(Đã dịch) Ta Thật Không Phải Điều Hoà Không Khí Trung Ương - Chương 103: Ngươi làm sao còn nuôi cá đâu?
Lưu An Nhiên thấy tin nhắn là của Tạ Vũ Mạt gửi đến, khóe môi khẽ cong lên, lộ ra nụ cười đặc trưng của Long Vương.
Xem ra sức hút của mình trên sân bóng vẫn rất lớn, chỉ cần tùy tiện phát huy một chút thôi mà, cô học tỷ này đã chủ động muốn đi ăn khuya cùng mình rồi.
“An Nhiên, tối nay tôi đã đặt chỗ ăn mừng rồi. Dù chỉ là một trận đấu loại bình thường thôi, nhưng thắng với cách biệt lớn như vậy thì phải ăn mừng tử tế mới được. Cậu là công thần lớn nhất hôm nay đấy, nhất định phải đến nhé.”
Điền Lập Nhân thắng trận đấu, mới nãy còn chọc tức Tống Quần vài câu, nụ cười trên mặt giờ cứ rạng rỡ mãi, không sao ngừng được. Hắn vĩnh viễn không thể quên lời Tống Quần vừa nói với mình: Nếu như tôi có Lưu An Nhiên, tôi cũng có thể thắng.
Ha ha ha! Vấn đề là cậu không có, người khác cũng không có, chỉ có lão tử có thôi! Điền Lập Nhân cuối cùng cũng được trải nghiệm cảm giác sung sướng khi có trong tay một quân bài tẩy.
Ban đầu Lưu An Nhiên định đi ăn khuya với Tạ Vũ Mạt ngay bây giờ, nhưng Điền Lập Nhân đã nói thế rồi, hơn nữa đây lại là lần liên hoan đầu tiên của đội bóng trường, Lưu An Nhiên cũng không muốn làm mất hứng của mọi người. Nói trắng ra là, nếu Lưu An Nhiên không đi thì chẳng ai dám đụng đũa cả, dù sao hôm nay nếu không có cậu ấy thì thật sự chưa chắc đã thắng được Hoa Nam Lý Công.
“Tốt, vậy lát nữa cùng đi!”
Sau đó, Lưu An Nhiên nhắn tin cho Tạ Vũ Mạt, nói rằng đội bóng trường muốn liên hoan nên có lẽ không thể đi ăn khuya được.
Ở đầu dây bên kia, Tạ Vũ Mạt đọc tin nhắn Lưu An Nhiên gửi tới, có chút mất mát. Cô ấy hiện tại rất muốn gặp Lưu An Nhiên, muốn ở bên cạnh cậu ấy. Màn thể hiện của Lưu An Nhiên trên sân bóng hôm nay đã hoàn toàn chinh phục cô, cho nên cô quyết định tối nay nhất định phải nói rõ mọi chuyện.
Tạ Vũ Mạt không phải người dễ dàng từ bỏ, đã quyết định ngả bài với Lưu An Nhiên thì nhất định phải làm cho bằng được.
“Vậy chờ tiệc ăn mừng của các cậu kết thúc xong, tớ đến tìm cậu nhé? Cửa Bắc trường học có một quán tôm rất ngon, cậu dẫn tớ đi ăn được không?”
Lưu An Nhiên nhìn thấy giọng điệu gần như nũng nịu này của Tạ Vũ Mạt bỗng nhiên ngẩn người một chút. Xem ra Tạ Vũ Mạt đã nhịn không được muốn ngả bài với mình rồi, ngay cả một buổi tối cũng không chờ nổi.
Tuy nhiên, như vậy cũng tốt. Nói không chừng ngày mai tỉnh táo lại thì lại dây dưa vài ngày nữa, khó được hôm nay Tạ Vũ Mạt đang "trên đà" như thế này, tối nay nhất định phải để cô ấy chủ động tỏ tình với mình trước. Dù sao, người được t�� tình mới là người nắm quyền chủ động trong một mối quan hệ.
