Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tam Giới Thần Quân - Chương 3: . Cuộc gặp gỡ định mệnh

"Mọi chuyện xảy ra trên đời đều có lý do của riêng nó!"

Trong lúc Hàn Ma vẫn còn ngỡ ngàng trước vẻ ngoài to lớn đến bất thường của sư phụ Bạch Cửu, Bạch Cửu đã nhanh chóng trấn an cậu bằng một lời giới thiệu:

"Đây là Hoàng Tinh Lão Tổ, sư phụ của ta. Người đã dạy ta khinh công bay lượn để ta đưa ngươi đến đây. Sư phụ không phải người xấu đâu, đừng lo."

Được trấn an phần nào, Hàn Ma bớt lo lắng hơn một chút, cậu từ từ tiến lại gần. Lúc này, Lão Tổ đã khoan thai ngồi xuống ghế, thì ra những bước chân chậm rãi kia không phải để đến gần "người lạ" mà là để tìm chỗ ngồi.

Nhìn kỹ hơn, Hàn Ma thấy một gương mặt đã in hằn dấu vết thời gian, hốc mắt sâu hun hút, râu tóc bạc trắng. Xung quanh còn vương vãi vài chiếc lá cây trên đầu, có vẻ như ông đã ở đây rất lâu rồi. Quần áo ông mặc cổ xưa như thời thiên cổ, cũng chẳng giống cách ăn vận của người thường. Đặc biệt, sau lưng ông là một đôi cánh đỏ, dính những vệt máu đã khô, tơi tả, tuy vậy vẫn toát lên chút uy nghi khiến Hàn Ma không khỏi ngưỡng mộ trong lòng.

"Cậu bé này là ai đây?"

Giọng nói khàn khàn nhưng ấm áp lạ thường, tựa như ngọn lửa sưởi ấm giữa mùa đông lạnh giá, đủ mạnh để đốt cháy cả thanh quản người khác. Nó khiến Hàn Ma vừa thấy choáng váng, lại vừa cảm nhận được sự che chở, an toàn.

"Thân sinh không có tên, sống tại La Thành Phủ. Cháu gặp hai vị Hắc Bạch Vô Thường, một người cầm trượng, một người giữ hồ lô. Không rõ là ma hay người, họ không thân thích nhưng đã đặt cho cháu cái tên Hàn Ma. Từ đó cháu mang tên Hàn Ma."

"Ra vậy! Nhưng ta chưa từng nghe đến cái tên La Thành bao giờ, mặc dù trên thế gian này, chưa có nơi nào ta chưa từng đặt chân tới. Vậy mà lời cậu nói lại không thể là giả, thật khó hiểu."

Những lời Hàn Ma vừa thốt ra là hoàn toàn tự phát, chính cậu cũng không hiểu vì sao mình lại nói ra những điều đó. Trong lúc cậu bé còn đang ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì, Bạch Cửu đã lên tiếng giải thích:

"Hoàng Tinh Lão Tổ là người có khinh công vượt bậc, sở hữu sức mạnh phi thường nhất mà ta từng gặp. Người từng là một trong những thần hộ vệ của Thiên Giới, nên chuyện Người dùng thần thông bắt con phải nói ra sự thật cũng không phải chuyện khó khăn gì."

Nhìn kỹ Hàn Ma, Lão Tổ chợt nhận ra cậu bé này có điều gì đó rất đặc biệt, không phải vì cậu có thể nhìn thấy Hắc Bạch Vô Thường – điều mà phàm nhân không thể thấy – mà là ở đôi mắt cậu, dù bị che khuất sau lớp vải dày, vẫn ánh lên vẻ tinh anh khác thường. Nhận thấy tiềm năng ẩn chứa trong cậu bé mới gặp, Hoàng Tinh Lão T�� thu hồi thần thông, đỡ lấy Hàn Ma khi cậu bé lảo đảo sắp ngã, rồi đặt cậu ngồi xuống ghế.

"Này cậu bé, sao con lại giấu đôi mắt này đi? Có thể tháo khăn cho ta xem được không?"

Nghe giọng Lão Tổ nhẹ nhàng, tựa như sưởi ấm tâm hồn mình, và hơn thế nữa, từ trước đến nay cậu chưa từng cảm nhận được sự ấm áp như lúc này, chưa từng có ai đỡ dậy khi cậu gục ngã, Hàn Ma nước mắt rưng rưng, vòng tay ra sau đầu và từ từ tháo chiếc khăn buộc.

"Vì từ trước đến nay, cháu luôn lo sợ về đôi mắt kỳ dị này. Cháu sợ sự ghẻ lạnh của mọi người, sợ sẽ trở thành quái vật trong mắt họ, nên cháu đành phải giả mù..."

Tháo chiếc khăn ra, Hàn Ma từ từ mở mắt. Đôi mắt cậu sáng rực cả miệng giếng tăm tối, tựa như thắp lên ánh sáng trong đêm. Nhưng điều đặc biệt hơn cả là hai con mắt dù cùng tỏa sáng nhưng lại mang hai sắc thái hoàn toàn đối lập.

"Mắt có hai màu!?"

Bạch Cửu kinh ngạc thốt lên, còn Hoàng Tinh Lão Tổ thì chăm chú quan sát. Một bên mắt trái tựa như mắt của Ác Quỷ, rực lửa và sôi sục. Bên còn lại thì giống như mắt của Thần Linh, hiền từ và điềm tĩnh. Cảm giác thật khó tả, Lão Tổ bất ngờ mỉm cười.

"Đây chính là điều mà các ngươi lo sợ sao? Hahaha!"

Cả Hàn Ma và Bạch Cửu đều không hiểu tại sao Lão Tổ lại cười, rồi ông quay sang dặn dò Bạch Cửu.

