Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3409:

Tiến vào hư không, vung nắm đấm.

Bùm!

Hư không chấn động, bão năng lượng phía trước bị Lăng Hàn đánh ra một lỗ hổng dài vạn dặm. Mãi một lúc sau bão năng lượng mới dần dần lấp đầy khu vực này.

– Xung Viêm, Phá Nhạc, nếu các ngươi không nắm giữ nhiều những tấm bùa nhất lưu thì chỉ có nước bị ta trấn áp mà thôi!

Biết Lăng Hàn sắp hành động, mọi người nhảy cẫng lên bày tỏ muốn đi "chơi" cùng hắn.

Lăng Hàn không biết nên nói gì, hắn có đi chơi đâu, đạo tràng của năm Chí Tôn có gì vui mà chơi chứ!

Nhưng đã lâu rồi Lăng Hàn không dẫn mọi người đi hoạt động, thôi vậy, hắn đành thu tất cả vào Tiên Khách Cư rồi xuất phát.

Không cần đi gấp, mỗi khi đến một nơi Lăng Hàn lại dừng lại ngắm cảnh dạo chơi, nên mười bảy năm sau hắn mới đến đạo tràng của Phá Nhạc Thiên Tôn.

Nơi đây được gọi là Phá Nhạc đạo tràng, nhưng vì trùng với phong hào của Phá Nhạc Thiên Tôn nên ít ai gọi thẳng tên đầy đủ, mà chỉ gọi tắt là đạo tràng.

Lăng Hàn dàn xếp mọi người ở một nơi thật xa, vì nếu khai chiến với Phá Nhạc thì không biết sẽ gây ra sự tàn phá khủng khiếp đến mức nào.

Lăng Hàn mang theo mấy đồ đệ, Tiểu Thanh, Thạch Nhân, Thỏ Tử, Lão Tham cùng với Đại Hắc Cẩu, trông thật kỳ quặc.

Chỉ với số ít này, Lăng Hàn có thể đưa theo trước khi giao chiến với Phá Nhạc, không cần lo lắng sẽ có vấn đề gì xảy ra.

Đại Hắc Cẩu đứng thẳng, quần lót sắt lóe lên tia sáng lạnh, nó vặn vẹo người:

– Ha ha ha! Cẩu gia sắp làm một vố lớn!

Thỏ Tử ôm đùi Đại Hắc Cẩu, đầu dụi vào quần lót sắt:

– Cẩu gia, cầu ôm đùi!

Đại Hắc Cẩu lắc mông:

– Đi đi đi, coi chừng Cẩu gia ăn đầu thỏ chết đấy bây giờ!

Lão Tham với vẻ mặt đê tiện hỏi:

– Cẩu gia có muốn đi tiểu không? Rải xuống đất này đi.

Đại Hắc Cẩu suýt nhảy cẫng lên, ngươi muốn ta đi tiểu làm gì, chẳng lẽ ngươi muốn trồng xuống đất để hấp thụ dinh dưỡng?

– Biến, Cẩu gia không đi tiểu!

Vẻ mặt Lão Tham kinh ngạc hỏi:

– Chẳng phải chó thì không bỏ được tật đái bậy sao?

Thạch Nhân sửa lại:

– Là chó không bỏ được thói ăn phân.

Thạch Nhân khờ khạo nói với Đại Hắc Cẩu:

– Cẩu gia thấy Đại Thạch Đầu nói có đúng không!

Một đám hố hàng!

Đại Hắc Cẩu tức giận muốn cắn người, tuy nó gian manh, xảo quyệt nhưng giờ xem ra Lão Tham, Thỏ Tử cũng chẳng thua kém nó là bao.

Đại Hắc Cẩu đá bay Thạch Nhân:

– Xéo đi!

May mà Đại Hắc Cẩu không đá mạnh, nếu không thì bây giờ Thạch Nhân đã thành một hòn đá bình thường rồi.

Thỏ Tử ôm một chân Đại Hắc Cẩu cọ cọ:

– Cẩu gia thật là anh minh thần võ, đá một cước oách ghê!

Lão Tham chen qua:

– Tránh ra, ngươi đừng đụng vào làm bẩn Cẩu gia, để Tiểu Tham ôm!

– Ngươi cút!

– Ngươi mới cút xéo!

Hai tên phá đám chê bai lẫn nhau, đẩy nhau, rất là ồn ào.

Thạch Nhân đã chạy trở về, nó bị Đại Hắc Cẩu ức hiếp đành tội nghiệp nằm phục bên chân Lăng Hàn như cún con.

Lăng Hàn lắc đầu, cả ba đều là đồ phá đám, chỉ có Tiểu Thanh là tốt nhất, giương cánh bay lượn trên trời cao, khinh thường không thèm làm bạn với chúng nó.

Đám đồ đệ như Trần Thụy Tĩnh, Giang Dược Phong đều cười gian xảo:

– He he.

Trong tám đồ đệ, chỉ vắng mặt Phù Thiên Hành, vì tu vi của gã quá cao, Lăng Hàn không muốn để gã đến rồi bị mất mặt.

Rốt cuộc họ bị người cản lại:

– Đứng lại! Tự báo tên đi!

Một Tiên Vương đứng phía trước, chỉ có một luồng hào quang bảy màu quanh người nhưng dù gì cũng là Tiên Vương, đặt ở đâu cũng xứng đáng là bá chủ một phương.

