(Đã dịch) Ngã Tại Tân Thủ Thôn Tiễu Tiễu Cẩu Thành Liễu Đại BOSS - Chương 440: Ngươi xứng đáng tức phụ sao?
"Ngươi là ai? Tại sao lại xuất hiện trong thư phòng của ta?"
Tống Tiểu Xuân nhíu mày, tay phải theo phản xạ đưa xuống hông sờ soạng, nhưng không thấy kiếm đâu. Lúc này, hắn mới nhận ra thanh kiếm không còn bên mình.
Nhưng sao hắn lại luôn có cảm giác gương mặt của cô gái không mảnh vải che thân trước mắt này thật quen thuộc?
Giống như trước đó ở nơi nào đã từng gặp qua.
"Công tử, là ta...."
Lạc Khuynh Thành cũng chẳng buồn để tâm đến việc mình vẫn còn trần truồng, mừng như điên đứng phắt dậy, toan lao về phía Tống Tiểu Xuân.
Nhưng đúng lúc này, một chiếc áo ngoài bất ngờ vung ra trước mặt Lạc Khuynh Thành. Chưa kịp để nàng phản ứng, chiếc áo đã nhanh chóng bao phủ lấy nửa người trên của nàng.
Lạc Khuynh Thành vội vàng gạt chiếc áo ngoài khỏi mặt.
Trước mắt, Tống Tiểu Xuân đang khoác một chiếc áo lót để lộ rõ đường nét cơ bắp ẩn hiện, anh quay mặt đi, đứng đó.
Trong tay nàng chính là chiếc áo ngoài Tống Tiểu Xuân vừa cởi. Gương mặt Lạc Khuynh Thành đỏ bừng, chiếc áo còn vương hơi ấm khiến tim nàng đập nhanh hơn.
Chẳng lẽ công tử là nghĩ tại thư phòng...
Cùng nàng nói chuyện phiếm.
Tuy nhiên, ngay sau đó, những lời nói hờ hững của Tống Tiểu Xuân đã kéo Lạc Khuynh Thành khỏi những suy nghĩ viển vông, đưa nàng về với thực tại.
"Trước tiên hãy mặc y phục vào!"
Không đợi Lạc Khuynh Thành kịp suy nghĩ lung tung, Tống Tiểu Xuân đã bước ra khỏi thư phòng, tiện tay đóng sập cửa lại.
Lúc này Lạc Khuynh Thành mới sực tỉnh nhận ra mình đang trần truồng, gương mặt "đằng" một tiếng đỏ bừng vì xấu hổ tột độ, lập tức ôm chặt chiếc áo ngoài che kín ngực.
Lúc này, nàng cảm thấy lòng mình xáo động lạ thường, vừa có chút hồi hộp, lại xen lẫn vài phần mừng thầm khó tả.
******
Cùng lúc đó.
Tống Tiểu Xuân lặng lẽ đứng ngoài cửa.
Sở dĩ hắn đưa áo ngoài cho người phụ nữ kia mặc là vì hắn đã đoán ra người phụ nữ này chính là Lạc Khuynh Thành đã khôi phục nhân thân.
Cũng không phải hắn nhận ra dung mạo của Lạc Khuynh Thành.
Đương nhiên, cũng không phải từ thân thể.
Mặc dù lần trước Lạc Khuynh Thành cũng y hệt lần này, đột ngột xuất hiện trong thư phòng của hắn và cũng trần truồng không một mảnh vải.
Nhưng lần đó, hắn cũng chẳng thấy rõ được gì.
Lần này cũng không có!
Sở dĩ hắn có thể nhận ra Lạc Khuynh Thành, chính là nhờ vào giọng nói.
Mặc dù giọng nói của Lạc Khuynh Thành khi khôi phục nhân thân có chút khác biệt so với khi nàng là bạch miêu, nhưng quen biết nhiều năm như vậy, Tống Tiểu Xuân vẫn có thể nhận ra đây là giọng của Lạc Khuynh Thành.
"Công tử có thể vào!"
