(Đã dịch) Ta Ở Trên Thiên Đình Thu Phế Phẩm - Chương 973: Phát cái hồng bao đi, ta lão bảo bối
Hoắc.
Thái Bạch Kim Tinh gửi yêu cầu kết bạn.
Chậc,
Nhìn yêu cầu này Triệu Tín không khỏi líu lưỡi.
Muốn tự mình giải quyết?
Dù sao hắn cũng chẳng hề sợ hãi Thái Bạch Kim Tinh tự mình dám mắng hắn, chưa cần nhắc đến chỗ dựa Thiên Đạo sau lưng, chỉ riêng với kinh nghiệm nhiều năm đắm mình trong văn hóa mạng, ngay cả Thái Thượng Lão Quân cộng vào, hai anh em họ có hợp sức cũng chẳng thể nào mắng lại hắn.
Thông qua.
Leng keng.
Bạn đã kết bạn với Thái Bạch Kim Tinh, hiện tại có thể bắt đầu trò chuyện.
Triệu Tín liền dựa vào lưng ghế chờ đợi Thái Bạch Kim Tinh trả lời.
Hắn có thể xác định,
Lão nhân này tuyệt đối là đến chịu thua.
Chưa đến mười giây.
Thái Bạch Kim Tinh: Tiên Tôn.
Thái Bạch Kim Tinh: (Gào khóc)
A……
Chẳng biết tại sao, nhìn thấy Thái Bạch Kim Tinh gửi tới biểu cảm đáng thương, tủi thân kia, Triệu Tín không khỏi rùng mình. Dù sao cũng là một lão nhân đáng tuổi ông, râu tóc bạc phơ.
Ngươi thế này mà còn nũng nịu, làm bộ đáng thương với ta?
Có chút khó chấp nhận nổi.
Vô Danh Tiên Tôn:????
Hắn đúng là không biết nên nói cái gì.
Thử nghĩ,
Bạn cùng một vị lão gia gia nói chuyện, hắn vừa vào chuyện đã gửi biểu cảm khóc lóc tủi thân cho bạn, lúc ấy bạn sẽ nghĩ gì?
Thái Bạch Kim Tinh: Tiên Tôn, có thể cho lão hủ một chút thể diện không?
Tốt!
Cuối cùng cũng vào chính đề.
Thế này mới đúng chứ.
Muốn chịu thua thì cứ thẳng thắn chút, đừng bày ra mấy trò lằng nhằng, nhìn chẳng những khó chịu mà còn làm chậm tiến độ. Ta cũng sảng khoái thôi, chứ không thì làm sao mà kiếm được lợi lộc từ hắn đây.
Không sai,
Triệu Tín là người có mục đích.
Ngươi cho rằng hắn chỉ đơn thuần vì kết giao với các lộ tinh quân thôi sao?
Cũng không phải!
Tinh quân tuy là chiến tướng, ở Tiên Vực địa vị nổi bật, nhưng dù có thật sự kết giao thì sao chứ? Chẳng lẽ họ có thể hai mươi bốn giờ ở bên Triệu Tín phụng dưỡng, lúc Triệu Tín muốn ra tay với ai, liệu họ có thể lập tức xuống giúp được không?
Đáp án khẳng định là không thể nào!
Thuần túy chỉ là để làm quen mặt mũi, sau này nếu mối quan hệ đủ sâu sắc thì có thể có chút quà cáp, nhưng với tính tình của Triệu Tín, hắn không nhận đồ bố thí.
Khụ,
Nếu là họ cố tình nhét vào tay thì Triệu Tín cũng không phải là nhất định không muốn.
Tóm lại là hảo ý mà!
Nhưng, Triệu Tín đột nhiên ra mặt, mạo hiểm khả năng đắc tội Thái Bạch Kim Tinh, hắn ắt hẳn đã có nhiều toan tính.
Kết giao với các chiến tiên là rất tốt, nhưng sao có thể sánh bằng những món hời đến tận tay chứ!
Quan hệ chung quy cũng chỉ là quan hệ.
Ngay cả tầng quan hệ Thiên Đạo sư tôn này Triệu Tín còn cảm thấy không bền vững.
Chỉ cần món bảo bối đến trong tay hắn, mới thực sự thuộc về hắn. Dùng nhân mạch để kết nối không bao giờ là lựa chọn tối ưu, chỉ có bản thân cường đại mới thật sự là vững chắc.
Kỳ thật Triệu Tín hoàn toàn có thể thẳng thắn yêu cầu, để Thái Bạch Kim Tinh dâng lễ vật.
Chính là……
Hắn cảm thấy làm như vậy vẫn còn có chút không tốt lắm.
Gãi gãi cái mũi.
Triệu Tín gõ nhẹ hai lần vào khoảng không.
Vô Danh Tiên Tôn:???
Chú ý!
