(Đã dịch) Ta Ở Trên Thiên Đình Thu Phế Phẩm - Chương 98: Ta là Ngữ Văn khóa đại biểu
Trong hẻm nhỏ.
Triệu Tín hai tay đút túi, yên lặng chờ đợi.
Chẳng mấy chốc, từ trong nhà hàng chạy ra mười mấy học sinh. Tên cầm đầu mặc áo cộc tay, để đầu đinh, miệng vẫn còn ngậm điếu thuốc. Đám này đứa thì mang ghế, đứa thì cầm chai bia.
“Ai đánh đệ đệ ta, đứng ra!”
Triệu Tín chậm rãi bước đến, đứng trước mặt tên đầu đinh, đưa tay giật điếu thuốc khỏi miệng hắn, ném xuống đất giẫm nát. Rồi vung tay tát bốp một cái vào đầu hắn.
“Không lo làm học sinh tử tế, mày ở đây bày đặt làm lưu manh con làm gì?!”
“Con mẹ nó, mày muốn c·hết à!”
Nắm đấm của hắn còn chưa kịp vung ra, tên đầu đinh đã ôm bụng dưới đau đớn, chưa kịp bước mấy bước đã khuỵu xuống đất.
Xử lý tên đầu đinh xong, Triệu Tín quay sang chỉ vào đám học sinh khác đang cầm ghế và chai bia.
“Tất cả đều về học tập cho tao!”
“Đến trường không lo học hành tử tế, lại tụ tập uống rượu hút thuốc, thật muốn đá cho mỗi đứa một cái!”
“Đánh nó cho tao!” Tên đầu đinh ôm bụng dưới la to. Lập tức, đám học sinh kia xách hung khí trong tay xông tới.
“Tất cả dừng lại!” Đúng lúc này, Tả Lam tay phải cầm hộp kem chạy tới. Đôi mắt hạnh trừng nhìn đám học sinh xung quanh, “Các ngươi đang làm cái gì vậy?”
“Lam… Lam tỷ.”
Mấy giây trước còn hống hách không ai bì nổi, đám côn đồ kia lập tức cụp đầu như chuột thấy mèo.
Tên đầu đinh đang ngồi xổm dưới đất cũng ngớ người ra.
Hắn vừa ôm bụng dưới vừa cười hềnh hệch làm lành, khúm núm cúi đầu trước mặt Tả Lam.
“Lam tỷ.”
Đứng bên cạnh, Triệu Tín nhìn thấy trợn mắt há hốc mồm.
Lam tỷ!
Đúng là đại tỷ mà!
“Triệu Tín, anh không sao chứ?” Tả Lam hoàn toàn không để tâm đến đám người kia, đi thẳng đến trước mặt Triệu Tín, “Em vừa tìm anh, sao anh lại chạy đến đây?”
“Đám này ranh con đánh đệ đệ ta!” Triệu Tín cau mày nói.
“Cứ để em xử lý.” Tả Lam đưa hộp kem cho Triệu Tín, quay đầu nhìn đám người trước mặt, “Ai đánh, đứng ra!”
Lời vừa dứt, liền thấy Tả Lam bẻ cổ, vặn mình một cái.
“Nói nhanh một chút.”
“Nếu không khai ra, thì hôm nay đứa nào cũng đừng hòng chạy thoát.”
Tên đầu đinh cắn răng đi đến trước mặt thanh niên ngạo mạn, vung tay tát cho một cái.
“Mau xin lỗi Lam tỷ!”
“Lam tỷ, em sai rồi.” Thanh niên ngạo mạn khúm núm cúi đầu. Tả Lam nhấc tay chỉ vào Triệu Hàng, “Xin lỗi cậu ấy!”
“Triệu Hàng, em sai rồi, tất cả là lỗi của em, xin hãy nể tình chúng ta là bạn học mà tha thứ cho em đi.” Tr��n mặt tên thanh niên giờ đã chẳng còn chút ngạo khí nào. Triệu Hàng nhíu mày bước đến, giáng cho hắn một cái tát thật mạnh. “Đây là mày đánh tao, tao trả lại đấy. Nếu mày không phục, hai chúng ta cứ đơn đấu, đừng nhờ vả người ngoài.”
