hề nói thêm lời nào khác.
Triệu Tín yên lặng nhìn nàng hồi lâu.
Trong khoảnh khắc đó, anh dường như nhìn thấy một khía cạnh khác của Tả Lam.
“Chỗ đống lửa kia có bốn người.”
“Nhiệm vụ của chúng ta là trà trộn vào trong bọn chúng, giải quyết hết tất cả, không được để bất kỳ kẻ nào trốn thoát.”
“Sáu cái!”
Triệu Tín đột nhiên nói, anh vừa rồi dùng Thiên Nhãn quét một vòng, bên trong có tới sáu người.
“Anh có thể nhìn thấy sao?!” Tả Lam hơi sững sờ, sở dĩ cô nói như vậy là vì ban nãy cô đã đi vòng qua chỗ đống lửa rồi.
“Từ nhỏ mắt tôi đã khá tốt rồi.” Triệu Tín cười nói, anh không thể nào nói mình có Thiên Nhãn được.
“Sáu người thì càng tốt chứ sao, chứng tỏ đầu sỏ của bọn chúng cũng có mặt! Vậy thì lần này có thể hốt trọn ổ luôn!” Tả Lam hưng phấn nắm chặt tay, “Yên tâm đi, lát nữa nhiệm vụ kết thúc, tiền công tôi cũng sẽ chia cho anh một phần.”
“Đi.”
Kiếm tiền Triệu Tín tuyệt đối là nguyện ý.
Triệu Tín liếc nhìn những kẻ bên trong, bĩu môi nói.
“Bọn chúng đều có thực lực thế nào?”
“Anh chờ một lát, để tôi hỏi xem sao.”
Tả Lam nói nhỏ vào tai nghe Bluetooth, chỉ chốc lát sau đã thấy sắc mặt cô có chút khó coi.
Rồi bất chợt, cô lại lấy ra một chiếc laptop từ trong ba lô, gõ lạch cạch trên đó. Nội dung hiển thị trên màn hình đều là những ký hiệu, văn tự và số liệu mà Triệu Tín không tài nào hiểu nổi.
“Mẹ kiếp, cái này căn bản là gài bẫy người ta mà!”
Tả Lam đấm nắm tay nhỏ vào chiếc laptop, sau đó gập máy lại.
“Rút, nhiệm vụ này chúng ta không làm.”
“Làm sao?” Triệu Tín sửng sốt một chút.
“Vừa nãy tôi nhận được tin tức, nhiệm vụ lần này tổng cộng có tám người. Chúng ta vừa giải quyết hai tên, anh lại nói chỗ đống lửa có sáu tên, vậy chứng tỏ đúng là có đủ tám người.”
“Đúng vậy, nhưng có gì đâu mà lo?” Triệu Tín không hiểu hỏi.
Tả Lam thở dài thườn thượt, cắn môi, gương mặt đầy vẻ giận dữ nói.
“Trong số tám tên này, có kẻ là Võ Giả cấp!”
Mấy ngày nay cô vẫn luôn theo dõi nhiệm vụ này, mắt thấy sắp đến lúc thu lưới, vậy mà tin tức viên lại báo có cao thủ cấp Võ Giả ở đó.
Võ Giả cấp!
Làm sao cô có thể đối phó được với một Võ Giả cấp vào lúc này!
Chưa kể lãng phí thời gian, cô còn tốn không ít tiền để mua tọa độ của bọn chúng.
Hiện tại thì tất cả đều đổ sông đổ bể!
Tả Lam đã muốn bỏ cuộc giữa chừng để rời đi. Cô chỉ nghĩ mang hai tên kia về, xem liệu có thể vớt vát chút tổn thất nào không, mà còn định đi khiếu nại nữa!
Giao nhiệm vụ sai bét!
Tả Lam thực sự sắp phát điên rồi. Đúng lúc này, Triệu Tín đột nhiên lên tiếng.
“Chỉ là một Võ Giả cấp thôi mà?!”
Những dòng chữ chuyển ngữ này là sản phẩm trí tuệ từ đội ngũ truyen.free.