(Đã dịch) Thần Cấp Nhận Thầu Thương - Chương 299: Hợp đồng, đãi ngộ
Giai đoạn thứ tư, cũng là giai đoạn cuối cùng, đó chính là trồng cây chắn gió dọc hai bờ sông. Hiện tại vẫn chưa biết sẽ trồng loại cây gì. Nếu chỉ là cây con thì đơn giản hơn. Nhưng nếu trồng những cây có giá trị cao, đã trưởng thành thì sẽ rất phiền phức, chi phí cũng đắt đỏ hơn nhiều và tốn công hơn.
Nếu trồng loại cây quý hiếm hơn nữa, thì giá cả rất có thể sẽ là một con số "trên trời". Dĩ nhiên, so với toàn bộ công trình cải tạo sông Vĩnh Định thì số tiền này cũng chẳng thấm vào đâu.
Nói tóm lại, chỉ cần không phải cây tùng, (dù sao hai bên bờ sông cũng không thể trồng cây tùng), coi như là cây đã trưởng thành có giá trị, mỗi cây cũng sẽ không vượt quá hai trăm đồng.
Vậy thì điều đầu tiên cần làm là chuẩn bị cho giai đoạn một. Giai đoạn một chuẩn bị những gì? Đương nhiên là máy đào và xe tải. Máy đào thì Tần Thủy Hoàng không thiếu, anh ta có rất nhiều loại thiết bị này, hơn nữa còn đều là máy đào tự động.
Bây giờ điều cần làm là tìm đủ xe tải. Bởi vì xe tải cần chạy từ lòng sông lên bờ để vận chuyển đất, trước khi bắt đầu còn phải làm một con đường dốc. Việc này khá dễ dàng, dùng máy đào đào một chút, sau đó dùng xe ủi đất san phẳng là được.
Hiện tại, không thể chỉ bắt đầu từ một vị trí. Cứ mỗi vài trăm mét thì phải làm một con đường dốc như vậy, và đồng thời tiến hành ở nhiều địa điểm khác nhau.
– Sếp! – Tần Thủy Hoàng vừa đ���n công ty, còn chưa kịp xuống xe thì Khương Văn đã chạy tới.
– Có chuyện gì? – Tần Thủy Hoàng xuống xe, đóng cửa lại rồi hỏi.
– Dạ không có gì. – Khương Văn lắc đầu, rồi hỏi tiếp: – Chỉ là sao giờ này ngài cũng đến?
– Anh có chút việc muốn sắp xếp. À đúng rồi, sao cậu lại về đây?
Khương Văn đang giám sát công trường ở Bắc Tân Trang, Tần Thủy Hoàng không biết anh ta về lúc nào.
– Là thế này sếp, công trình đào đất ở Bắc Tân Trang đã bắt đầu rồi. Sau khi sắp xếp xong xuôi, tôi ở đó cũng không có việc gì, nên đã cử hai người sang giám sát, rồi tôi về đây.
– À ra vậy. Vậy vừa hay, anh có việc này. Anh nhận thầu công trình cải tạo sông Vĩnh Định, dự kiến mấy ngày nữa sẽ được phê duyệt. Vì vậy bây giờ anh muốn chuẩn bị trước một chút. Thế này nhé, cậu đi liên hệ tìm một số xe tải trước đi.
– Liên hệ xe tải? – Khương Văn nhíu mày.
Người khác không biết thì thôi, chứ anh ta làm sao có thể không biết! Bây giờ việc liên hệ xe tải khó khăn đến mức nào. Dĩ nhiên, anh ta có thể tìm được, thật ra ở Đế Đô có rất nhiều xe tải nhàn rỗi, nhưng anh Khương Văn không quen biết họ.
– Sao vậy, có vấn đề gì à?
– Không, không có vấn đề gì, tôi sẽ đi liên hệ ngay.
– Vậy thế này đi, cậu tìm thêm một số xe tải cho công trường Bắc Tân Trang, để đổi nhóm Hắc Tử sang đây.
Nhóm Hắc Tử có hơn hai trăm chiếc xe hiện đang ở Bắc Tân Trang, chính là những chiếc Tần Thủy Hoàng đã bán cho họ. Tần Thủy Hoàng muốn chuyển họ sang đây là để họ kiếm được nhiều tiền hơn. Phải biết rằng, việc nạo vét sông cũng giống như đào hồ lấp núi vậy, đều là vận chuyển cự ly gần.
