(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 2486:
- Tứ đệ sao?
Vũ Hoàng không có trực giác nhạy cảm như nhị nữ, hắn có chút kinh ngạc.
- Là ta.
Thanh âm của Lăng Hàn đồng thời vang lên trong thức hải của ba người.
- Lăng Hàn, ngươi ở đâu?
Hổ Nữu kêu lớn.
- Đang nhìn mọi người.
Lăng Hàn cười nói.
Vũ Hoàng không khỏi hoảng sợ, họ vẫn còn cách mục tiêu rất xa, hắn căn bản không cảm ứng được Lăng Hàn. Thế nhưng Lăng Hàn có thể tìm thấy họ, còn truyền âm vào thức hải của họ, muốn làm được điều đó cần thực lực đến mức nào chứ?
- Lăng Hàn, Nữu muốn gặp Lăng Hàn.
Hổ Nữu nhõng nhẽo nói, nàng hoàn toàn chẳng bận tâm đến việc những năm qua Lăng Hàn đã đi đâu, làm gì. Chỉ cần được gặp lại Lăng Hàn, nàng đã vui sướng khôn xiết rồi.
Lăng Hàn gật đầu.
- Lăng Hàn cũng nhớ Nữu.
- Hì hì.
Hổ Nữu cười tủm tỉm.
Lăng Hàn kể qua một chút về chuyện Khởi Nguyên Ma Phương. Trên thực tế cũng không có gì nhiều để nói, phần lớn thời gian hắn đều ở trong trạng thái mơ hồ, đần độn.
Đám người Nữ Hoàng thì cảm khái, không ngờ trong khu vực trung lập lại có bảo bối như vậy.
Những năm qua, kinh nghiệm của họ cũng khá đơn giản. Họ biết Lăng Hàn có việc nên không xuất hiện, tuyệt nhiên không lo lắng, chỉ chuyên tâm tu luyện như thường lệ. Hơn một ngàn năm trước, Vũ Hoàng được Vạn Cổ Tiên Vương mang đi, được đặc biệt bồi dưỡng.
Vũ Hoàng đã dẫn theo Nữ Hoàng, Hổ Nữu và Nhu Yêu Nữ. Đồng thời, hắn tuyên bố sẽ không chấp nhận trừ phi mọi người đều được bồi dưỡng cùng lúc.
Cho nên ba người Nữ Hoàng cũng được mang đi, bất quá Nữ Hoàng và Hổ Nữu quả thực xứng đáng được bồi dưỡng, các nàng không chỉ tu luyện đến cảnh giới hoàn mỹ ở Phân Hồn Cảnh, mà còn đạt được thập nhất bí ở Tiên Phủ Cảnh. Thậm chí có thể vươn tới cấp độ Tiên Vương Cửu Trọng Thiên.
Sự yêu nghiệt của Vũ Hoàng thể hiện rõ rệt, hắn đã đạt đến lục bí. Thế nhưng cả bốn người họ đều là Trụ Tiên Thể, còn Vũ Hoàng thì càng gần với Thái Trụ Vô Cực Thể, bản thân hắn thậm chí có thể hóa thành dòng thời gian, vô cùng thần kỳ.
Đương nhiên Lăng Hàn sẽ không hâm mộ, nếu đạt đến ngũ bí, hắn cũng có thể tu luyện Đại Trụ Tiên Thể. Hơn nữa, hắn đã dung hợp Khởi Nguyên Ma Phương, càng có thể siêu việt quy tắc, mạnh mẽ hơn bất cứ thể chất nào khác.
Đáng tiếc Khởi Nguyên Ma Phương đã dung hợp với hắn làm một thể, không có cách nào lấy ra cho đám người Nữ Hoàng tham ngộ.
Trong lúc nói chuyện, cuối cùng nhóm Vũ Hoàng cũng đã tới nơi. Họ tiến đến chỗ Lăng Hàn, năm người đứng cùng một chỗ cũng không gây ra quá nhiều xôn xao. Dù sao, Vũ Hoàng cũng không quá nổi danh như Kỷ Vô Danh và những người khác.
Mọi người lần lượt kéo đến, vì thế Lăng Hàn cũng đã trông thấy Kỷ Vô Danh, Hồng Hoang. Chỉ là những người này không thể nhìn thấy bọn họ mà thôi.
- Bên Tiên Vực có chín vị Tiên Vương tới. Bên Dị Vực cũng có chín vị Tiên Vương tới.
Lăng Hàn nhắm hai mắt lại, hắn có thể nhìn thấy rõ ràng.
- Chẳng lẽ họ đã sớm có ước định, bằng không tại sao lại trùng hợp như vậy chứ?
- Chỉ là số lượng chín vị Tiên Vương Dị Vực có vẻ quá ít.
Hắn thầm nói.
Hắn muốn làm lớn chuyện một lần, tận diệt Tiên Vương Dị Vực. Bởi vì lần này rất có thể là một cơ hội duy nhất.
Sưu!
