Thái Cổ Thần Vương - Chương 296: Không gian lực lượng
Những người trong tửu lâu nghe tiếng Hoa Tiêu Vân rên rỉ đều lộ vẻ kinh sợ, còn hộ vệ kia thì ánh mắt toát ra hàn quang.
Xem ra trực giác của hắn là đúng, quả nhiên có người đang theo dõi nơi này, hơn nữa lại trực tiếp công kích ý thức của Hoa Tiêu Vân.
Thế nhưng, trong tửu lâu lại không có bất kỳ ai biểu hiện dị thường. Điều đó có nghĩa là kẻ tấn công căn bản không ở trong tửu lâu, mà có thể cách không công kích ý thức của người khác. Loại thủ đoạn này khiến hắn vô cùng kiêng kị.
Trong đôi mắt đẹp của Thư Nguyễn Ngọc cũng hiện lên vẻ kinh ngạc, ánh mắt kỳ dị lấp lánh, nhìn những người trong tửu lâu. Công kích này tuyệt đối không phải đến từ tửu lâu.
"A..." Hoa Tiêu Vân phát ra một tiếng kêu rên thảm thiết, hai tay ôm đầu, lộ vẻ vô cùng thống khổ. Đòn công kích như thiểm điện càng lúc càng mãnh liệt. Trong đầu hắn xuất hiện một hư ảnh Thái Cổ Cự Thú, đang điên cuồng phá hoại, mang theo lực lượng ý chí đáng sợ, muốn phá hủy ý chí của hắn.
Hiện tại, thực lực của Hoa Tiêu Vân có chút tiến bộ so với thời điểm ở Sở Quốc, nhưng vì năm đó trọng thương, hắn không thể rút kinh nghiệm xương máu để thay đổi, mà lại suốt ngày hậm hực, chỉ nghĩ đến báo thù, nên tiến bộ có h���n. Hắn chỉ mới từ Nguyên Phủ cảnh tầng thứ tư bước vào Nguyên Phủ cảnh tầng thứ năm, hơn nữa cảnh giới còn chưa ổn định.
Về phần lực lượng ý chí mà hắn lĩnh ngộ, vẫn còn ở sơ cảnh. Chính vì ý chí yếu kém, hắn khó có thể chịu đựng loại công kích ý thức này. Trong đòn công kích ý thức của đối phương, dường như ẩn chứa cả sự bạo ngược và lực lượng có tính ý chí, khiến hắn thống khổ tột độ, đầu dường như muốn nứt tung.
"Chúng ta đi!" Chỉ thấy hộ vệ của hắn kéo Hoa Tiêu Vân phóng lên trời. Một tiếng nổ ầm vang lên, không gian phía trên tửu lâu vỡ vụn. Hộ vệ của Hoa Tiêu Vân định đưa hắn rời khỏi nơi này, nếu không tiếp tục như vậy, ý thức của Hoa Tiêu Vân sẽ tan biến, trực tiếp bị người khác xóa bỏ ý thức mà trở thành kẻ ngốc, chẳng khác gì cái chết.
Thư Nguyễn Ngọc nhìn chằm chằm hư không, lập tức thân ảnh nàng chợt lóe, cũng bay lên trời. Rốt cuộc là người nào lại lợi hại như vậy, có thể cách không tiến hành công kích ý thức.
Khoảnh khắc hộ vệ của Hoa Tiêu Vân lao ra khỏi tửu lâu, trên hư không, một lưỡi đao lạnh lẽo như băng từ trên trời giáng xuống. Đao mang sắc bén đó khiến người ta cảm thấy một luồng hàn ý thấu xương từ tận đáy lòng.
Đây là một thân ảnh khoác trường bào đen, nhưng đôi mắt lạnh lẽo như kim loại kia dường như không thuộc về loài người, tràn đầy khí tức băng hàn thấu xương.
"Kẻ nào?"
Hộ vệ của Hoa Tiêu Vân nổi giận gầm lên một tiếng, bàn tay liên tục vỗ chín lần về phía trước, cuồng phong chợt nổi lên. Lưỡi đao chém xuống, lại theo cuồng phong lưu động, lướt qua bên cạnh đối phương.
"Uỳnh!" Ý lạnh vẫn như cũ. Đối phương quét ngang hai chân, cũng mang theo một luồng hàn mang. Hộ vệ của Hoa Tiêu Vân nhìn theo, liền thấy hai chân của đối phương cũng hóa thành những lưỡi đao đáng sợ. Sắc mặt hắn cứng đờ, thân thể cuốn theo cơn lốc, điên cuồng né tránh lùi về phía sau. Đồng thời, hắn gầm lên giận dữ, Võ Mệnh Thiên Cương gào thét phóng ra, hóa thành một đạo lãnh đao chém giết.