Hơn nữa còn làm việc hai mươi bốn giờ không ngừng nghỉ, quan trọng nhất là không cần chạy đường xa, gần như không khác gì chuyển bãi. Như vậy một ngày có thể chạy được rất nhiều chuyến, dù tiền công có thấp hơn một chút thì vẫn lợi hơn nhiều so với việc chạy đường dài.
– Vâng, sếp. – Khương Văn đáp lời rồi đi làm ngay.
Sau khi Khương Văn đi, Tần Thủy Hoàng đi vào trong, đến phòng làm việc. Vừa vào, anh liền lấy điện thoại di động ra gọi cho Hắc Tử.
Điện thoại reo liên hồi...
Điện thoại cứ reo mãi nhưng không có ai nhấc máy. Tần Thủy Hoàng nhíu mày, sau đó lại gọi cho lão Đỗ.
– Alo, ai đấy? – Lần này, chuông vừa reo đã có người nhấc máy, nhưng có vẻ lão Đỗ hoàn toàn không nhìn số điện thoại, nếu không thì chắc chắn sẽ biết là Tần Thủy Hoàng gọi đến.
– Lão Đỗ, là tôi đây.
– Lão Tần à, có chuyện gì vậy?
– Là thế này lão Đỗ, tôi lại nhận một công trình lớn, hơn nữa công trình này còn lớn hơn cả công trường Hưng Thọ. Dĩ nhiên, khối lượng đất đào đắp cũng tương đương với Hưng Thọ, đều là hơn trăm triệu mét khối, nên tôi định giao cho mấy người làm.
Công trường Hưng Thọ, chưa tính đến việc tạo núi, khối lượng đất cũng khoảng một trăm triệu mét khối. Việc nạo vét sông Vĩnh Định cũng có khối lượng tương đương, khoảng một trăm triệu mét khối. Cho nên nói, hai công trình này tương tự nhau, dĩ nhiên, đây chỉ là về khối lượng đất. Nếu tính thêm các hạng mục khác, thì công trình này còn lớn hơn nhiều so với công trường Hưng Thọ.
– Lão Tần, anh nói thật đấy chứ?
– Nói nhảm, tôi còn có thể lừa cậu sao? Dự kiến mấy ngày nữa sẽ được xác nhận. Tôi đã sắp xếp Khương Văn tìm thêm xe tải, khi tìm đủ xe thì sẽ chuyển hơn hai trăm chiếc xe của mấy người từ công trường Bắc Tân Trang sang đây.
– Tốt quá rồi!
– Thôi được rồi, cậu báo cho Hắc Tử và nhóm của anh ta một tiếng nhé, vừa nãy tôi gọi cho Hắc Tử không được.
– Hắc Tử thức trắng đêm qua, bây giờ đang nghỉ ngơi.
– À ra thế, được rồi, tôi biết rồi.
Nói chuyện điện thoại xong với lão Đỗ, Tần Thủy Hoàng thở phào nhẹ nhõm. Sau đó, ở công ty bên này không còn chuyện gì, Tần Thủy Hoàng suy nghĩ một lát rồi đứng dậy, đi ra ngoài, lái xe đến tòa nhà Bắc Phương Minh Châu.
Nơi này cũng đã được sửa sang một thời gian, nhưng Tần Thủy Hoàng vẫn chưa có thời gian đến xem. Vừa hay hôm nay không có việc gì, thế là anh lại tới.
Vào thang máy, lên đến tầng anh thuê. Vừa bước ra khỏi thang máy, Tần Thủy Hoàng đã nhíu mày, bởi vì bên này vẫn còn chưa bắt đầu thi công. Cả tầng, ngoài vật liệu chất đống khắp nơi và một vài công nhân đang làm việc, thì chưa có gì khác tiến triển.
– Quản lý của mấy người đâu? – Tần Thủy Hoàng gọi một công nhân lại hỏi.
– Quản lý không có ở đây. – Người công nhân này có vẻ không nhận ra Tần Thủy Hoàng, nếu không đã chẳng nói năng như thế với anh ta.
