Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3444:

Lăng Hàn nói: – Sau khi ngươi báo thù nhà xong, ta sẽ mang ngươi rời khỏi nơi này.

Trong thức hải của Vương Toàn Hà, đoàn sáng đó không chỉ ẩn chứa mật mã sinh mệnh mà còn vô vàn điều đặc biệt. Nếu giải mã được, chắc chắn sẽ mang lại lợi ích khôn lường. Huống hồ, Vương Toàn Hà lại chính là hậu duệ của hắn.

Lăng Hàn chỉ dạy Vương Toàn Hà cách sử dụng th���n thức, giúp hai người đạt được sự cộng hưởng. Nhờ đó, Vương Toàn Hà phát hiện đoàn sáng tồn tại trong cơ thể mình và thu nhận thông tin từ đó. Sau khi y truyền lại thông tin cho Lăng Hàn, hắn bắt đầu chỉ dạy y tu luyện.

Với tu vi và vô số thiên tài địa bảo trong tay Lăng Hàn, cùng nguồn tài nguyên vô tận đổ dồn vào, ngay cả một kẻ ngốc cũng có thể đạt tới Tiên Vương.

Bảy ngày sau, Vương Toàn Hà đã đến Phân Hồn cảnh.

Lăng Hàn không có ý định giúp Vương Toàn Hà đặt nền móng vững chắc, bởi lẽ y không sở hữu thiên phú võ đạo xuất chúng, mà chỉ có vận may cực kỳ tốt.

Ví dụ, nếu bảo Vương Toàn Hà chọn một trong hai, ba, hay thậm chí một vạn lựa chọn, y luôn tìm ra cái chính xác nhất. Nếu để y đi mạo hiểm trong các di tích cổ xưa, y sẽ một đường băng băng tiến tới, điểm đặc biệt của y chính là sự siêu may mắn.

Để báo thù thì Phân Hồn cảnh đã đủ.

Lăng Hàn vẫy tay nói: – Đi đi.

Hắn còn bận tiêu hóa đoàn sáng mới có được.

Vương Toàn Hà cung kính dập đầu bái tạ Lăng Hàn. Bảy ngày trước, y không thể ng�� bản thân lại có được những biến đổi long trời lở đất chỉ trong vòng bảy ngày ngắn ngủi.

Vương Toàn Hà tràn đầy cảm kích đối với Lăng Hàn, dù y biết rằng hắn đã thu được thứ gì đó không tầm thường từ thức hải của mình. Song, việc hắn giúp y báo mối thù sâu như biển đã là ân huệ to lớn khôn cùng.

Vương Toàn Hà rời khỏi Tuyên Vương phủ, định ra khỏi thành để trở về Thiên Thủy trần.

Nhưng Vương Toàn Hà chỉ vừa đến cửa thành đã bị người chặn lại.

Một thủ vệ lớn tiếng nói: – Đứng lại! Ngươi không thể đi!

Vương Toàn Hà nhướng mày, toát ra vẻ tự tin mãnh liệt, y hỏi: – Tại sao?

Thủ vệ không kiên nhẫn nạt: – Kêu ngươi ở lại thì cứ ở lại, hỏi nhiều làm gì!

Vương Toàn Hà ngẫm nghĩ, chợt hiểu ra: – Có phải Lôi Đông không?

Ở đây, Vương Toàn Hà chỉ đắc tội với mỗi Lôi Đông, những người khác chẳng việc gì phải so đo với một ‘kẻ ăn mày’ như y.

Người thủ vệ nói, không thèm liếc nhìn Vương Toàn Hà lấy một cái: – Đã biết mình đắc tội Lôi thiếu gia rồi còn muốn vỗ mông rời đi sao?

Vương Toàn Hà nói: – Được rồi, ta chờ hắn.

Nếu Lôi Đông tự mình tìm đánh, y sẽ cho hắn toại nguyện. Lôi gia tuy có cao thủ vượt trên cảnh giới Phân Hồn, nhưng sau lưng y là Lăng Hàn, chưa nói gì khác, chỉ riêng Mã Tuyên Vương đã đủ khiến Lôi gia không dám hé răng nửa lời.

Chỉ một lúc sau, Lôi Đông chạy tới.

Lôi Đông kinh ngạc nói: – Thằng ăn mày, ngươi trốn giỏi thật.

Bảy ngày trước, Lôi Đông luôn canh giữ trước Tuyên Vương phủ, nhưng chờ mãi không thấy Vương Toàn Hà xuất hiện, khiến gã vừa thấy lạ lùng vừa không thể hiểu nổi. Ban đầu, gã không tin Vương Toàn Hà là người mà Tuyên Vương phủ muốn tìm kiếm. Quả nhiên, gã đã cho người bày ra nhiều tai mắt khắp thành và rất nhanh chóng tìm được tên ăn mày này.

Lôi Đông vỗ chưởng muốn oanh sát Vương Toàn Hà: – Bản thiếu gia nói rồi, ngươi sẽ hối hận!

Vương Toàn Hà mắt lóe tia sát khí, vỗ chưởng.

Bùm!

Lôi Đông thành mưa máu.

Một kẻ ở cảnh giới Trảm Trần đấu với Phân Hồn, dĩ nhiên một chiêu liền mất mạng.

Dù bên ngoài chỉ trôi qua bảy ngày, nhưng Vương Toàn Hà đã trải qua gần mười năm khổ tu nhờ thời gian tăng tốc. Nhờ vậy, thực lực y đã tăng tiến vượt bậc, tâm tính cũng thay đổi rất nhiều.

