(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 2340:
Hai vị Tiên Vương này là Phù Vân trưởng lão và Tam Hà trưởng lão. Trong đó, Phù Vân trưởng lão khá cấp tiến, có dã tâm lớn với quyền lực, còn Tam Hà trưởng lão lại một lòng tu luyện, thuộc tuýp người không màng thế sự.
Lần thương thảo về việc trục xuất Lăng Hàn khỏi Côn Bằng Cung lần này chính là do Phù Vân trưởng lão đề xuất.
Một Tiên Vương tầng bảy đường đường lại làm ra chuyện như vậy, không thấy xấu hổ ư?
Những kẻ bề trên này thật có vấn đề.
Lăng Hàn thầm chắc mẩm trong lòng, nhưng đối phương quyền cao chức trọng, làm sao hắn có thể dùng dăm ba câu mà lật đổ được? Đương nhiên, Hổ Nữu chắc chắn sẽ nghe lời hắn, nhưng những người khác liệu có nghe Hổ Nữu không?
Ầm ầm ầm, hắn chỉ cảm thấy bên tai truyền đến một tiếng vang trời động đất, cứ như thể thiên địa đang sụp đổ.
Có chuyện gì vậy?
- Lớn mật!
Tiếng của Long Nguyệt Tích vang lên, tràn đầy phẫn nộ.
- Ha ha ha, Phù Vân Tiên Vương, làm tốt lắm!
Âm thanh của Thương Chỉ Vi cũng theo đó vang lên.
- Kể từ hôm nay, ngươi chính là Phó Cung chủ Tứ Hải Cung của ta.
Lòng Lăng Hàn nhất thời chấn động.
Vừa rồi còn cho rằng những kẻ bề trên kia thật có vấn đề, không ngờ đã xảy ra chuyện ngay tức thì.
Đại trận hộ sơn... đã bị mở ra!
Chỉ thấy từng chiếc từng chiếc chiến hạm xuất hiện trên bầu trời, phủ xuống một cái bóng đặc quánh, như nỗi ám ảnh trong lòng các đệ tử Côn Bằng Cung.
- Tại sao đại trận hộ sơn lại mở?
- Lẽ nào Phù Vân trưởng lão đã ra tay?
- Phí lời, ngươi không nghe Thương Chỉ Vi nói gì sao?
- Ta nói, Tứ Hải Cung chỉ muốn Y Vân cùng Thái Thượng Trưởng lão mà thôi, chúng ta cần gì phải liều mạng? Chi bằng đầu hàng Tứ Hải Cung đi.
- Phải, cho dù không quy phục Tứ Hải Cung, cũng hoàn toàn có thể phủi áo rời đi, hà tất phải ôm Côn Bằng Cung mà chết?
Mọi người nghị luận sôi nổi, kẻ thì cực kỳ khiếp sợ, người thì khuyên những kẻ khác đầu hàng.
Lăng Hàn nghe những lời đó, cuối cùng cũng rõ ràng hội nghị kia chỉ là danh nghĩa. Mục đích là để những kẻ có ý đầu hàng trao đổi, đạt được nhận thức chung, và giờ đây, khi Phù Vân Tiên Vương đã mở ra đại trận hộ sơn, những kẻ khác bắt đầu làm thuyết khách, đẩy nhanh sự diệt vong của Côn Bằng Cung.
- Long Nguyệt Tích, hôm nay chính là ngày ngươi hóa đạo!
Thương Chỉ Vi xuất hiện, đứng ngạo nghễ giữa trời cao, thân hình tuyệt mỹ tỏa ra khí phách vô thượng, như một vị Nữ Đế tuyệt thế.
- Chỉ chiến mà thôi!
Long Nguyệt Tích xuất hiện, tương tự đứng ngạo nghễ trên không, tay phải cầm gậy màu tím, tuy dung nhan đã luống tuổi, nhưng khí thế tỏa ra lại không hề thua kém Thương Chỉ Vi.
- Ai sống ai chết, còn chưa ngã ngũ!
- Cùng đường mạt lộ, còn dám mạnh miệng với ta!
Thương Chỉ Vi khinh thường nói. Đại trận Thiên Tôn vừa mở, Côn Bằng Cung trong mắt nàng cũng chỉ là một món ăn mà thôi.
- Những người khác bỏ vũ khí xuống sẽ được sống sót, Thiên Vân chuyển thế thân nhất định phải bắt, còn có người này…
Nàng trên bầu trời trống rỗng điểm nhẹ một cái, hiện ra hình ảnh của Lăng Hàn:
- Người này tuyệt đối không thể làm tổn thương, nếu ai dám động vào một sợi lông của hắn, Bổn cung sẽ khiến kẻ đó vạn kiếp bất phục!