– Không có ở đây à? – Tần Thủy Hoàng lại nhíu mày, hỏi: – Đi đâu rồi?
– Quản lý của chúng tôi đi nhập vật liệu rồi ạ.
Nghe nói là đi nhập vật liệu, Tần Thủy Hoàng mới giãn mày. Có vẻ như không phải là chưa bắt đầu, mà là vật liệu còn chưa về đủ. Một số công nhân đang làm việc hiện tại chỉ là đang làm các công việc chuẩn bị ban đầu.
– À đúng rồi, ông là ai? Tìm quản lý của chúng tôi làm gì?
Tần Thủy Hoàng nhìn người công nhân này một cái rồi nói: – Mấy người đang làm việc cho tôi, thế cậu nói tôi là ai?
– À! Ngài... Ngài... Ngài là sếp Tần!
– Đúng vậy. – Tần Thủy Hoàng gật đầu, hỏi: – Hiện giờ ai chịu trách nhiệm ở đây?
– Sếp Tần, ngài chờ một chút, tôi sẽ đi gọi anh ấy ngay. – Người công nhân này nói xong liền chạy đi. Không biết là sợ Tần Thủy Hoàng "tính sổ" sau này, hay là thực sự đi gọi người.
Dù sao thì, chưa đầy hai phút, một người đàn ông trung niên chừng bốn mươi tuổi đã chạy tới. Thấy Tần Thủy Hoàng, anh ta vội vàng đưa tay ra bắt tay và nói: – Sếp Tần, chào ngài, tôi là người phụ trách ở đây, tôi tên Tề Đại Hổ.
– Tôi gọi anh Tề nhé.
– Được ạ, được ạ, ngài cứ gọi tên tôi cũng được.
Mặc dù người tên Tề Đại Hổ này nói vậy, nhưng Tần Thủy Hoàng không thể gọi thẳng tên anh ta. Dù sao thì, người ta lớn tuổi hơn anh ấy nhiều, gọi "lão Tề" thì không thành vấn đề, nhưng gọi thẳng tên thì hơi quá.
Với lại, người phụ trách tên Tề Đại Hổ này cũng không phải là quản lý. Có lẽ chỉ là người tạm thời phụ trách ở đây, bởi vì người ký hợp đồng với Tần Thủy Hoàng không phải là anh ta, thậm chí trước đây Tần Thủy Hoàng cũng chưa từng gặp anh ta.
– Lão Tề, khi nào thì chỗ này có thể bắt đầu làm việc?
– Là thế này sếp Tần, vẫn còn thiếu một số vật liệu chưa về. Dự kiến mấy ngày nữa sẽ về đủ, sau đó là có thể bắt đầu làm việc. Sếp Tần cứ yên tâm, tuyệt đối sẽ không làm chậm tiến độ công trình.
– Vậy thì tốt. – Tần Thủy Hoàng gật đầu.
Tần Thủy Hoàng không bận tâm khi nào thì bắt đầu làm, chỉ cần không chậm tiến độ công trình là được. Mặc dù nói nơi này còn chưa sửa sang xong, nhưng cũng sẽ không ảnh hưởng đến công việc kinh doanh của Tần Thủy Hoàng. Anh còn đang chờ giấy phép kinh doanh, chỉ cần giấy phép kinh doanh được cấp là anh có thể mở rộng nghiệp vụ.
Sáng ngày thứ hai, Tần Thủy Hoàng lập tức đến Cục Công Thương khu Bình Xương để lấy giấy phép kinh doanh. Ban đầu, giấy phép kinh doanh có thể được gửi chuyển phát nhanh.
Nhưng nếu dùng chuyển phát nhanh thì vẫn cần vài ngày nữa, nên Tần Thủy Hoàng đã đến tận nơi để lấy.
Đến trưa thì giấy phép kinh doanh đã nằm trong tay anh. Buổi chiều, Tần Thủy Hoàng liền cầm theo một bản hợp đồng đến học viện Âm nhạc, vẫn là căn phòng làm việc đó. Tần Thủy Hoàng gặp thầy Tưởng trước.
– Chào Tần tổng, mời ngài ngồi.
– Thầy Tưởng, không cần khách sáo. Hôm nay tôi đến đây là để tìm Vương Đình.
