Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3448:

Khuôn mặt nọ giận dữ nhìn chằm chằm Vương Toàn Hà: "- Thật to gan, dám giết tôn tử của bổn tọa!"

Vương Toàn Hà khinh thường đáp: "- Đã giết rồi, nói lời thừa thãi đó có ích gì?"

Khuôn mặt nọ nói: "- Đáng giận, bổn tọa sẽ lập tức phái người đến lấy mạng ngươi!"

Bóng sáng vỡ ra rồi hoàn toàn tan biến.

Người Lý gia thầm mừng rỡ. Vương Toàn Hà đã ch��� động gánh lấy thù hận, rất có thể Lý gia sẽ tránh được liên lụy.

Lý Tĩnh Sơ rít từng chữ qua kẽ răng: "- Vương - Toàn - Hà!"

Lý Tĩnh Sơ ném khăn đỏ trùm đầu sang một bên, tân lang đã chết thì còn cưới xin nỗi gì!

Nếu hỏi ai mất mát nhất khi La Quang chết thì đó chính là Lý Tĩnh Sơ. Không phải vì nàng yêu gã sâu tận xương, mà chỉ vì gã là chiếc cầu nối để nàng vào Hồng Viêm Tông. Giờ không còn La Quang dắt mối, với thiên phú của Lý Tĩnh Sơ thì làm gì có tư cách vào một đại tông môn cấp Tiên Vương như thế?

Lý Tĩnh Sơ nhìn Vương Toàn Hà đăm đăm, ánh mắt đầy vẻ độc ác: "- Ngươi thật ác!"

Vương Toàn Hà cười nhạt: "- Ta ác? Lý Tĩnh Sơ, ngươi rất dễ quên, không nhớ ngày xưa người nhà Vương gia ta đã chết như thế nào sao? Để ta nhắc nhở ngươi, họ đều bị ngươi hạ độc nên không chống cự nổi mà chết!"

Lý Tĩnh Sơ không quan tâm: "- Thế thì sao? Lý, Vương gia vốn đời đời đối địch, dùng thủ đoạn nào cũng chẳng có gì lạ. Chỉ trách Vương gia các ngươi quá ngốc mà thôi!"

Vương Toàn Hà cười buồn, y hận bản th��n năm xưa đã yêu phải nữ nhân lòng dạ rắn rết như vậy.

Lúc trước, Vương Toàn Hà không hiểu vì sao Lý Tĩnh Sơ xuống tay ác độc đến vậy, liệu nàng có nỗi niềm khó xử gì chăng? Đó là chút hy vọng nhỏ nhoi lóe lên trong đầu Vương Toàn Hà, nhưng giờ y đã biết mình luôn ngây thơ. Người ta chưa từng yêu y, mọi thứ chỉ là một màn kịch để hủy diệt Vương gia.

Một nữ nhân như vậy, chết cũng chẳng đáng tiếc.

Vương Toàn Hà định ra tay nhưng chợt nghe một tiếng gầm dài như sấm nổ ầm vang.

Bùm bùm bùm bùm bùm!

Đa số mọi người ngã rạp xuống đất.

Mọi người hoảng sợ, không biết vị cường giả nào giáng lâm mà thanh thế lại kinh người đến vậy.

Chớp mắt, một lão nhân xuất hiện trong đại đường.

Kỳ lạ, rõ ràng chưa từng gặp nhưng mọi người lại cảm thấy khá quen mặt.

Lão nhân với vẻ mặt tức giận nhìn chằm chằm Vương Toàn Hà: "- Cuồng đồ to gan dám giết tôn tử yêu dấu của bổn tọa! Hừ, bổn tọa ở ngay gần đây thôi, ngươi nghĩ sau khi giết người có thể ung dung rời đi sao?"

Ồ! Mọi người đều hiểu vì sao chưa t���ng gặp lão nhân này mà lại có cảm giác quen thuộc. Thì ra lão chính là tổ phụ của La Quang, La Tu Hiền, người lúc trước đã dùng bóng sáng ngưng tụ thành khuôn mặt.

Đây là một vị đại năng Thăng Nguyên Cảnh.

Vương Toàn Hà vẫn vững vàng như núi, không hề biến sắc.

Nói y không sợ là điều không tưởng, vì thực lực cách biệt quá lớn. Nhưng đi theo Lăng Hàn tu hành mười năm, Vương Toàn Hà đã học được hai chữ bình tĩnh.

Dù trời có sập xuống, Vương Toàn Hà cũng sẽ không biến sắc.

Hơn nữa, Lăng Hàn từng nói y cứ thoải mái báo thù, không cần lo bất cứ chuyện gì khác.

Vương Toàn Hà có tin lời Lăng Hàn không?

Đương nhiên tin, đây chính là tồn tại mà Mã Tuyên Vương còn phải gọi một tiếng "đại nhân", hắn sẽ lừa y sao?

Nhưng trong tình huống này, lẽ nào Lăng Hàn sẽ đột nhiên xuất hiện ở đây sao?

Mọi người đều quỳ xuống hành lễ với lão nhân: "- Bái kiến đại nhân!"

La Tu Hiền chẳng thèm quan tâm, chỉ là một đám rác rưởi cao nhất cũng chỉ đạt đến Trảm Trần, không có tư cách khiến lão phải nhìn lâu thêm chút nào.