Bỗng nhiên, trong thư phòng truyền ra một giọng nói mềm mại, dễ nghe.
Tống Tiểu Xuân nhíu mày.
Vì sao chính nàng không tự mở cửa?
Tống Tiểu Xuân không nghĩ nhiều, đẩy cửa bước vào.
Lúc này.
Lạc Khuynh Thành có chút ngượng ngùng cúi gằm mặt.
Nàng đang mặc chiếc áo ngoài Tống Tiểu Xuân đã đưa cho nàng lúc trước.
Chiếc áo ngoài trên người Lạc Khuynh Thành thì quá rộng và dài, kéo lê trên mặt đất, mái tóc đen nhánh như mực tùy ý xõa trên vai, trông nàng có vẻ e thẹn.
"Chúc mừng ngươi đã khôi phục nhân thân!" Tống Tiểu Xuân bình thản nói.
"Điều này cũng nhờ ơn công tử!" Lạc Khuynh Thành khẽ khom người thi lễ.
"Ta đâu có giúp gì ngươi." Tống Tiểu Xuân lắc đầu. "Ngươi đã khôi phục nhân thân, cũng đã đến lúc trở về Đại Chu rồi chứ?"
Lạc Khuynh Thành nao nao.
Nàng chưa từng nghĩ đến việc trở về Đại Chu gì đó. Sở dĩ nàng khao khát hóa thành người là bởi vì muốn ở bên cạnh Tống Tiểu Xuân dưới hình hài con người.
"Công tử ta..."
Lạc Khuynh Thành vừa định giải thích, thì tiếng "lạch cạch" bất ngờ vang lên, cắt ngang lời nàng.
Tống Tiểu Xuân cùng Lạc Khuynh Thành đồng thời nhìn lại.
Trước mắt, Tống phu nhân đang trợn mắt há hốc mồm nhìn chằm chằm hai người họ.
Trên nền đất trước mặt Tống phu nhân, một chiếc nồi đất vỡ nát và một cái khay đang nằm lăn lóc, cháo trong nồi đã vương vãi khắp nơi.
Tống Tiểu Xuân nhìn chiếc nồi đất trên nền đất là đủ biết Tống phu nhân đang mang thuốc đến cho hắn.
Chẳng đợi Tống Tiểu Xuân kịp nói lời nào, Tống phu nhân người run lên bần bật, chỉ tay vào Tống Tiểu Xuân, tức giận mắng:
"Đồ súc sinh nhà ngươi! Ngươi làm ra loại chuyện này có xứng đáng với Ngọc Lan, người đã sinh con cho con không? Để xem tối nay ta không đánh cho con một trận ra trò thì thôi!"
Vừa nói, Tống phu nhân cơn giận bốc lên tận não, liếc mắt nhìn quanh, vội vàng đi đến bên bàn đọc sách cầm lấy một thanh trường kiếm, toan vung kiếm đánh tới tấp vào người Tống Tiểu Xuân.
Tống Tiểu Xuân có chút ngớ người, vẫn chưa hiểu rõ vì sao Tống phu nhân lại tức giận đến vậy, thì đã thấy Tống phu nhân vung trường kiếm đánh thẳng vào người hắn.
Tống Tiểu Xuân cũng không né tránh, cứ thế vững vàng chịu một nhát đánh.
Trường kiếm vẫn còn nằm gọn trong vỏ, chưa hề được rút ra, đánh vào người cũng chẳng đau đớn gì, nên Tống Tiểu Xuân không hề hoảng sợ.
"Ta sao lại sinh ra cái đồ súc sinh nhà ngươi chứ? Con đã nhịn được mười tháng rồi, nhịn thêm một tháng nữa có khó khăn đến thế không? Hết lần này đến lần khác lại làm ra chuyện có lỗi với Ngọc Lan, con bảo ta phải ăn nói sao với mẹ con Ngọc Lan đây chứ?!"
Tục ngữ nói, đánh vào nhi thân, đau tại mẫu tâm.
Cứ việc Tống Tiểu Xuân chẳng hề hấn gì, nhưng lúc này Tống phu nhân đã nước mắt giàn giụa khắp mặt, lòng bà vừa đau đớn lại vừa phẫn nộ.