Đây mới là trọng điểm.
Phải dùng dấu hỏi để thể hiện thái độ lạnh nhạt, kiêu ngạo của mình, mà lại kiểu trả lời không lời này còn sẽ tạo thành đủ loại ám chỉ tâm lý cho đối phương.
Sẽ khiến đối phương suy nghĩ lung tung, mà căn cứ vào những gì đã xảy ra giữa hai người trước đó, đối phương sẽ suy nghĩ theo hướng tương ứng.
Hiện tại,
Triệu Tín có thể khẳng định.
Thái Bạch Kim Tinh hiện tại tuyệt đối là hoang mang tột độ.
Sợ hãi!
Sợ đến nỗi ngón tay cũng run rẩy.
Thật tình không biết, y như Triệu Tín dự đoán, khi nhận được tin nhắn, chiếc truyền tin của Thái Bạch Kim Tinh liền rơi xuống đất.
“Xong rồi, lần này thì xong rồi!”
“Chắc chắn đã để lại ấn tượng xấu cho Tiên Tôn, nói không chừng trong lòng Tiên Tôn, giờ đây cũng nghĩ mình là kẻ hám lợi, ỷ thế hiếp người.”
“Giờ phải làm sao đây!”
“Nếu hắn nửa đêm nói chuyện với cha hắn, nhắc tới mình, tiền đồ tiên lộ của hắn chẳng phải tiêu tan sao?”
Thái Bạch Kim Tinh càng nghĩ càng sợ hãi.
Trong đầu vậy mà đều hiện ra cảnh hắn bị đày vào súc sinh đạo của Lục Đạo Luân Hồi, hoặc là trực tiếp bị trấn áp tại lao ngục sâu thẳm dưới Vô Tận Hải, hoặc là bị giam vào Địa Ngục mười tám tầng, vĩnh thế không được luân hồi, cả đời còn lại chỉ có bóng tối làm bạn.
Cái này từng cái hình tượng, giống như một tòa Thiên Sơn đặt ở trên đầu Thái Bạch Kim Tinh.
“Không!”
Thái Bạch Kim Tinh la hét một tiếng, chăm chú nhìn vào tin nhắn trên màn hình.
Nhất định phải cứu vãn.
Thái Bạch Kim Tinh: Tiên Tôn, Tiểu Tiên biết một số lời lẽ trong nhóm chat vừa rồi đã khiến mọi người có ấn tượng không tốt về Tiểu Tiên. Nhưng Tiểu Tiên xin lấy Thiên Đạo tuyên thệ, Tiểu Tiên tuyệt đối là một lòng vì chư tiên bách quan của Tiên Vực.
Phốc phốc.
Bách quan?!
Vô Danh Tiên Tôn: Ngươi cái vị bách quan này thật là oai phong ghê nhỉ!
Xoạt!
Đột nhiên, mồ hôi lạnh của Thái Bạch Kim Tinh lập tức túa ra.
Quả nhiên,
Tiên Tôn quả thật đang nổi giận với hắn.
Thái Bạch Kim Tinh: Tiên Tôn, ta biết lúc này có giải thích thế nào cũng vô ích. Nhưng, Lý Thái Bạch ta không thẹn với lương tâm, hơn nữa những lời ta nói cũng có lý do riêng.
……
Hại!
Triệu Tín nhìn không khỏi than nhẹ.
Chứ không phải sao?!
Chẳng lẽ một chút quy củ cũng không hiểu ư?
Dâng lễ vật đi chứ.
Ta đây là người chẳng có nguyên tắc gì, chỉ cần ngươi cho ta chút lợi lộc để ta vui vẻ, ta chẳng cần biết ngươi gây sự với ai, làm màu với ai, ngươi có hất cẳng Ngọc Đế thì cũng chẳng liên quan gì đến ta đâu.
Thế mà, Thái Bạch Kim Tinh không đề cập tới, Triệu Tín liền cứ phải giả vờ tiếp tục.
Vô Danh Tiên Tôn:?
Vô Danh Tiên Tôn: Lý do, lý do gì chứ? Ngươi xem những lời ngươi nói trong nhóm chat đó đi, suýt chút nữa đã làm loạn cả trời rồi, nếu không phải ta xuất hiện, chẳng phải các vị Tiên gia trong nhóm bó tay chịu trận với ngươi sao?
Thái Bạch Kim Tinh: Tiên Tôn, Tiểu Tiên biết lời nói vừa rồi có chút quá khích.
Thái Bạch Kim Tinh: Tiểu Tiên thật ra cũng không hề muốn như vậy, chính là…… Ngài hẳn phải biết Thái Thượng Lão Quân hai chúng ta là huynh đệ chứ. Ngài cùng ca ta tiếp xúc tương đối nhiều, tính tình của hắn ngài cũng biết. Ta kỳ thật cũng chẳng kém là bao, lúc đầu ta không hề nghĩ sẽ như thế, nhưng Bắc Đẩu Tinh Quân đã dùng chiêu rút lương để dọa ta, thế là tính nóng của ta lại nổi lên……
Diệu a!
