(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 2707:
Nữ Hoàng không chiếm được thượng phong, dĩ nhiên cũng chẳng rơi vào hạ phong. Sức chiến đấu của cả hai ngang nhau, lại đều có Tiên Binh trong tay, thắng thua hoàn toàn phụ thuộc vào việc ai phát huy tốt hơn.
Rất nhanh, ngàn chiêu qua đi, khí thế của cả hai cũng dần suy yếu.
Hiệu lực của Hồng Ma Thổ sắp hết.
Bọn họ đều lùi lại trăm trượng, ngắn ngủi đình chiến.
- Tiên tử, chúng ta không thù không oán, cũng đã luận bàn giao thủ rồi, chi bằng hòa giải, cùng nhau uống trà luận đạo, được không?
Ngự Vô Địch triển khai nụ cười mà hắn tự nhận là mê người nhất.
Càng nhìn Nữ Hoàng, hắn càng yêu thích.
Vẻ mặt của Nữ Hoàng lạnh lùng, chỉ vào Lăng Hàn nói:
- Dập đầu bồi tội với phu quân của ta, ta sẽ cân nhắc để ngươi được chết thống khoái.
Tê, mọi người hít khí lạnh, vị này quả nhiên quá bá đạo! Nhưng nghĩ lại, nếu không bá đạo như vậy, làm sao xứng với khí chất của nàng?
Ngự Vô Địch vẻ mặt khó hiểu. Hắn đắc tội phu quân đối phương từ lúc nào? Nhưng hắn nghĩ kỹ lại, lập tức bừng tỉnh, ánh mắt sắc bén nhìn về phía Lăng Hàn:
- Hóa ra, ngươi chính là Lăng Hàn!
Lăng Hàn cười nhạt:
- Ngươi biết ta?
- Trước đây không quen biết, chỉ nghe nói có một kẻ hung hăng như vậy, ỷ vào mình có chút kỳ ngộ, ngay cả Thiên Tôn cũng dám không để vào mắt!
Ngự Vô Địch cười khẩy:
- Ta đã vô địch từ mấy kỷ nguyên trước. Trong mắt ta, ngươi chỉ là một cặn bã!
Hổ Nữu không khỏi cười nhạo:
- Ngươi cứ thổi đi, mấy kỷ nguyên rồi mà ngươi vẫn không thành Tiên Vương, ai tin tưởng chứ.
Ngự Vô Địch kiêu ngạo nói:
- Ta xuất thế từ bảy kỷ nguyên trước, sớm đã vô địch ở Thăng Nguyên Cảnh. Chẳng qua, phụ thân ta suy tính rằng Tiên lộ đời này sẽ có cơ duyên kinh người xuất hiện, nên mới phong ấn ta để đợi đến kiếp này tái xuất.
- Cha ngươi là ai?
Trong lòng Lăng Hàn hơi động.
Ngự Vô Địch tựa hồ ngờ tới Lăng Hàn sẽ hỏi như vậy, ưỡn lồng ngực:
- Ngự Hư Tiên Vương!
Mọi người vừa nghe, không kìm được mà ồ lên, lộ rõ vẻ cực kỳ kính sợ.
Trước đây không mấy ai biết sự tồn tại của Thiên Tôn, nhưng những Tiên Vương cường đại thì ai cũng rõ, ví như Ngự Hư Tiên Vương, người có thực lực tuyệt đối nằm trong top ba.
Nhưng Lăng Hàn lại lộ vẻ giễu cợt:
- Hóa ra là lão già chết tiệt này.
- Ngươi!
Ngự Vô Địch nhất thời giận dữ, ngón tay chỉ Lăng Hàn, sát khí lan tỏa, ánh mắt vô cùng nghiêm nghị.
- Không phải sao?
Lăng Hàn từ tốn nói.
- Lấy lớn ép nhỏ, đúng là vô liêm sỉ! Nếu ta bước vào tầng chín, sẽ chém đầu hắn làm đá lót đường.
- Muốn chết!
Ngự Vô Địch hét lớn một tiếng, lập tức nhào về phía Lăng Hàn, vung côn oanh đến, một mảnh ánh sáng tím trải ra, toàn bộ mặt hồ đều đang chấn động, nhưng không hề phát lên sóng to gió lớn... Có thể súc tích ra Tiên chủng, nơi này quả nhiên bất phàm.
- Tiếp kiếm!
Nữ Hoàng dùng sức ném đi, Tiên Ma Kiếm lập tức bay về phía Lăng Hàn.
Lăng Hàn tay phải đón kiếm, tay trái đã đè tới Ngự Vô Địch:
- Chút thực lực ấy của ngươi, cũng xứng hung hăng trước mặt ta?
Quy tắc không gian chấn động, Ngự Vô Địch lập tức bị trói buộc.