– Tôi biết rồi. Vậy ngài chờ một chút, tôi sẽ gọi điện thoại cho Vương Đình, bảo con bé đến đây một chuyến.
– Được.
Thầy Tưởng gọi điện thoại cho Vương Đình ngay trước mặt Tần Thủy Hoàng. Vương Đình nhanh chóng đến nơi, thấy Tần Thủy Hoàng, cô bé vội vàng cất tiếng gọi: – Tần đại ca!
– Lại đây ngồi. – Tần Thủy Hoàng vỗ vào ghế sofa.
– Vâng. – Vương Đình gật đầu, ngồi xuống cạnh Tần Thủy Hoàng.
Tần Thủy Hoàng mở túi, lấy ra một bản hợp đồng từ bên trong đưa cho Vương Đình và nói: – Đây là một bản hợp đồng, em chỉ cần ký tên, sau này sẽ là nghệ sĩ của công ty anh.
– À! Tần đại ca, anh thật sự mở công ty môi giới nghệ sĩ sao?
– Đương nhiên rồi, anh chưa bao giờ nói đùa. Em cứ xem hợp đồng trước đi, nếu không có vấn đề gì thì ký tên. Nếu có thắc mắc gì, chúng ta sẽ cùng bàn bạc lại.
– Không cần đâu, không cần đâu ạ. Em tin Tần đại ca sẽ không lừa em, em ký ngay đây.
– Khoan đã! – Tần Thủy Hoàng vội vàng ngăn Vương Đình lại.
– Sao vậy Tần đại ca?
– Em gái này, em thật là thiếu suy nghĩ! Sao lại chưa thèm đọc mà đã ký tên được chứ, như vậy là không được đâu.
– À... Tần đại ca, cái này không cần thiết lắm đâu ạ?
– Không được, nhất định phải đọc hợp đồng, sau đó mới ký tên.
– Vậy cũng được, em xem đây.
Vương Đình mở hợp đồng ra, nghiêm túc đọc một lượt. Thực ra, giống như Vương Đình đã nói, bản hợp đồng này căn bản không cần phải xem, Tần Thủy Hoàng quả thực sẽ không lừa gạt cô bé.
Không những không lừa gạt cô bé, mà chế độ đãi ngộ và phần trăm chia cũng rất ưu đãi. Đầu tiên là tiền lương, dù Vương Đình chưa có tên tuổi, thậm chí còn chưa bắt đầu công việc, nhưng kể từ ngày ký hợp đồng, mỗi tháng đã có hai mươi triệu đồng tiền lương.
Tuy nhiên, cô bé vẫn chưa vội ký tên, mà nhìn Tần Thủy Hoàng hỏi: – Tần đại ca, tiền lương này có phải là quá cao không ạ?
– Không cao. Hơn nữa, số tiền lương này vẫn chỉ là tạm thời, sau này khi em nổi tiếng hơn, lương còn sẽ tăng.
– Không không không, Tần đại ca, không cần tăng lương đâu ạ, như thế này đã rất cao rồi.
Tần Thủy Hoàng lắc đầu nói: – Lương vẫn phải tăng, nhưng trước mắt chỉ có thể thế này thôi, còn việc tăng bao nhiêu thì tính sau.
– Nhưng mà...
– Không nhưng nhị gì cả, đây đều là những gì em xứng đáng được hưởng.
Tiếp theo là phần trăm chia, có lẽ đây là một bản hợp đồng có phần trăm chia cho nghệ sĩ cao nhất. Tất cả là 50%, hơn nữa công ty môi giới của Tần Thủy Hoàng còn phải chịu trách nhiệm giúp Vương Đình tìm kiếm công việc. Điều này vẫn chưa phải là quan trọng nhất, mà quan trọng nhất là công ty môi giới của Tần Thủy Hoàng còn phải chịu trách nhiệm lăng xê cho Vương Đình.
Bản hợp đồng này, căn bản không phải là hợp đồng ký với một tân binh, có lẽ ngay cả khi ký với một nghệ sĩ hạng A cũng không có điều kiện ưu đãi như vậy.
Tần Thủy Hoàng sở dĩ làm vậy không phải vì lý do nào khác, mà vì Vương Đình là nghệ sĩ đầu tiên anh ký hợp đồng. Dĩ nhiên, còn có cả lý do Vương Đình là đồng hương của anh, hơn nữa còn là một cô em gái nhỏ mà anh khá quý mến.