Mọi người nhất thời kinh ngạc. Người này không phải mới đây còn trốn vào Côn Bằng Cung sao, tại sao lại có quan hệ với Thương Chỉ Vi? Lại còn nói không thể làm tổn thương một sợi lông của hắn, lẽ nào đây là con riêng của nàng?
Mặc cho kinh ngạc đến đâu, nhưng ít nhất người của Tứ Hải Cung đều phải nghiêm khắc tuân theo lời đó.
- Thả binh khí xuống!
- Thả binh khí xuống!
- Thả binh khí xuống!
Người của Tứ Hải Cung đồng loạt quát lên. Nếu như có thể bất chiến mà thắng, bọn họ đương nhiên không muốn liều mạng với người khác. Dù sao, cuồng nhân chiến đấu như Lăng Hàn cũng không nhiều, đại bộ phận người tu luyện đều vì địa vị, quyền lực và của cải.
Người của Côn Bằng Cung rơi vào mê man, không biết rốt cuộc có nên chiến đấu hay không?
Đại trận hộ sơn đã bị công phá, Thái Thượng Trưởng lão chắc chắn cũng không phải đối thủ của Thương Chỉ Vi. Nếu không, họ đã không mãi ở thế phòng thủ, bị người ta đè ép đánh.
Như vậy, kết cục nhất định chỉ là thất bại, vậy chiến đấu có ý nghĩa gì?
Những kẻ đã sớm có ý phản bội lập tức bỏ binh khí xuống. Vừa mở màn như vậy, rất nhiều người đang do dự cũng lập tức buông binh khí, số người một lòng trung thành với Côn Bằng Cung không đủ một phần mười.
Long Nguyệt Tích không khỏi thở dài. Tuy nàng đã đề phòng trong cung có kẻ phản bội, nhưng tuyệt đối không ngờ đó lại là nhân vật như Phù Vân Tiên Vương. Kẻ này là người đứng đầu dưới quyền nàng, càng được nàng ký thác kỳ vọng cao, chờ nàng hóa đạo, Côn Bằng Cung sẽ tạm thời giao phó cho người đó.
- Các đệ tử, tất cả hãy bỏ vũ khí xuống! Kể từ hôm nay... Côn Bằng Cung giải tán!
Nàng cất giọng nói. Đây là hành động "tráng sĩ chặt tay": chỉ cần Hổ Nữu tương lai có thể trưởng thành Tiên Vương tầng chín, vậy Côn Bằng Cung sẽ có ngày quật khởi; bằng không, đừng nên hy sinh vô vị.
Hành động này của Long Nguyệt Tích đúng là "tráng sĩ chặt tay".
Nàng có muốn để Côn Bằng Cung giải tán không? Chắc chắn là không rồi. Nhưng nếu Côn Bằng Cung không giải tán, không có trận pháp Thiên Tôn bảo vệ, tất cả mọi người đều sẽ bị Tứ Hải Cung tàn sát. Đã hết cách, Tiên Vương tầng chín của đối phương quá mạnh.
Trong Tiên Vực, sức chiến đấu hàng đầu quyết định hoàn toàn thắng bại của chiến tranh.
Có thể nói, dù những người khác của Tứ Hải Cung có chết sạch, nhưng chỉ cần Thương Chỉ Vi còn, vậy vẫn có thể dễ dàng xóa sổ Côn Bằng Cung. Huống chi hiện tại đại thế còn đang nghiêng về Tứ Hải Cung.
Vì lẽ đó, bảo toàn sinh lực, chờ ngày khác Đông Sơn tái khởi, đây mới là cách làm sáng suốt nhất.
- Thái Thượng Trưởng lão!
Côn Bằng Cung nhất thời có vô số người gọi tên nàng, tràn ngập sự không cam lòng và phẫn nộ, hận không thể dùng ánh mắt giết người.
Đáng tiếc, điều đó kh��ng hề có một chút ý nghĩa nào.
Leng keng, càng ngày càng nhiều người ném binh khí xuống đất rồi lựa chọn rời đi. Chỉ có số ít vẫn còn nắm chặt binh khí, muốn chiến một trận, thà chết chứ không chịu khuất phục.
- Ngu xuẩn mất khôn!
Người của Tứ Hải Cung khơi mào công kích. Cuộc chiến tranh này đã sớm có kết quả, kể từ hôm nay... Côn Bằng Cung không còn tồn tại nữa!
San bằng một thế lực như Côn Bằng Cung khiến mỗi người trong Tứ Hải Cung đều phấn khích tột độ, như thể hít phải thuốc lắc. Kể từ hôm nay, tên tuổi của họ sẽ vĩnh viễn lưu lại trong sử sách, để hậu nhân chiêm ngưỡng.
- Long Nguyệt Tích, hôm nay ta sẽ tiễn ngươi lên đường!
Mọi bản quyền đối với tác phẩm chuyển ngữ này đều thuộc về truyen.free.