(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3504:
Nhưng giờ thì sao? Tình thế đã đảo ngược hoàn toàn, dường như Lăng Hàn mới là người vượt trội hơn gã một bậc.
Lăng Hàn là bát mạch?
Nam nhân không thể tin được, tiểu tử này nhập môn còn chưa tới hai tháng, nếu đã thẳng tiến tới bát mạch thì còn ra thể thống gì nữa?
Lăng Hàn cười nói:
- Ngươi muốn đưa ta ra đại trận thì còn kém chút.
Nam nhân tức giận đến run người, gầm lên một tiếng rồi xông tới, thi triển Tứ Phương quyền uy vũ, gió rít ào ào.
Lăng Hàn lắc đầu nói:
- Toàn là sơ hở a!
Mấy ngày nay hắn nghiên cứu Yêu Hầu quyền, cộng thêm tầm nhìn của một Thiên Tôn kiếp trước, đã đạt đến độ cao kinh người trong quyền pháp. Chỉ riêng về quyền pháp, dù Tôn Kiếm Phương có vận dụng Tứ Phương quyền chân chính cũng chưa chắc đã đánh lại được Lăng Hàn.
Lăng Hàn chỉ khẽ nhích chân đã né qua cú đấm.
Nam nhân đấm hụt, vội xoay người nương theo đà đó tiếp tục tấn công.
Lăng Hàn lắc đầu lia lịa, chân hắn xoay một vòng trông như tùy ý nhưng mặc cho nam nhân huơ nắm tay nhanh đến mấy cũng không thể chạm vào một góc áo của hắn.
Mấy chục đấm trôi qua, nam nhân bắt đầu hoảng sợ.
Nam nhân nhìn Lăng Hàn chằm chằm, chợt hiểu ra:
- Ngươi nắm giữ một môn thân pháp lợi hại!
Ý nghĩ này chợt lóe lên trong đầu, nam nhân lộ vẻ tham lam. Hiện giờ võ đạo mới nổi lên, thường có thượng cổ điển tịch lộ ra, nhưng những kỹ pháp thân pháp lại cực kỳ hiếm hoi.
Đây là tông ch��� đại nhân âm thầm truyền cho Lăng Hàn ư? Tại sao? Chẳng lẽ vì tiểu tử này là Thần Tử chó chết nào đó?
Nam nhân gầm lên, như một con cọp điên cuồng lao vào tấn công Lăng Hàn:
- A!
Lăng Hàn tung nắm đấm, không trực tiếp va chạm vào mặt mà đánh thẳng vào sơ hở trong quyền pháp của đối phương, đấm trúng gò má nam nhân. Lăng Hàn không dùng sức quá mạnh, không đủ sức gây trí mạng nên nam nhân chỉ bay bổng lên chứ không bị đưa ra khỏi đại trận.
Nam nhân ngã bịch xuống, nằm dưới đất rên rỉ:
- Ui da!
Lăng Hàn đến gần, thân hình thon dài chiếu một cái bóng dài lên mặt nam nhân.
Lăng Hàn túm nam nhân lên, tát liên tiếp mười mấy cái:
- Không bán đan dược cho ngươi rồi đấy! Có ý kiến gì à?
Rất nhanh Lăng Hàn thấy chán, trong Nguyên Thế Giới đối địch với hắn đều là những thiên kiêu vô thượng. Kỷ Vô Danh, Phong Vô Định, Tân Khí Hổ, những thiên kiêu như vậy bị hắn dẫm dưới chân mới thấy sảng khoái.
Hắn không còn hứng thú nữa.
Lăng Hàn giơ nắm đấm muốn đưa đối phương ra khỏi đại trận, nhưng ngẫm nghĩ một lát, hắn l���i rụt tay về, nở nụ cười quái dị.
Nam nhân dựng tóc gáy, nụ cười đó khiến gã thầm run sợ.
Nam nhân hỏi:
- Ngươi muốn làm gì?
Lăng Hàn cười, bắt đầu cởi đồ của nam nhân:
- He he.
Nam nhân kinh hoảng hét lên:
- Đừng mà! Đừng mà! Đừng!
Chuyện gì thế này? Không lẽ Lăng Hàn có sở thích đặc biệt?
Lăng Hàn xoẹt một tiếng, lột sạch quần áo nam nhân:
- Kêu la cái gì chứ, có mất miếng thịt nào đâu mà sợ!
Nam nhân cảm giác gió lạnh thổi vào mông, nhớ lại chuyện tình yêu cấm kỵ đã từng rộ lên cách đây trăm năm, gã bắt đầu sợ hãi.
Không lẽ Lăng Hàn tính hái cúc?
Nam nhân hai tay che mông, kiên quyết thà chết không theo:
- Không!
Bùm!
Lăng Hàn đấm vào đầu nam nhân, một đòn đủ trí mạng. Vì thế đại trận phát động, vèo một tiếng, nam nhân biến mất.
Lăng Hàn thì thào:
- Thú vị. Tuy thiếu một cây trận cơ phá tan sương mù ở đây nhưng công năng của đại trận không biến mất hoàn toàn, nếu không thì ở trong khu vực này ta đã có thể đánh chết người rồi. Hừm, nếu là ta thiết kế thì sẽ dùng hai bộ trận pháp chồng lên nhau, một bộ là mê vụ trận, bộ thứ hai là giới vệ trận.
