(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3516:
Lý Trường Đan hiểu rõ, đối phương có thể thoát khỏi tai họa cụt chân, rồi từng bước tiếp cận bảo thụ, tất cả đều là nhờ mặt dây chuyền mà gã từng sở hữu.
Nó là của gã!
Giờ đây gã đã cụt chân, có lẽ sẽ mãi mãi bị loại khỏi hàng ngũ thiên tài tranh bá, tất cả đều là tại Lăng Hàn.
Lý Trường Đan siết chặt hai nắm tay, lòng dâng lên mối hận vô biên.
Lăng Hàn phải chết, nhất định!
Lý Trường Đan xử lý vết thương để tránh chảy máu quá nhiều mà chết, sau đó từ từ lê mình ra xa lối ra.
Chắc chắn Lăng Hàn sẽ phải ra, dù Lý Trường Đan đã đứt chân nhưng tu vi của gã vẫn cao hơn Lăng Hàn ba mạch cảnh giới.
Nếu Lăng Hàn không ra thì sẽ chết đói, còn nếu hắn ra, Lý Trường Đan sẽ đánh chết hắn.
Lý Trường Đan ngẫm nghĩ, kéo hai cái chân bị đứt lìa lại gần. Nếu phải chịu đói đến mức không chịu nổi, gã sẽ ăn chính chân cụt của mình. Lý Trường Đan không tin Lăng Hàn có đủ nghị lực để tự chém chân như gã.
Quyết tâm báo thù kiểu này cho thấy Lý Trường Đan vô cùng biến thái.
Chín bước, tám bước, bảy bước, Lăng Hàn càng lúc càng gần cây quả. Cuối cùng, hắn vươn tay chộp lấy một trái.
Lăng Hàn hái nó xuống, mùi thơm nồng nặc xộc vào mũi, khiến tinh thần hắn phấn chấn.
Lăng Hàn quay đầu lại, thấy ở xa lối vào, Lý Trường Đan đang nhìn hắn bằng ánh mắt cực kỳ độc ác.
Ôi chao, đã cụt chân rồi không mau chạy ra ngoài tìm thầy thuốc, còn cố ở lại đây rình rập hắn làm gì.
Lăng Hàn giơ trái cây lên, ra hiệu với đối phương như cụng ly vào hư không.
Lý Trường Đan siết chặt nắm tay không đáp lại.
Lăng Hàn không buồn để tâm đến Lý Trường Đan, hắn tùy ý lau trái cây, sau đó cắn một miếng lớn.
Ngay miếng đầu tiên, Lăng Hàn suýt nữa ném phăng trái cây đi.
Chết tiệt, cái thứ quái gì mà đắng nghét!
Chẳng phải trân bảo thường phải ngọt ngào và ngon miệng sao?
Nhưng Lăng Hàn cảm nhận được trong thịt quả ẩn chứa một nguồn năng lượng cực kỳ cường đại, đây quả đúng là bảo quả.
Nuốt xuống.
Lăng Hàn không thèm nhai kỹ, hắn ăn ngồm ngoàm, nuốt chửng cả trái.
Hột quả tuy có nhưng rất nhỏ, Lăng Hàn ngẫm nghĩ rồi cất vào túi.
Bùm!
Trong cơ thể Lăng Hàn dâng lên dao động mãnh liệt, năng lượng sôi trào như muốn làm nổ tung hắn.
Năng lượng này quá khổng lồ.
Lăng Hàn vội khoanh chân ngồi xuống vận chuyển công pháp Hầu Ca.
Lực lượng trong người được dẫn dắt tuôn chảy theo ý Lăng Hàn, nhiều lần chảy qua kinh mạch của hắn.
Vốn kinh mạch thứ sáu của hắn mới mở ra, còn lâu mới được mở rộng đến mức tận cùng, nhưng hiện tại, mỗi lần lực lượng chảy qua, kinh mạch của Lăng Hàn lại được khuếch trương thêm chút ít với tốc độ kinh người.
Chỉ mới nửa tiếng Lăng Hàn đã đến đỉnh lục mạch.
Năng lượng của trái cây chưa tán hết, vẫn cực kỳ cuồng bạo. Lăng Hàn cảm ứng được kinh mạch thứ bảy.
Năng lượng cuồng bạo trong người Lăng Hàn không có chỗ để trút ra, chúng chạy lung tung làm Lăng Hàn bị thương, khó chịu như muốn nổ tung.
Đây không phải ảo giác, rất có thể hắn nổ thật.
Càng trong tình cảnh này, Lăng Hàn càng trở nên bình tĩnh, hắn tĩnh tâm cảm ứng kinh mạch thứ bảy, chỉ một lát sau, hắn nở nụ cười.
Bùm!
Lực lượng cuồng bạo đã có phương hướng, trực tiếp va đụng vào kinh mạch thứ bảy.
Lăng Hàn hộc một búng máu:
- Ọe!
Lực lượng quá cuồng bạo đã tạo thành sự phản phệ cực kỳ mãnh liệt với hắn.
Nhưng sau khi hộc máu xong, cơ thể Lăng Hàn lại trở nên thông thoáng lạ thường.
Trân quả hóa thành năng lượng, bằng một cách thức cực kỳ thô bạo, cứng rắn đả thông kinh mạch thứ bảy.
Sau đó, nhiều lần khai thông khiến kinh mạch của hắn rộng lớn hơn, có thể dung chứa nhiều lực lượng hơn.