Triệu Tín thấy vậy thầm gật đầu.
Cái tát này khiến Triệu Tín trong lòng rất hả hê. Phải như thế mới đúng, tất cả mọi người là người đồng lứa, ai cũng không phải để kẻ khác tùy tiện bắt nạt.
“Lam tỷ, ngài nhìn…”
Tên đầu đinh cười gượng gạo. Tả Lam híp mắt, gương mặt nhỏ nhắn hừng hực lửa giận.
“Về mỗi đứa chép năm mươi lần Xích Bích phú cho tao! Đứa nào không chép hết, thì xem tao xử lý tụi bây thế nào!”
“Tốt tốt tốt.”
Cả đám học sinh khúm núm cúi đầu cắm cổ chạy ra ngoài. Triệu Tín nghiêng đầu nhìn Tả Lam.
“Sao cô không bắt bọn nó giải hàm số?”
“Tôi là đại diện môn Ngữ Văn, mắc gì phải bắt tụi nó làm hàm số? Bắt tụi nó học thuộc bảng tuần hoàn hóa học được không chứ?!” Tả Lam trừng mắt nhìn Triệu Tín một cái, rồi đưa tay lấy hộp kem về, múc một thìa cho vào miệng. Rất nhanh, gương mặt nhỏ nhắn tinh xảo của cô lại tràn ngập vẻ hạnh phúc. “Ngon quá đi mất!”
Ngữ Văn khóa đại biểu!
Vị giáo viên Ngữ Văn này mời Tả Lam làm đại diện môn quả là quá hời, vừa có thể giúp quản lý học sinh, vừa có thể nâng cao thành tích môn Ngữ Văn của bọn chúng.
“Tả Lam, em về trường đi, anh đưa em trai anh đi bệnh viện. Chốc nữa về anh lại mời em ăn kem.” Triệu Tín cười nói. Tả Lam nghe vậy khẽ gật đầu, “Được thôi, em cũng phải về xem chừng bọn nó, xem có đứa nào dám gian lận không!”
Lắc lắc cái đầu nhỏ, Tả Lam liền tung tăng nhảy nhót rời khỏi con hẻm.
“Đi thôi!”
“Đưa mày đi bệnh viện khám xem, kẻo chị con thấy mày ra nông nỗi này lại lo lắng.”
Đưa Triệu Hàng lên xe, ngồi ở ghế phụ, cậu ta không khỏi trầm trồ.
“Anh rể.”
“Anh có tiền như vậy, đến Rolls-Royce cũng mua được rồi.”
“Bạn bè tặng thôi.” Triệu Tín thản nhiên đáp. “Mấy đứa vừa rồi chính là bọn bắt nạt mày lần trước phải không? Làm tốt lắm, đáng lẽ ra phải đối xử với b��n nó như thế. Dù bị đánh, thua vẫn vẻ vang.”
“Em có thua đâu!” Triệu Hàng bĩu môi. “Nếu không phải bọn nó đông người, nếu đơn đấu, ngay cả khi có đến hai đứa em cũng không sợ!”
“Đáng tiếc người ta cũng không cùng mày đơn đấu a.”
Triệu Tín mở định vị rồi lái xe đi. “Vừa rồi anh cũng nhìn, sức lực của mày cũng không nhỏ đâu.”
“Thật sao?” Triệu Hàng trên mặt tràn đầy hưng phấn. “Anh rể, em nói cho anh nghe, em cảm giác bản thân hình như lại đang phát triển.”
“Nói thế nào?” Triệu Tín nhíu mày.
“Mấy ngày nay khí lực của em tăng lên đặc biệt nhanh, em giờ một tay có thể nhấc bục giảng ở trường lên được.” Triệu Hàng hưng phấn cười nói.
“Vậy thật là rất lợi hại.”
Cái bục giảng gỗ đặc ít nhất cũng phải tám mươi cân trở lên.
Nếu Triệu Hàng có thể một tay nhấc lên, thì sức lực này quả thực không nhỏ. Ít nhất lúc Triệu Tín học cấp ba cũng chưa thấy ai làm được.
Không đúng!
Sức mạnh này đã có chút bất thường rồi.
Trời sinh thần lực?!
“Mày xác định là một tay?” Triệu Tín truy v���n.