Lưu An Nhiên không lập tức trả lời Tạ Vũ Mạt, mà là sau khi tắm xong trong phòng tắm mới gửi lại cho Tạ Vũ Mạt một biểu tượng cảm xúc "OK".
Lúc này, Tạ Vũ Mạt đang trên đường về ký túc xá. Nhảy múa cả ngày đã sớm đau lưng, nhưng khi thấy Lưu An Nhiên gửi biểu tượng cảm xúc đáng yêu cho mình, cô vô thức nở nụ cười, cảm giác mệt mỏi rã rời trên người cũng giảm đi vài phần.
Một bên Chương Thiên Thiên nhìn thấy Tạ Vũ Mạt ôm điện thoại cười ngây ngô, tò mò hỏi:
“Vũ Mạt, nhìn cái gì mà vui vẻ thế?”
Nghe Chương Thiên Thiên hỏi mình, Tạ Vũ Mạt không hiểu sao lại có cảm giác muốn khoe khoang, trực tiếp nói với Chương Thiên Thiên:
“Học đệ An Nhiên nói muốn dẫn tớ đi ăn tôm ở Cửa Bắc, chính là quán lần trước chúng ta đi đó, hì hì!”
Nghe Tạ Vũ Mạt nói vậy, Chương Thiên Thiên quả nhiên có chút không thoải mái, đến cả bản thân cô ấy cũng không rõ vì sao, chỉ “à” một tiếng rồi không nói thêm gì nữa.
Tạ Vũ Mạt thấy Chương Thiên Thiên có chút không vui, cô lập tức vui vẻ hẳn lên. Quả nhiên, niềm vui có bao giờ biến mất đâu, chẳng qua nó chỉ chuyển từ mặt người này sang mặt người khác mà thôi.
Thật ra Tạ Vũ Mạt cũng không phải người ngu. Từ sau ngày ấy, Chương Thiên Thiên dường như đặc biệt hứng thú với những chuyện liên quan đến Lưu An Nhiên. Lại thêm hôm nay đích thân chứng kiến trận đấu hoàn hảo này của Lưu An Nhiên, rất khó có cô gái nào mà không rung động. Ngay cả một cô gái "được mọi người vây quanh như sao sáng trăng rằm" từ nhỏ như Chương Thiên Thiên cũng sẽ nảy sinh một chút hảo cảm với Lưu An Nhiên.
Tuy nhiên, điều này chẳng liên quan gì đến Tạ Vũ Mạt. Cô gái thân thiết nhất với Lưu An Nhiên hiện tại là mình (ít nhất là cô ấy nghĩ vậy), còn những "tiểu yêu tinh" khác thì Tạ Vũ Mạt chẳng thèm để mắt tới. Sau đó, Tạ Vũ Mạt liền vui vẻ hớn hở về ký túc xá thay quần áo.
Ở một bên khác, Lưu An Nhiên cùng cả nhóm đi đến một quán nhậu vỉa hè gần trường.
Điền Lập Nhân đúng là biết chọn địa điểm thật, tiệc ăn mừng của đội bóng rổ thì phải ở quán nhậu vỉa hè mới đúng điệu. Tìm khách sạn hay nhà hàng thì thật sự không có được cái không khí này.
“Huấn luyện viên, tụi con uống rượu được không ạ?”
Mọi người vừa ngồi xuống, Ngô Tử Kiến, anh học trưởng năm tư, liền cất tiếng hỏi.
“Đương nhiên có thể! Nhưng người nào uống rượu thì ngày mai phải chạy thêm mười cây số thì sao?” Điền Lập Nhân cười nói với mọi người.
Khi huấn luyện hoặc khi thi đấu, Điền Lập Nhân là một huấn luyện viên vô cùng nghiêm túc. Hắn sẽ không đùa giỡn với cậu đâu, chỉ cần cậu không hoàn thành chỉ thị mà hắn đưa ra thì hắn sẽ mắng té tát, chẳng nể nang gì cả.