Nhưng việc người này đột nhiên biến mất trông giống với quy tắc không gian trong Nguyên Thế Giới. Thú vị thật, trận pháp này đáng giá nghiên cứu sâu, tin rằng nó và võ đạo có thể hỗ trợ lẫn nhau.
Ngoài trận.
Vèo!
Một luồng sáng lấp lóe xuất hiện trên quảng trư��ng.
- A! Lại có người bị loại.
- Phụt, gì thế này?
Mọi người tập thể hóa đá. Một nam nhân trần truồng che mông, la oai oái, bộ dạng sống không bằng chết, hắn ta đã phải chịu đả kích lớn đến mức nào?
- Đây là... Dương Phi!
- Hình như là cao thủ thất mạch.
- Thực lực tuyệt đối không yếu, sao lại bị đào thải nhanh vậy?
- Hơn nữa... phụt, xin lỗi, ta dễ buồn cười quá, thật sự là không thể nhịn cười nổi. Sao hắn lại trần như nhộng vậy?
- Dù là lúc đi vệ sinh bị người đánh lén cũng không đến mức này chứ?
Mọi người bàn tán rôm rả, không thể tưởng tượng nổi tình huống lúc đó là như thế nào.
Dương Phi la oang oác một hồi chợt thấy có gì đó kỳ lạ, gã ngừng la hét, quét mắt nhìn quanh rồi chỉ muốn ngất xỉu.
Gã trần trụi trước mắt bao người?
Nhìn xem, có người còn chỉ trỏ vào mông gã. Một số nữ đệ tử xấu hổ quay mặt đi, muốn nhìn nhưng không dám.
Tiêu đời rồi! Lần này gã nổi tiếng khắp Cổ Đạo tông, tiếng tăm lừng lẫy này đủ khiến gã trong vòng mười năm tới đừng mơ ngẩng cao đầu trong t��ng môn nữa.
Nam nhân tưởng tượng sau này đi trong tông môn sẽ bị người ta chỉ trỏ, sư huynh khi giới thiệu với sư đệ, sư muội mới vào môn phái sẽ nói: Đây là Dương Phi, lúc trước trong tuyển chọn Đạo Tử tự do đã từng lộ mông đó.
Lăng Hàn!
Nam nhân cắn răng, mắt tóe ra lửa, giờ gã đã biết Lăng Hàn không có sở thích đặc biệt, chỉ muốn làm gã bẽ mặt.
Khốn nạn, ta muốn giết ngươi!
Lăng Hàn sẽ chẳng nhớ kỹ đoạn nhạc đệm này, hắn thu hoạch được một cây trận cơ, tâm tình tốt đẹp, hắn vừa huýt sáo vừa tiếp tục đi tìm trận cơ mới.
Đi được mấy chục bước, Lăng Hàn lại đi vào một khu vực giăng đầy sương mù.
Lăng Hàn chậm rãi bước đi, cẩn thận nghiên cứu. Sương mù này có lực lượng quỷ dị, rõ ràng Lăng Hàn đi đường thẳng nhưng một lúc sau lại vòng về chỗ cũ.
Đây không phải không gian bị chồng chéo lên nhau mà là thần trí của Lăng Hàn bất giác bị ảnh hưởng.
Lăng Hàn ra kết luận:
- Nếu thần thức của ta cực kỳ cứng cỏi thì trận pháp này chắc chắn không thể quấy nhiễu ta được, cùng lắm cũng chỉ bị sương mù che mắt mà thôi. Thú vị thật.
Lăng Hàn cẩn thận phán đoán tỉ mỉ, rất nhanh lại tìm được một nơi khác rồi bắt đầu khai quật.
Lần này hắn đã có kinh nghiệm nên ý chí kiên định hơn, đào khoảng bảy thước thì tìm được cây trận cơ thứ hai. Sau khi rút lên, khu vực ba mươi trượng xung quanh sương mù tán đi.
Đinh đinh đinh đinh đinh!
Lăng Hàn gõ hai cây trận cơ vào nhau, phát ra tiếng giòn vang.
- Đây là kim loại của thời đại thượng cổ, thời nay đã không còn tồn tại nữa, nhưng sao ta lại có cảm giác nó còn cứng rắn hơn cả địa hóa nguyên thiết?
Đáng tiếc Lăng Hàn không mang theo kiếm, nếu không thì hắn đã có thể dùng kiếm để chém thử xem cái nào cứng hơn.
Lăng Hàn đang định rời đi thì thấy một người đang nhanh chóng chạy tới chỗ mình.
Nhuế Nguyên Lượng.
Đúng là oan gia ngõ hẹp.
Nhuế Nguyên Lượng đã lao đến gần, âm trầm nói:
- Thật là oan gia ngõ hẹp.
Lăng Hàn lắc đầu nói:
- Ngươi có biết cướp lời kịch của người khác là một hành vi rất tệ không?
Nhuế Nguyên Lượng hừ một tiếng:
- Sắp chết đến nơi rồi còn không biết hối cải, thật là đáng buồn!
Lăng Hàn nhoẻn miệng cười:
- Nghe nói ngươi bị treo lên đánh, vết thương đã tốt hơn chưa?
Bản biên tập này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.