Khoảng mười phút sau, lực lượng từ trân quả đã tiêu hao hết.
Lăng Hàn thở hắt ra, lòng vẫn còn sợ hãi. Mới rồi hắn thật sự có thể đã chết.
Tiếp theo, Lăng Hàn hái thêm trái cây thứ hai, bỏ vào miệng, gần như nuốt chửng.
So với việc tăng cường thực lực thì chút đau đớn này có đáng là gì.
Trên con đường tiến lên, Lăng Hàn đã thiếu gì những sự tôi luyện như vậy?
Trái cây thứ hai vào bụng.
Ầm!
Năng lượng đáng sợ lại hóa thành cơn lũ tàn phá trong cơ thể hắn.
Lăng Hàn giữ vững bản tâm, dùng công pháp Hầu Ca để dẫn đường.
Thất mạch trung kỳ, hậu kỳ, đỉnh, rồi lại đến thời khắc then chốt.
Lăng Hàn cảm ứng kinh mạch thứ tám, người khẽ run, sau đó hắn vượt qua.
Lăng Hàn hộc máu:
- Phụt!
Năng lượng điên cuồng tàn phá, kinh mạch thứ tám bị đả thông bằng cách cực kỳ thô bạo, dẫn đến nội tạng hắn bạo động.
Nhưng lực lượng từ trân quả cũng đã tiêu hao gần hết.
Trái cây thứ nhất đẩy tu vi của Lăng Hàn lên trọn vẹn một cảnh giới, nhưng đến trái thứ hai thì lại thiếu một chút nữa mới lên được cảnh giới tiếp theo.
Đành chịu, bát mạch cần năng lượng nhiều hơn thất mạch rất nhiều.
Lăng Hàn nhìn trái cây cuối cùng, liệu nó có thể giúp hắn đột phá lên cửu mạch?
Lăng Hàn không chút do dự lấy trái cây cuối cùng xuống và ăn vào.
Bùm!
Người Lăng Hàn lần thứ ba lại dậy sóng thần.
Bát mạch trung kỳ, hậu kỳ, đỉnh.
Đến lúc này, cuồng triều năng lượng đã rút xuống, không còn dâng trào mãnh liệt, sau đó tĩnh lặng.
Còn thiếu một chút xíu nữa.
Lăng Hàn cảm thấy đáng tiếc, chỉ cần trái cây này còn chút xíu lực lượng, hắn đã có thể thuận thế thúc đẩy, cảm ứng kinh mạch thứ chín, một hơi đột phá vào cửu mạch.
A?
Lăng Hàn sửng sốt, vì hắn cảm ứng được xung quanh có linh khí tự do, trước đó gần như bằng không, nhưng giờ đây lại sôi trào.
Lăng Hàn đã hiểu, đã đến lúc mặt trời mọc.
Tốt!
Lăng Hàn tiếp tục vận chuyển công pháp Hầu Ca, dẫn động linh lực thiên địa để mở ra kinh mạch thứ chín trong người.
Mười mấy phút sau, người Lăng Hàn khẽ rung lên, kinh mạch thứ chín đã mở ra, năng lượng liên miên ùa vào đả thông kinh mạch.
Cửu mạch, thành!
Hiện tại Lăng Hàn tiến bộ rất chậm, vì hắn chỉ hút lấy lực lượng từ thiên địa, không giống như hấp thụ trân quả, thứ được bảo thụ cắm rễ hút lấy bí lực thiên địa ngưng tụ trong trái cây rồi đột nhiên bùng nổ mạnh mẽ như thế.
Tu luyện là quá trình tích lũy từng ngày từng tháng, lẽ nào ngày nào cũng có bảo quả để ăn?
Sau nửa tiếng, Lăng Hàn ngừng lại, đã không thể cảm ứng linh lực trong thiên địa nữa, không thể tu luyện tiếp.
Lăng Hàn đứng dậy nhìn quanh những căn nhà bốn phía, hắn muốn thăm dò xem bên trong liệu có đan dược để lại từ thời kỳ thượng cổ. Ăn một viên, liệu có khi nào đưa hắn lên thẳng thập nhị mạch?
Thăng cấp quá nhanh cũng không phải vấn đề lớn, đến khi đạt thập nhị mạch, hắn có thể tĩnh tâm rèn luyện cẩn thận, đặt nền móng vững chắc rồi mới trùng kích cảnh giới lớn tiếp theo.
Lăng Hàn không biết đại cảnh giới tiếp theo là gì, nhưng hắn tin tưởng vào sự tồn tại của cảnh giới đó.
Lăng Hàn đi thêm vài bước, căn nhà gần nhất chỉ cách đó khoảng bốn, năm trượng. Nhưng trong lòng Lăng Hàn bỗng dấy lên hồi chuông cảnh báo dồn dập, nếu tiến thêm một bước nữa, hắn sẽ chết.
Lăng Hàn dựa theo kinh nghiệm nghiên cứu trận pháp từ trước để phán đoán, sau đó biến sắc mặt.
Uy lực của trận pháp này càng đến gần khu vực nhà cửa thì càng lớn, nên lúc trước hắn chỉ bị chém đến hộc máu, lần tiếp theo rất có thể sẽ bị chém đứt lìa.
Mọi bản quyền biên tập của đoạn văn này thuộc về truyen.free, mang đến cho độc giả những trải nghiệm sâu sắc và chân thực nhất.