Tiếng nổ ầm ầm lớn truyền ra, thân hình hộ vệ của Hoa Tiêu Vân cấp tốc lùi lại, bàn tay vẫn nắm chặt Hoa Tiêu Vân không buông. Lúc này, Hoa Tiêu Vân ôm đầu lộ ra thần sắc thống khổ tột độ, đòn công kích ý thức kia dường như sẽ không bao giờ dừng lại, điên cuồng tấn công hắn.
Cảnh tượng này khiến hộ vệ của Hoa Tiêu Vân sắc mặt tái xanh. Còn có một người ẩn nấp trong bóng tối, nhưng đối phương có thực lực như vậy, vì sao không trực tiếp ra tay?
Giờ phút này, Tần Vấn Thiên cũng vô cùng phiền muộn, hắn vẫn cúi đầu, điên cuồng tấn công Hoa Tiêu Vân. Trong con mắt thứ ba kia, những luồng hàn quang khủng bố không ngừng bắn ra. Thế nhưng, trong lúc công kích, hắn cũng cảm nhận được người đánh xe ngựa kia cùng mấy người trên xe đang tiến gần về phía hắn.
Đối phương, thật sự là vì hắn mà đến.
Hai Khôi Lỗi cấp bốn, cộng thêm việc hắn cách không công kích, việc ám sát Hoa Tiêu Vân tuyệt đối không có sơ hở nào. Thậm chí nếu hành động đủ nhanh, sau khi ám sát xong liền rút lui ngay lập tức, có thể khiến người khác không phát hiện ra là hắn làm. Nhưng hắn không ngờ rằng, chính bản thân mình lại cũng bị theo dõi.
"Chết đi!" Lực lượng ý chí của Tần Vấn Thiên điên cuồng từ con mắt thứ ba xung kích ra, điên cuồng tràn vào Não Hải của Hoa Tiêu Vân. Hoa Tiêu Vân rên rỉ liên hồi, điên cuồng gào thét. Có lẽ không cần bao lâu nữa hắn sẽ không chịu nổi. Mặc dù không cần trực tiếp công kích, hắn cũng sẽ chết dưới lực lượng sát phạt cách không này.
Kia phu xe đã chạy đến cách hắn không xa, vẫn giữ dáng vẻ còng lưng, ngụy trang cực kỳ hoàn hảo. Nếu không phải Tần Vấn Thiên có khả năng cảm ứng đáng sợ mà phát hiện dị thường, có lẽ hắn chết cũng không biết chết thế nào.
Tiếng ào ào khẽ vang truyền đến, Tần Vấn Thiên toàn thân căng thẳng, sắc mặt trắng bệch. Hắn biết, đã không còn cơ hội. Đối phương chỉ cần cho hắn thêm vài chục hơi thở thời gian, Hoa Tiêu Vân e rằng sẽ không chịu đựng nổi.
Rất đáng tiếc, cùng lúc ra tay với Hoa Tiêu Vân, những người này rốt cuộc cũng ra tay với hắn.
Hơn nữa, vừa ra tay liền trực tiếp hạn chế hành động của hắn. Thân thể hắn dường như bị người trói lại, đây là một loại lực lượng ý chí Võ Đạo vô cùng cường đại, có khả năng trói buộc.
Tần Vấn Thiên ngẩng đầu, con mắt thứ ba đã nhắm lại, ánh mắt hắn lóe lên một đạo lãnh mang. Lập tức, chỉ thấy thân thể phu xe kia chợt động, lao vút đến chỗ hắn, tốc độ cực nhanh, một luồng sát ý cường liệt khóa chặt hắn.
Sát ý, sát ý vô cùng mãnh liệt.
Thanh Nhi thân ảnh chợt lóe, thân thể trong nháy mắt xuất hiện trước người Tần Vấn Thiên. Chỉ thấy trên người Thanh Nhi phóng xuất ra một luồng ý cảnh kỳ diệu, trong khoảnh khắc, cảm giác trói buộc trên người Tần Vấn Thiên biến mất.
Thanh Nhi vung tay, một đóa hoa sen nở rộ, công kích về phía người đánh xe. Đồng thời, thân ảnh nàng chợt lóe, mang theo Tần Vấn Thiên phóng lên trời.
"Không Gian Ý Chí! Tuổi còn trẻ mà lại lĩnh ngộ loại ý chí này!"
Người đánh xe ánh mắt quét về phía hư không, mặt lộ vẻ khiếp sợ.
Lực lượng Không Gian Ý Chí là một loại lực lượng ý chí vô cùng cường hãn. Có lẽ ở cảnh giới thứ nhất và thứ hai uy lực còn chưa đủ mạnh, nhưng càng về sau, sự cường đại của Không Gian Ý Chí sẽ càng được bộc lộ. Hắn từng tận mắt chứng kiến một vị cường giả lĩnh ngộ Không Gian Ý Chí có thực lực đáng sợ đến nhường nào.