Tuy nhiên, ở ngoài đời, Điền Lập Nhân lại là một ông già nhỏ con rất vui tính. Dù có đùa giỡn kiểu gì hắn cũng không giận. Đây chính là cách hắn dẫn dắt đội bóng, khi nghiêm khi thả lỏng. Bởi vậy, dù đã dẫn dắt đội bóng rổ Đại học Chi Giang nhiều năm như vậy, tất cả các thế hệ đội viên đều rất nể phục và nghe lời hắn.
“Không có vấn đề! Mới có mười cây số chứ mấy, các huynh đệ có chạy không?”
“Chạy!”
“Chạy!”
Sau đó liền bảo ông chủ mang tám két bia lên trước. Bọn này toàn là nh��ng "quái vật" của đội bóng trường, bình thường đã luyện nhiều, uống càng nhiều hơn.
Bình thường không những phải đến lớp học, còn phải huấn luyện, áp lực tự nhiên cũng lớn. Cho nên, họ thường xuyên rủ nhau từng tốp nhỏ đi uống rượu, tửu lượng từng người thì khỏi phải bàn. Tám két bia đoán chừng vẫn chưa đủ cho bọn họ uống.
Lưu An Nhiên ngồi xuống rồi gửi định vị cho Tạ Vũ Mạt, để cô ấy đến đây tìm mình. Dù sao theo tính cách của Tạ Vũ Mạt thì chắc chắn còn phải trang điểm một chút, đợi cô ấy đến thì chắc cũng hơn một tiếng đồng hồ nữa. Đến lúc đó mình đi thì vẫn còn kịp.
“Nào nào nào, mọi người rót đầy ly rượu, chúng ta cùng cạn một ly, chúc mừng tất cả đã có được khởi đầu tốt đẹp! Mong rằng sau đó mọi người tiếp tục cố gắng thi đấu, năm nay toàn thắng để đoạt chức vô địch!”
Điền Lập Nhân cất giọng lớn cổ vũ toàn đội.
“Toàn thắng đoạt giải quán quân!!!”
“Toàn thắng đoạt giải quán quân!!!”
Đám người đồng loạt đứng bật dậy khỏi chỗ ngồi, giơ chén trong tay lên hò reo. Mười mấy sinh viên cao to, vạm vỡ với động tĩnh lớn như vậy khiến những người ngồi ăn cơm bên cạnh giật mình thon thót.
“Hắc? Ngô Tử Kiến, sao cậu còn "nuôi cá" thế?”
Hoàng Chính ngồi cạnh Ngô Tử Kiến, không chút nể tình vạch trần trò gian lận nhỏ của cậu ta.
“Rõ ràng chén đã rót tám phần mà cậu chỉ uống có hai phần, thì ra cậu cứ uống nửa chén à? Khó trách mỗi lần uống rượu cậu đều uống mãi không say!”
“Ai nuôi cá? Tôi là bọt biển được không?!”
Bị vạch trần, Ngô Tử Kiến lập tức tức tối đỏ mặt. Cậu ta đương nhiên không thể nào thừa nhận sự thật mình "ăn gian" rượu rồi, cho nên tìm một cái cớ mà ai cũng hay dùng.
Nhìn hai người cãi nhau, trên mặt mọi người đều tràn đầy nụ cười.
“An Nhiên, chén rượu này tôi muốn đặc biệt mời cậu một ly. Cảm ơn cậu đã lựa chọn trường của chúng ta. Thật ra tôi biết dù cậu có đi bất cứ trường nào thì cũng đều có thể tỏa sáng rực rỡ, vì vậy tôi đến cảm ơn cậu, cảm ơn cậu đã cho chúng tôi hy vọng giành chức vô địch!”
Điền Lập Nhân bưng chén rượu lên uống cạn một hơi. Hắn thật tâm cảm tạ Lưu An Nhiên, hắn biết Lưu An Nhiên lựa chọn Đại học Chi Giang cũng vì chút thể diện của Lâm Vân ở đó.
Nghe Điền Lập Nhân nói vậy, Lưu An Nhiên cũng rất cảm động, cậu giơ ly lên uống cạn ly rượu.
Đoạn truyện này được biên tập và phát hành độc quyền bởi truyen.free.