Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tam Giới Thần Quân - Chương 1: . Tên ta là Hàn Ma

Bầu trời đen kịt, cây cối oằn mình trong những cơn gió dữ dội, tiếng mưa lớn trút xuống như tiếng trẻ thơ nức nở. Giữa khung cảnh hỗn loạn ấy, hai bóng đen đối diện nhau, một người không ra người, một Quỷ chẳng phải Quỷ.

Trong thời buổi loạn lạc, khi miếng cơm manh áo là thiết yếu nhất để sinh tồn, đâu đó vẫn tồn tại những mảnh đời bất hạnh, chẳng đủ cái ăn cái mặc. Sâu trong con ngõ La Thành, một mái lều tranh lụp xụp là nơi nương thân của một cậu bé không tên, không tuổi. Chẳng ai biết cậu là ai, và thực ra cũng chẳng ai quan tâm. Người ta chỉ biết cậu bị bỏ rơi từ nhỏ, trông chừng đôi mươi nhưng mù lòa, đôi mắt luôn bị che bởi một tấm bịt trắng cũ kỹ. Cuộc sống của cậu gắn liền với những bãi rác và đồ bỏ đi. Dù mù, cậu vẫn khéo léo dựng được túp lều từ phế thải, kiếm ăn bằng cách tranh giành thức ăn thừa với chó mèo. Không phải lòng tốt không tồn tại, nhưng con người ta thường tự giữ mình, thậm chí khi sự phòng vệ ấy là không cần thiết. Nhưng cũng không thể trách ai được. Những người sống lâu năm ở vùng đất này kể lại rằng, vào một đêm giông bão sấm sét, trời mưa lớn đến nỗi tưởng chừng như có thể cuốn trôi cả những nhọc nhằn trên đôi tay con người. Giữa tiếng mưa não nề, một tiếng khóc lớn vang lên. Sáng hôm sau, người ta phát hiện một đứa trẻ mù, đôi mắt bị quấn khăn, đang chật vật bò dậy từ đống đổ nát còn vương lại sau trận mưa đêm qua, thân thể ướt đẫm.

"Thật tàn nhẫn." "Ai lại nỡ đối xử như vậy?"

Những lời thương cảm dành cho số phận hẩm hiu của cậu bé bị bỏ rơi chỉ dừng lại ở đó. Sau cùng, mọi người lại tiếp tục công việc của mình, bỏ mặc đứa bé. Bởi lẽ, trong hoàn cảnh ai ai cũng chỉ lo no cơm ấm áo, việc cưu mang một đứa trẻ quả là điều không tưởng. Thế nhưng, chẳng ai có thể ngờ rằng, bằng ý chí phi thường và khát khao sống mãnh liệt, cậu bé vẫn tồn tại cho đến tận bây giờ, dù đó chỉ là một cuộc sống lay lắt như loài vật.

Đêm dần buông xuống, khi con người an toàn trong tổ ấm của mình, cũng là lúc những linh hồn vất vưởng lang thang tìm kiếm thức ăn. Những kẻ chết đi không được siêu thoát, ngày nào cũng tìm đến con ngõ bần hàn này để kiếm chút gì đó. Và cứ vào những đêm như thế, người ta lại bất giác nghe những tiếng thét vọng ra từ bóng đêm, khiến mọi người chỉ dám co ro trong nhà, không dám bước chân ra ngoài. Ấy thế mà, đây lại là thú vui của cậu bé: bầu bạn với những linh hồn lang thang. Cậu có khả năng nhìn thấy linh hồn của những người đã khuất.

Hôm ấy, như mọi ngày, cậu nhóc vẫn ra ngoài mò mẫm tìm thức ăn cùng những linh hồn vô định kia, thì bất chợt hai bóng người to lớn xuất hiện: một người trắng toát, một người đen kịt. Thấy vậy, các vong hồn chạy tán loạn, nhưng tất cả đều bị hút vào chiếc bình người trắng cầm trên tay.

"Xong việc rồi, về thôi!" "Lâu lâu mới đi một lần, chờ ta một lát, xem có gì vui không đã." "Ngài ấy lại mắng cho mà xem, ngươi mau lên đi chứ?"

Họ chính là Hắc Bạch Vô thường, chuyên có nhiệm vụ đưa các linh hồn về Âm Giới.