Cô gái trẻ tuổi xinh đẹp này lại lĩnh ngộ loại ý chí này, tự tạo ra không gian, ngăn cách đòn công kích ý chí của hắn.
Thế nhưng, hắn dù sao cũng là sát thủ. Khi Thanh Nhi và Tần Vấn Thiên bay lên không, thân ảnh hắn cũng theo đó phóng lên trời. Cùng lúc này, phía sau hắn còn có ba bóng người cùng nhau bay lên không, gào thét đánh tới Thanh Nhi và Tần Vấn Thiên.
Động tĩnh bên này trong nháy mắt thu hút sự chú ý từ phía tửu lâu. Đòn công kích nhắm vào Hoa Tiêu Vân vừa dừng lại, Hoa Tiêu Vân thở phào một hơi, trên mặt tái nhợt bệnh tật, toàn thân đã ướt đẫm mồ hôi.
Lúc này, hắn đột nhiên cảm giác được bên cạnh có chiến đấu xảy ra. Chỉ liếc mắt một cái, con ngươi của hắn lập tức co rút lại.
"Tần Vấn Thiên." Nội tâm Hoa Tiêu Vân mãnh liệt run lên. Hắn đương nhiên cũng nhìn thấy Thanh Nhi. Chắc chắn vừa rồi chính là cô gái kia đã phát động công kích hắn.
Khuôn mặt Hoa Tiêu Vân đột nhiên vặn vẹo. Hắn không ngờ Tần Vấn Thiên l��i cũng đến giết hắn.
"Giết chết hắn! Lập tức giết chết hắn cho ta!"
Hoa Tiêu Vân điên cuồng gào thét. Giờ khắc này hắn đương nhiên hiểu rõ, những kẻ ra tay với Tần Vấn Thiên là sát thủ của Ám Ảnh Lâu, do hắn thuê.
"Một đám phế vật, lại để Tần Vấn Thiên giết đến tận nơi này!" Hoa Tiêu Vân gầm lên trong lòng. Kẻ mà hắn thuê đến lại để cho đối tượng hắn muốn săn giết xông đến trước mặt mình, quả thực là ghê tởm.
Ánh mắt Tần Vấn Thiên đột nhiên trở nên vô cùng lạnh lùng. Chỉ thấy một trường đằng (dây leo dài) đột nhiên gào thét lao đến, quấn lấy thân thể hắn. Thanh Nhi che chắn trước người hắn, trong tay chém ra một đạo quang mang màu vàng nhạt. Trong khoảnh khắc, trường đằng đứt lìa, nhưng ngay lập tức lại sinh trưởng ra, hơn nữa càng lúc càng nhiều, điên cuồng quấn lấy Thanh Nhi và Tần Vấn Thiên.
Thanh Nhi khẽ nhíu mày, đòn công kích của đối phương rất phiền phức. Nàng thì không sao, nhưng Tần Vấn Thiên sẽ gặp rắc rối lớn.
"Xùy..." Bỗng nhiên, phía sau Tần Vấn Thiên, từng con Yêu Xà cuộn mình lao đến hắn. Đó là phụ nhân Thiên Cương cảnh kia ra tay.
Cuồng phong gào thét, Kim Giáp Khôi Lỗi xuất hiện trong tầm mắt. Kim Giáp Khôi Lỗi này vốn được chuẩn bị để phục kích Hoa Tiêu Vân một đòn trí mạng, nhưng giờ đây không thể không triệu hồi về.
Phụ nhân và Kim Giáp Khôi Lỗi va chạm, thế nhưng một con Cự Mãng vẫn gầm rống đánh về phía Tần Vấn Thiên.
Trong đội ngũ Thiên Tàn có bốn vị cường giả Thiên Cương cảnh. Theo dự tính của bọn họ, hai cường giả Thiên Cương cảnh dễ dàng có thể ngăn chặn Thanh Nhi và hai Khôi Lỗi, còn các đệ tử của họ chỉ cần phục kích để phòng ngừa vạn nhất là được. Đây vốn là chuyện dễ dàng.
Nhưng thực lực của Thanh Nhi hơi vượt quá dự liệu. Nàng nắm giữ Không Gian Ý Chí, có thể khiến lực lượng ý chí không ảnh hưởng đến nàng và Tần Vấn Thiên. Bằng không, nếu Trói Buộc Ý Chí giáng xuống người Thanh Nhi và Tần Vấn Thiên, chỉ cần ngăn chặn Thanh Nhi trong khoảnh khắc, việc giết Tần Vấn Thiên sẽ rất đơn giản.