“Đúng vậy, chính là một tay.” Triệu Hàng gật đầu nói. “Thật ra cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên, trong lớp em mấy đứa cũng làm được mà.”
“Mày xác định?!”
Lần trước Tả Lam từng nói với hắn, trong thành phố xuất hiện rất nhiều cao thủ ngoại kình, nội kình.
Triệu Tín hiện tại có chút hoài nghi.
Sự thay đổi của Triệu Hàng và bọn chúng, liệu có liên quan đến chuyện này không.
Nhíu nhíu mày.
Triệu Tín gạt bỏ ý nghĩ này, mở miệng nói: “Đúng rồi, sau này nếu có ai bắt nạt mày, mày cứ đi tìm Tả Lam.”
“Em không đi!” Triệu Hàng lắc đầu. “Nhờ người khác thì mất mặt lắm. Bọn nó muốn đánh với em, thì em cứ chơi tới bến với bọn nó! Em đoán chừng em hiện tại đang trong thời kỳ phát triển, đợi một thời gian nữa không chừng sức lực của em còn tăng nữa, đến lúc đó cho dù có ba bốn đứa em cũng không sợ.”
“Cái thằng nhóc thối nhà mày!”
Đi tới bệnh viện, Triệu Hàng tình huống không tính đặc biệt nghiêm trọng.
Chỉ là răng bị đánh hơi lung lay, thế là dứt khoát nhổ luôn cái răng đó.
Lúc đầu Triệu Tín là muốn tiễn hắn về trường học.
Triệu Hàng nhất quyết không chịu, cuối cùng lấy của Triệu Tín một trăm tệ, vội vàng chạy biến ra ngoài. Trước khi lên xe, cậu ta còn nhếch miệng cười khúc khích.
Nụ cười thiếu một chiếc răng trông thật buồn cười.
“Nhanh nhường một chút!”
Đúng lúc này, một chiếc xe cấp cứu dừng ở cổng trung tâm cấp cứu.
Mấy nhân viên y tế đẩy cáng chạy ra, chợt liền thấy một người mặc trường bào màu trắng được đưa ra.
“Đúng là một lão giả tiên phong đạo cốt!”
Triệu Tín thấy vậy không khỏi thán phục. Từ người lão giả này, hắn lại cảm nhận được một chút khí chất thần tiên.
Điều này khiến hắn không kìm được mà nhìn thêm vài lần.
Chỉ là, tình trạng lão giả có vẻ không được tốt.
Trung y giảng cứu vọng văn vấn thiết.
Với Triệu Tín, người sở hữu Thái Cổ Y Điển, thì sự am hiểu về Trung y của hắn đã đạt đến mức cực sâu. Với trình độ hiện tại, hắn chỉ cần liếc mắt một cái là đã biết ngay.
Tình trạng của lão gia tử này rất nguy cấp.
Nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, Triệu Tín còn có thể khẳng định, lão gia tử này là người trong giang hồ.
Bởi vì tình huống lúc này của ông ấy…
Thật ra là vết thương cũ tái phát, dẫn đến khí mạch bị tổn hại nghiêm trọng nên mới hôn mê bất tỉnh.
Trong thời gian ngắn thì còn dễ nói.
Nếu để lâu dài, không chừng sẽ nguy hiểm đến tính mạng.
Cũng may ông ấy đã tới bệnh viện, với trình độ y tế ở đây hẳn là có thể điều trị giảm nhẹ triệu chứng cho ông.
Về phần có thể chữa trị dứt điểm hay không, thì tương đối khó nói!
Nhẹ nhàng nhún vai.
Triệu Tín cũng chuẩn bị rời đi. Vừa rồi hắn chỉ là thán phục khí chất tiên phong đạo cốt của lão gia tử nên mới nhìn thêm vài lần, giờ nhìn cũng đã đủ rồi.
“Yêu phụ!”
Đúng lúc này, Triệu Tín nhịn không được hô to.
Đằng sau mấy người y tá còn có một nữ tử dung nhan tuyệt thế đi theo.
Nữ tử này rõ ràng là Thượng Quan Thiên Sơ!
Mọi bản quyền của đoạn truyện này được bảo hộ bởi truyen.free.