Dĩ nhiên, những điều này Vương Đình không hề biết, bởi vì cô bé chưa từng ký hợp đồng với công ty nào, căn bản không hiểu bản hợp đồng này có ý nghĩa ra sao. Nhưng sau này cô bé sẽ rõ, còn bây giờ, cô bé chỉ có sự phấn khích tột độ.
Ký xong hợp đồng và đưa cho Tần Thủy Hoàng, Vương Đình hỏi: – Tần đại ca, anh xem còn cần em làm gì nữa không?
– Không có. – Tần Thủy Hoàng cũng đặt bút ký tên vào hợp đồng, sau đó đưa cho Vương Đình một bản và nói: – Bản này em giữ lấy. À đúng rồi, lát nữa anh sẽ đến công ty di động của Hoa tổng và công ty Di Động của Bùi tổng để ký hợp đồng. Khi anh ký xong hợp đồng, em có thể chính thức đi đại diện cho họ.
– Vâng, em biết rồi Tần đại ca, em nhất định sẽ làm thật tốt.
– Được, vậy thế này nhé, ngày mai anh sẽ cử cho em mấy trợ lý trước, sau đó là một chiếc xe riêng Toyota. Trong thời gian này anh khá bận, không thể trực tiếp làm quản lý cho em được. Nhưng không sao, vừa hay bây giờ em vẫn chưa tốt nghiệp, với lại lớp của các em chẳng phải còn có các buổi biểu diễn lưu động sao? Hãy tận dụng thời gian này để rèn luyện thật tốt.
– Tần đại ca, không cần đâu, không cần đâu ạ. Em không muốn xe riêng Toyota đâu.
– Không được, em là nghệ sĩ đầu tiên của công ty, xe riêng chuyên dụng tuyệt đối không thể thiếu.
Tần Thủy Hoàng sở dĩ dành đãi ngộ tốt như vậy cho Vương Đình cũng có ý đồ riêng. Phải biết rằng, Vương Đình là nghệ sĩ đầu tiên của công ty. Một công ty môi giới muốn nổi tiếng, cách hiệu quả và nhanh nhất chính là lăng xê thành công một ngôi sao lớn.
Tốt nhất là kiểu siêu sao đình đám, ai ai cũng biết. Mà Vương Đình lại có tiềm năng đó, đây cũng là lý do Tần Thủy Hoàng không tiếc công sức dành cho cô bé đãi ngộ tốt như vậy.
Nếu Vương Đình trở thành một siêu sao hàng đầu, thì công ty môi giới của Tần Thủy Hoàng sẽ lập tức nổi tiếng. Một công ty môi giới đã có danh tiếng thì còn sợ không tìm được nghệ sĩ giỏi, còn sợ không kiếm được tiền sao?
Mặc dù số tiền mà một công ty môi giới kiếm được đối với Tần Thủy Hoàng mà nói cũng chẳng thấm vào đâu, nhưng "muỗi nhỏ vẫn là thịt", huống chi Tần Thủy Hoàng vốn dĩ cũng không tính toán để công ty môi giới này mang lại cho mình bao nhiêu lợi nhuận.
Anh mở công ty môi giới này là để sau này thuận lợi hơn trong các thương vụ lớn, việc quảng cáo cũng dễ dàng hơn. Hơn nữa, nghệ sĩ của công ty mình quảng bá cho chính công ty thì đó tuyệt đối là một sự tận tâm hết mình.
Thấy Tần Thủy Hoàng nói một cách dứt khoát, Vương Đình chỉ đành bất đắc dĩ gật đầu nói: – Vậy cũng được ạ.
Thấy Vương Đình đồng ý, Tần Thủy Hoàng quay sang hỏi thầy Tưởng: – Mấy công ty kia đã đồng ý tài trợ chưa?
– Đồng ý rồi, đồng ý cả rồi ạ, tất cả đều đồng ý. Số tiền này đủ để lớp chúng ta mở hơn mấy chục chương trình ca nhạc trên khắp cả nước.
– Vậy thì tốt.
Bản chuyển ngữ này là sản phẩm trí tuệ từ truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.