Sát phạt quyết đoán, đó chính là tâm tính mà Vương Toàn Hà đã tôi luyện được khi theo Lăng Hàn tu hành.

Vương Toàn Hà chỉ nhìn thẳng thủ vệ, hỏi: – Ngươi còn muốn ngăn cản ta không?

Người thủ vệ run rẩy lắc đầu lia lịa, gã không muốn chết.

– Vậy thì tốt.

Vương Toàn Hà xoay người ra ngoài thành.

Người thủ vệ nghĩ mà sợ, ngây người một lúc, sau đó vội vàng chạy đến Lôi gia báo tin.

Một tộc nhân xuất sắc của Lôi gia đã chết, gã là người chứng kiến. Nếu không đi báo tin, chắc chắn gã sẽ bị Lôi gia tế sống.

Tin tức truyền đến, Lôi gia nổi giận.

Lôi Thiên Hành, phụ thân của Lôi Đông, lao ra ngay lập tức, thề phải bắt Vương Toàn Hà về giết chết để tế linh hồn cho con trai mình.

Lôi Thiên Hành là Thăng Nguyên cảnh, tốc độ rất nhanh, lắc người một cái đã đến cửa thành.

Lôi Thiên Hành nhìn vết máu dưới đất, với vẻ mặt bi thương, nước mắt tuôn rơi.

Gã chỉ có một nhi tử.

Lôi Thiên Hành hung tợn nói: – Dám giết nhi tử của ta, ta không chỉ băm thây ngươi ra thành vạn mảnh, mà ta còn tìm ra chín đời thân tộc của ngươi, giết sạch!

Có tiếng thở dài chợt vang lên: – Ài.

Lôi Thiên Hành giật mình kêu lên: – Ai đó!?

Lôi Thiên Hành không hề phát hiện có ai ở gần đây. Với uy thế Thăng Nguyên cảnh của gã, người bình thường đã sợ hãi bỏ chạy thật xa, làm sao dám đến gần chứ.

Lăng Hàn chậm rãi đi ra: – Việc của tiểu bối hãy để tiểu bối tự giải quyết, ngươi xen vào làm gì?

Lăng Hàn là lão tổ tông của Vương Toàn Hà, sao có thể khoanh tay đứng nhìn Lôi Thiên Hành đuổi giết hậu duệ của mình được chứ.

Lôi Thiên Hành đánh giá Lăng Hàn, hơi cau mày. Gã không thể nhìn thấu sâu cạn của đối phương, nhưng chắc chắn một điều rằng người này không phải Tiên Vương. Bởi lẽ, trên người một Tiên Vương luôn có những sắc màu kỳ dị quấn quanh, đó là đặc điểm rõ rệt nhất để nhận biết.

Nếu đã không phải Tiên Vương, vậy cùng lắm cũng chỉ là Thăng Nguyên cảnh như gã, có gì phải sợ chứ?

Lôi Thiên Hành hỏi: – Nghe giọng điệu của ngươi hình như là trưởng bối của hung thủ đã giết nhi tử của ta?

Lăng Hàn gật đầu nói: – Đúng vậy!

Mắt Lôi Thiên Hành lóe tia sáng lạnh, sát ý đằng đằng: – Được lắm, vậy bổn tọa sẽ giết ngươi trước!

Lôi Thiên Hành định hành động bỗng nghe tiếng quát: – Dừng tay!

Lôi Thi��n Hành ngừng lại ngay, mặt lộ vẻ kinh ngạc, kêu lên: – Tiên Vương đại nhân!

Nơi này chỉ có một vị Tiên Vương đại nhân, đó chính là Mã Tuyên Vương.

Lôi gia là thế lực Thăng Nguyên cảnh, đã rất mạnh, nhưng chỉ là một hạt cát nhỏ bé trước thế lực Tiên Vương. Nếu Mã Tuyên Vương muốn động đến Lôi gia, ngài ấy có thể dễ dàng khiến họ cửa nát nhà tan.

Thế nên Lôi Thiên Hành vô cùng cung kính chắp tay chào Mã Tuyên Vương: – Kính chào Mã đại nhân!

Cảnh tượng tiếp theo làm Lôi Thiên Hành tái mặt.

Mã Tuyên Vương vội vã bước đến, quỳ rạp xuống trước Lăng Hàn và nói: – Tiểu nhân cai quản không nghiêm, để kẻ dưới mạo phạm đại nhân, xin đại nhân thứ tội!

Tổ cha nó!

Mặt Lôi Thiên Hành tràn ngập vẻ khó tin. Đây là một vị Tiên Vương, bậc chí tôn trên trời dưới đất, vậy mà giờ đây lại quỳ xuống, luôn miệng gọi "đại nhân", tự hạ mình đến mức thấp hèn nhất.

Nếu Lôi Thiên Hành nghe kể chuyện này, gã chắc chắn sẽ cười vỡ bụng, mắng là nhảm nhí, coi như nghe một câu chuyện cười.

Nhưng khi cảnh tượng diễn ra ngay trước mắt, Lôi Thiên Hành chỉ cảm thấy lạnh lẽo thấu xương.

Ngay cả Tiên Vương còn phải quỳ xuống hành lễ, nam nhân thoạt trông rất trẻ tuổi này là thần thánh phương nào?

Chân Lôi Thiên Hành mềm nhũn như bún, quỳ rạp xuống. Gã muốn cất tiếng gọi "đại nhân" nhưng lại không thốt nên lời.

Vì quá sợ hãi.

Mọi nỗ lực biên tập cho bản văn này đều thuộc về truyen.free, kính mong độc giả không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free