"Cửu Nhi, con còn nhớ lần đầu gặp ta chứ?"

"Dạ... Vâng, đồ nhi còn nhớ ạ!"

"Ta từng là người của Thiên Giới, nhưng bị hãm hại, bị đày xuống cõi Trần Gian làm kiếp con người. Tuy nhiên ta đã sống một cuộc đời viên mãn khi có đệ tử là con, và hôm nay, ta lại gặp được Chân Mệnh Thiên Tử."

"Ý sư phụ là..."

Nghe Bạch Cửu nghi vấn, Hoàng Tinh Lão Tổ không nói gì chỉ mỉm cười, rồi ông gọi cả hai cùng ngồi xuống, dặn dò.

"Để ta kể cho hai con nghe một câu chuyện. Hàn Ma, chặng đường của con còn rất dài. Ta sẽ nói cho con biết lý do tại sao con được sinh ra, tại sao vùng đất con sống biến mất trong ký ức của tất cả mọi người, và cả những câu nói đầy ẩn ý của Hắc Bạch Vô Thường..."

"Từ rất lâu rồi, khi vạn vật còn là hư vô, thế giới này được tạo nên bởi Thượng Thần Nhật Nguyệt Thánh Mẫu cùng bốn Linh Thú hộ vệ của Người. Thanh Long giáng hạ tạo thành biển cả mênh mông; Bạch Hổ phun ra khí trời, thổi luồng gió mát lành giữ cho không khí luôn ôn hòa, ổn định; Huyền Vũ lấy thân mình hóa thành mặt đất vững chãi; Chu Tước thì vươn cánh tạo nên bầu trời bao la. Riêng Thánh Mẫu, Người đã hình thành Mặt Trời, Mặt Trăng, cùng với vòng luân chuyển sinh tử. Hàng triệu năm sau, những mầm mống con người đầu tiên dần dần xuất hiện giữa sự phát triển đỉnh cao của vạn vật. Tuy nhiên, với trí tuệ vượt bậc, con người nhanh chóng làm chủ mọi vùng đất họ đi qua, thống trị cả thế giới này. Khi đã đứng trên đỉnh cao của muôn loài, tham vọng của con người ngày càng lớn hơn. Chúng bắt đầu gây chiến với đồng loại để tranh giành quyền bá chủ, mưu toan điều khiển vòng luân hồi, thậm chí còn muốn thu phục Tứ Linh Thần để phục vụ mục đích đen tối của mình. Quả là những ý nghĩ điên rồ, nhưng trong số chúng bắt đầu xuất hiện những kẻ được ban sức mạnh của Thánh Thần, khiến tham vọng của chúng ngày càng bành trướng, dần hiện thực hóa những âm mưu kinh khủng. Trong số những kẻ được gọi là Thượng Nhân, có hai người sở hữu sức mạnh vượt trội hơn phần còn lại. Chúng chia thành hai bè phái khác nhau, đứng đầu hai phe đối lập đó là Thánh Thượng Ngọc Đế, người đứng đầu Thiên Giới bây giờ, và Ma Thần Diêm Đế, người đứng đầu cõi U Minh Âm Giới. Cuộc chiến tranh kéo dài hàng vạn năm, nhưng kẻ chịu tổn thất nhiều nhất chính là những phàm nhân vô tội, không có sức mạnh, bị đày đọa hay trở thành nô lệ cho cuộc chiến, những kẻ yếu ớt nhất. Rồi đến một ngày, một trong số những con người yếu ớt đó đã đứng lên đấu tranh, muốn cân bằng lại Tam Giới. Người đó đã giác ngộ được bản thân. Với ý chí kiên định và đức tin không lay chuyển, Người đã thấu hiểu mục đích tạo ra thế giới của Thánh Mẫu, từ đó có thể hiệu triệu Tứ Linh Thánh Thú, dùng đạo lý và sức mạnh của mình để chấm dứt cuộc chiến. Từ đó thế giới được chia thành ba phần: Thiên Giới là nơi trú ngụ của Thánh Thần, những đấng tối cao luôn mong muốn hòa bình và giúp đỡ nhân loại; Nhân Giới là chốn của phàm nhân cùng tổ tiên họ; cuối cùng là Âm Giới, điểm đến của những linh hồn đã khuất và ma quỷ."

Lão Tổ trầm ngâm một lúc, rồi nhìn vào Hàn Ma, nhìn sâu vào đôi mắt hai màu của cậu.

"Thiên Giới và Âm Giới đang rục rịch cho một cuộc đại chiến mới. Tham vọng của Diêm Đế chưa bao giờ bị dập tắt, ngay cả khi Người kia xuất hiện giác ngộ, chỉ là lúc đó, sức mạnh của Người có thể hiệu triệu Tứ Linh Thánh Thú quá lớn, khiến hắn không thể làm gì mà thôi. Và con, Hàn Ma, với đôi mắt mang cả Thần lực lẫn Quỷ khí, chính là người kế tiếp sẽ gánh vác sứ mệnh cân bằng vạn vật, ngăn chặn cuộc chiến tranh khốc liệt này..."

Cả Hàn Ma và Bạch Cửu đều sững sờ trước lời nói chắc nịch của Lão Tổ. Hàn Ma luôn cảm thấy trong mình có điều gì đó khác biệt với mọi người, nhưng giờ đây, nhịp tim cậu đập mạnh hơn bao giờ hết. Cậu biết mình không chỉ đơn thuần là bước ra nhìn ngắm thế giới, mà còn mang trong mình sứ mệnh bảo vệ nó!

Bản quyền câu chuyện này thuộc về truyen.free, hãy đón đọc các chương tiếp theo để khám phá thế giới này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free