Một vị Tiên Vương Dị Vực xuất hiện, trên lông mày hắn có một đóa hắc liên mười hai cánh, điều này đại biểu cho tu vi của hắn tương đương với Tiên Vương Tam Trọng Thiên.
Hắn lăng không đứng đó. Quy tắc trong cơ thể Tiên Vương được cố định một cách đáng sợ, hơn nữa, Dị Vực vốn là bên xâm lấn nên họ luôn dựa vào việc khóa chặt quy tắc bên trong cơ thể để chiến đấu. Đối với họ, chuyện này chỉ là việc nhỏ.
- Bắt đầu đi.
Hắn thản nhiên nói.
- Chúng ta chiến võ đài, người thắng có thể chiến tiếp, thấy thế nào?
- Có thể.
Bên Tiên Vực cũng có cường giả xuất hiện, đồng ý với hình thức tỉ thí này.
Đối với Tiên Vực, đây là một hình thức có lợi hơn. Bởi lẽ, họ chỉ cần thắng một trận là sẽ có được cơ hội dưỡng sức cả ngàn năm.
- Thổ Tháp, ngươi là người lên đầu tiên đi.
Vị cường giả Thập Nhị Liên kia nói.
Một võ giả Dị Vực lập tức phi thân ra, đứng ở trên điểm nhô lên như võ đài trên bình nguyên.
Hắn là hình trùng, nhìn như bọ ngựa, mọc ra một đôi tay dài như đao. Mà trên sáu chân đều có gai mọc ngược, nhìn như lưỡi đao sắc bén, tản ra hàn quang.
- Thổ Tháp tới chiến.
Hắn vung vẩy cánh tay như đao, phát ra thanh âm lạnh lùng.
- Ai tới chịu chết?
- Côn trùng liều lĩnh.
Bên Tiên Vực lập tức có một võ giả nhảy ra, đây là một người trẻ tuổi, mà còn là một Đế Giả ngũ bí.
Những trận chiến như vậy nhất định phải là Đế Giả trở lên xuất chiến, hơn nữa ít nhất cũng phải đạt tới ngũ bí. Nếu không, Tiên Vực đã sớm đồng ý một phương thức luận bàn khác với Dị Vực rồi. Bởi vì hình thức này sẽ cho họ nhiều thời gian hơn để bồi dưỡng các tuấn kiệt thế hệ trẻ tuổi.
Thổ Tháp nhẹ nhàng chà xát hai cánh tay như đao, nói:
- Ngươi không cần báo tên, bởi vì cặn bã như ngươi, ta sẽ không đặt ở trong lòng.
- Ta cho ngươi cuồng.
Người trẻ tuổi kia ra tay, công kích Thổ Tháp.
Một người một trùng đại chiến, rất nhanh người bên Tiên Vực nhíu mày, bởi vì Thổ Tháp rõ ràng đã chiếm thế thượng phong.
Sau hai trăm chiêu, ưu thế của đối phương đã rất rõ ràng, cho dù người ngu cũng có thể nhìn ra được.
Mắt thấy người trẻ tuổi kia tràn ngập nguy cơ, đại nhân vật Tiên Vực mở miệng.
- Đủ rồi, trận chiến này chúng ta nhận thua.
Người trẻ tuổi kia muốn lui, thế nhưng Thổ Tháp lại không bỏ qua, vung vẩy cánh tay như đao, đằng đằng sát khí.
Đại nhân vật Tiên Vực không khỏi hừ lạnh một tiếng, ra tay:
- Bổn tọa nói dừng tay.
Phanh.
Lần ra tay này của hắn không được như ý, bởi vì bên Dị Vực cũng có cường giả ra tay, ngăn chặn hắn.
- Tiểu bối chiến đấu, đại nhân vật nhúng tay làm gì?
Cường giả Dị Vực lạnh lùng nói.
- Ah...
Trong một tiếng hét thảm, người trẻ tuổi kia đã bị cánh tay như đao của Thổ Tháp chém ngang thành hai đoạn. Thế nhưng, khi Thổ Tháp còn muốn bồi thêm một đao nữa, người trẻ tuổi kia như được thần linh phù hộ, hai tay chống mạnh xuống đất, giống như một kỳ tích, bắn ra ngoài, thoát vào giữa đám đông bên Tiên Vực.
Có thể nói hắn đã tìm được đường sống trong chỗ chết, dường như là do may mắn, nhưng trên thực tế là Lăng Hàn đã âm thầm ra tay. Với năng lực chúa tể thiên địa của hắn, đương nhiên ngay cả Tiên Vương cũng không thể nhìn ra manh mối, chỉ cho rằng người trẻ tuổi kia đột nhiên bộc phát tiềm lực sinh mạng.
Thổ Tháp không truy kích, chỉ nở nụ cười dữ tợn, lè lưỡi liếm cánh tay như đao của mình một cái, bên trên còn dính máu tươi của người trẻ tuổi vừa r��i.
- Tiếp theo.
Hắn lạnh lùng nói, sát khí hừng hực.
Đoạn văn này được biên soạn bởi truyen.free, không thể sao chép dưới mọi hình thức mà không có sự cho phép.