Chẳng ai trong số họ để ý đến cậu nhóc đang ngồi lặng lẽ ở một góc, bởi lẽ, họ không quan tâm đến một người phàm không thể nhìn thấy mình. Nhưng cậu bé lại ngây ngô hỏi:

"Liệu họ còn quay lại không?"

Bạch Vô Thường là người chuyên bắt ma về Âm Giới, tính tình khá trẻ con, luôn coi mọi chuyện như trò đùa. Hắn đại diện cho những linh hồn đã siêu thoát và sự mãn nguyện. Toàn thân hắn trắng toát, tay luôn cầm hũ đựng hồn và hắn chẳng bao giờ để ý đến những chuyện xung quanh. Thế nhưng, Hắc Vô Thường lại trái ngược hoàn toàn. Hắn luôn nghiêm túc trong mọi việc, thân hình bao phủ bởi một màu đen hắc ám. Hắn đại diện cho những linh hồn chết oan ức, luôn mang trong mình nỗi uất hận tột cùng, và luôn cầm theo một cây đèn lồng, soi sáng đường về Âm Phủ cho những linh hồn lạc lối, không nơi nương tựa.

Vì thế, trái ngược với Bạch Vô Thường, hắn luôn để ý mọi việc xung quanh. Hắn bắt đầu chú ý đến cậu bé, từ từ tiến lại gần và cúi người xuống hỏi:

"Ngươi nhìn thấy bọn ta sao?"

Cậu bé gật đầu. Hắn thốt lên: "Ồ!" Thấy vậy, Bạch Vô Thường tiến sát gần cậu bé hơn, tỏ vẻ khoái chí:

"Không phải bị mù sao? Còn nhìn được cả bọn ta nữa, thằng nhóc này có bí quyết luyện Ma Nhãn à?" "Tôi sinh ra đã như vậy rồi!"

Hắn càng bất ngờ hơn.

"Ồ ồ ồ! Vậy là sinh ra đã có Ma Nhãn bẩm sinh rồi. Không phải tầm thường đâu nhé, phàm nhân muốn nhìn thấy bọn ta cũng phải khổ luyện mất không ít thời gian đấy. Ngươi giỏi ghê!"

Cậu bé chưa kịp nói gì thì hắn đã hỏi tiếp:

"Ngươi tên gì? Có khi trùng tên với Diêm Đế ấy nhỉ? Ngài ấy cũng mạnh bẩm sinh mà, haha." "Tôi không có tên! Tôi không biết!" "Ồ! Vậy thì chán lắm, ta là..." "Thôi đủ rồi! Về thôi, ngươi lắm lời quá rồi đấy."

Hắc Vô Thường lạnh lùng dứt lời, rồi hắn quay sang cậu bé:

"Ngươi không thuộc về nơi này! Hãy rời đi trước khi mặt trời mọc, tránh gây họa cho nơi này! Băng qua bốn ngọn núi: một ngọn đầy lửa, một ngọn đầy băng, một ngọn đầy gươm và một ngọn đầy máu, ngươi sẽ gặp được kẻ có thể giúp ngươi."

Dứt lời, hắn vội vàng tan biến theo làn khói đen. Còn Bạch Vô Thường thì ngoái lại nhìn một chút, thì thầm với cậu bé:

"Vậy ta gọi cậu là Hàn Ma nhé! Ta thấy chuyện này thú vị lắm, hắn ta cẩn trọng hơn ta nhiều. Bảo trọng nhé, Hàn Ma..."

Dứt lời, Bạch Vô Thường cũng biến mất. Chỉ còn cậu bé ngồi một mình, còn nhiều điều muốn hỏi nhưng không thể thốt nên lời, miệng chỉ lẩm bẩm cái tên vừa được đặt cho bản thân.

"Hàn Ma". "Hàn" mang ý nghĩa thông tuệ, hiểu biết hơn người; "Hàn" cũng là lạnh giá, chỉ sự cô đơn. Ở đây, "Hàn Ma" mang ý nghĩa là kẻ cô độc có thể nhìn thấy ma quỷ.

Sáng sớm, người ta không còn thấy bóng dáng cậu bé mù ở đâu nữa, cả túp lều cũng biến mất. Mọi thứ tiêu tan như thể cậu chưa từng tồn tại ở đây. Và câu chuyện về cậu bé này mới chỉ vừa bắt đầu...

Bản biên tập này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, mọi hành vi sao chép không được phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free