La Tu Hiền lạnh lùng hỏi, ánh mắt tràn ngập hận thù: "- Tiểu tử, ngươi muốn chết như thế nào?"

Một giọng nói đột nhiên truyền tới: "- Lão già, lùi sang một bên đi."

Mọi người thầm thấy lạ. Quái lạ, người đó là ai mà không biết La Tu Hiền là ai ư? Dám gọi La Tu Hiền là lão già, còn kêu lão lùi sang một bên, thật là gan to bằng trời.

Vương Toàn Hà lộ vẻ vui mừng, đó chính là Lăng Hàn.

Thì ra đối phương luôn đi theo y.

Vương Toàn Hà kích động, vì y không biết Lăng Hàn rốt cuộc là đẳng cấp gì nhưng ít nhất cũng cực kỳ đáng sợ, đến mức Tiên Vương còn phải quỳ xuống hành lễ.

Một đại nhân vật như vậy theo sát bảo vệ y, bảo sao Vương Toàn Hà không cảm động cho được.

La Tu Hiền nhìn qua, mặt lộ vẻ cười nhạt: "- Ngươi là cái thá gì?"

Chẳng qua là một thế lực nho nhỏ cấp Trảm Trần, nhưng sao lại có nhiều kẻ không biết tốt xấu đến vậy. Ài, chỗ này quá lạc hậu, chắc hẳn ai cũng cho rằng Trảm Trần đã là tồn tại mạnh nhất rồi.

Lăng Hàn lắc đầu, vốn định một bàn tay đập chết người này nhưng chợt khẽ kêu lên, nhìn ra xa.

Ầm! Chân trời xuất hiện một dải sáng bảy sắc uốn lượn, một người đạp mây bảy sắc đến, sắc màu kỳ dị bao quanh người.

Mã Tuyên Vương.

La Tu Hiền thấy người đến thì vẻ mặt trở nên nghiêm túc.

La Tu Hiền có thể khinh thường mọi người ở đây, nhưng đối diện một Tiên Vương thì lão phải kinh sợ.

Vèo! Mã Tuyên Vương đáp xuống, quét mắt qua. Tuy nhìn thấy Lăng Hàn nhưng lại dường như không nhận ra hắn. Đó là vì Lăng Hàn đã dùng thủ đoạn che giấu khiến Mã Tuyên Vương không thể nhận ra mình.

Mã Tuyên Vương nhìn Vương Toàn Hà, nhẹ nhõm như trút được gánh nặng: "- Hiền điệt không sao chứ?"

May mắn là y không bị gì.

Mã Tuyên Vương đường đường là Tiên Vương, lẽ nào lại không biết có cường giả Thăng Nguyên Cảnh xuất hiện gần đó? Mã Tuyên Vương vốn chẳng thèm để bụng. Cường giả đi ngang qua, hay có chuyện gì cũng là lẽ thường, không cần thiết phải chuyện bé xé ra to.

Vấn đề là Mã Tuyên Vương rất quan tâm Vương Toàn Hà. Lúc trước đã cố ý tìm hiểu tư liệu của y, biết chuyện Vương gia. Vì vậy, gã đoán Vương Toàn Hà sẽ đi báo thù và sợ nhỡ y có mệnh hệ gì thì Lăng Hàn sẽ trách tội gã.

Mã Tuyên Vương càng nghĩ càng thấy bất an, lập tức chạy đến đây.

May mắn là dự cảm của Mã Tuyên Vương không sai, Vương Toàn Hà thật sự đã bị một vị Thăng Nguyên Cảnh theo dõi.

Vương Toàn Hà hơi khom người: "- Không có việc gì, đa tạ Mã đại nhân đã quan tâm."

Trong mắt Lăng Hàn thì hành động này đã là rất tầm thường. Trong Lăng gia, kéo đại một người ra cũng toàn là Thiên Tôn, Tiên Vương chẳng đáng là gì.

Nhưng trong mắt mọi người thì trời sắp sập đến nơi.

Đó là một Tiên Vương! Vậy mà lại theo sát Vương Toàn Hà.

Chuyện gì đây? Sự thật đã quá rõ ràng. Hèn gì Vương Toàn Hà trở nên lợi hại như vậy, đó là vì có một vị Tiên Vương hết lòng đề bạt y.

Trong lòng đám người này thì Tiên Vương có thể làm mọi thứ, nên việc trong ba năm khiến Vương Toàn Hà thay da đổi thịt cũng là chuyện bình thường.

Mã Tuyên Vương nhìn về phía La Tu Hiền, nhướng mày phủi tay: "- Chuyện ở đây không liên quan đến ngươi, đi đi."

Cùng một lời nói, nếu phát ra từ miệng Lăng Hàn thì La Tu Hiền sẽ điên tiết, nhưng Mã Tuyên Vương nói ra thì lão không dám giận, chỉ đành bất cam.

La Tu Hiền phân trần: "- Đại nhân, người này đã giết tôn nhi của ta, xin đại nhân hãy cho phép ta báo thù."

Mọi diễn biến hấp dẫn tiếp theo của câu chuyện đều được truyen.free nắm giữ bản quyền nội dung.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free