Giờ để một Tiên Vương làm thủ vệ thì thật xa xỉ biết bao nhiêu.

Ngẫm lại thì đây là đạo tràng của Thất Bộ Chí Tôn, Tiên Vương làm thủ vệ cũng không có gì là lạ.

Thỏ Tử nhảy ra:

– Chúng ta đến đá quán!

Thỏ Tử đúng là nhảy ra, hai lỗ tai còn phe phẩy.

Tình huống gì?

Tiên Vương ngây người ra, một con thỏ chạy ra nói muốn đá quán?

Tiên Vương cười phá lên:

– Ha ha ha!

Đây là đạo tràng của Thất Bộ Chí Tôn, ngươi chỉ là Nhất Trọng Thiên nho nhỏ dám nói đến đá quán? Thật nực cười, đây không phải là không biết lượng sức mà là quá ngốc thì đúng hơn.

Lão Tham lao ra ngoài, huơ huơ cọng rễ:

– Cười cái gì!

Lão Tham phun nước miếng vào Tiên Vương:

– Đây là bảo dịch của Tham gia, con ngoan, thưởng cho ngươi!

Lăng Hàn câm nín không nói nên lời. Dù đã trở thành Tiên Vương thì Lão Tham vẫn thiếu đạo đức như vậy.

Đừng nói đây chỉ là nước miếng, dù thật sự là bảo dịch thì Tiên Vương cũng không thể nhận nổi, đây không phải ban phát mà là phun thẳng vào mặt, rõ ràng là một sự nhục nhã.

Tiên Vương vội né, trư���c kiểu công kích như thế này gã không sao ngăn cản nổi.

Lão Tham thấy thế càng hớn hở, phun nước miếng không ngừng như mưa xuống Tiên Vương.

Tiên Vương vội vàng mở ra một lá chắn ánh sáng phòng ngự để chặn lại các giọt nước miếng.

Nhưng nước miếng của Lão Tham không đơn giản là khiến người ta ghê tởm, nó có tính ăn mòn cực mạnh, lá chắn ánh sáng nhanh chóng bị ăn mòn.

Tiên Vương tái mặt, không ngờ Lão Tham chẳng những thiếu đạo đức mà còn có chiêu trò.

Tiên Vương phải thận trọng ứng đối, vận dụng quy tắc của bản thân để giao chiến với Lão Tham.

Lão Tham liên tục tung ra công kích, nó bất chấp tất cả, dùng đủ loại ám chiêu, phun nước miếng nhắm vào ba vị trí phía trên, còn rễ thì đánh ba đường phía dưới, cực kỳ xấu xa và thiếu đạo đức.

Chiến đấu với tồn tại như vậy thật khiến người ta mệt mỏi, Tiên Vương gầm lên, mặt nổi đầy gân xanh.

Lão Tham bị Đại Hắc Cẩu ảnh hưởng sâu sắc, chiến đấu không chỉ liều thực lực mà còn không quên đấu võ mồm:

– Xấu xí còn đi ra ngoài mất mặt, ngươi không biết xấu hổ nhưng Tham gia đỏ mặt hộ mẫu thân của ngươi! Để bảo dịch của Tham gia rửa mặt cho ngươi, giúp ngươi chỉnh hình cho đẹp hơn.

Tiên Vương tức hộc máu, gã bị kích thích điên lên, vận dụng quy tắc thiên địa kết hợp với lực lượng của bản thân hóa thành một cây thiên qua chém vào Lão Tham.

Lão Tham nhảy nhót loi choi:

– Cái đồ bất hiếu, dám hành hung với Tham gia ngươi ư? Tham gia chỉnh dung cho ngươi chẳng khác gì phụ mẫu tái sinh, nghiệt tử lại thí sát người thân, thật là đại nghịch bất đạo! Tham gia không thèm nhận nhi tử nhà ngươi!

Tiên Vương tức xì khói, mắt tóe lửa, rống lớn rồi ra tay như điện.

Tiên Vương đang điên tiết công kích bá đạo nhưng đã mất đi sự linh hoạt.

Nếu cảnh giới của Lão Tham không bằng Tiên Vương này thì gã có thể dựa vào công kích dồn dập như mưa to sấm sét để giành chiến thắng. Nhưng thực lực hai bên gần như tương đương, công kích như thế không đủ để gã chiếm ưu thế, ngược lại cương quá thì dễ gãy, lại để lộ nhiều sơ hở.

Lão Tham nói nhiều như vậy là để khiến đối phương rối loạn, tự bộc lộ sơ hở. Giờ thấy cơ hội, Lão Tham sẽ không bỏ qua, ngay lập tức chớp lấy điểm yếu mà đánh dồn dập.

Vù vù vù vù vù!

Nhiều bóng người lao ra khỏi đạo tràng này, đáp xuống đất, tất cả đều là Tiên Vương.

Bọn họ không ra tay, chỉ khoanh tay trước ngực, lạnh lùng quan sát.

Nếu không đánh lại một thứ như Lão Tham thì còn mặt mũi gì ở lại Phá Nhạc đạo tràng?

Đoạn văn này được dịch và biên tập độc quyền bởi truyen.free, vui lòng tôn trọng bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free