Lão đệ a, ngươi cuối cùng cũng nhắc đến ca của ngươi.
Thái Bạch Kim Tinh nói một tràng dài như vậy, trong mắt Triệu Tín đều là lời nói nhảm. Duy nhất đối với hắn hữu dụng chính là bốn chữ "Thái Thượng Lão Quân" này, có lão già này xuất hiện, hắn liền có thể ngầm ám chỉ một chút.
Vô Danh Tiên Tôn: Thái Thượng Lão Quân, rất quen, lần trước hắn còn tặng ta một bình đan dược.
Tin nhắn phát ra.
Triệu Tín liền yên lặng chờ đợi Thái Bạch Kim Tinh trả lời.
Ám chỉ tuy rằng mịt mờ.
Đoán chừng, cũng có thể nhận ra chứ.
Thái Bạch Kim Tinh: Ca ta còn tặng ngài đan dược sao! Hắn ta đúng là một lão keo kiệt, quả không hổ là ngài, ngay cả ta đến xin chút đan dược hắn cũng chẳng cho.
???
Lão nhân này ngược lại rất biết cách nắm đằng ngọn.
Ngươi giỏi leo trèo thật đấy.
Hồng bao đâu?
Ta muốn nghe tiếng "leng keng" vang lên, ngước lên màn hình là thấy ngay một cái hồng bao.
Thật khó làm a.
Triệu Tín dù thế nào cũng phải kiếm được chút lợi lộc.
Bằng không, chẳng lẽ hắn phí bao nhiêu công sức vậy để làm gì, thật sự chỉ thuần túy làm màu mà làm màu thôi ư? Hắn đâu có rảnh rỗi như thế, phải có được lợi ích mới thôi.
Địa quật yêu ma sắp xâm lấn, nhiều một món pháp bảo liền nhiều một phần mạng sống cơ hội.
Dù là hắn dùng không được……
Làm quà cho Liễu Ngôn tỷ và các nàng cũng tốt.
“Thế nào làm đâu?”
Triệu Tín chậm chạp không trả lời, thật tình không biết chính sự chần chừ này của hắn khiến Thái Bạch Kim Tinh lập tức hoảng loạn.
“Sao Tiên Tôn không trả lời?”
“Chà…… Chẳng lẽ vừa rồi lỡ lời? Không thể nào, những gì ta gửi đi đều đã được cân nhắc kỹ lưỡng nhiều lần trước khi nhấn gửi, lẽ ra không thể có vấn đề mới phải.”
“Sao không nói gì?”
Trầm ngâm thật lâu, Thái Bạch Kim Tinh nhíu mày suy tư.
Thái Bạch Kim Tinh: Tiên Tôn?
Vô Danh Tiên Tôn:?
Thái Bạch Kim Tinh: Ngài là đang bận rộn hả?
Bận bịu!
Ta bận bịu cái rắm!
Lão tử vội vàng suy nghĩ làm sao mới có thể vặt được chút gì từ trên người hắn.
Ám chỉ không được.
Chỉ thẳng ra cũng được thôi.
Liếm môi một cái, Triệu Tín suy nghĩ một chút rồi gõ vào khoảng không.
Vô Danh Tiên Tôn: Không có gì, chỉ là dạo gần đây ta có nhận một đôi đồ đệ, một đồng tử, một đồng nữ, hai đứa nhỏ theo ta cũng đã một thời gian rồi, ấy vậy mà đến giờ ta vẫn chưa nghĩ ra nên tặng cho chúng món pháp bảo nào phù hợp.
Vô Danh Tiên Tôn: Có chút phiền lòng.
Thế nào?!
Đủ chỉ rõ đi.
Triệu Tín cố ý nhắc đến một nam một nữ, chính là để thuận tiện cho Thái Bạch Kim Tinh tặng lễ, không quan trọng là đồ dùng cho nam hay cho nữ, hay đồ dùng chung, đều ổn!
Đ��� khỏi phải hỏi thêm.
Nếu như hắn hỏi, Triệu Tín có nhận hay không cũng đều khó xử.
Thẳng thắn luôn.
Gửi đi đi, bảo bối của ta.
Là lúc để ngươi bác trai dâng chút lễ vật rồi.
Leng keng.
Tiếng báo hiệu dễ chịu khiến Triệu Tín lập tức chấn động toàn thân, hai mắt bỗng nhiên nhìn chằm chằm màn hình.
Một cái hồng bao nổi bật xuất hiện trên màn hình!
Mọi bản quyền nội dung đều thuộc về truyen.free, xin vui lòng truy cập trang web để đọc truyện đầy đủ.