"Tống phu nhân, người hiểu lầm!"
Lạc Khuynh Thành thấy Tống Tiểu Xuân bị đánh, định lên tiếng giải thích cho hắn.
"Đồ hồ ly tinh không biết xấu hổ nhà ngươi! Ngươi dám ho he một tiếng nữa, ta sẽ đánh cả ngươi!"
Tống phu nhân tức giận trừng Lạc Khuynh Thành một cái, khiến Lạc Khuynh Thành cũng phải giật mình sợ hãi.
Đừng hỏi vì sao một Nguyên Anh tu sĩ như nàng lại bị phàm nhân hù sợ.
Nếu hỏi thì đó l�� vì nàng là con gái.
******
Tống phu nhân chẳng thèm để ý đến Lạc Khuynh Thành đang ngây ngốc đứng đó, cứ thế vung trường kiếm trong tay đánh tới tấp lên người Tống Tiểu Xuân, vừa đánh vừa mắng không ngừng.
"Đồ súc sinh nhà ngươi có biết phụ nữ mang thai khổ cực đến nhường nào không? Mang nặng một đứa bé trong bụng, ăn không ngon, ngủ không yên. Khó khăn lắm mới chịu đựng được đến ngày sinh nở, nhưng đó mới là thời khắc gian nan nhất, một chân đã bước vào cửa tử? Ngươi biết không?"
Tống phu nhân giận vì con trai không biết cố gắng, hỏi ngược lại.
Mặc dù bà cũng biết vợ cả của một số gia đình giàu có trong thời gian mang thai thường cho chồng nạp tiểu thiếp, với lý do hoa mỹ là bản thân không tiện chăm sóc trượng phu, nên cần người khác thay thế. Thậm chí còn được người đời truyền tụng thành giai thoại, rằng đó mới là người vợ hiền lương thục đức.
Nhưng theo Tống phu nhân, tất cả đều là thứ vớ vẩn gì chứ, đây chẳng qua là lý do để đám ngụy quân tử ra vẻ đạo mạo kia thoả mãn thói phong lưu của mình mà thôi.
"Nương, con biết!"
Tống Tiểu Xuân ánh mắt thâm thúy, gật đầu.
Khoảng thời gian này, hắn luôn ở bên cạnh Dương Ngọc Lan.
Cứ việc Dương Ngọc Lan luôn nở nụ cười tươi tắn khi đối mặt với hắn, nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được nét đau khổ vô tình lộ ra trong thần sắc của nàng.
Nhất là khi Dương Ngọc Lan sinh ra hai tiểu gia hỏa này, hắn ở bên ngoài nghe tiếng Dương Ngọc Lan la hét xé lòng, càng thấu hiểu hơn việc có được hai đứa bé này là không hề dễ dàng.
"Ngươi biết còn làm ra loại chuyện này?"
Tống phu nhân lại vung trường kiếm quật mạnh vào người Tống Tiểu Xuân.
Kỳ thật, Tống Tiểu Xuân ngay từ khi Tống phu nhân bắt đầu đánh hắn đã biết bà hiểu lầm chuyện gì đó, nhưng hắn cũng không vội vàng giải thích.
Chưa nói đến việc lúc này mẫu thân đang cơn giận dữ, mọi lời giải thích đều sẽ bị coi là ngụy biện.
Vậy chi bằng đợi mẫu thân nguôi giận rồi hẵng giải thích.
Dù sao cũng chẳng đau đớn gì.
Tống phu nhân đánh một lát, Tống Tiểu Xuân thấy đã ổn, định giải thích chuyện Lạc Khuynh Thành thì Tống viên ngoại cùng đám gia đinh trong phủ nghe thấy động tĩnh, vội vàng chạy đến.
Tống Tiểu Xuân trong lòng bất đắc dĩ.
Không thể đợi hắn giải thích xong rồi mới xuất hiện sao?
Bản chuyển ngữ này là tài sản tinh thần của truyen.free.