Tận Thế Ta Có Thêm Một Từ Khóa - Chương 999: Nhân quả là có thể đảo ngược (3)
Trương Đức Thắng đưa ánh mắt thâm tình từ từ nhìn Tiên Đế, mặt đầy nhu tình hỏi: "Bệ hạ, ta đẹp không?"
Tiên Đế sững sờ một lúc, nhìn Trương Đức Thắng mà tay kéo dây co cũng nhũn ra rất nhiều. Minh Đế đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội ngàn vàng này, bèn ngưng tụ âm khí trong tay thành một thanh trường kiếm, thừa cơ chém về phía Tiên Đế.
Ầm!
Một đạo ánh sáng màu xanh lóe lên.
Kiến Mộc tự động hộ chủ, thay Tiên Đế đỡ lấy một kích của Minh Đế.
"Buông ra bệ hạ!" Địa Quan Đại Đế thấy cảnh này, mắt trợn trừng muốn nứt, bèn không còn để ý đến Thái Huyền Đế Quân nữa mà ném Linh Lung tháp trong tay ra ngoài, chụp lấy Trương Đức Thắng.
Nhưng Linh Lung tháp vừa được ném ra, thì lại có một sợi dây thừng xuất hiện. Địa Quan Đại Đế cùng Thủy Quan Đại Đế đều bị một đầu dây thừng nắm giữ, bất đắc dĩ bắt đầu một vòng kéo co mới...
Cùng lúc đó, Huyền Chân Thiên Tôn cùng Vạn Phúc Thiên Tôn cũng có thêm một sợi dây thừng nối giữa họ.
Kỹ năng gà mờ của Ninh Tiên Bình vừa mới xuất hiện đã chỉ trong khoảnh khắc thay đổi cục diện trên chiến trường, đồng thời cũng khiến chiến trường trở nên quái dị lạ thường...
Do thực lực song phương chênh lệch, việc kéo co cũng không thể kéo dài. Một khi phân định thắng bại, sợi dây thừng liền biến mất.
Ngoại trừ Tiên Đế vẫn bị Trương Đức Thắng cưỡng ép khống chế bằng chiêu "Trong mắt của ngươi chỉ có ta", nhu tình mật ý nhìn Trương Đức Thắng, một sợi dây thừng được ngươi kéo ta kéo, hai bên cứ như đang tán tỉnh nhau, mềm nhũn chẳng buồn dùng sức.
Những người khác thì hầu như trong nháy mắt đã phân định được thắng bại.
Thủy Quan Đại Đế cùng Địa Quan Đại Đế lao về phía Trương Đức Thắng để giải cứu Tiên Đế.
Huyền Chân cùng Đãng Ma hai vị Thiên Tôn thì tấn công về phía Ninh Tiên Bình...
Bọn hắn là Đại La Kim Tiên có tiếng lâu năm, chỉ chớp mắt đã đến trước mặt Ninh Tiên Bình.
Mà Ninh Tiên Bình ngay cả một Nguyên Anh cũng không phải, tốc độ phản ứng làm sao có thể so bì với hai vị Thiên Tôn kia được. Nhìn thấy hai vị Thiên Tôn đột nhiên xuất hiện bên cạnh, hắn toàn thân đều sợ đến choáng váng.
Đỗ Cách phản ứng càng nhanh, hai vị Thiên Tôn kia vừa mới ra tay thì hắn cũng đã lóe lên xuất hiện bên cạnh Ninh Tiên Bình, dùng thần lực kéo hắn né tránh công kích.
Hắn lại lóe lên lần nữa, đưa Ninh Tiên Bình đến bên cạnh Cao Minh và những người khác, đồng thời cũng đưa Tề Vi, Xa Thọ Xuân và Phó Kiều ba người đến cùng.
Tập trung bọn hắn lại một chỗ sẽ dễ bảo vệ hơn, hơn nữa kỹ năng giữa bọn hắn còn có thể phối hợp lẫn nhau để tác chiến.
Về phần Trương Đức Thắng, Đỗ Cách tin tưởng Minh Đế sẽ bảo hộ hắn.
Quả nhiên. Đỗ Cách quay đầu, vừa lúc bắt gặp hai vị đại đế Thủy Quan và Địa Quan đang bị Minh Đế hất bay ra ngoài.
Hai người đang bay đi thì trong nháy mắt, một sợi dây thừng xuất hiện, buộc bọn hắn phải bắt đầu một vòng kéo co mới, cưỡng ép giữ bọn hắn ổn định giữa không trung.
Trong quá trình bị đánh bay, vốn có thể mượn lực để không đến mức bị thương nặng như vậy, nhưng sợi dây thừng đột nhiên xuất hiện đã cưỡng ép cắt đứt quá trình mượn lực của bọn hắn.
Vừa dừng lại trong khoảnh khắc đó, hai vị đại đế gần như cùng lúc phun ra một ngụm máu tươi.
Tiếp theo một cái chớp mắt, kỹ năng Bạch Ngọc Không Tì Vết liền rơi xuống người bọn hắn, hai vị đại đế buộc phải ấm ức dùng đến Khử Bụi Thuật...
Hai người liếc nhau, nhìn chiến trường đang rối bời mà tuyệt vọng hơn bao giờ hết.
Trước đó, bọn hắn không hề đặt những dị tinh chiến sĩ kia vào trong lòng, vì theo bọn hắn nghĩ thì đó chỉ là bàng môn tà đạo. Nhưng bây giờ, chính những kỹ năng bàng môn tà đạo này lại cứ thế lật ngược thế cờ trên một chiến trường mà bọn hắn đang chiếm ưu thế tuyệt đối.