"Đến đây!" Con Cự Mãng kia há to miệng như chậu máu, trong khoảnh khắc phong vân biến sắc. Tần Vấn Thiên chỉ cảm thấy thân thể mình không thể khống chế, muốn bay thẳng vào miệng của Yêu Mãng.
Mặc dù có chút ngoài ý muốn, nhưng hộ vệ của Hoa Tiêu Vân đã kéo lại một Khôi Lỗi cho bọn họ. Vậy nên, việc giết Tần Vấn Thiên vẫn sẽ không quá khó khăn.
Thanh Nhi thấy cảnh tượng như vậy, đôi mắt đẹp biến đổi. Lập tức, một đóa hoa sen màu vàng nở rộ dưới chân nàng. Đóa hoa sen vàng này trong nháy mắt khuếch trương, toàn bộ khoảng hư không bị bao phủ trong một tầng sức mạnh kỳ diệu.
"Ta đi đối phó bọn họ." Thanh Nhi nhẹ giọng nói. Hoa sen vàng bao trọn lấy mảnh không gian này. Thân thể nàng ôm cánh tay Tần Vấn Thiên, bay về phía hư không.
"Kim Giáp Khôi Lỗi sẽ hỗ trợ ngươi." Tần Vấn Thiên thấp giọng nói. Thanh Nhi liếc nhìn Tần Vấn Thiên bên cạnh, cũng thấp giọng đáp: "Ta không sao."
Giọng nàng vẫn lạnh lùng, trong trẻo. Lời vừa dứt, nàng liền đưa Tần Vấn Thiên ra khỏi đóa hoa sen vàng.
Sau khi Tần Vấn Thiên đi ra ngoài, liền thấy đóa hoa sen vàng đang nở rộ kia khép lại, vô cùng mỹ lệ.
Đóa hoa sen vàng bán trong suốt, c�� thể nhìn rõ mọi thứ bên trong. Màn sáng hoa sen lớn đẹp đẽ đó đã bao bọc hai vị cường giả Thiên Cương cảnh.
"Lực lượng không gian. Thiên phú của Thanh Nhi thật cường đại."
Tần Vấn Thiên thì thào nói nhỏ, nhưng hắn lập tức không còn bận tâm đến bên kia nữa. Bởi vì hai người khác từ trong xe ngựa đã đến, một luồng sát cơ hùng mạnh giáng xuống người hắn, như khí tức của Tử Thần.
Từng đạo quang mang nở rộ, trong bàn tay Tần Vấn Thiên xuất hiện một thanh trường mâu đáng sợ. Trên hư không thì lơ lửng một khối bia đá huyết sắc.
Hai người xông đến này đều có thực lực không hề yếu. Một người là Nguyên Phủ tầng tám, một người là Nguyên Phủ tầng sáu, đều mang đến cho Tần Vấn Thiên ý uy hiếp cực kỳ mạnh mẽ.
"Tần Vấn Thiên, ngươi nhất định phải chết!" Hoa Tiêu Vân mặt lộ vẻ dữ tợn. Tần Vấn Thiên, hắn có chạy đằng trời.
Hộ vệ của Hoa Tiêu Vân vẫn đang chiến đấu với Khôi Lỗi lưỡi đao. Hắn có thể thoát khỏi Khôi Lỗi này để đi giết Tần Vấn Thiên, nhưng hắn không dám. Nếu hắn đi giết Tần Vấn Thiên, Khôi Lỗi kia có thể giết Hoa Tiêu Vân. Đối với hắn mà nói, tính mạng của Hoa Tiêu Vân mới là điều hắn cần bảo vệ.
"Hắn chính là Tần Vấn Thiên?" Thư Nguyễn Ngọc lạnh lùng hỏi Hoa Tiêu Vân. Chiếc váy màu đỏ lửa bay phấp phới theo gió. Ánh mắt nàng gắt gao dừng ở phía Tần Vấn Thiên, trong đôi con ngươi xinh đẹp có một luồng hàn ý.
Chu Sát là dượng của nàng. Nghe Dương Phàm nói, Chu Sát tại Thần Văn thí luyện chi địa đã chết trong tay vị Đại Sư Thần Văn cấp bốn trẻ tuổi nhất Vọng Châu Thành này.
"Đúng, hắn là Tần Vấn Thiên. Thư cô nương có thù với hắn sao?" Hoa Tiêu Vân cười lạnh nói. Chỉ thấy Thư Nguyễn Ngọc lạnh lùng liếc nhìn hắn một cái, rồi nói: "Ngươi, thiếu gia Hoa gia này, đúng là phế vật! Bản thân vô năng lại còn đi thuê sát thủ."
"Ngươi..." Nụ cười của Hoa Tiêu Vân cứng đờ, thần sắc vô cùng khó coi.
Bản dịch này được thực hiện riêng cho truyen.free, không sao chép ở bất kỳ nơi nào khác.