Hiệu lực của Hồng Ma Thổ sắp biến mất, sức chiến đấu của hắn đã rơi xuống hơn 4800, trong khi về mặt quy tắc, sức chiến đấu của Lăng Hàn đã cao tới bốn ngàn chín, tự nhiên chiếm ưu thế nghiền ép, dễ dàng trói buộc Ngự Vô Địch.
Ngự Vô Địch gầm dữ dội một tiếng, Tiên Khí trong tay phát ra ánh sáng óng ánh, từng luồng tử khí luân chuyển. "Oành", không gian trói buộc lập tức tan vỡ, hắn dũng mãnh bá đạo xông ra, Tiên Khí mở đường, ánh sáng tím hộ thân, tựa như vạn pháp bất xâm.
Đây chính là uy năng của Tiên Khí. Lăng Hàn có thể nhốt Ngự Vô Địch, nhưng không cách nào trói buộc Tiên Khí. Chỉ cần Tiên Khí phát uy, Ngự Vô Địch liền có thể không bị ảnh hưởng.
Bởi vậy, cho dù Tiên Khí này trong tay Ngự Vô Địch không cách nào phát huy ra uy năng vốn có, nhưng chỉ cần có một công năng như thế, cũng đã cực kỳ đáng sợ, và cũng cực kỳ thực dụng.
Lăng Hàn cười nhạt. Hắn đã đeo Tiên Vương giới chỉ, nhưng không để Tiên Ma Kiếm nuốt nó, bởi hắn cảm thấy thứ này có thể có công dụng khác, trực tiếp luyện hóa thì có chút đáng tiếc. Hơn nữa, phân lượng của nó quá ít, chẳng giúp được bao nhiêu cho Tiên Ma Kiếm.
Hắn đấm ra một quyền, đón lấy Tiên Côn Tử Kim.
"Oành!" Một luồng sóng xung kích nổ tung, xé rách không khí, lan tỏa cuồng bạo về bốn phương tám hướng.
Ngự Vô Địch lùi lại mấy trăm trượng, máu tươi trong hai tay không ngừng chảy ra. Tay hắn run rẩy, không phải sợ sệt, mà là bị cự lực chấn động. Hắn lộ ra vẻ hoảng sợ, trên đòn đánh này hắn lại không địch lại Lăng Hàn.
Phải biết, đây vẫn là lúc Lăng Hàn chưa sử dụng thể thuật. Bằng không, nếu lực lượng cấp bậc Tiên Vương bùng nổ, e rằng cây côn kia sẽ trực tiếp phản phệ, trong nháy mắt đánh nổ thức hải của hắn.
Lăng Hàn thu tay lại. Tuy giới chỉ nhỏ bé, nhưng chỉ cần nó đủ sức chống đỡ lực phá hoại khủng khiếp của Tiên Binh là đủ. Dù sao Tiên Binh cũng không thể phát huy toàn bộ uy lực, hắn có gì phải sợ?
- Làm sao?
Lăng Hàn hỏi.
Ngự Vô Địch cắn răng. Hiện tại hắn chưa thể dùng Hồng Ma Thổ ngay lập tức, vì liên tục sử dụng chẳng khác nào tự hại thân, thậm chí là tự sát. Hắn biết thực lực của Lăng Hàn còn cao hơn mình, những lời đồn đại không phải vô căn cứ, người trẻ tuổi này cực kỳ đáng sợ, chẳng trách ngay cả phụ thân cũng dặn dò hắn không được bất cẩn khi đối đầu với Lăng Hàn.
Thế nhưng, chỉ cần hắn lại dùng Hồng Ma Thổ, thì dù ngươi có mạnh đến mấy cũng chẳng làm được gì, bởi thực lực của hắn sẽ vô hạn tiếp cận Tiên Vương, chứ không thể vượt qua.
Nhưng Lăng Hàn không muốn lãng phí thời gian, hắn nhìn Tiên Côn Tử Kim kia, cười nói:
- Tiên Khí này không tệ.
- Hừ, Tiên Binh ngày xưa cha ta dùng qua, cũng là ngươi có thể mơ ước?
Ngự Vô Địch xem thường nói, nguyên lực vận chuyển, thương thế đang cấp tốc khôi phục.
Ngự Hư Tiên Vương cực kỳ mạnh mẽ, lại tu luyện nhiều loại quy tắc. Tiên Binh này là do ông ta rèn đúc khi tu luyện quy tắc hệ Kim. Nhưng đến hiện tại, Ngự Hư Tiên Vương đã không còn dùng Tiên Binh nữa, bởi không có một Tiên Binh nào xứng đáng với thực lực của ông ta. Còn Thiên Tôn Bảo khí... thứ nhất là ông ta không có Phệ Kim Thiết, thứ hai dù có cũng không thể luyện ra.
Lăng Hàn mỉm cười, trên mặt tràn đầy tự tin:
- Không cần bao lâu, ta sẽ bắt lão quỷ Ngự Hư phải quỳ xuống dập đầu!
Đoạn văn này được biên tập và thuộc bản quyền của truyen.free.