Nhất là Tiên Đế, đường đường là Chuẩn Thánh thế mà giữa lúc cường địch vây quanh, lại đang thâm tình đối mặt cùng một nam nhân trung niên, ánh mắt hai người cứ dính chặt lấy nhau.
Việc này mà truyền ra ngoài, Tiên Đế sợ rằng sẽ trở thành trò cười thiên hạ...
Ai cũng biết, chỉ cần giải quyết mấy dị tinh chiến sĩ kia thì cục diện chiến trường sẽ có thể thay đổi lần nữa.
Nhưng ai có thể nháy mắt diệt sát dị tinh chiến sĩ dưới sự bảo hộ của Minh Đế và Nhân Hoàng chứ?
Ngay cả Tiên Đế đều không có năng lực như thế.
Rốt cuộc Đạo Tổ đang làm gì?
Hắn muốn kéo Tiên Đình vào vực sâu sao?
...
Không ai khống chế Thái Huyền Đế Quân, nên hắn lại bắt đầu một vòng đồ sát mới. Thi thể vô số thiên binh liên tiếp rơi xuống nhanh chóng, khiến các thiên binh thiên tướng sợ hãi, và ngay lúc này, lại nảy sinh ý thoái lui.
Các Thiên Tôn bị kỹ năng khống chế, lo lắng suông cũng đành bó tay.
Nhìn vô số thiên binh liên tiếp ngã xuống, lòng Đỗ Cách từng đợt đau xót. Bởi vì những thiên binh đó đều là pin dự phòng, không thể để Thái Huyền Đế Quân một mình chiếm hết tiện nghi được!
Hắn còn đang trông cậy vào năng lực của những thiên binh này để đẩy thực lực của mình lên cao nữa mà!
"Thái Huyền Đế Quân, nếu ngươi cứ giết tiếp, ngươi sẽ trầm luân trong lực lượng, tẩu hỏa nhập ma đấy!" Đỗ Cách không tiện nói thẳng ra việc dùng thiên binh làm pin dự phòng, chỉ có thể ra tay từ phía Thái Huyền Đế Quân mà nói: "Huyết pháp không phải chỉ đơn thuần là chồng chất lực lượng, mà còn cần phối hợp tâm cảnh và cảm ngộ mới có thể thành Thánh. Nếu cứ lạm sát, tâm cảnh của ngươi một khi bị lực lượng chi phối, sớm muộn gì cũng biến thành Huyết Tổ tiếp theo, triệt để vô duyên với thành Thánh. Những lính quèn này vô tội, bọn hắn cũng là thân bất do kỷ, huống hồ, hút khí huyết của mười vạn tên lính quèn sao bằng nuốt một vị Thiên Tôn chứ! Hay là thế này đi, ai dám tiếp tục ra tay với chúng ta, đó chính là kẻ địch của chúng ta, ngươi cứ nuốt khí huyết của bọn hắn là được."
"..." Thái Huyền Đế Quân ngừng lại, hắn cực kỳ hưởng thụ cảm giác thực lực tiêu thăng nhanh chóng, nhưng nhìn thấy hạ tràng của Tiên Đế, lúc này hắn không dám đối địch với Đỗ Cách. Chọc giận Đỗ Cách, dù thực lực có cao đến mấy cũng chẳng có kết cục tốt, hơn nữa hắn còn đang trông cậy vào Đỗ Cách thành Thánh đấy chứ!
Vì không có chiến lực cấp cao nào kéo chân Thái Huyền Đế Quân, thiên binh thiên tướng bình thường căn bản không thể đối phó hắn. Dưới ảnh hưởng của sự tàn sát không ngừng nghỉ, rất nhiều thiên binh trước tiên ngừng tấn công.
Mặc kệ Tiên Đế, mạng sống mới là quan trọng, bọn hắn tu hành mấy ngàn năm đâu phải để làm chất dinh dưỡng cho người khác...
Dưới phản ứng dây chuyền đó, chiến trường lâm vào sự yên tĩnh quỷ dị.
Các thiên binh không còn tiến công, Thái Huyền Đế Quân bèn đưa mắt nhìn sang các Thiên Tôn đang kéo co.
Các Thiên Tôn kéo co vừa vặn phân định thắng bại xong bèn trợn mắt trừng về phía Đỗ Cách, hận không thể chém hắn thành muôn mảnh.
Nhưng bọn hắn căn bản không đủ sức đột phá phòng hộ của Đỗ Cách để giết chết Cao Minh và những người khác.
Cho nên, mọi sự phản kháng đều trở nên vô ích.
Bọn hắn lần lượt lâm vào cảnh ngã trái ngã phải khi tấn công, khi kéo co, thậm chí còn có những cảnh tượng kỳ lạ khi đột nhiên ra tay đánh mạnh vào đối phương.
Điểm mấu chốt của Doãn Khai Vận là cừu hận. Hắn đã thức tỉnh một điểm mấu chốt gọi là "Có Thù Tất Báo", chỉ cần hai người từng có hiềm khích, trong phạm vi cảm nhận của hắn thì có thể khiến hai người không tự chủ được mà trả thù lẫn nhau;
Sau khi trả thù, bọn hắn sẽ khôi phục tỉnh táo trong chốc lát...
Nói tóm lại.